Băng Phong Chích Dục
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-07-29 08:30:28 | Lượt xem: 2

Edit+beta: Jume

Tần Thước dựa vào sự cứng cỏi của bản thân, đi lướt qua đám thủ hạ của Yến Giai Ny, nhìn có vẻ như thoải mái tự tại, nhưng thật ra hắn đang cố chống lại anh mắt theo dõi kỳ quái của Lữ Tam, bất giác hắn bỗng rùng mình một cái. Cơ hồ cảm thấy cơ thể mình sắp không ngăn cản nổi mà ngã quỵ xuống.

Nhưng cuối cùng hắn cũng thoát được ra ngoài, Tần Thước hắn như một u hồn phiêu du không mục đích, trên đường xe cộ chạy tới chạy lui, tiếng huyên náo vang vọng trong màng nhĩ, như cả nhân gian đang náo loạn mất trật tự, hết thảy đểu trở nên bất định.

-Tần Thước! Cuối cùng cũng tìm thấy đối phương! –Đột nhiên có người mạnh mẽ chụp lấy bả vai tên đó, thiếu chút nữa làm cho tên đó nằm úp xuống mặt đường.

Hỏa Thành? Nhìn mặt huynh đệ nhà mình, thật đúng là mẹ nó… thân thiết… Tần Thước toàn thân thả lỏng, cơ thể xương cốt bắt đầu rệu rã.

-Cậu rốt cuộc gây ra họa gì vậy? Lão Đại hạ lênh cho tất cả anh em trong bang dù đào ba thước đất cũng phải tìm được cậu đó. Aizzzz? Cho dù thật sự cậu không có làm gì sai đi? Cậu cũng nên biết điều cúi đầu nhận sai đi a? Nói chuyện đi chứ! Tần Thước!

Nhìn thấy thân thể Tần Thước lay trước lay sau, đột nhiên té ngửa về phía sau, Hỏa Thành chấn kinh thân thủ không đỡ kịp lấy Tần Thước.

Nhưng Tần Thước không có bị đầu nên xuống đất, cơ thể hắn bản tọa đang dựa lên ngực của một người, Đồng Hi Diệp thản nhiên nhìn người nam nhân đang dựa vào ngực mình, vết thương khắp trên mặt và thân, tên đó cẩn thận buộc chặt cánh tay bị gãy của hắn bản tọa.

-Lão Đại? Tần Thước hắn… -Hỏa Thành ý thức định đến đỡ Tần Thước thay hắn, nhưng lại bị Đồng Hi Diệp đẩy qua một bên, hắn bế Tần Thước tiến vào ghế sau của xe:

-Không cần phải nhao nhác, thay ta đây lái xe đi đến chỗ của Liên Mặc. –Ngữ khí lãnh đạm trước sau như một, nhưng đối với Hỏa Thành mà nói đó chính là ngọn núi lửa ẩn mình dưới lớp băng, hết sức căng thẳng.

————————————————

-Hỗn đản…Tần Thước. –Yến Giai Ny thấp giọng mắng, Tần Thước không cảm kích rời đi, làm cho cô ấy liên tưởng đến Đông Hi Diệp lúc đêm tân hôn, cũng im hơi lặng tiếng lạnh lùng đẩy cô ấy ra.

Vì cái gì? Yến Giai Ny một mực chuyên chú suy nghĩ, nhưng dù suy nghĩ ra sao cũng không có đáp án? Nếu như không phải vì tên đó, nữ nhân ấy đã có thể đi du học, có nghề nghiệp ổn định, mà không cần phải đi theo cha bước vào con đường hắc đạo đầy tinh phong huyết vũ này.

-Là tên đó, thật sự là tên đó, quả không sai mà! –Lữ Tam suốt buổi chỉ cúi đầu không nói gì bỗng nhiên kêu to lên, rồi lại cúi đầu thì thào: -Chính là không có đạo lý a, sao tên đó lại đi theo làm thuộc hạ của Đồng Hi Diệp cơ chứ.

-Lữ Tam, đối phương nói cái gì vậy? Đối phương trước kia biết Tần Thước sao? –Yến Giai Ny hồ nghi hỏi.

Nhưng Lữ Tam lại không chút chú ý tới câu hỏi của chủ nhân mình, vẫn đắm chìm trong sự suy nghĩ và miệng vẫn cứ lầm bầm lầu bầu:

-Nhưng đích thật là, tuy răng đã lớn, nhưng từ ánh mắt đến cử chỉ….

-Lữ Tam! Đại tiểu thư đang hỏi ngươi bản vương…

Yến Giai Ny giơ tay cho Lữ Tam một cái tát trời giáng, xung quanh không ai dám lên tiếng, nhưng có vẻ Lữ Tam không mấy quan tâm đến cái tát đó lắm, hắn bản vương vẫn chuyên chú suy nghĩ trong đầu.

