Băng Phi
Chương 14: Quân cờ?

Cập nhật lúc: 2026-09-01 10:45:33 | Lượt xem: 4

“Đại tỷ , ngươi bản tọa tìm bản tọa có việc gì?”

“Cũng không có gì chỉ là cùng ngươi bản vương hàn quyên tâm sự.”

Hàn quyên tâm sự? Chỉ sợ không đơn giản như vậy . Mặc kệ cô ấy bản vương là có ý gì miễn đừng đụng đến mấu chốt của cô ấy là được .

Lãnh Ngọc Diệp hai tay nắm lấy hai tay của nữ nhân ấy , ánh mắt có chút ảm đạm

“Tứ muội , ta đây biết ngươi ta đây từ nhỏ đã chịu nhiều ủy khuất , bất quá bây giờ đã gả sang Duệ Vương phủ phải hảo hảo sống tốt , ta đây thấy Duệ Vương gia đối với ngươi ta đây rất tốt .” Được một nam nhân thật tâm thích mình là chuyện hạnh phúc đến cỡ nào , ngay cả cô ta đây tuy được ngàn vạn ân sủng nhưng Hoàng đế chưa chắc đã thật tâm yêu cô ta đây . Cô ta đây thật không cam tâm , đường đường Đại tiểu thư Lãnh gia luôn được người người tôn kính mà ngay cả tình yêu của nam nhân mình thích cũng không chiếm được , mà cô ta đây ta đây chỉ là nghiệt chủng của tiện nhân kia sinh ra mà lại được Duệ Vương gia yêu thích .

Lãnh Ngọc Diệp này thật sự rất biết diễn trò , nếu cùng với Thượng Quan Lăng Phong xuất hiện ở hiện đại chắc chắn sẽ trở thành một đôi kim đồng ngọc nữ a . Đáng tiếc Thượng Quan Lăng Phong bây giờ là phu quân của nữ nhân ấy mặc dù hữu danh vô thực nhưng cũng không cho phép nữ nhân khác chạm vào hắn lão phu , nữ nhân ấy chính là ưa sạch sẽ nhaz .

“Chúng ta đây cùng lắm chỉ là quân cờ cho nam nhân đùa giỡn , thân là Đại tỷ ta đây cũng hảo hảo báo cho cậu biết tốt nhất nên giữ lấy mình nếu không có ngày chết cũng không hay .”Cô ta đây ta đây vội đứng dậy , ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta đây rồi xoay người đi ra cửa , trước khi rời khỏi còn buông một câu “Duệ Vương gia đang đợi cậu ở Nam sương phòng , nếu không muốn ngay cả chỗ dựa duy nhất này của cậu mất đi tốt nhât nên tranh thủ thêm thời gian của cậu cùng gã đi .”

Trên đường trở về Nam sương phòng , trong đầu cô ta đây luôn suy nghĩ ý tứ trong lời nói của Lãnh Ngọc Diệp là gì ? Chỗ dựa duy nhất ? là hắn ta đây sao?

“Vương phi đang suy nghĩ gì mà thất thần vậy ?” Cô bản tọa vẫn luôn suy nghĩ nên không biết đã đến phòng của mình lúc nào , chỉ thấy Lăng Phong tên đó cả người tựa vào cửa , hai tay khoanh ở trước ngực .

“Lão phu …… không có gì , mà sao ngươi lão phu lại ở đây ?”

“Bản vương vì sao không được ở đây , nương tử ở đây chẳng lẽ vi phu thì không được?”

Phải a , cô bản tọa suýt quên mất hắn bản tọa cùng cô bản tọa là vợ chồng , nhưng chẳng lẽ thực sự phải chung phòng , còn chuyện kia …..mặt cô bản tọa có chút ngượng ngùng cùng hổ thẹn . Biểu hiện này của cô bản tọa làm cho hắn bản tọa không khỏi nhịn cười , cái tiểu nữ nhân này là đang nghĩ cái gì đây . Bản tọa cũng không định chạm đến cô bản tọa a .Rốt cuộc cô bản tọa cùng hắn bản tọa ngủ chung giường tuyệt không làm gì khác một đêm yên bình cứ thế trôi qua .

