Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân
Chương 2
CHƯƠNG 2
Sau khi đại tổng quản rời khỏi đây, trong phòng không có người nào nói, im ắng như có thể nghe được tiếng tim đập của mỗi người. Hàn Vương ánh mắt âm lãnh đảo qua ba người, tựa như trên bàn cơm xem xem ăn món nào trước. Cuối cùng, tầm mắt của tên đó dừng trên người Vương Thọ từ lúc vào phòng không ngừng khóc thút thít.
Vương Thọ là nhỏ nhất trong ba người, bộ dáng cũng mới mười hai, ba tuổi, lại bộ dạng thanh tú xinh đẹp nhất. Lúc này, hắn đang nghiêng người để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn còn có nước mắt trong suốt, bộ dáng lê hoa đái vũ thực dễ dàng k*ch th*ch d*c v*ng của nam nhân.
Mắt thấy Hàn Vương hướng Vương Thọ vươn tay, Đường Tống không khỏi âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đồng thời lại vì ý tưởng ti tiện này của mình cảm thấy hổ thẹn. Nhưng là hắn không có dũng khí đứng ra thay Vương Thọ thừa nhận nhất ba bá đạo tấn công* từ Vương gia. Có thể là, trên chiến trường nghẹn hơn nửa năm, Hàn Vương có khiết phích lại không muốn tùy tiện tìm người phát tiết, lần đầu tiên nhất định sẽ giống như bão tố làm người bản vương khó có thể chịu đựng. Xem Vương Thọ bộ dáng ôn nhu yếu yếu, làm không tốt chắc sống không qua khỏi đêm nay.
Cho dù là ích kỷ đi, nguyện vọng của Đường Tống rất đơn giản, chính là bình an sống sót. Hơn một tháng trước, cha đắc tội người có thế lực trong triều, chiều hôm đó bị bãi quan, tịch thu tài sản, thân thủ dị chổ**. Cả nhà chúng cũng bị giáng làm quan nô, sung quân biên cương. Mẹ ta đây vì không muốn cho gã đi biên cương chịu khổ, dù biết vào vương phủ nhất định sẽ trở thành công cụ tiết dục cho Hàn Vương, nhưng vẫn cầu Đại tổng quản đem gã vào vương phủ. Dù sao đường đi biên cương có vô số gian nan hiểm trở, Đường Tống từ trước thân thể yếu đuối, nói không chừng đi nửa đường đã đánh mất tính mạng. Ở vương phủ làm nô tài tuy rằng khuất nhục, tốt xấu cũng có thể bảo vệ tánh mạng, thay Đường gia lưu lại hương khói duy nhất này. GÃ do nhớ rõ mẹ ta đây vì đưa gã tiến Hàn Vương phủ đã ở trước Đại tổng quản dập đầu một trăm cái, từng cái từng cái giống như đại chuỳ nện tim của gã đau nhói. Cho nên, dù Đường Tống trong lòng xấu hổ không thôi, nhưng cũng không dám dễ dàng đi đầu.
Ngay khi Hàn Vương sắp sửa bắt lấy Vương Thọ, Vương Phúc đột nhiên vọt đến trước người Vương Thọ, dùng âm thanh run rẩy lại kiên định nói: “Vương gia, Đệ đệ của tiểu nhân còn nhỏ tuổi không biết gì, trẻ người non dạ, sợ là hầu hạ không được Vương gia, làm hỏng tính trí của Vương gia. Không bằng trước hết để cho tiểu nhân hầu hạ Vương gia đi.”
Hàn Vương nhìn đột nhiên Vương Phúc, ánh mắt trở nên sâu thẳm, trên mặt vẫn không có một tia biểu tình nào. Tay hướng lên tay Vương Thọ đang nắm lấy Vương Phúc, nhẹ nhàng đẩy một cái, Vương Phúc đã bị tên đó đẩy té trên mặt đất, vừa động cũng không thể động . “Không biết tự lượng sức mình.” Hàn Vương lạnh như băng ném những lời này, ép Vương Thọ đang khóc nhiều hơn đi vào nội thất.
Rất nhanh, nội thất truyền đến tiếng thét chói tai của Vương Thọ, khóc rống, cầu xin tha thứ. . . . . . Tiếng khóc thê lương giống như từ địa ngục vọng lại, quanh quẩn trong căn phòng rộng thênh thang.
Đường Tống nắm chặt hai tay, hận không thể tức thì che kín hai tai lại. Tiếng nói thê lương tựa như một cây đao nhỏ, từng chút cứa vào thần kinh yếu ớt của gã. Đường Tống nghiêng đầu xem Vương Phúc, tên đó vẫn đang động cũng không có thể động té trên mặt đất, mày mặt nhăn thành chữ “Xuyên”***, vùng gần huyệt Thái Dương loáng thoáng có mấy sợi gân xanh nổi lên, môi mím chặt như một đường thẳng, dường như trong ánh mắt bốc hỏa phát ra sự không cam lòng, là tự trách, là thương tiếc, là xúc động nổi giận, là tuyệt vọng. . . . . .
Đường Tống đồng tình nhìn Vương Phúc, hắn là một ca ca tốt muốn bảo hộ Đệ đệ, đáng tiếc lực lượng của hắn quá yếu đi.
Rốt cục, tiếng khóc Vương Thọ trong nội thất nhỏ đi, dần dần nghe không được . . . . . .
Đường Tống trong lòng trầm xuống, không biết Vương Thọ nhu nhược là hôn mê? Hay là. . . . . . Đã chết?
Hàn Vương lại xuất hiện trước mặt lũ người kia, người tr*n tr**ng. Thân hình thon dài, cơ thể nở nang, còn có từ chân thấy có máu tươi lại rõ ràng chưa giải được cực đại d*c v*ng. Hắn lão phu giống như ma vương đến từ địa ngục, cả người tản ra hơi thở hiểm nghèo làm người lão phu hít thở không thông.
Tầm mắt của gã dừng ở Đường Tống cùng Vương Phúc đang té trên mặt đất băn khoăn mấy lần, cuối cùng nhấc Đường Tống lên, không nói nửa lời tiêu sái vào nội thất.
Hết chương thứ hai
nhất ba bá đạo tấn công*: ý là dùng sức để trị, tấn công.
Thân thủ dị chỗ**: đầu, thân 2 nơi >”