Bạo Quân, Bản vương Đến Từ Cục Tình Báo Quân Tình Số 9!
Chương 22: Lại quyết liệt
Sáng sớm vừa tỉnh
giấc liền cảm nhận được toàn thân hết sức đau nhức, Sở Ly vẻ mặt âm trầm nhìn về thiếu nừ đang cười tà giúp hắn cởi dây trói mà lồng ngực không
khỏi muốn nổ tung.
GÃ một người vốn chỉ cần hạ lệnh một tiếng là có thể khiến vô số người đầu rơi xuống đất đến bây giờ mới biết thì ra
bị cột tay chân lúc ngủ sẽ có cảm giác khó chịu như thế này.
Hai
vai dường như không thể cử động được ngay khiến Sở Ly cảm thấy hết sức
đớn đau, tên đó cố gắng di chuyển cánh tay lên xuống một lúc để lấy lại
sự linh hoạt rồi mới nắm lấy cổ tay Thanh Hạ gầm lên: “Cô ta đây to gan lắm!”
Cả đêm ức chế nuốt một bụng lửa giận hiện tại mới có thể phát
tiết ra ngoài, Thanh Hạ tiếu tựa phi tiếu nhìn người nam nhân đang nổi
giận, dửng dưng nhún vai nói: “Chàng đến hôm nay mới biết bản vương to gan
sao?!”
“Phải!” Sở Ly nghiếng răng tăng thêm âm lượng đáp: “Trước đây ta đây đã đánh giá sai lệch về cô ấy!”
Từ khi Thanh Hạ xuyên đến Sở Cung thật sự không biết đã nghe gã nói câu
này bao hiêu lần nên cũng chẳng màng để tâm trong lòng, nàng lão phu nhẹ nhàng
gỡ ra tay gã rồi tùy ý đi đến ngồi vào ghế quý phi ở giữa phòng ngủ,
đoạn ngẩng đầu hưởng thụ ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào với vẻ mặt
thỏa mãn.
Hiện tại nàng bản tọa cảm thấy cuộc sống như vậy cũng không
phải là không có điểm tốt, tối thiểu sẽ không có đặc công của cục thủy
quân sử dụng C4 đến nổ tung xe nàng bản tọa hay tình báo quân đội Mỹ FBI truy
tìm 003 khắp phương trời, mà những hắn cấp trên chỉ lợi dụng nàng bản tọa với những
nhiệm vụ hiểm nghèo cũng không còn tồn tại.
Không biết Đường Vũ bây giờ như thế nào, tìm không thấy cô bản vương có phải chăng đã muốn hoảng loạn đến phát điên?!
“Bản tọa hiện tại cảm thấy đói bụng, chàng có muốn hay không ở chỗ bản tọa dùng bữa sáng?!”
Sở Ly đang phát hỏa vì bị trói cả đêm thì nghe thấy Thanh Hạ lên tiếng
hỏi, chưa kịp đáp trả thì đã nghe tự thanh tự ngôn liên tục nói: “Mà
thôi, bản vương biết chàng công vụ bề bộn nên không giữ chàng nữa, cáo biệt!”
“Ai nói lão phu rất bận?!” Vội vã phát ra câu nói trong vô thức thì liền nhìn
thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Thanh Hạ nhìn qua, Sở Ly ngay lập tức đỏ mặt hung
hăng nói: “Nữ nhân ấy dám tự ý thay lão phu quyết định, có phải hay không cảm thấy
bản thân mình đã sống đủ?!”
Thanh Hạ đảo đuôi mắt phượng tuyệt
mỹ lườm về phía Sở Ly, nội tâm bất chợt nhận ra thì ra người nam nhân
này cũng có bộ mặt khả ái như vậy, khẽ cười đứng dậy mở cửa phòng trước
khi tên đó thẹn quá hoá giận, cô bản vương nhẹ giọng phân phó Hương Quất đang đứng
chờ trước cửa: “Điện Hạ muốn ở đây dùng bữa sáng, dặn dò phòng bếp chuẩn bị vài món ăn thanh đạm trực tiếp đưa vào phòng ngủ là được!”
