Bánh Bao Nhà Ai
Chương 5: Bánh bao bị đánh đòn
Ô Trạch Vũ nhu thuận tùy ý để nam nhân ôm bé vào lòng, ầy không có biện pháp mà, hai cái chân một mẩu này của bé mới phải đảm nhận lượng vận động quá sức, giờ hơi run, đứng còn không vững, bé lại không muốn ngồi trên cái ghế vừa cứng vừa lạnh như băng kia, cho nên khi nam nhân bế bé, bé liền ngoan ngoãn phối hợp một chút.
Bảo vệ gác cổng là một đại thúc đã ngoài năm mươi, đứa cháu nhỏ nhất nhà mình tuy đã lên tiểu học rồi nhưng cũng không thể nào đáng yêu khả ái bằng Tiểu Bánh Bao trước mặt, hơn nữa coi bộ còn rất thông minh nha.
“Bạn nhỏ, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?” Bác cười tủm tỉm nói chuyện với Bánh Bao.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng lên, Bánh Bao mang theo chất giọng đặc trưng của trẻ con,hơn nữa cực kì dễ nghe, “Ba tuổi lẻ bốn tháng ạ”
Nam nhân đang bế Bánh Bao và bác bảo vệ đều cảm thấy ngạc nhiên, nhất là nam nhân kia, hắn biết đứa nhỏ này đã tự mình đi được một quãng đường rất xa, vừa rồi hắn còn nghĩ đứa nhỏ này ít nhất cũng tầm năm tuổi, ai ngờ chỉ mới hơn ba tuổi thôi.
Cúi đầu nhìn kĩ bộ dáng cử bé con một chút, bé con lớn lên với bộ dáng trắng trắng tròn tròn, hắn ta đây không thể không thừa nhận, ba mẹ của đứa nhỏ này nhất định là thương bé đến tận xương tủy, bằng không cũng không thể nào chăm bé thành hình dáng tròn vo đáng yêu như vầy được.
Bác bảo vệ cảm thán, cháu nhà mình lúc nhỏ được một nửa thế này thì tốt rồi, “Sao cháu lại một mình đến gặp ba? Mẹ cháu đâu? Bác vừa gọi điện cho ba cháu, cậu ấy sẽ tức thì tới đây” Ông biết nam nhân tinh anh trước mặt này là chỉ là có ý tốt đưa đứa nhỏ tới thôi, cho nên ông liền hỏi thăm bé.
Bánh Bao khẽ lắc đầu, móng thịt nho nhỏ đan lại xoắn a xoắn, chu miệng nhỏ, hết chi là đáng yêu, “Không có mẹ, chỉ có mỗi một mình cha thôi. Cha còn rất vất vả, vừa phải nuôi cháu vừa phải kiếm học bổng, có đồ ngon gì đều để dành cho cháu ăn, cho nên cha rất gầy ”
Nam nhân vươn bàn tay to rộng xoa mái tóc mềm mại kia, trong mắt mang ý cười thấy vẻ ủy khuất của bé, không khỏi ôm bé vào lòng, “Con coi như là một đứa trẻ hiếm có nha, thật là một cực cưng hiểu chuyện”
Được khen! Bánh Bao mang theo một cập mắt sáng rực nhìn nam nhân, đôi mắt hơi ánh lên lục sắc khiến nam nhân ngẩn người, hắn bản vương nhìn kĩ khuôn mặt Bánh Bao, có chút đăm chiêu nheo mắt lại.
Lúc này từ ngoài cửa sổ nhìn thấy có một chiếc xe đen có rèm che, xe vừa dừng lại cửa xe vị trí phó lái đã mở ra, một nam sinh mặc áo tay ngắn màuvàng nhạt từ trong chạy tới, theo sau từ vị trí tay lái là một nam sinh mặc trang phục thoải mái, hai người một trước một sau đi vào phòng bảo vệ.
Ô Thuần Nhã bị nước mưa thấm ướt hết người, nhưng cậu không có tâm để ý nhiều như vậy, vọt vào phòng bảo vệ liền thấy con trai bảo bối nhà mình bị một nam nhân xa lạ ôm vào lòng, nhanh chóng khẩn trương, nhìn nhìn con trai một chút rồi lại nhìn nhìn khuôn mặt nghiêm túc của nam nhân, há miệng th* d*c không biết nên nói gì mới có thể bế con trai mình về.
Mạc Tuấn Nghị đi theo cậu vào cửa người đầu tiên tên đó nhìn thấy là nam nhân kia, kinh hãi, là người quen a! Sau đó mới chú ý đến bé trai trong lòng tên đó, đó là một đứa bé rất đáng yêu, trắng trẻo bụ bẫm.