Sáng hôm sau , Lãnh Ngọc Tâm tìm đến Lãnh Ngọc Diệp kể lể chuyện cô ta đây bị Lãnh Ngọc Băng phế võ công chỉ thấy cô ta đây ta đây nói nhỏ với Lãnh Ngọc Tâm vài câu liền làm cô ta đây ta đây yên tĩnh không dám nháo . Cô ta đây cũng không muốn quản , chuyện đến cứ đến .

Mấy ngày liên tiếp cô ấy rất nhàn nhã sống trong Lãnh phủ , còn về Lãnh Ngọc Diệp đã sớm hồi cung , trước khi đi còn liếc nhìn cô ấy một cái , cô ấy cũng chẳng buồn để ý. Nhưng có điều lạ là Nhị phu nhân từ hôm cô ấy trở về đến giờ vẫn không có xuất hiện , rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?

“Nhu Nhi , đối phương đi hỏi xem Nhị phu nhân hiện đang ở đâu .”

Nhu Nhi nghe xong tức thì rời đi , một khắc sau nàng ta đây ta đây quay trở lại trên mặt có chút tái nhợt . Nguyên lai là Nhị phu nhân mấy ngày qua bị Đại phu nhân hành hạ , hiện tại đem nàng ta đây nhốt ở Mai Hương viện ,lấy cớ có bệnh không thể ra ngoài liền làm người khác không nghi ngờ . Khá lắm lợi dụng lúc nàng ta đây không có ở Lãnh phủ khi dễ thân mẫu của nàng ta đây , tuy nói thân xác là của Lãnh Ngọc Băng nhưng nàng ta đây cũng đã xem Nhị phu nhân như mẹ ruột của mình.Dám khi dễ người của nàng ta đây ,xem ta đây thế nào thu thập ngươi ta đây Đại phu nhân !

Còn đang suy nghĩ như thế nào đối Đại phu nhân , một vòng tay ôm lấy nữ nhân ấy , hơi thở này rất quen nha .

“Vương phi , nàng bản tọa còn đang suy nghĩ cái gì .Có phải đang nhớ bản tọa?”

“Thối Vương gia , cậu bớt mơ tưởng đi . Bản vương mới không thèm nhớ cậu .”

Cái tên thối Vương gia này rãnh rỗi không có gì làm liền thường xuyên tìm nữ nhân ấy nói nhảm .Nhìn đi nhìn đi thị huyết cái gì ? Không lưu tình nữ nhân cái gì ? Lời đồn chân chính là giả mà , nhìn tên đó bây giờ chỗ nào thị huyết ? Chỗ nào không lưu tình nữ nhân ?

“Vương phi , nàng bản tọa thật không nhớ bản tọa ?”

“Sẽ không , bản vương còn đang nghĩ như thế nào chỉnh người .”

“Chỉnh người ? Sẽ không là Đại phu nhân ?”

“Uy , ngươi bản tọa làm sao biết ?”

“Lão phu làm sao không biết , bất quá cô lão phu không cần suy nghĩ nữa , Nhạc mẫu lão phu đã đưa về , còn Đại phu nhân mệnh cô lão phu lão phu còn dài a lúc này không thể có chuyện .”

“Cậu , thối Vương gia , luôn phá hỏng chuyện tốt của bổn cô gái .”Nữ nhân ấy còn định chỉnh nữ nhân ấy bản vương cho đến chết , thối Vương gia này nói nữ nhân ấy bản vương không thể có chuyện nhưng nữ nhân ấy cũng không tính bỏ qua a . Thù này nữ nhân ấy ghi , quân tử báo thù mười năm chưa muộn huống hồ nữ nhân ấy là nữ tử không phải quân tử , có câu nữ nhân và tiểu nhân là khó đối phó nhất .

Mấy ngày gần đây , tên đó không có kêu nữ nhân ấy trở về Vương phủ còn nói có thời gian tranh thủ cùng Nhạc mẫu tâm sự , nếu bỏ lỡ chỉ sợ sau này muốn cũng không thể gặp . Lời nói của tên đó là có ý gì ? Nghe qua giống như lời của Diệp phi từng nói , rốt cuộc phía sau còn có âm mưu gì ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8