Sở Ly có chút đắc ý đưa mắt quan sát khắp phòng, khoảng không xung quanh
tràn ngập mùi hương nhàn nhạt khiến hắn bản vương cảm thấy rất dễ chịu, khẽ nhìn
qua đồng hồ cát rồi thầm nghĩ bản thân dù sao cũng phải dùng bữa sáng
nên đành để cho vài vị tướng quân của quân cơ đại doanh ngồi chờ đi.
Ngự thiện phòng quả nhiên làm việc cực kỳ có hiệu xuất, bữa tức thì
chu toàn và được hai tiểu thái giám cùng phía sau ba mươi mấy cung nữ
cẩn thận bưng vào.
Thanh Hạ vốn nghĩ cho rằng lệnh ăn ở trong
phòng ngủ để có thể tùy tiện một chút, nhưng nhìn khung cảnh trước mắt
thì biết cô ấy đã phí công, quan sát bàn lớn trưng bày hơn ba mươi mấy
món đều là cực phẩm mà không khỏi sững sờ không thôi.
Trước đây
khi nữ nhân ấy còn ở cục tình báo thì cũng đã quen với việc phải tham gia các
buổi tiệc của giới quý tộc, chỉ không ngờ một bữa ăn sáng đơn giản của
Sở Ly lại thịnh soạn cũng không kém bao nhiêu, xem ra những bữa ăn trước nữ nhân ấy thật sự đã vì hắn bản vương tiết kiệm không ít tiền đi.
Tuy nhiên
ngay sau đó cô bản tọa cũng không màng quản nhiều mà liền cúi xuống bắt đầu
dùng bữa, đang ăn được vài đũa thì đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt
lăng lệ quan sát mình chòng chọc, Thanh Hạ ngẩng đầu lên nhìn liền thấy
Sở Ly đăm đăm hướng cô bản tọa gườm tới, đương nhiên hiểu chuyện gì nên không
khỏi lầm bầm mắng nhỏ: “Đúng là đồ kiều sinh quan dưỡng!” [Được nuông
chiều từ nhỏ]
“Nữ nhân ấy vừa nói gì?!” Sở Ly trầm giọng hỏi.
“Nói ngài Kiều sinh quan dưỡng, không nghe thấy sao?!”
Không biết tại sao Sở Ly trước nay vẫn luôn trầm ổn lạnh lùng sau khi gặp
được Thanh Hạ thế nhưng lại không thể khống chế được nổi tính tình của
bản thân mình. Nghĩ đến từ trước tới giờ chưa từng có nữ nhân nào dám
phản nghịch tên đó, riêng Thanh Hạ được chiều mà vẫn ngang bướng khiến tên đó
trong lòng không khỏi toát ra oán khí.
Thị nữ đặt xong món ăn
cuối cùng lên bàn rồi lui ra ngoài toàn bộ, Sở Ly giống như đột nhiên
nghĩ ra cái gì nên sắc mặt hơi tối lại, ánh mắt chăm chú nhìn Thanh Hạ
đang cắm đầu dùng cơm, âm thanh nhàn nhạt nói: “Lão tình nhân của nữ nhân ấy
đã trốn khỏi thiên lao, nữ nhân ấy không biết sao?!”
Thời gian như dừng lại tại giây phút này.
Động tác của gắp thức ăn của Thanh Hạ bỗng chốc dừng lại, đôi đũa đang cầm
trên tay rơi xuống mặt bàn tạo nên một tiếng “cạch” vang dội.
Thân hình nữ nhân ấy bắt đầu phát run giống như sửng sốt tới mức không thể kiềm
chế, một lúc sau nữ nhân ấy mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn Sở Ly với ánh mắt mờ
sương, tiếng nói run rẩy hỏi: “Chàng đang gạt ta đây đúng không?!”
