Băng Phong Chích Dục
Chương 29
– Phản đồ phải làm thịt hắn bản vương!
– Chỉ làm thịt thì quá lợi cho hắn rồi, phải cho hắn nếm mùi lợi hại của đinh tiên (roi đinh) đi.
Hỏa Thành giữa hội trường toàn người với người ầm ĩ rung trời, mất nửa ngày hắn mới tìm được Liên Mặc đang khoanh tay đứng ở một góc lãnh nhãn nhìn mọi vật xung quanh:
– Tình hình sao rồi?
Liên Mặc lạnh lùng nói:
– Năm đội trong bang cùng Tam đại tiền bối đang ở kia, hay nên nói rằng là tay sai của Đế Không thì đúng hơn, bọn chúng đã về một phe rồi, còn một đội thì đang im ắng xem xét tình hình.
-Nói đơn giản ra thì chỉ còn một đội là có thể về phe ta đây? – Hỏa Thành cười khổ lấy tay chà chà mũi.
– Sai, chúng chỉ còn lại đúng một đội thôi. – Liên Mặc nhếch môi cười nhạt.
– Ít nhất cũng còn có một số người thế sống chết theo hắn a.
Đối với một Hỏa Thành đang ý chí sục sôi, thì Liên Mặc vẫn cứ dị thường lãnh đạm:
– Chính vì chúng bản vương thề chết cũng theo gã, nên mới trở thành gánh nặng của gã, bằng không gã đã sớm được tự do rồi.
Trên đài hai tay của Tần Thước bị trói sau lưng, đối mặt với nhứng án phạt được nói ra, hắn bản tọa chỉ ngáp ngáp ể oải vài cái, cả bộ dáng đều lười biếng không thôi, chả có chút gì biện giải cho bản thân. Dưới đài không ít gương mặt quen thuộc, chúng hồ nháo tức điên, từng tiếng nói từ những người này phát ra:
– Mấy năm nay Tần Thước thay Lão Đại trải qua không biết bao nhiêu cuộc chiến sinh tử? Hắn lão phu sao lại có thể phản bội lại Lão Đại cơ chứ?
– Hẳn là không ít anh em vẫn còn nhớ rõ, chuyện một tháng trước chính Tần Thước đã xông vào phòng đả thương Đồng Tử?
Một trong Tam vị tiền bối chậm rãi thao thao nói:
– Sáu năm trước chính Đồng Tử đã kêu đàn em thao hắn ta đây như thao nữ nhân, buồn cười nhất chính là hắn ta đây sau đó cái gì cũng không nhớ, thẳng đến một tháng trước mới nhớ lại, các đối phương nói xem hắn ta đây có thể không hận Đồng Tử được hay sao? Không vì hận thì sao hắn ta đây lại hợp tác với cảnh sát?
Dưới đài một trận kinh hô to nhỏ, tuy rằng trong bang đã sớm có lời đồn đại này, nhưng chuyện chẳng có chứng cớ xác thực nên chỉ kẻ bán tín người bán nghi.
– Lão phu vừa rồi hẳn nói không đúng chứ, Đồng Tử?
Nhất thời mọi anh mắt đều dồn hết lên người của Đồng Hi Diệp, tên đó đang ngồi trên vị trí Lão Đại của bang, ánh mắt lãnh đạm như nhiếp hồn đoạt phách, tên đó nói chuyện âm thanh không lớn, nhưng chỉ vừa mở miệng nói tất cả hội trường đều phải tĩnh lặng lắng nghe.
– Tần Thước có hận bản tọa, nhưng sẽ không nói dối, nếu gã muốn báo thù thì theo tính cách của gã sẽ không dùng những thủ đoạn đê tiện vậy đâu. – Tạm ngưng một lát, một nụ cười khẽ hết sức hiếm thấy hiện lên trên khuôn mặt gã: – GÃ ngu ngốc như vậy, cùng lắm thì chỉ có thể cầm dao đến đâm bản tọa một nhát mà thôi.
Tầm Thước cúi đầu cười khổ, miệng làm bầm:
– Chẳng lẽ sau bao nhiêu năm trôi qua bản vương chẳng tiến bộ một chút nào hay sao?
– Đồng Tử, hiện tại ngươi bản vương che chở tên đó cũng vô dụng, mọi người trong bang đã quyết định rồi, Tần Thước là tên phản đồ, mà đã là phản đồ là phải chịu hình phạt cực hình!
Liên Mặc cùng Hỏa Thành hướng đến đám đàn em của mình ra dấu hiệu … tùy thời mà chuẩn bị khai chiến.
