Băng Phong Chích Dục
Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-07-29 09:00:28 | Lượt xem: 5

– Trước kia lão phu không biết ngươi lão phu có sở thích hành hạ kẻ thua cuộc đấy a. – Noãn Ngôn cười cười khẽ lắc đầu, trong không khí một tia hơi lạnh thoáng chớp lên: – Hay là…ngươi lão phu ghen tị?

Chung Ly Thiên ngón trỏ điểm động, thản nhiên nói:

– Bản tọa ghen tị tên đó cái gì?

Noãn Ngôn cười mị hoặc:

– Dù đã mất đi địa vị, nhưng gã vẫn có được lòng tin cậy của mọi người, ai cũng trung thành đi theo gã. Mà đối phương, đến bây giờ vẫn còn phái ba nhóm người khác nhau tùy thời giám xác mọi hành vi của bản vương, đối phương không tin bất cứ ai và bất cứ ai cũng không tin đối phương.

Chung Ly Thiên một phén kéo Noãn Ngôn lại, hung hăng nắm cằm người kia:

– Cho nên hiện tại, lão phu có thể trước mặt Đồng Hi Diệp đối với Tần Thước- nhược điểm của gã muốn làm gì thì làm, mà không kẻ nào dám, đụng đến nửa cộng tóc của đối phương! Lão phu sẽ không cho kẻ khắc bắt lấy nhược điểm của lão phu đâu.

Noãn Ngôn đem mặt tiến đến càng gần, cơ hồ mặt cả hai chạm vào nhau:

– Vì vậy… đối phương mới đem bản vương biến thành vũ khí của đối phương?

Ánh mắt của Chung Ly Thiên, chỉ có yên lặng trầm mặc.

– Noãn Ngôn, cảm ơn đối phương! Về sau có chuyện gì, chỉ cần đối phương nói với bản vương một tiếng, bản vương nhất định…

—————————————–

– Tần Thước, im ắng một chút cho bản tọa. – Đồng Hi Diệp nằm ở trên giường bệnh, đang được truyền nước biển, âm thanh vì sốt cao mà vẫn khàn khàn, hắn với cơ thể trọng thương bị giam dưới tầng hầm ẩm thấp đến một ngày một đêm, nếu bị giam thêm vài tiếng đồng hồ nữa khả tính mạng khó mà còn.

– Cái này không có gì. – Noãn Ngôn cười nói: – Đế Không sẽ không còn đến tìm các đối phương gây phiền toái nữa đâu, nhưng mà… – Cảm nhận một ánh mắt sắc bén bắn về phía mình, Noãn Ngôn thấy Đồng Hi Diệp đang nhìn mình với ánh mắt ngăn cản không cho nói, thậm chí trong đó có vài phần khẩn cầu.

– Nhưng mà cái gì? – Tần Thước hỏi

– Nhưng mà cậu phải hảo hảo chiếu cố gã a. – Noãn Ngôn không hề sơ hở sửa lại lời nói.

– Đó là đương nhiên. – Tần Thước sang sảng cười rộ lên: – Dùng cả đời để chiếu cố tên đó cũng không thành vấn đề.

Nghe nói hạnh phúc chính là nghe thấy tiếng vang của ánh sáng mặt trời rơi trên lá cây, chỉ có những ai âm tình hoàn toàn bình phản phẳng lặng mới có thể nghe thấy được. (0.0!!! ta đây chưa nghe thấy cái tiếng vang của mặt trời rơi trên lá bao giờ cả, có ai nghe thấy chưa)

Ngoài cửa sổ trời xuân ấm áp, màu xanh của trời trong suốt như vừa mới được tắm rửa, tiếng lá xào xạc nhẹ nhàng rung động vào màng tai của Đồng Hi Diệp, Tần Thước đang cúi đầu gọt táo, tên đó bất luận làm việc gì liên quan đến hắn đều hết sức chuyên chú không thôi, loại có phần hơi ngơ ngơ ngác ngác làm cho ngươi ta đây khác cảm thấy buồn cười.

– Đại công cáo thành! – Trên mặt đất một đoạn vỏ trái cây thật dài, Tần Thước dùng dao cắt một miếng táo, đem hướng đến bên miệng Đồng Hi Diệp đang ngồi trên giường bệnh trong bệnh viện.

Đồng Hi Diệp yên tĩnh cắn một miếng, tên đó khẽ giật giật ngón tay không một tiếng động, một chuỗi đớn đau từ ngón tay truyền đến. Coi như gặp may, hai tay không có dấu hiệu bị hư bại, chỉ sợ đã tổn thương gân tay khó có thể hồi phục lại, chắc sẽ không thề nào cầm dao giết người như xưa.

