Bánh Bao Nhà Ai
Chương 99: “ Ra mắt” bố vợ

Cập nhật lúc: 2026-07-30 17:42:35 | Lượt xem: 1

“ Ra mắt” bố vợ

Tư Không Dực Dương nghiêng người ôm eo Mạc Tuấn Nghị, lười biếng ngáp một cái.

“Dực Dương?” Mạc Tuấn Nghị quay đầu lại, thấy tên đó tỉnh liền gọi một câu.

“Ừ?” Tư Không Dực Dương nhắm hai mắt, cọ cọ cổ tên đó, cắn một cái lên xương quai xanh tên đó.

Mạc Tuấn Nghị ngửa cổ, đảo mắt xem thường, chỗ bị hắn cắn hơi ngưa ngứa.

“Anh đừng nghịch nữa, em có chuyện muốn nói với anh.” Mạc Tuấn Nghị xoay người, đẩy gã.

“Em nói đi.” Dính dính cọ cọ, Tư Không Dực Dương đêm qua đột nhiên nhận ra, mình hình như cũng bắt đầu cấm dục rồi.

Mạc Tuấn Nghị khẽ thở dài, nói, “Em tính lát nữa về nhà nói rõ ràng với ba.”

Tư Không Dực Dương lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo, chống giường nhìn hắn, “Hôm nay em sẽ về ngả bài với ba?”

“Ừ.” TÊN ĐÓ không muốn kéo dài chuyện này tới năm sau mới giải quyết, tục ngữ nói rất đúng, đau dài không bằng đau ngắn.

Thở dài một tiếng, Tư Không Dực Dương cảm thấy không có gì hay để khuyên Mạc Tuấn Nghị, dù sao đây cũng là chuyện của cậu ấy.

“Ăn xong bữa sáng anh sẽ đi cùng em.” Tuy đây là chuyện của cậu, nhưng Tuấn Nghị là người sẽ ở bên mình cả đời, hắn sẽ không để một mình Tuấn Nghị đi đối mặt.

Mạc Tuấn Nghị ngửa đầu nhìn Tư Không Dực Dương, rồi rúc vào lòng hắn, ở trước ngực hắn cọ cọ, than thở, “Anh không sợ ba em vác gậy ra đánh anh à?”

Tư Không Dực Dương cười khẽ, giọng điệu mang theo xem thường nói, “Ba em như vậy, ngoại trừ việc quát tháo em ra còn có thể làm gì?” Lời nói rõ ràng có chút quá đáng, nhưng nam nhân không hề có ý định sửa lại lời mình vừa nói.

“Ba em có thể nhất thời cố chấp nhưng nào tiếp tục mãi như vậy được, hơn nữa, không phải giờ không còn giống như trước sao.” Nói xong còn chỉ bụng mình, ý bảo Tư Không Dực Dương coi coi.

Tư Không Dực Dương đương nhiên hiểu được ý hắn muốn biểu đạt, không khỏi cười xoa bụng hắn, nói, “Đúng thế, nếu ba em không đồng ý quan hệ của hai chúng bản vương, liền mang cháu trai tương lai của ông ấy bỏ nhà trốn đi!” Hắn đột nhiên cảm thấy, mấy lời Ô Thuần Nhã hay dùng để uy h**p Viêm Nghiêu quả thực dùng rất hiệu quả.

Xuống lầu ăn sáng, chỉ thấy Hạ Dương vẻ mặt xanh xao, dáng vẻ mất hết tinh thần.

“Sao anh không ở chỗ Thuần Nhã?” Tối qua lúc đám người kia trở về Hạ Dương hình như không đi cùng, Mạc Tuấn Nghị khó hiểu hỏi, ngồi xuống, bưng bát cháo lên uống một ngụm.

“Thế nào, cậu còn chưa vào nhà này đâu, đã bắt đầu quản đông quản tây rồi?” Hạ Dương gắp bánh bao nhét vào miệng, hừ một tiếng, đứng dậy bỏ đi.

Mạc Tuấn Nghị bị tên đó nói như thế liền ngớ người quay đầu nhìn Tư Không Dực Dương, hỏi, “Anh ấy sao thế? Em có câu nào trêu chọc vị đại thiếu gia này đâu.”

