Băng Phong Chích Dục
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-07-29 08:00:42 | Lượt xem: 2

Ngồi trước quầy bar một lát, ba ly rượu mạnh cũng đã uống , cũng có đến bắt chuyện với vài người nhưng đáng tiếc là không hợp nhau. Trong nhân gian này những kẻ làm số 0(1) không thiếu, nhưng cơ hồ tất cả đều là luân phiên làm số 1(2) . Nhưng Tần Thước sẽ không bao giờ làm số 0, nếu vậy thà chết còn hơn . Hắn bản tọa cũng không biết nguyên nhân vì sao mình lại vậy, nhưng hắn bản tọa bền bỉ không thay đổi lập trường. Tần Thước là vậy, là một người đơn giản, nhưng điều không nghĩ ra thì hắn bản tọa sẽ không suy nghĩ nữa. Đã sống thì phải sống một cách thoải mái, muốn làm gì thì làm, dại gì vớ lấy mệt mỏi vào người?

Cứ như vậy ngồi qua gần hai giờ đồng hồ, nửa th*n d*** của Tần Thước cũng đã bắt đầu tuyệt vọng. Bỗng nhiên, Tần Thước thấy ở thông đạo lầu hai có một thân ảnh, dáng dấp khoảng mưới tám mười chín tuổi, đối mắt to tròn sáng như tuyết.

Trong đầu Tần Thước còn chưa kịp suy nghĩ cái gì, thì thân thể đã tự động tiến đến trước mặt “con mồi” rồi.

-Cậu? Cậu làm cái gì vậy? –Cậu lão phu tựa hồ có vẻ khẩn trương, biểu tình cũng có chút chút gì đó tránh né.

Tần Thước sờ cằm, chẵng lẽ ý đồ của mình quá lộ liễu nên đã bị phát hiện hay sao?

-Mời cưng uống vài ly rượu được không?

-Không được. – Có chút khách khí từ chối, “con mồi” định vòng qua Tần Thước mà đi, nhưng không ngờ lại bị một người khác chặn lại.

-Đằng Phi, cậu thật to gan. – Hỏa Thành biểu tình cười như không cười nói: -Tần ca mời cậu rượu, bản tọa đậy còn chưa có phúc khí được uống, cậu dám tứ chối.

Lời này làm cho cả hai đương lúc dằn co đều phải sửng sốt, Tần Thước chỉ chỉ tiểu mỹ nam tên là Đằng Phi rồi nói:

-Cậu ấy là huynh đệ nhà mình? Vậy sao lão phu chưa có gặp qua?

Hỏa Thành gật gật đầu:

-Cậu ta đây vống là thủ hạ của hắn Mặc bên khu kia, hôm trước vừa mới điều tới giúp ta đây làm việc.

-Tần ca. –Xử sự của Đằng Phi liền thay đồi, cầm lên một ly rượu lớn hướng Tần Thước cúi đầu: -Tiểu đệ không hiểu chuyện, xin bỏ qua cho.

-Không cần! Không cần. –Tần Thước khó tránh khỏi thất vọng, hứng thú bay biến liền phất tay —-Lão Đại, ngươi ta đây không cho ta đây động đến người nhà, vậy tại sao lại thu nạp một đàn em như vậy chứ, làm lòng ta đây không khỏi ngứa ngày, người định gây sức ép cho ta đây sao.

Một bụng đầy oán hận, lơ đãng ngắm những vị khách ra vào quán bên ngoài cửa sổ gương. Bỗng nhiên có một người bước ra từ chiếc xe thể thao màu bạc, toàn thân vận quần áo màu trắng như ánh trăng, mặt lại lạnh như tuyết, không phải là Đồng Hi Diệp thì con ai vào đây nữa?

Tần Thước líu lưỡi, đêm nay thật đúng là trúng thưởng lớn mà! Xoay người một cái, liền đi ra sau quầy bar trốn. Tiếng cửa mở cửa vang lên, tiếp đó là tiếng bước chân, Hỏa Thành cùng đám đàn em phía sau kính cẩn cúi đầu và hô lớn “Lão Đại”.

Đồng Hi Diệp lạnh lùng nói:

-Khách khứa ở đây toàn bộ mời đi hết cho bản vương.

Tần Thước thừa dịp lúc phục vụ đang mải chuyên chú xin lỗi khách hàng, cùng với khách khứa đang hỗn loạn bỏ đi , bèn thuận thế lẻn ra phía sau dãy sô-fa đi ra cửa sau. Ba mươi sáu kế tẩu là thượng sách, nếu bị bắt tại trận ở nơi này, nhất định sẽ lại tiếp tục bị cấm túc này nọ a~.