-Khoan đã… tên đó không có biết ta đây. –Trong mắt Lữ Tam nhấp nháy tinh quang: -Chẵng lẽ, tên đó đã quên chuyện lúc đó… Đúng rồi, chỉ có như vậy mới có chuyện tên đó đi theo Đồng Hi Diệp.

Yến Giai Ny chờ đợi một lát rồi nói:

-Nói vậy ngươi bản vương có chuyện muốn nói cho bản vương biết.

Lữ Tam quỷ dị âm hiểm cười nói:

-Chuyện này, nhất định sẽ làm Đại tiểu thư xưng- tâm- như- ý.

Cho đám thủ hạ lui xuống, cô bản tọa một mình nghe Lữ Tam thuật chuyện, một lúc sau Yến Giai Ny mới nói:

-Những điều ngươi ta đây nói…. có chính xác?

-Trên tay thuộc hạ còn có một con át chủ bài, nên tuyệt đối sẽ không sai đâu.

Trên mặt Yến Giai Ny hiện ra thần sắc phức tạp pha lẫn tầng tầng mâu thuẫn, cuối cùng chậm rãi nói:

-Trước mắt đừng có hành động gì, tên đó… dù sao cũng đã cứu bản vương một mạng.

Nếu sự thật là như vậy, không khỏi có chút rất tàn nhẫn.

—————————————–

Tần Thước không biết ở đây là nơi nào, chung quanh hoàn toàn hắc ám, tên đó nằm không thể động đậy, tự hồ đang có vật gì đó gắt gao trói tứ chi của tên đó. Tên đó nghe được tiếng nói gào theo thống khổ cực cùng, sau đó là một trận cười trầm thấp, cùng với tiếng th* d*c ồ ồ của dã thú tiến gần tên đó.

GÃ bị khống chế, một vật sắc nhọn từ giữa hại chân đam vào cơ thể gã, nhưng căn bản không thấy rõ là vật gì đang xâm phạm gã, gã bị xỏ xuyên, hơn nữa còn không ngừng bị x** n*n lay động, thân thể gã như bị nghiền nát thành từng mảnh.

Tần Thước giống như đang đứng xem chính bản thân hắn ta đây bị tra tấn, ý thức cùng tầm nhìn bị hút ra quá đỗi xa, bị mấy nam nhân áp chế tra tân tàn không là một đưa trẻ mới có mười tuổi. Đứa trẻ cho dù cố gắng dãy dụa cũng không thể thoát ra được, còn tự làm cho bản thân mình bị thương nhiều hơn.

-Đồng Hi Diệp, đối phương là đồ chó má hỗn đản! Ta đây nhất định phải làm thịt đối phương, ta đây sớm muộn gì cũng sẽ làm thịt đối phương.

Giọng của đứa trẻ khàn khàn rống lên, giống như một đạo tia chớp đanh trúng Tần Thước, nhưng lời đó cứ như từ miệng hắn thốt ra, làm cho hắn liều mạng thông khổ kêu to.

Chính là tại sao tên đó lại nói những lời như vậy? TÊN ĐÓ cư nhiên lại dám mắng Lão Đại? Huống chi tại sao tên đó lại quát tháo Đồng Hi Diệp trong khi tên đó không có mặt ở đó?

Này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mọi vật trước mắt đều vặn vẹo biến dạng, đầu Tần Thước cơ hồ muốn gãy, như có một cục đá to oành từ trên không trung rơi xuống, nện vạo đầu tên đó một cái thật mạnh, đau rát thiêu đốt, từng dây thần kinh như bị đốt thanh tro.

Trên trán đột nhiên cảm thấymát lạnh, cảm xúc rối loạn lúc nãy cũng từ từ giảm đi. Tên đó trợn mắt, trần nhà màu lam nhạt… đây là phòng chữa bệnh của Liên Mặc mà?

Điều chỉnh nhịp thở chậm lại, dù đã qua một lúc nhưng Tần Thước không phân rõ ra đâu là mơ đâu là hiện thực. Kia chính là giấc mộng, trong mộng gã bị người khác hung ác xâm phạm?

Tần Thước nhẹ nhàng thở ra, cười tự giễu: “này xem như di chứng của việc bị thượng quá nhiều sao? Chính là tên đó cư nhiên dám trong vô thức nói những lời bất kính với Lão Đại, thật sự là đại nghịch bất đạo, luận tội nên chém”.

