Băng Phong Chích Dục
Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-07-29 08:30:41 | Lượt xem: 3

Thong thả rút d*c v*ng ra khỏi huyệt động mê người kia, Đồng Hi Diệp vỗ nhẹ hai má Tần Thước, âm thanh vì tư vị h**n ** mà khàn khàn:

-Tần Thước… không sao chứ?

-Ân…? –Tần Thước sau cơn hôn mê k*ch t*nh mãnh liệt từ từ tỉnh lại, liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tường, hắn cười cười: – Đúng một giờ a, Lão Đại, đối phương thật là cường, bị đối phương áp chế cũng không tính là oan uổng nha~.

-Đừng đùa giỡn nữa. –Đồng Hi Diệp vén những lọn tóc rối bời trên trán tên đó: -Bản tọa lấy nước giúp đối phương tẩy rửa phía dưới. –TÊN ĐÓ vừa đứng dậy thì bị Tần Thước đè xuống, đầu tên đó nằm lên vai tên đó.

Nhìn Tần Thước nhắm mắt dưỡng thần, khoan thai nói:

-Không cần phải gấp gáp, theo kinh ngiệm phám đoán của bản tọa, với tính dục siêu cường của Lão Đại chắc khoảng nửa giờ nữa đại khái sẽ hứng lên một lần nữa.

-Đối phương nhất định phải khoe đối phương có kinh nghiệm đầy mình cho lão phu biết sao? –Đồng Hi Diệp lạnh lùng nói.

Tần Thước ý thức được mình đang nói bậy, liền co rụt đầu lại dựa lên ngực Đồng Hi Diệp. Thẳng đến hai mươi phút sau, tên đó cảm thấy một vật thiêu đốt đang đâm vào bụng mình, mới hí hí mắt trộm cười:

-So với dự đoán của ta đây còn nhanh hơn a.

Đồng Hi Diệp gắt gao ôm lấy tên đó trong giọng nói nam tính có chút nôn nóng:

-Cậu ngủ cho bản vương!

-Nhưng mà…

-Đừng dài dòng. –Nói xong Đồng Hi Diệp ôn nhu đặt một nụ hôn lên trán Tần Thước, nhẹ nhàng nói: -Bản tọa ở với ngươi bản tọa không phải chỉ để làm chuyện đó.

Trong bóng tối, toàn bộ thân thể Tần Thước đều bị Đồng Hi Diệp bao bọc, nghe hơi thở tên đó dần dần bình ổn, nhiệt độ cơ thể chậm rãi khôi phục như bình thường. Tần Thước hết sức cẩn thận nâng tay khoác lên bên hông tên đó, an tâm khép lại mí mắt sắp không mở nổi, trên môi cong lên một nụ cười (đểu).

—————————————-

-Bảo ngươi bản tọa buông tay ra, nghe có hiểu không hả! –Trong quán bar, cổ tay mảnh khảnh của Tiểu Miêu đang bị một hắn nam nhân thân thể tráng kiện cầm chặt cơ hồ muốn gãy.

Sắc mặt tên đó nam nhân kia tràn đầy hơi men:

-Đồ đê tiện! Làm bộ thanh cao gì chứ hả? Lão tử muốn ngươi bản tọa là phước cho ngươi bản tọa rồi…

-Lão tử ta đây đây khinh miệt nhất chính là loại người hỗn đản như ngươi ta đây đó. –Bỗng nhiên cổ hắn bị ai đó từ đằng sau chế trụ, bắt buộc hắn phải ngoáy đầu lại nhìn, người đằng sau là một nam nhân với khuôn mặt khinh miệt tràn đây trêu tức.

Trong mắt tên đó hiện lên tia sợ hãi:

-Tần… -Yết hầu bị ách trụ làm tên đó không thể nói chuyện. Ngay sau đó là cái bụng bị trúng một quyền, dạ dạy thoáng chốc liền sóng cuộn biển gầm đau thống khổ đớn, đến độ tên đó phải quỳ xuống đất mà bắt đầu nôn mửa.

Tần Thước nhấc chân đá đã tên đó sang một bên giống như đang xê dịch một đống rác rưởi, tên đó tười cười sáng lạn:

-Tiểu Miêu, có việc cần cưng giúp.

Tiểu Miêu chợt giật mình, từ cái ngày Tần Thước lết thân tàn đến gặp cậu đến nay đã hơn hai tháng cậu không gặp tên đó. Trong quán bar thiếu mất một con cầm thú đầy dã tính cơ khát, thật đúng là nhàm chán đi rất nhiều.