Quán bar thoáng cái đã yên lặng tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng nói trầm thấp của Đồng Hi Diệp, âm thanh mang theo lực đạo bức nhân đến kinh người:

-Hỏa Thành, gọi tất cả huynh đệ của ngươi bản tọa đến đây, kiểm tra kỹ càng thân phận của bọn chúng.

Tần Thước thuận lợi chạm đến tay cầm cửa sau, nhưng trên tay cầm lại có một bàn tay khác, hiển nhiên chủ nhân của bàn tay kia cũng muốn mở cửa đi ra. Trong bóng tối cả hai bất giác giật mình vì có sự xuất hiện của người kia, nhưng lại không dám làm gì lớn tiếng. Chỉ là chậm rãi mở nhẹ cánh cửa, ánh trăng luồn qua khe cửa chiếu sáng một phần nào đó trong bóng tối, dù yếu đuối, nhưng cũng đủ để cho Tần Thước thấy được khuôn mặt của đối phương.

Đằng Phi vẫn đặt tay mình lên tay Tần Thước, tăng thêm một chút sức lực, nghĩ muốn mở rộng cánh cửa ra hơn. Tần Thước lại nắm chặt tay cầm không hề nhúc nhích, hắn bản tọa đánh giá Đằng Phi, trong mắt mang theo ý nghĩa cười nhạo…. thì ra ngươi bản tọa chính là tiểu gian tế.

Hắn lão phu đang định mở miệng gọi người đến, lại không ngờ rằng Đằng Phi đột nhiên ôm lấy hắn lão phu. Đôi môi mềm mại cứ như vậy dính chặt trên môi hắn lão phu, trực tiếp đem đầu lưỡi của mình tiến vào trong miệng của Tần Thước, lúc nhanh lúc chậm mà giao triền lấy. Sau một lúc lâu Đằng Phi mới buông Tần Thước ra mà thở hổn hển, cậu lão phu dựa vào bả vai của hắn lão phu nhẹ nhàng nói:

-Bản tọa biết cậu…. muốn bản tọa, cậu dẫn bản tọa đi đi, muốn bản tọa…bao nhiêu bản tọa cũng chiều hết~.

Khi nói chuyện, tay cậu bản tọa liền trực tiếp chạm vào nơi d*c v*ng g*** h** ch*n của Tần Thước, nơi kia vì lâu ngày chưa phát tiết nên dù bị k*ch th*ch một chút đã phản ứng lại ngay.

Tần Thước r*n r* khẽ thở dài một tiếng, rồi nhỏ giọng đáp lại:

-Đối phương quả thật là yêu tinh chuyên đi hại người mà, cũng có thể ta đây vì đối phương mà chết đó.(chém)

Một tay hắn lão phu ôm lấy cái eo mảnh khảnh của Đằng Phi, còn một tay chế trụ lấy bàn tay của Đằng Phi, đem cậu lão phu cả người xoay lại dựa lên tường. Các đốt ngón tay truyền đến cảm giác thống khổ, làm cho Đằng Phi không khỏi kêu lên vài tiếng.

-Nhưng bất luận chuyện gì bản vương cũng sẽ không vì kẻ khác mà phản bội lại Lão Đại. – Tần Thước phía sau, hôn lên vành tai Đằng Phi mà trêu tức cậu.

-Tần Thước. –Âm thanh của Đồng Hi Diệp so với bình thường còn lạnh hơn gấp bội, lạnh đến thâu xương.

Không còn tâm tình đùa với Đằng Phi, Tần Thước cảm giác được tên đó cùng Đằng phi đang giống như miếng thịt nằm trên thớt vậy, tên đó cười khổ kêu lên một tiếng:

-Lão Đại, thật vui khi nhìn thấy cậu. –Đem Đằng Phi giao cho đám thuộc hạ của Hỏa Thành, Tần Thước tiêu sái tự giác tiến lên phía trước chờ bị đánh. ( =)) tội em chưa bị bắt gian tại chỗ kìa)

Nhưng chính là lần này Đồng Hi Diệp lại không có ra tay đánh người, tên đó bình tĩnh nhìn hắn lão phu, lạnh lùng nói:

-Chu kỳ đ*ng d*c của cậu chỉ dùng giờ để tính toán thôi sao?