Sở Ly nhìn thấy biểu tình của cô ta đây hiện tại thì liền tiêu thất hết mọi
hoài nghi trong lòng, nội tân tên đó lúc này chỉ còn lại sự đố kỵ cùng nổi giận, ánh mắt thâm trầm nhìn Thanh Hạ như hận không thể ăn tươi nuốt sống cô ta đây vào bụng.
Nước mắt Thanh Hạ từng giọt lại từng giọt rơi
xuống bàn gỗ, đôi bàn tay không ngừng run rẩy túm lấy tay áo của Sở Ly
hỏi: “Chàng nói thật phải không, huynh ấy thật sự chạy trốn thoát?!”
“Ầm!”
Sở Ly mạnh bạo vung tay đem toàn bộ thức ăn và rượu trên bàn hất xuống
đất, hắn ta đây sải bước đến bên giường cầm lấy bội kiếm tuỳ thân rồi đi về
hướng cửa lớn.
“Cầu xin chàng!” Thanh Hạ đột nhiên giống như phát khùng xông lên phía trước ôm lấy eo Sở Ly, thống khổ van xin: “Cầu xin
chàng thả ta đây đi!”
“Cút!!!” Sở Ly hai mắt tràn ngập lửa giận bạo
nộ gầm lên, đưa tay hất mạnh Thanh Hạ khiến nữ nhân ấy ngã nhào trên mặt đất,
tiếng nói của hắn ta đây tuy trầm thấp buốt giá nhưng lại không thể kiềm chế nổi sự thống khổ: “Rốt cuộc Tề An đã hạ cho nữ nhân ấy loại cổ gì mà lại có thể
khiến nữ nhân ấy nói với ta đây những lời như vậy?! Hắn ta đây giỏi tới mức nào mà lại
đáng cho nữ nhân ấy trả giá như thế?! nữ nhân ấy nói đi?!!”
Một tay nắm lấy
chiếc cằm nhỏ gầy của Thanh Hạ, Sở Ly nghiến răng nói: “Lão phu nhất định sẽ
bắt được tên đó! Lão phu nhất định làm tên đó sống không bằng chết! Lão phu nhất định sẽ để chính cô lão phu tận mắt nhìn thấy tên nam nhân đó vạn kiếp bất phục mà
chết trước mặt cô lão phu! Cô lão phu chờ xem!”
Người nam nhân xoay người mang theo khí thế lăng lệ tuyệt tình đi ra cửa chính Lan Đình viện.
Kẻ hầu người hạ ở viện Lan Đình vốn đang vui sướng nay lại bỗng chốc trở
nên lo sợ kinh hãi, không rõ nguyên nhân vì sao Thái Tử điên hạ đang
cùng vui vẻ ăn sáng với nương nương lại đột nhiên biến thành nổi giận
rời đi?!
Thanh Hạ ngồi bệch tại tấm thảm dày trên mặt đất, mắt
lệ nhạt nhoà nhìn bóng dáng Sở Ly đi xa dần, không lâu sau nữ nhân ấy đứng lên đóng cửa phòng ngăn cách bản thân mình với đám người hầu đang lo lắng
trùng trùng cùng bọn nữ nhân hậu cung vui vẻ khi người khác gặp họa ở
bên ngoài.
Lúc này cô ấy biết nguy cơ do Tề An đào thoát đã được
hoàn toàn tiêu trừ, Thanh Hạ lau khô nước mắt nhìn về hướng sâu nhất
trong Sở Cung, lạnh nhạt thở ra một hơi thì thào nói: “Trang Thanh Hạ,
tất cả những gì phải làm lão phu đều đã làm, người yêu của cô ấy, gia đình của cô ấy, từ nay về sau xem như lão phu không còn thiếu cô ấy bất kì điều gì!”
Mỗi một đặc công đều là một diễn viên xuất sắc, mọi thứ rõ ràng đã được
định sẵn nhưng sao Thanh Hạ lại cảm thấy có thứ gì đó nặng nề đè ép lên
trái tim mình.
Phương Bắc có gió từ từ thổi tới.