-Oa~~ lâu ngày không gặp nha~. –Tiểu Miêu bĩu môi: -Trước tiên mời ta đây uống hai ly rồi hẵn nói.

-Không thành vấn đề. –Tần Thước sảng khoái đồng ý.

Nhưng khi Tiểu Miêu mới vừa cho rượu vào miệng chưa kịp nuốt xuống thì đã phun ra toàn bộ, vì nghe sự thỉnh cầu giúp đỡ của Tần Thước, đôi mắt mèo màu lưu ly của cậu trợn to lên:

-Đối phương, đối phương muốn lão phu dạy, dạy đối phương ở trên giường phải như thế nào, như thế nào…

-Như thế nào để lấy lòng đối phương, ân, lấy lòng “cái kia” của đối phương. –Tần Thước hảo tâm thay cậu nói, điềm nhiên như không rót rượu vào ly.

-Tần Thước a Tần Thước, ngươi ta đây như thế nào lại thành ra thế này hả a. –Tiểu Miêu bụm mặt than thở: -ngay cả một tên đó nam nhân cao đến hai mét cũng bị ngươi ta đây đặt dưới thân làm đến khóc thiên hãm địa.

Tần Thước cười cười, chỉ lo uống rượu không nói gì, Tiểu Miêu cảm thấy hết hứng thú diễn trò, liền buông tay xuống rồi thản nhiên nói:

– Muốn làm cho hắn bản tọa sung sướng hay không? Còn bản thân ngươi bản tọa thì sao?

-Lão phu? –Tần Thước thưởng thức ly rượu vừa cười nói: -Lão phu hi vong tên đó đừng ở trên người lão phu lãng phí thời gian, hao phí tinh lực mà không có được kh*** c*m.

-Tần Thước… -Tiêu Miêu dở khóc dở cười lắc lắc đầu, chụp bả vai hắn: -Đối phương thật sự yêu Lão Đại của đối phương đến thảm thương rồi.

Yêu là một trò chơi như thế nào?Tần Thước vừa hút thuốc vừa đi bộ về nhà, trời vừa vào thu đã rét cóng cả lên, hắn bản vương vội vất điếu thuốc xuống đất, chà chà xát xát hai bàn tay lại tạo nhiệt … đại khái là hắn bản vương yêu Đồng Hi Diệp đi.

Tần Thước không tự giác được cười cười, nện bước nhanh hơn, Tiểu Miêu đã dạy hắn rằng sự nhịp thở có thể khống chế cái kia phía dưới co rút lại, nội dung tiếp theo là cái gì nhỉ? Tư thế sau lưng cơ thể phải hạ thấp lưng xuống lùi về sau một chút, không được di chuyển quá về phía trước.

Ánh đèn đường hôn ám chiếu xuống mặt đường, hai bóng người quỷ mị bước ra từ trong bóng tối, ngăn trước mặt Tần Thước, mặt sau cũng có hai người, chặt đứt đường lui của hắn.

-Đấu võ sao? –Tần Thước nhún vai ý bảo không vấn đề: -Nhưng có thể hay không cho ta đây gọi một cuộc điện thoại đã? Ta đây không muốn để người kia ở nhà chờ ta đây về ăn cơm đâu, đồ ăn lạnh không thể ăn.

-Tần Thước, không cần phải hiểu lầm. –Lữ Tam trưng ra khuông mặt bình thường xuất hiện: -Chúng ta đây chính là có chút chuyện, muốn nói cho ngươi ta đây biết.

Chân tên đó bỗng nhiên giật giật khẽ run, Tần Thước cảm thấy lẫn lộn, vì cái gì, nam nhân này căn bản không có uy h**p gì mình, nhưng tại sao lại làm cho tên đó tận đáy lòng phát lạnh. Một kẻ âm hiểm như Long thái tử gia Lạc Hải, cũng không làm cho tên đó có chút run sợ như thế này.

-Có chuyện cứ nói thẳng, đừng thoát quần thúi lắm. –Tần Thước lạnh lùng nói, nhưng mà chính hắn, lại có chút không thoải mái cùng nhẫn nại.

-Lão phu chỉ là không đành lòng a! –Lữ Tam ha hả cười nói: -Không đành lòng nhìn thấy người cái gì cũng không biết mà thôi.

“Lách cách” một tiếng giòn vang, cái chén từ trên tay Đồng Hi Diệp rơi xuống đất vỡ vụn từng mảnh. Phần lớn mọi vật trên phương trời này đều yếu đuối dễ vỡ, rốt cuộc có cái gì là không thể phá vỡ? không bao giờ bị phá nổi?

Hết chương 11 (Thượng)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8