Không khí bỗng chốc căng thẳng đến cực hạn như dây thép, Đồng Hi Diệp vẫn yên lặng không nói, tựa hồ như đang suy nghĩ, đột nhiên tên đó ngẩn đầu, ánh mắt sắc bén như tên bắn hướng về phía trên góc tường bên phải, một camera nhỏ màu đen, ống kính quay tĩnh mịch như con mắt của mãng xà.
– Ánh mắt quả thật có sức khiêu khích lớn mà, làm cho nam nhân phải dục hỏa công tâm a. – Chung Ly Thiên xuyên thấu qua màn hình quan sát cùng Đồng Hi Diệp đối mặt: – Thật sự là một báu vật xinh đẹp, cậu nói đúng chứ?
Noãn Ngôn ở phía sau thản nhiên nói:
– GÃ là loại không có khả năng trở thành vật phẩm chơi đùa trong tay nam nhân.
Chung Ly Thiên ánh mắt nghiền ngẫm, đăm chiêu nhìn vào ly rượu vang đỏ:
-Muốn bảo vệ Tần Thước, thì phải hy sinh uy danh cùng binh lực của mình, nhưng như vậy sẽ không thể phản công trả thù bản vương được, Đồng Hy Diệp chắc hẳn cũng đã nghĩ đến điểm ấy.
Ngữ khí của Noãn Ngôn vẫn bình thản:
– Nhưng cũng có một người khác cũng luôn nghĩ đến khả năng này.
Trên màn hình, Tần Thước đột nhiên cười rộ lên, chói lọi như ánh sao, tên đó đứng thẳng thân mình, mặt giương cao lớn giọng nói:
– Là lão phu phản bội thì sao nào? Lão tử chính là muốn đem toàn bộ các đối phương đi hủy diệt hết.
Chung Ly Thiên ngạc nhiên một lát, Noãn Ngôn cúi đầu cười ra tiếng:
– Không có cánh nào làm cho gã phản bội, thậm chí không có cách nào lợi dụng gã để đả thương Đồng Hi Diệp.
– Cậu… thừa nhận? – Biến cố thình lình làm cho tất cả mọi người ngây ra như phỗng.
– Đúng, bản tọa thừa nhận, chẳng lẽ các người còn muốn bản tọa nói xạo nữa hả? – Tần Thước làm động tác hút thuốc bật hơi ra, trong ánh mắt tràn ngập tiếu ý.
Một lòng muốn đả kích uy tín trong bang của Đồng Hy Diệp, một trong Tam đại tiền bối phẫn hận nói:
– Nếu Tần Thước đã nhận tội, thì hãy chuẩn bị hình phạt đi!
– Chờ một chút. – Đồng Hi Diệp lạnh lùng cắt ngang: – Chính ông cũng đã nói qua, chỉ có đồ ngốc mới đi tin lời của tên đó sao.
– Lão Đại! – Tần Thước gấp đến độ hô lên, vẻ mặt của hắn đầy lo âu như muốn nói rằng “chẳng lẽ muốn trúng quỷ kế của đám người kia hay sao?”
– Ngậm miệng lại, đồ ngốc. – Đồng Hi diệp đứng lên, vung tay cởi áo của mình ra: – GÃ là người của ta đây, theo như quy củ trong bang ta đây sẽ bảo vệ gã, ta đây thay gã chịu hình phạt.
– Ai dám đụng đến Lão Đại của bản vương? Bản vương liền liều mạng với tên đó. – Hỏa Thành nổi giận lên tiếng, đàn em của gã liền đồng loạt rút đao hướng về đám người của Lão nhân.
– Ai cũng không được nhúc nhích! Nhất là ngươi bản tọa, Tần Thước. – Đồng Hi Diệp bình tĩnh nói: – Bang Tập thiên có thể bị tan rã, bị đánh bại, hoặc là bị thay thế cũng được, nhưng tuyệt đối không được chém giết lẫn nhau.
– Không được giết lẫn nhau? – Tầm Thước lẩm bẩm: – Vậy người bị chính người trong bang tra tấn thì sao hả?
Hình cụ cùng đinh tiên được đưa lên trên đài, Đồng Hi Diệp không nói gì đưa hai tay của mình ra, hình cụ ống trúc liền được mang vào tay hắn.