Tư Không Dực Dương gắp một miếng thịt viên đút cho Mạc Tuấn Nghị, nhéo mặt hắn bản tọa, “Không nhận ra? Nhất định là bị Minh Húc gây sức ép cả đêm, cơn tức không xuôi nổi đây!”

Khẽ thở dài, Mạc Tuấn Nghị cảm thấy mình đột nhiên hiểu biết tâm lý người mang thai của Ô Thuần Nhã. Mang thai thích nhất là xen vào chuyện người khác, bởi vì cả này thực sự quá nhàm chán. Nhún vai, tên đó định đi giúp Minh Húc, Hạ Dương nhìn thì tưởng dễ bắt nạt, nhưng thực sự lại vô cùng cực ngang bướng!

Tư Không Dực Dương nhìn dáng vẻ đảo mắt như rang lạc của tên đó liền biết, người này lại nổi ý định mờ ám.

“Tuấn Nghị, giờ việc quan trọng nhất của em chính là giải quyết ba em, những chuyện khác trước hết em vẫn là không nên nghĩ đến làm gì.”

Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, thôi được, Dực Dương nói đúng, tốt nhất gã nên suy nghĩ chút nữa về giải thích với ba mình như thế nào thì hơn.

Mạc Xuyên đang ăn sáng cùng Mạc Tuấn Tường và Mạc Tuấn Đào, dù gì mai cũng là đêm 30, tất cả thành viên đều ở nhà, vất vả lắm mới có vài ngày nghỉ ngơi một chút, cho nên thời gian ăn bữa sáng cũng muộn hơn.

“Ba, em út đâu?” Mạc Tuấn Đào hôm trước mới từ nước ngoài trở về, tuy có nghe chuyện giữa ba mình và em út, nhưng không ngờ đã tới Tết mà em trai tên đó còn chưa trở về.

Mạc Xuyên biến sắc, lạnh lùng nói, “Đừng nhắc tới thằng nhãi ấy nữa.”

Mạc Tuấn Tường bất mãn nhìn Mạc Xuyên, trong mắt mang theo trách cứ, tên đó cũng biết chuyện của Mạc Tuấn Nghị, xã hội ngày nay, chuyện kết hôn đồng tính đâu còn hiếm, tuy trong giới thượng lưu vẫn chưa phổ biến, nhưng đâu phải không có, sao ba tên đó cứ cố chấp như vậy?

“Ba, để con gọi cho em đi, dù sao mai cũng là Tết rồi.” Tên đó lấy di động goi cho Mạc Tuấn Nghị.

Chuông điện thoại vừa vang một tiếng đã bị ấn ngắt, sau đó Mạc Tuấn Nghị xuất hiện trong phòng ăn.

Giơ di động quơ quơ, Mạc Tuấn Nghị cười nói, “Vẫn là anh cả quan tâm em, còn nhớ gọi em trở về ăn Tết.” Nói xong còn liếc Mạc Xuyên vẻ mặt âm trầm.

Mạc Xuyên vừa thấy Mạc Tuấn Nghị liền kích động, không phải cao hứng, mà là tức giận.

Dù sao cũng là con mình, nhất cử nhất động của Mạc Tuấn Nghị đều có người báo cáo cho ông, chuyện Mạc Tuấn Nghị gần đây vẫn ở cùng Tư Không Dực Dương ông biết, cho nên lúc này nhìn thấy hắn, lửa giận luôn áp chế trong lòng ông rốt cuộc bùng nổ.

Bộp một tiếng đập đũa xuống bàn, Mạc Xuyên chỉ vào Mạc Tuấn Nghị quát lớn, “Mày còn nhớ đến cái nhà này hả? Tao tưởng mày sẽ ở lại nhà Tư Không cả đời chứ!”

Mạc Tuấn Nghị không ngờ ba gã vừa thấy mặt gã liền quát tháo, hơn nữa còn là trước mặt hai người anh của gã.

Mạc Tuấn Đào nhíu mày, “Ba, lời này của ba quá khó nghe rồi, cho dù em ấy thích đàn ông, ba cũng không thể nói em ấy như vậy.”

