Băng Phi
Chương 4: Hảo giáo huấn (2)
“Ngươi lão phu không cần diễn trò trước mặt lão phu , nhìn thật bu
Cô ấy ruốt cuộc cũng đã mở miệng nói , nhìn cô ấy bản tọa bộ dạng như một tiểu thư khuê các , ôn nhu thiện lương , nhưng thật chất là một con hồ ly xảo trá có thể hại người bất kỳ lúc nào .
“Khá lắm , xem ra đối phương sau khi trở về lá gan cũng bắt đầu lớn hơn .”Nàng ta đây ta đây cuối cùng cũng lòi đuôi cáo ra .
“Không phải là do Tam tỷ cậu hảo chiếu cố sao ?” . Nàng ta đây tựa tiếu phi tiếu cười
“Ngươi bản tọa !” – Nàng bản tọa bản tọa đột nhiên ra tay , chưởng lực hướng Lãnh Ngọc Băng mà đánh , Ngọc Băng không ra tay chỉ né chúng một cách nhẹ nhàng , Lãnh Ngọc Tâm ra chưởng mỗi lúc một nặng , nhưng không có chưởng nào đánh trúng Ngọc Băng . ‘ Tiện nhân kia từ khi nào trở nên lợi hại như vậy’ Lãnh Ngọc Tâm nhíu mày suy nghĩ . LãnhNgọc Băng đợi đến khi Lãnh Ngọc Tâm sắp kiệt sức , tung ra một chưởng ngay bụng nàng bản tọa bản tọa , Lãnh Ngọc Tâm thình lình nhận lấy một chưởng như vậy hết sức sửng sốt , liền như vậy hoa hoa lệ lệ bay vào tường , miệng phun ra một ngụm máu tươi .
“Lãnh Ngọc Băng ! Cậu thật bỉ ổi , lợi dụng người khác đang không chút phòng bị tấn công .”
“Đối với hạng người như cậu , bản tọa không cần khách khí . Bất quá bản tọa nói cho cậu biết một chuyện , cậu tốt nhất là không nên đụng vào bản tọa , bản tọa đã không còn là Lãnh Ngọc Băng dễ dàng bị người khác khi dễ .”
“Tiện nhân , ngươi bản vương nghĩ ngươi bản vương là ai , ngươi bản vương chỉ là một tiểu nghiệt chủng do ả tiện nhân kia sinh ra , ngươi bản vương có tư cách gì dám nói những lời đó với bản vương .”
“Tiện nhân ? Khá lắm cư nhiên dám nói lão phu là tiện nhân , hôm nay nếu đối phương không chết thì lão phu không phải Lãnh Ngọc Băng !”
Lãnh Băng Ngọc tức thì lấy chủy thủ được dấu trong người ra . Lãnh Ngọc Tâm sớm đã sợ đến mồ hôi chảy đầm đìa , Lãnh Ngọc Băng kia cư nhiên từ khi trở về khí thế thực bức người , hàn khí tỏa ra khắp người .