“Vị tiên sinh này…con tôi tuổi nhỏ không hiểu chuyện, nếu nó chẳng may va vào ngài tôi sẽ bảo nó giải thích với ngài, xin ngài trả bé lại cho tôi…” lúc này tiếng nói cửa Ô Thuần Nhã hơi phát run, đôi mắt ôn nhuận liều chết nhìn chăm chăm vào đứa con trai bảo bối của mình.
Nam nhân khóe miệng run rẩy, não bộ người này phát triển kiểu gì vậy trời!
Tiểu Bánh Bao vẫy vẫy cánh tay béo ú, miệng còn gọi, “Cha lão phu, cha lão phu lại đây ôm một cái, cha lão phu”
Giỏi, biết ngay tên bé này sẽ không để thân phụ mình được yên mà, gọi như thế không sợ thân phụ bé suy đoán lung tung sao!
Ô Thuần Nhã sắp khóc tới nơi, đứng ở đó không biết nói thế nào, cậu không giỏi diễn đạt, chỉ biết đứng đó sốt ruột.
Mạc Tuấn Nghị đứng bên cạnh không nhìn nổi nữa, lại gần nam nhân đoạt lấy Tiểu Bánh Bao, trở lại giao cho Ô Thuần Nhã, sau đó lườm nam nhân một cái, mở miệng nói: “Văn Nhân Minh Húc, cậu đừng quá mức”
Văn Nhân Minh Húc ha hả nở nụ cười, đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Ô Thuần Nhã, tâm tình không tồi giải thích, “Bàn chuyện làm ăn xong đi ra thì thấy bé con này, chính bé ấy nói muốn tìm thân phụ, tôi thấy trời sắp mưa nên lái xe đưa bé về đây, vừa rồi chỉ là muốn đùa cậu một chút, ngại quá a”
Ô Thuần Nhã cúi đầu nhìn Bánh Bao đang ở trong lòng cậu đang chớp chớp đôi mắt to tròn của bé, lại ngẩng đầu nhìn cái vẻ mặt cười toe của nam nhân kia, vốn dĩ là lo lắng liền chuyển thành tức giận, nâng tay dùng sức vỗ mạnh lên cái mông đầy thịt của Bánh Bao, giọng oán giận quát lên: “Con muốn hù chết cha ta đây đúng không! Có biết cha ta đây lo cho con thế nào không hả!?”
Bánh Bao choáng váng luôn, bé lớn từng này rồi cho dù có gây ra nhiều tai họa lớn cỡ nào cũng chưa từng bị đánh lần nào, cha bản tọa bé vẫn luôn luôn ôn nhu dịu dàng, chưa mắng bé bao giờ. Cập mắt to tròn bắt đầu phiếm hồng, nước mắt không ngừng tuông rơi, cái miệng nhỏ mím lại ủy khuất nhìn cha bản tọa mình.
Cha bé cũng rơi nước mắt, hai cha con một người ngồi xổm còn một người bị ôm vào lòng khóc rống lên, khiến ba người khác lại á khẩu không thốt nên lời.
Bánh Bao khóc rất thương tâm, nhưng khi bé nhìn thấy nước mắt của cha lão phu rơi xuống còn khó chịu hơn so với chính bản thân bé bị đánh nữa, vươn đôi tay béo múp lau lau nước mắt trên gương mặt cha lão phu, bé nghẹn ngào nói, “Cha lão phu đừng khóc, Bánh Bao biết sai rồi.”
Ô Thuần Nhã cúi đầu hôn bé, rồi lại gắt gao kéo bé vào lòng: “ Sau này không được dọa thân phụ nữa có biết hay không! Còn như vậy thân phụ sẽ không cần con nữa!”
“Oa! A! Con sẽ không bao giờ dọa cha sợ nữa đâu! Cha, con xin lỗi, cha đừng không cần con!” âm thanh Bánh Bao khóc càng thêm lớn, hai tay gắt gao ôm cổ Ô Thuần Nhã, đầu nhỏ dùng sức dụi vào cổ cậu.
Vươn tay xoa xoa cập mông tròn bé, nghiêng đầu hôn lên hai má vì khóc mà đỏ ửng của bé, giọng Ô Thuần Nhã hơi hơi khàn, “Có đau không? Chắc cha đánh đau lắm!”
Khẽ lắc đầu, lau nước mắt, Bánh Bao chu chu miệng nhỏ: “Thịt con nhiều lắm, không sợ đau”
“Phốc!”