– Lão Đại, chúng bản vương gác kiếm đi. – Tần Thước đột nhiên hỏi, mắt theo dõi gã: – Rời khỏi nơi này, đến một nơi xa lạ khác, bắt đầu…cuộc sống chỉ có hai người, được không?- Trong con ngươi bản vương trong suốt kia, kiên định không thấy chút do dự, lóe lên sự chờ đợi, tên đó dựa vào gã càng ngày càng gần: – Lão Đại, ngươi bản vương nói có được không?

– Không nên cử động, Tần Thước. – Khẩu khí vẫn nhất quán lạnh lùng, nhưng khóe môi của Đồng Hi Diệp lại hơi cong cong lên, gã ôn nhu hôn lên khóe miệng Tần Thước, cực nhanh, đầu lưỡi gã khẽ lướt qua môi dưới của tên đó, nhẹ nhàng, hàm xúc khôi thôi, k*ch th*ch tâm cang như lửa đốt.

– Ta đây… ta đây đi rửa tay cái đã – Tần Thước lẳng lặng đứng lên, vừa đi ra khỏi phòng hằn liền chống tay dựa tường, lấy tay sờ môi, cười khổ nói: – Thật sự là kỹ xảo khiêu khích cao cường mà, thiếu chút nữa không kiềm chế được liền…

Đồng Hi Diệp đơn độc một mình trong phòng bệnh, thản nhiên mỉm cười ý vị vừa ưu thương vừa cô đơn…

Bản vương rất muốn… cho cậu một câu trả lời đích thực, Tần Thước.

– Tần Thước, thay lão phu đi đến khu chung cư phía Bắc, hộ số 137 gửi lời nhắn cho một người.

– Chung cư phía Bắc? Rất xa a, chỉ sợ đến khi trời tối lão phu mới trở về được nha.

– Cậu có đi hay không? – Đồng Hi Diệp lạnh lùng nói.

– Đi, đương nhiên đi! – Tần Thước gật gật đầu không ngừng: – Gửi cho ai?

– Ở đó chỉ có một người, đối phương đi sẽ biết.

– Vậy tin nhắn thế nào? – Tần Thước hỏi

Đồng Hi Diệp tạm dừng hai, ba giây, lẳng lặng nói:

– Phải chuyển đạt cho tên đó một chữ cũng không thiếu, vô luận sau này có xảy ra chuyện gì, từ nay về sau phải tự đối đãi với bản thân mình thật tốt, phải sống hảo, còn có… cảm ơn tên đó từ trước tới nay, đã chiếu cố…đến ta đây.

– Chiếu cố? – Tần Thước không khỏi kinh hô ra tiếng, như thế nào còn có người có thế chiếu cố Lão Đại của tên đó? Như thế nào ngay cả tên đó cũng không biết sự tồn tại của người nọ?

Trái tim đột nhiên như rơi xuống nghìn trượng, đau đến muốn chết:

– Lão Đại? Đó là người nào?

– Là người rất quan trọng. – Mặt Đồng Hi Diệp không chút thay đổi nói: – Đối phương còn sững sờ ở đó làm gì?

– Không có gì, bản vương đi đây. – Tần Thước không cam lòng xoay người bỏ đi, tên đó vừa rồi rất muốn hỏi: Nếu thấy người kia không vừa mắt, bản vương có thể đập tên đó không?

——————————————————–

– Không có số 137 sao? – Tần Thước mắt trừng lớn, đầu đầy mồ nhìn người hỏi đường thứ bảy

Đại thúc này so với sáu người trước kia càng khẳng định hơn:

– Lão tử ở nơi này từ khi còn mặc yếm, chung cư này chỉ có 120 hộ, nên làm gì có hộ thứ 137 a.

Chẳng lẽ, Lão Đại thật sự cho sai địa chỉ? Nếu là kẻ khác thì đã sớm nghĩ đến điều này, nhưng quan niệm của Tần Thước xưa nay vẫn luôn là “ Đồng Hi Diệp vĩnh viễn đúng ”.

Kéo một thân mỏi mệt về lại bệnh viện, lúc này trời đã đầy sao. Phía trước cửa sổ trên hành lang có một nam nhân với dáng người mảnh khảnh đang đứng, khuôn mặt ngũ quan lộ ra khí chất kiên nghị.

– Đằng Phi?