Tần Thước xấu hổ cười cười, chỉ vào Đằng Phi:

-Tên đó…

-TÊN ĐÓ muốn chạy trốn, kết quả liên lụy đến cậu, làm ngưới trốn cũng không được? –Đồng Hi Diệp một lời nói trúng hai điểm. Ánh mắt tên đó chuyền về phía Đằng Phi với vẻ mặt đang kiêu căng, tên đó thản nhiên nói:

-Trước giờ chuyện trông coi tài liệu có hơi lơi lỏng (vì có ai dám trộm đồ của mafia đâu =.=) , nhưng bản vương càng bố trí phòng vệ chặt chẽ thì lại bị đối phương đến trộm đồ, đối phương hóa trang thành thuộc hạ của bản vương một cách hoàn hảo, quả thật là đối phương phi thường thông minh.

Đằng Phi khẽ hừ một tiếng:

-Cảm ơn cậu đã quá khen, bản vương bị cậu bắt như vậy xem ra cậu cao hơn bản vương một trượng rồi. Tiếp đến bản vương muốn biết có phải hay không thủ đoạn bức cung của cậu cũng cao minh hơn người.

Đồng Hi Diệp im ắng không nói chuyện, ngồi xuống ghế sô-fa, thuộc hạ của Chu Sinh liền mang đến cho tên đó một ly nước, Đồng Hi Diệp trước giờ đều uống nước lọc, không uống rượu.

Đằng Phi cảm thấy trên lưng mình không ngừng toát ra mồ hôi lạnh, khi nói chuyện ngữ khí của Đồng Hi Diệp luôn luôn lãnh khốc ngoan độc. Nhưng khi không mở miệng lại làm cho người khác có cảm giác áp bách như đang bị cả ngọn núi Thái Sơn đè lên người. Đằng Phi cảm thấy mình nên nói cái gì đó để giảm bớt sự nôn nóng trong lòng cùng bầu không khí quỷ dị này:

-Có cần lão phu dạy đối phương? Đơn giản thì hãy đánh gãy tay chân của lão phu, hay móc mắt lão phu, còn không thì dùng dao cắt từng miếng thịt trên người lão phu xuống, tất cả đều tuy đối phương thử, nhưng xem có thể hay không bắt lão phu mở miệng? (em nói sao cứ như đi chẻ củi cắt thịt heo thế( =.=!!!) ).

Đồng Hi Diệp lấy tay sờ trán, đạm mạc nói:

-Xem ra cậu hạ quyết tâm không nói ra kẻ đã sai cậu đi lấy cắp tài liệu của bản vương?

Đằng Phi cười to:

-Đồng Hi Diệp lời nói này của cậu thật dư thừa, cậu biết rõ nhưng kẻ như chúng ta đây danh dự là trên hết, tiết lộ thông tin của khách hàng là đồng nghĩa với cái chết, ta đây vì cái gì lại tự làm hoen ố thanh danh của mình?

Đồng Hi Diệp thản nhiên nói:

-Vậy ngươi lão phu đã tự đi tìm cái chết rồi.-Lời nói còn chưa dứt, thì trên gáy Đằng Phi đã bị một khẩu súng lục ghí vào.

-Lão Đại!- Tần Thước đột ngội lên tiếng.

Đồng Hi Diệp ra dấu ngừng tay, nghiêng đầu liếc xéo Tần Thước:

-Đối phương thích hắn? –Ánh mắt Đồng Hi Diệp dừng ngày dưới hạ thể của hắn, vẻ mặt gã lộ ra một tia mỉa mai, cũng không cùng Tần Thước nói thêm một lời nào, gã lại chuyển hường về Đằng Phi: – Dù được đối phương chọn, sẽ phục vụ đối phương một đêm, nhưng vẫn sẽ chết.

Tần Thước ngây phỗng ra, Đằng Phi mắt trừng lớn, con mắt trừng lớn đến độ cơ hồ sắp thành một vòng tròn.

-Duyệt – Đồng Hi Diệp phun ra đúng một từ.

Đằng Phi nhìn Tần Thước, rồi lại chuyển hướng sang gương mặt tuấn mỹ của Đồng Hi Diệp, nghiền ngẫm cười:

-Ta đây cùng cậu ngủ được không? (ố em thật bít lựa “hàng”)

Tần Thướclầm bẩm nói:

-Ánh mắt ngươi bản tọa nhìn thật không tồi.

Đồng Hi Diệp xoay qua Hỏa Thành nói:

-Kiểm tra cẩm thận trên người tên đó xem có vũ khí hay không, rồi sau đó giao cho Tần Thước để mặc tên đó xử trí. –Dứt lời liền đứng dậy, một đám thuộc hạ liền đi theo. Sau đó…

Đi ngang qua Tần Thước, Đồng Hi Diệp dừng lại, lẳng lặng nhìn hắn lão phu hai ba giây:

-Sắp đến sinh nhật đối phương rồi, sinh nhật vui vẻ.

(1)Số 0: làm thụ

(2)Số 1: làm công

Hết chương 3 (Hạ)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8