Mạc Tuấn Nghị bật cười, hai cha con này cũng thật thú vị.
Ô Thuần Nhã xấu hổ ngẩng đầu nhìn về phía ba người trước mặt, khuôn mặt đỏ hồng, đứng dậy ôm lấy Bánh Bao, sau đó áy náy hướng về phía Văn Nhân Minh Húc cười xin lỗi: “Xin lỗi, vừa nãy do tôi quá nống nảy, đã hiểu lầm ngài. Còn có cảm ơn ngài đã đưa bé đến đây, lại chậm trễ ngài lâu như vậy, thật ngại quá”
Văn Nhân Minh Húc xua tay tỏ vẻ không sao, tiến lên nhéo nhéo hai má tròn ủm của Bánh Bao: “Lần sau đừng để thân phụ con lo lắn như vậy nữa”
“Em đã biết, cảm ơn ca ca” Bánh Bao nhu thuận khẽ gật đầu, cánh tay đang ôm cổ Ô Thuần Nhã cũng không có buông ra. Bé sợ nhất là cha ta đây bé đuổi bé đi.
“Ca ca? Anh ấy còn lớn hơn cha bản vương con hai tuổi đó, con nên gọi là thúc thúc” Mạc Tuấn Nghị vươn tay muốn ôm lấy Bánh Bao, nhưng lại bị bé né tránh. “Để Mạc thúc thúc ôm con đi, cho cha bản vương con nghỉ ngơi một lát, để tìm được con mà cha bản vương con sắp ngất luôn rồi”
Bánh Bao ngay lập tức buông tay để Mạc Tuấn Nghị ôm bé, sau đó mở to mắt lo lắng nhìn sắc mặt trắng bệch tái nhợt của thân phụ, lúc này bé mới nhớ tới thân thể thân phụ không được tốt cho lắm.
“Cha…”
“Ngoan, để thân phụ thay quần áo cho con, đến khi về nhà Lưu nãi nãi sẽ nấu canh sườn mà con thích, thân phụ không sao đâu” Hôn hôn lên hai má Bánh Bao, Ô Thuần Nhã lấy ba lô của bé mở ra, lấy ra một cái quần dài cùng áo dài tay.
“…Cậu cố ý chuẩn bị sẵn cho bé ?” Nam nhân chấn kinh hỏi. Người này quả là cẩn thận tỉ mỉ.
Ra hiệu cho Mạc Tuấn Nghị bế Bánh Bao lại gần, sau đó ngồi xổm xuống c** q**n yếm của bé ra, động tác nhanh nhẹn mặc quần dài cho bé sau đó lại cởi chiếc áo T-shirt của bé, đổi quần áo tốt cho bé xong cậu mới khẽ gật đầu nói: “Ân, gần đây thời tiết lúc nắng lúc mưa, hai bộ quần áo cũng không có nặng bao nhiêu, phàm thường trong cặp của bé chỉ có sữa với mấy đồ ăn vặt linh tinh thôi, vạn nhất gập phải trời mưa gió tôi sợ bé sẽ bị cảm lạnh, cho nên phải đem quần áo theo để kịp thời thay cho bé”
Văn Nhân Minh Húc nhìn động tác thuần thục cùng vẻ mặt thương yêu cưng chiều của cậu, trong lòng chợt có chút cảm xúc khác thường.
“Cha ta đây, quần quần khó chịu” Xoay xoay người, Bánh Bao giơ tay lên kéo kéo quần của Ô Thuần Nhã.
Đem quần áo cũ bỏ lại vào ba lô của Bánh Bao, Ô Thuần Nhã quay đầu hỏi:“Khó chịu sao?” Quần này mới mua, có thể còn chút cứng. Nhíu mày c** q**n của bé xuống:“Để Mạc thúc thúc ôm, thân phụ chỉnh lại quần một chút rồi mặc lại cho con”
Gật gật đầu chui vào lòng Mạc Tuấn Nghị, tay bé tẹo cố gắn che mông lại không cho người khác nhìn, liền bị mọi người cười.
Văn Nhân Minh Húc tronh lúc lơ đãng nhìn thấy ở thắt lưng Bánh Bao có một vết bất thường, để sát mắt lại nhìn vào sắc mặt chợt đại biến, Mạc Tuấn Nghị thấy tên đó như vậy cũng nghiêng đầu nhìn một chút, sau đó sắc mặt cũng trở nên đồng dạng cực kì khiếp sợ. Hai người liếc nhìn nhau đều phát hiện khiếp sợ trong mắt đối phương.