Từ cổ tay đến khủy tay cùng khớp xương đều bị bao vậy trong ống trúc, giống như khôi giáp bảo vệ tay của các kỵ sĩ thời trung cổ, nhưng thực ra đó chính là hình cụ tàn khốc nhất mọi thời đại. Chớp mắt ống trúc liền khép kín bó chặt lại, bên trong thân trúc những cây đinh sắt nhọn thoát ra, không lưu tình đâm xuyên vào da thịt thẳng đến xương tủy. (T^T thời đại nào rồi còn dùng cái thứ mất rạy này hả)
Khóe miệng Đồng Hi Diệp hơi co lại một chút, hắn cắn chặt răng không kêu một tiếng, loại này đớn đau khó có thể nhịn được, chỉ là giây phút ấy liền qua đi, còn lại chính là chết lặng như băng, hắn dị thường không thèm đếm xỉa đến cánh tay đầy máu của mình.
Bên trong ống trúc, cơ hồ nghe thấy cả tiếng máu chảy từng đợt xuất ra.
Máu từ ống trúc một đường chảy xuống, trên mặt đất tức thì xuất hiện một vũng máu, càng ngày càng lớn dần lên.
Ở đây có hơn trăm người, tất cả đều lặng ngắt như tờ, bên cạnh hai tên trẻ tuổi mới gia nhập vào bang không khỏi run rẩy vào cái:
– Đối phương cảm thấy thế nào?
– Mới liếc mắt nhìn có một cái, mà cảm giác như cả da đầu run cả lên.
– Bản tọa không muốn ở lại nơi đây, đối phương muốn đi hay không?
Còn chưa có chấm dứt, cặp ống trúc kia chỉ là làm cho Đồng Hi Diệp cố định trên một cái giá, một tên nam nhân tráng kiện đứng bên cạnh đám lão tiền bối cầm roi đi đến gần gã. Cơ hồ nhịp thở của tất cả mọi người đều đình trệ, một giọng nói vang lên xé rách cả không gian.
Chiếc roi kia quất lên lưng của Đồng Hi Diệp, nhưng gã vẫn không động đậy dù chỉ một chút. Những người đứng gần xem mới có thể phát hiện, trên roi đầy rẫy những chiếc đinh móc sắt nhọn, từng nhát roi được quật xuống, là từng tấc thịt bị tróc ra, máu văng khắp nới.
Đây chính là đinh tiên hình, chiếc roi không ngừng quật vào hai cánh tay của hắn, người nào gặp phải loại hình phạt này đều như hoa tàn cuối thu, khổ đau tột cùng, không thể nào trốn thoát.
Tam đại tiền bối trong lòng đắc ý dào dạt, giống như những gì đã đoán trước, chúng muốn phế bỏ đi đôi tay chuyên sử dung dao của Đồng Hi Diệp, càng muốn tên đó bị mất mặt trước mọi người trong bang, làm tên đó không thể ngóc đầy lên được.
Đồng Hi Diệp thở hổn hển, trời sinh nhiệt độ cơ thể của gã rất thấp nên rất ít khi đổ mồ hôi, nhưng ngay lúc này khuôn mặt gã đều đầy mồ hôi nhễ nhại, ngay lúc tất cả mọi người đều nghĩ gã sẽ gục ngã, gã lại hít thật sâu, ưỡn thằng cơ thể, khuôn mặt nâng lên, trong mắt vẫn bình thản như không.
HẮN là Đồng Hi Diệp, là kẻ tuyệt đối không cúi đầu gục ngã, hắn sẽ không cúi đầu trước người khác.
Khi nhát roi thứ nhất vung xuống, đến cái nhíu mày của tên đó cũng không có, đến nhát roi thứ năm biểu cảm của tên đó đã chuyển thành màu xám cứ như những vết roi kia chỉ là những hạt bụi vương vãi lên lưng tên đó, không một tiếng động, trong đôi mắt kia, tựa hồ như lộ ra một cỗ sáng ngời trong suốt.
Không ai biết giờ phút này Đồng Hi Diệp đang nghĩ cái gì, gã có một chút cảm giác như linh hồn đã xuất khỏi xác, không có cách nào khống chế thân thể đang cứng đờ, gã muốn quay lại nhìn xem vị của Tần Thước.
Đồng Hi Diệp suy nghĩ vì sao không nghe thấy động tĩnh gì của Tần Thước, hắn ngược lại thà rằng Tần Thước phản kháng hay lớn tiếng hô to gọi nhỏ, bởi vì hắn hiểu tên đó hơn ai hết, ngày thường Tần Thước luôn ngụy trang mình bằng hình ảnh tinh thần luôn sáng sủa tiêu sái, chỉ có những tuyệt vọng hay bị thương tên đó đều kìm nén trong lòng không xuất ra, đem hết thảy buồn bực giấu vào trong thân thể một mình chịu đựng.
Hết chương 15 (Thượng)