“Ba, anh cả, anh hai, hôm nay mọi người đều có ở đây, em sẽ nói thẳng.” Mạc Tuấn Nghị kéo ghế dựa, ngồi xuống. Nhìn thẳng vào mắt Mạc Xuyên, hắn nói, “Ba, con đã quyết định ở bên Tư Không Dực Dương cả đời.”

Mạc Xuyên trừng lớn mắt, tức đến run người, “Mày….Mày….Mày….Mày không biết xẩu hổ là gì, đúng không?”

Mạc Tuấn Nghị ra hiệu hai anh hắn ta đây đừng mở miệng, đây là chuyện của hắn ta đây, hắn ta đây có thể tự mình xử lý.

“Ba, vì sao ba chướng mắt đồng tính luyến ái như vậy? Con thực sự không hiểu vì sao ba lại phản cảm với chuyện con là đồng tính đến thế, ba có thể nói cho con biết được không?”

Mạc Xuyên vỗ bàn, cả giận nói, “Đồng tính luyến ái là gì! Chính là bệnh! Tao nói cho mày biết, nhà họ Mạc này không cho phép xảy ra chuyện đồng tính luyến ái! Còn nữa, nếu mày muốn sống cùng thằng Tư Không Dực Dương kia, vậy thì đừng nhận tao là ba mày nữa!”

Mạc Tuấn Nghị mím môi, cau mày nói, “Ba, ba có thể nói lý lẽ một chút được không? Nói đồng tính luyến ái là bệnh, nhưng con dù có bệnh cũng chưa từng ra ngoài làm loạn, con chỉ có duy nhất một người đàn ông là anh ấy, phải, Tư Không Dực Dương trước kia không tốt đẹp gì, ai mà không có quá khứ, trước khi ba lấy mẹ, chẳng phải ba cũng có vài người bên ngoài ư!”

“Đừng nhắc tới mẹ mày trước mặt tao! Mày không thấy có lỗi với mẹ mày sao! Bà ấy cho dù còn sống, cũng không thể nào đồng ý đểmày đi tìm đàn ông!” Mạc Xuyên bị tên đó chọc đúng chỗ đau, nét mặt già nua vì tức giận mà đỏ bừng, gân cổ gầm rú, gân xanh nổi rõ hết cả.

Mạc Tuấn Nghị cười chua xót, không nhắc tới mẹ? Lúc mẹ mất ba hắn lão phu đang ở đâu? Bận ở bên ngoài vui thú bên tình khác? Ha hả, được, không nhắc tới thì không nhắc tới.

“Ba, hôm nay con trở về, chính là muốn nói cho ba hai chuyện, chuyện thứ nhất, con vừa nói qua, con sẽ ở bên Tư Không Dực Dương cả đời, dù cho sau này có hối hận, con cũng chấp nhận.

Chuyện thứ hai, con mang thai, là con của Tư Không Dực Dương, cũng là cháu của nhà họ Mạc, về phần ba có nhận nó hay không, là do ba quyết định.”

Tên đó vừa nói ra, không chỉ Mạc Xuyên, cả Mạc Tuấn Tường và Mạc Tuấn Đào đều choáng váng.

Mạc Tuấn Tường thì đỡ hơn một chút, ít nhất tên đó đã nghe chuyện của Ô Thuần Nhã và Tư Không Viêm Nghiêu, đối với việc đàn ông mang thai coi như cũng biết một ít, ngày đó tên đó từ xa tình cờ gặp được Ô Thuần Nhã mang thai, và cả Tư Không Viêm Nghiêu đi bên cạnh cậu.

“Em trai, thật hả? Em mang thai?” Tên đó kinh hỉ hỏi.

Mạc Tuấn Nghị lúc bị hỏi chuyện mang thai vẫn hơi mất tự nhiên, hơn nữa người hỏi còn là anh trai mình.

“Dạ, đã hơn hai tháng.” Mạc Tuấn Nghị nâng tay xoa bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, thần sắc trên mặt thực ôn nhu.