Ô Thuần Nhã lấy tay vò vò xoa xoa quần dài cho mềm ra, sau đó mặc lại cho con,rồi mở miệng nói: “Có thể vẫn không được thoải mái cho lắm, chịu một lát, để về thân phụ giặt cho con là ổn rồi”
“Vâng” Bánh Bao khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, bé kéo tay cậu làm nũng: “Tối cha lão phu về nhà đi, con nhớ cha lão phu lắm” Ba ngày nay bé đều không được ngủ cùng cha lão phu, buổi tối cũng không có ai kể chuyện cổ tích cho bé nghe cả. (mai sau bố về thì thế nào??? Ngủ mình cho quen đê ~)
“Ừ, cha bản vương với con cùng về, sau này sẽ không bao giờ để con ở nhà một mình nữa” Nhớ tới Bánh Bao vì nhớ mình nên mới mạo hiểm chạy tới đây, Ô Thuần Nhã mắt lại đỏ hoe.
Mạc Tuấn Nghị tức thì mở miệng ngăn cản cậu đang chuẩn bị rơi nước mắt thêm một lần nữa : “ Thuần Nhã, thời gian không còn sớm, chúng bản vương về thôi”
“Ừ, được” Ô Thuần Nhã xoay người nói với bác bảo vệ, “Cảm ơn bác”
“Không có việc gì không có việc gì, bé con này vừa nhìn liền thấy thông minh lanh lợi, cậu nuôi dậy cũng thật không tồi đi” Xoa đầu Bánh Bao, bác cười thoải mái:“Về sau không được làm những chuyện nguy ngập thế này nữa, phải ngoan ngoãn đó nha”
Bánh Bao khẽ gật đầu, bé biết mình đã dọa cha ta đây sợ hãi rất nhiều, về sau sẽ không thế nữa đâu.
“Minh Húc, tối nay chờ điện thoại của tôi” Đưa hai cha con Ô Thuần Nhã vào xe, Mạc Tuấn Nghị trước khi lên xe nói với Văn Nhân Minh Húc.
Văn Nhân Minh Húc gật gật đầu, tên đó biết Mạc Tuấn Nghị định nói gì. Phỏng chừng điều mà hai người nghĩ đều là một chuyện. Nếu đó là thật, vậy đúng là tin tức làm cho người bản vương thấy kh*ng b* đi.
Văn Nhân Minh Húc nhìn nam sinh ngồi ở vị trí phó lái đang ôm đứa nhỏ cười ôn nhu, trong mắt cảm xúc cuồn cuộn, chuyện này nếu thành sự thật, không biết trong tương lai sẽ diễn biến thành cái dạng gì đâu.
Nhìn theo chiếc xe rời đi, hắn xoay người lên xe.
Bánh Bao trong xe vẫy tay tạm biệt Văn Nhân Minh Húc, nam nhân cũng cười vẫy tay lại với bé.
“Xin lỗi thân phụ, đã làm thân phụ phải lo lắng rồi.” Chui vào lòng thân phụ tuy lạnh như băng nhưng lại khiến bé thấy bình an ấm áp dị thường, Bánh Bao mệt mỏi từ từ nhắm hai mắt lại lẩm bẩm.
Ánh mắt Ô Thuần Nhã ôn nhu hôn l*n đ*nh đầu của bé, tâm tình lúc này mới bình tĩnh lại, đây là đứa nhỏ có dòng máu tương liên với cậu, từ khi bé sinh ra tới giờ cậu đều ở bên cạnh bé.
Vỗ nhẹ lưng Bánh Bao, điều chỉnh cho bé một tư thế thoải mái, nhìn bé say sưa ngủ, Ô Thuần Nhã quay đầu về phía người lái xe, “Hôm nay rất cảm ơn cậu”
Đèn đỏ, xe dừng lại, Mạc Tuấn Nghị khẽ lắc đầu cười: “Câu có thể đừng luôn khách khí như vậy được không? Tốt xấu gì mình cũng coi như tiểu thúc của bé con đi? Về sau nếu cậu có việc gì gấp, việc khác mình không giúp được cậu, thế nhưng lái xe đi đón bé tới gập cậu một chút cũng không thành vấn đề gì. Đỡ phải gây rắc rối lớn như vậy, thật có thể hù chết người mà!” Vươn tay khẽ nhéo nhéo má hai đỏ bừng của bé, Mạc Tuấn Nghị trong lòng nhất thời không ngừng suy nghĩ có nên mở lời hỏi ra nghi vấn của mình hay không. Sau lại thẳng lưng tiếp tục lái xe, quên đi, để từ từ rồi nói.