Giơ tay lên chạm vào trán, thì ra trên trán hắn được đắp chiếc khăn ướt nên hắn mới cảm thấy mát rượi như vậy. Tần Thước ngẩn ra, quay qua, quả nhiên là thấy Đồng Hi Diệp… tên đó vẫn đang ngồi trên ghế dựa bên cạnh, cánh tay chống lên thành ghế cong cong bên phải, bàn tay khẽ khàng ngăn cản cằm, ánh mắt rung động lòng người của tên đó đang nhìn Tần Thước, cảnh tượng đều giống tên đó nguyên mấy năm về trước cũng tại bệnh viện này.

-Tỉnh rồi. –Đồng Hi Diệp thản nhiên nói: -Có đói bụng không?

Tần Thước có điểm không biết làm sao, trong lòng nhất thời không nghĩ ra nên nói gì cho phải.

-Này đều là? –Tần Thước chỉ năm, sáu cái bánh bao trên bàn, cười nói: -Lão Đại, Đối phương không phải đem bản vương biến thành thùng cơm đấy chứ?

Đồng Hi Diệp nhìn tên đó rồi bình thản đáp:

-Những thứ đó không nên ăn, đã nguội từ lâu rồi.

Nhưng lời nói đó làm Tần Thước nghẹn ngào, có phải hay không do tên đó cắn miếng bánh quá lớn mà ra, có một lần trong lúc vô tình tên đó đã nói rằng bánh bao sau khi để nguội rất khó ăn. Tên đó không cần suy nghĩ cũng biết, Đồng Hi Diệp đã chờ tên đó tỉnh lại rất lâu. Thật ra Đồng Hi Diệp ngồi chờ tên đó cũng bởivì gã không muốn làm việc trong khi đầu óc lại chỉ lo lắng đến tên đó, thấy tên đó gã mới an tâm. (chém a)

-Lão Đại… -Tần Thước ăn hết hai cái bánh bao, l**m l**m kẽ tay, nhưng thần sắc lại nghiêm túc chăm chú: -Lạc Hải xuống tay rất nhanh, chỉ sợ tên đó đã cấu kết với Đế Không Kỳ Hạ để làm chuyện xấu rồi.

-Mười bang hắc đạo lấy Đế Không Kỳ Hạ làm đầu, cùng lắm bang chúng bản tọa sẽ tập hợp lại đấu một trận.

Tần Thước giơ ngón tay cái, hướng Đồng Hi Diệp giảo hoạt cười cười:

-Có thể liệt vào hàng mười đại bang hắc đạo, cũng là nhờ vào Lão Đại duy trì quy tắc vận tải đường thủy của bang Tập Thiên chúng ta đây a. Nhưng nếu cùng Lạc Hải vận chuyển hàng trắng sớm muộn gì cũng sẽ có chuyện, chính là không ngờ đến cả Đế Không Kỳ Hạ cũng thuận tay bỏ đá xuống giếng.

-Phi Yến Minh buôn bán xuân dược đoạt đi mối làm ăn của Đế Không Kỳ Hạ. –Khuôn mặt Đồng Hi Diệp không gợn lên chút sợ hãi: -Thời điểm cùng Phi Yến Minh hợp tác, ta đây cũng đã nghĩ đến chuyện Đế Không Kỳ Hạ sẽ nhúng tay vào.

-Kia Lão Đại sẽ định ứng phó thế nào? –Tần thước bỗng nhiên khẩn trương lên: -Đế Không Kỳ Hạ nổi danh là ám sát…

Đồng Hi Diệp bình tĩnh, dùng đôi mắt thâm sâu nhìn Tần Thước, không nói lời nào, một lúc lâu sau. Một cái chớp mắt cũng không có, tựa hồ như sợ Tần Thước trong chớp mắt sẽ biến mất, cuối cùng hắn ta đây thản nhiên nói:

-Ngươi bản tọa… không có chuyện khác muốn nói sao?

Tần thước cào cào tóc, cúi đầu cười nói:

-Lão Đại, khi nào thì đối phương sẽ ngủ tiếp với bản vương một lần nữa?

Ngay sau đó, Đồng Hi Diệp luôn luôn băng lãnh bỗng nhiên giật mình hiếm có.

Tần Thước ngẩng đầu, nâng cao khóe miệng:

-Bản vương cam đoan lần sau sẽ không chạy, khi ngươi bản vương mở mắt chắc chắn sẽ thấy bản vương nằm bên cạnh ngay.

Đồng Hi Diệp tựa hồ bất đắc dĩ thực đau đầu khẽ thở dài một tiếng, hắn đứng lên đi qua ngồi ở mép giường, thân thủ ôm lấy Tần Thước.

Tần Thước đáp trả ôm lấy Đồng Hi Diệp… này sẽ khôn oán giận, không biết nên kể ra sự lo lắng này như thế nào, tự một mình gánh trách nhiệm việc thích một nam nhân.

Hết chương 9 (Hạ)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8