Mấy hôm trước thừa dịp Tư Không Viêm Nghiêu không có ở đó, tên đó đã trộm thử cảm nhận thai máy của Ô Thuần Nhã, lúc ấy tên đó cảm thấy hết sức khó tin, qua vài tháng nữa, tên đó cũng có thể cảm giác được nhịp đập của một sinh linh trong cơ thể mình, từ khi ấy, những mâu thuẫn còn sót lại trong tên đó liền chuyển biến, chỉ còn mong mỏi chờ đợi sinh mệnh mới sẽ ra đời vào nửa năm sau.

Mạc Tuấn Đào dịch ghế, vươn qua xoa bụng Mạc Tuấn Nghị, hỏi, “Có cảm giác gì? Tốt không?” Hắn chưa từng gặp đàn ông mang thai, cho nên thấy rất tò mò.

Cúi đầu nghĩ, Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, “Không tốt, lúc biết tin em choáng váng cả người, anh hai, anh đừng sờ nữa, ngứa lắm.”

Anh em ba người còn đang vui vẻ, chợt nghe Mạc Xuyên gầm một tiếng, hất bát cháo xuống đất.

Ba anh em đồng thời ngẩng đầu nhìn ông.

Mặt Mạc Xuyên đỏ lên, tay run run chỉ vào Mạc Tuấn Nghị.

“Nghiệp chướng! Nghiệp chướng! Mày là một thằng đàn ông, cư nhiên sinh con? Mày không phải con tao, nhà họ Mạc tao không có loại kỳ nhân như mày!”

Mặt tái nhợt, Mạc Tuấn Nghị không ngờ ba gã sẽ nói gã như vậy, cho dù ba gã chán ghét đồng tính luyến ái, có lẽ là bởi không có cách sinh ra đời sau, nhưng giờ gã đã biết, hoá ra trong mắt ba, đàn ông mang thai liền biến thành yêu nghiệt.

Mặc Tuấn Tường cau mày, “Ba! Đâu phải ba chưa từng thấy nam nhân sinh con, sao ba lại nói em như thế!” Một tay nhẹ nhàng đỡ tấm lưng cứng còng của Mạc Tuấn Nghị, hắn bất mãn nói với Mạc Xuyên.

“Đúng vậy, tuy rằng con chưa từng thấy đàn ông sinh con, nhưng gã học phát triển, cũng không phải chưa từng xảy ra chuyện này, ba rốt cuộc sao lại như vậy, cớ gì nói em ấy thế? Giờ em ấy đang mang thai, không thể chịu nổi k*ch th*ch!” Mạc Tuấn Đào cũng cau mày, vỗ nhẹ bàn tay băng giá của Mạc Tuấn Nghị, gã có chút lo lắng, mấy chuyện động thai vân vân mong là không xuất hiện…Không phải trên TV toàn diễn thế sao?

Mạc Tuấn Nghị hít sâu, tên đó nhớ rõ Thuần Nhã đã nói với mình, tâm trạng không thể quá kích động, nếu không sẽ dễ ảnh hưởng đến thai nhi, tên đó đang mang thai giai đoạn đầu, là thời điểm nguy ngập nhất.

“Ba….”

“Mày đừng gọi tao là ba, tao không có đứa con kỳ nhân như mày!” Mạc Xuyên cầm đũa ném về phía Mạc Tuấn Nghị.

Một bàn tay to rộng đột nhiên xuất hiện bên cạnh Mạc Tuấn Nghị, chặn lấy chiếc đũa đầy mỡ kia.

“Sao anh lại vào đây? Em đã nói là ở trong xe chờ em mà?”

Tư Không Dực Dương ném đũa xuống bàn cơm, cầm khăn lau tay, ghét bỏ nói, “Bẩn thỉu!”

Nhéo cằm Mạc Tuấn Nghị, gã cau mày nói, “Anh không vào chẳng lẽ để em bị bắt nạt?”

Cặp mắt sắc bén quét qua hai anh em kia, hừ một tiếng, oán giận, “Còn gọi là anh trai, vậy mà không biết đi bảo vệ em mình.”

“…” Lão đại lão nhị nhà họ Mạc khoé miệng đồng loạt run rẩy, người này, quá kiêu ngạo!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8