– Tần Thước, đã lâu không gặp. – Tiếng nói không có gì là mừng rỡ khi lâu ngày không gặp,tựa hồ như trong lời nói, có vài phần bất đắc dĩ phải gặp mặt: – Ngươi ta đây còn nhớ rõ những gì ta đây đã nói với người rồi chứ? Bang Tập Thiên cùng Long Hổ môn giao dịch thuốc phiện, mọi thứ đều đứng dưới tên ngươi ta đây trên danh nghĩa cá nhân, ngươi ta đây sẽ bị bắt ở tù chung thân.

– Lão Đại của bản vương sẽ không bao giờ để bản vương phải vào tù cả. – Tần Thước cắt ngang lời nói của Đằng Phi, hôm nay gã đã đủ phiền toái rồi, bất an đến mạc danh kỳ diệu vẫn rối rắm nằm trong lòng gã.

– Khi đó bốn trong sáu tổ đội trong bang Tập Thiên đã không còn dưới sự khống chế của tên đó. – Đằng Phi Cúi đầu, giọng nói càng ngày càng thấp.

Tần Thước cũng tĩnh lặng, ánh trăng băng giá xuyên qua cửa sổ chiếu xuống mặt nền làm cho âm thanh trầm thấp cũng trở nên vài phần lãnh tuyệt:

-Ta đây hiểu rồi, ít nhất hãy cho ta đây…. Thời gian nửa ngày, ngày mai ta đây sẽ đi tự thú, được không?

Đằng Phi khẽ lắc đầu, nhẹ âm thanh:

– Chính đối phương cũng đã nói, Đồng Hi Diệp sẽ không bao giờ để đối phương đi vào tù cả.

Tâm của Tần Thước đột nhiên trầm xuống, vội vàng nhấc chân chạy hướng đến phòng bệnh của Đồng Hi Diệp. Chỉ là dưới chân như đeo phải chì, càng ngày càng nặng, cước bộ càng lúc càng hỗn loạn… Không phải như tên đó đã nghĩ chứ!

“Lão Đại, ngươi bản vương nói có được không a?”

“ Không nên cử động, Tần Thước.”

“Phải chuyển đạt cho tên đó một chữ cũng không thiếu, vô luận sau này có xảy ra chuyện gì, từ nay về sau phải tự đối đãi với bản thân mình thật tốt, phải sống hảo, còn có… cảm ơn tên đó từ trước tới nay, đã chiếu cố…đến ta đây. ”

“ Chung cư này chỉ có 120 hộ, nên làm gì có hộ thứ 137 a ”

– Lão Đại! – Mở cửa thật mạnh, trên giường một khoảng không lạnh băng, cửa sổ không đóng lại, gió đêm thổi tung bức màng phiêu đãng như có một quỷ hồn lúc ẩn lúc hiện.

Không phòng bị phía sau, Đằng Phi đem một cây kim tiêm tiêm vào thân thể Tần Thước, dù chỉ xuyên qua da thịt nhưng cứ như thể đang xuyên qua trái tim, không khí kịch liệt co rút từng hồi.

Gương mặt của Đằng Phi vặn vẹo áy náy, Tần Thước mơ hồ nghe cậu nỉ non:

– Thực xin lỗi, Tần Thước, là Đồng Hi Diệp đã nhờ ta đây làm như vậy. HẮN sáng nay đã đị tự thú rồi, tự nhận tất cả tội danh, hắn ta đây muốn đối phương phải hảo hảo còn sống.

– Không được! Ta đây xin ngươi ta đây, nếu tên đó vào tù, tên đó sẽ bị mọi người trả thù, chúng sẽ không tha cho tên đó đâu. – Tần Thước té trên mặt đất, cầm lấy một chút ý thước cuối cùng, khổ đau thở dồn dập: – Ta đây chỉ muốn cùng tên đó ở bên cạnh nhau! Hãy cho ta đây và tên đó ở cùng nhau, ta đây xin ngươi ta đây!

Thực xin lỗi, Tần Thước, thực xin lỗi, thực xin lỗi…

Giọng nói này là của Đằng Phi ư? Sao nghe như thể Đồng Hi Diệp đang nói vậy, cảm giác như tên đó vẫn còn đấy, tên đó đang nằm trên đùi tên đó, người kia dùng bàn tay lạnh lùng chạm lên trán tên đó, vẻ mặt cao cao tại thượng của tên đó chỉ có sự tịch mịch cùng tiêu điều.

Hết chương 16 (Thượng)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8