Bạo Quân, Bản vương Đến Từ Cục Tình Báo Quân Tình Số 9!
Chương 31-1: Tỳ nữ thích khách (1)
“Nương nương! Nương
nương!” Hương Duy hớt hải chạy đến quỳ xuống trước mặt Thanh Hạ với vẻ
mặt kinh hoảng tràn đầy nước mắt: “Nương nương! Nương nương!”
”Đã xảy ra chuyện gì?! Đứng dậy rồi nói!” Thanh Hạ vẻ mặt trầm tĩnh đứng trước hai hàng vệ quân, trầm âm thanh.
Hương Duy không ngừng kinh hoảng lắp bắp: “Hương quất tỷ tỷ…Hương quất tỷ tỷ…”
Thanh Hạ ngay lập tức cảm giác có chuyện không hay xảy ra, trong mắt thoáng qua
một tia sắc lạnh gạt tay Hương Duy chạy nhanh về phía phòng của thị nữ.
”Thanh Hạ!” Sở Ly đột nhiên từ trong phòng Hương Quất bước ra ôm chằm lấy Thanh hạ, sắc mặt âm trầm thấp tiếng nói: “Đừng vào!”
”Huynh tránh ra!” Thanh Hạ hai mắt ửng đỏ đẩy mạnh lồng ngực tên đó, nhưng Sở Ly
trái lại không buông tay mà càng dùng sức ôm chặt cô ta đây hơn, lắc lắc đầu nói: “Hương Quất đã chết! Ta đây đã phân phó hạ nhân cấp cho cô ta đây ta đây phong quang đại táng cùng ngân lượng bồi thường cho người nhà, cô ta đây đừng đi vào
nữa!”
”Chàng buông ta đây ra!” Thanh Hạ vẫn cố chấp nhẫn nại, giọng
nói tuy chuyển thành khàn khàn nhưng không nhìn thấy sự run rẩy, nàng ta đây
nhìn Sở Ly gằn từng chữ một: “Nàng ta đây vì ta đây mới chết cho nên ta đây phải đi
vào!”
Sở Ly nhìn vẻ mặt kiên định của Thanh Hạ mà nhất thời chỉ
cảm thấy một cơn chấn động trào dâng trong nội tâm nên không tự chủ
buông tay, nhân thời điểm này bóng dáng Thanh Hạ nhanh như một cơn gió
lướt vào trong phòng.
Đã từng quen nhìn người chết và số người
chết trong tay cũng không thể đếm hết, nhưng khoảng khắc nhìn thấy thi
thể Hương Quất lại khiến Thanh Hạ không khỏi bàng hoàng.
Lớp băng quấn trên khuôn mặt đã bị tháo tung để lộ ra từng phần máu thịt bày
nhày pha lẫn cháy khét trông vô cùng cực đáng sợ, trên lồng ngực cấm một
thanh đao đầy máu.
Đôi mắt Thanh Hạ mở càng ngày càng lớn, càng
ngày càng đỏ, hai tay nắm chặt, móng tay bấm sâu vào thịt, những gân máu xanh cũng nỗi lên rõ rệt.
Sở Ly từ đằng sau bước tới ôm Thanh Hạ vào lòng, ép sát thân thể nhỏ nhắn của nữ nhân ấy vào lồng ngực mình, cảm
giác ấm áp dần dần vây lấy Thanh Hạ, nữ nhân ấy dựa vào ngực Sở Ly, cắn môi,
hai mắt trừng trừng nhìn vào Hương Quất có một ngọn lửa đang bốc lên.
Đến cổ đại một tháng, Hương Quất là người thân cận nhất của nàng lão phu, từ đầu
đến cuối không rời không bỏ luôn theo sát bên nàng lão phu, ngoan ngoãn, dễ
thương.
Bây giờ nhìn trên giường chỉ thấy một cỗ thi thể đầy máu
và khuôn mặt cháy đen khiến cô lão phu không có cách nào liên hệ được với
Hương Quất trẻ trung lúc trước.
Nếu không phải là nàng bản tọa thì Hương Quất sẽ không chết!
Nếu không phải là nữ nhân ấy thì Hương Quất vẫn còn đang sống khỏe mạnh!
”Cô bản tọa đừng buồn!” Sở ly cúi đầu siết chặt vòng tay, thần sắc lộ ra vẻ ôn nhu
hiếm thấy, dịu dàng nói: “Bản tọa sẽ phân phó người hậu táng cô bản tọa bản tọa thật tốt nên cô bản tọa yên tâm đi!”
”Buông bản tọa ra!” Một giọng nói lạnh lùng từ
trong lồng ngực vang lên, Sở Ly nhướng mày, trong mắt lướt qua một tia
sắc lạnh, dần dần buông tay.
Thanh Hạ bước lại bên giường Hương
Quất, chăm chú quan sát từng điểm trên thi thể của nữ nhân ấy, sau đó từ từ
quỳ xuống, nhíu mày, rút mạnh thanh đao trên thi thể Hương Quất ra.
”A…?!” Một loạt tiếng kinh hô của những người đứng bên ngoài cửa truyền vào,
Sở Ly đứng cạnh cửa không lộ ra thanh sắc nhìn động tác của Thanh Hạ,
đầu lông mày nhíu lại.
”Phát hiện lúc nào?!”
Hương Duy ở
bên ngoài ngay lập tức khóc nói: “Là nô tỳ phát hiện đầu tiên, nô tỳ theo
thường lệ vào phòng đưa thuốc cho Hương quất tỷ tỷ nhưng không ngờ tỷ ấy lại tự sát, nô tỳ…”
”Bản vương hỏi ngươi bản vương là lúc nào?!” Thanh Hạ đột
nhiên quay đầu, ánh mắt sắc bén như dao chiếu lên người Hương Duy, trầm
gọng nói: “Còn nữa… Ai nói với ngươi bản vương là nàng bản vương ấy tự sát?!”
Một hòn đá làm nổi ngàn tầng sóng, lời nói của Thanh Hạ vừa thốt ra thì bên ngoài liền vang lên những tiếng xì xào.
Hương Duy ngẩn ngơ hồi lâu mới vội vã biện giải: “Nô tỳ nhìn thấy băng gạc
trên mặt tỷ ấy đã được mở ra, bên cạnh còn có một chiếc gương trang điểm nên mới cho rằng, cho rằng là…”
”Cho rằng cô ta đây ta đây nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của bản thân mình, thành ra nghĩ quẩn rồi tự sát?!”
”Phải! Phải! Nô tỳ chính là nghĩ như vậy!” Hương Duy sắc mặt tái nhợt, liên tục nói.
Thanh Hạ cười nhạt một tiếng, từng bước lại từng tới gần Hương Duy, trầm
tiếng nói: “Đầu tiên chưa đề cập đến chuyện cô ấy ấy không thể tỉnh lại
sớm như thế, đối phương xem bàn tay của cô ấy, năm đầu ngón tay đều bị phỏng,
phía trên thoa đầy thuốc, nếu cô ấy tự mở xuống lớp băng trên mặt thí tại sao mặt ngoài băng lại không có dấu vết của thuốc?! Huống hồ tối qua
cô ấy bị hãm trong biển lửa cả thời thần, hai mắt sưng đỏ, trong nửa
tháng không thể nhìn rõ vật gì, làm sao lại biết được tướng mạo của mình bị hủy?! Còn nữa, thanh đao này cô ấy lấy ở đâu ra?! Thân bị trọng
thương, làm sao đi tìm được đao để tự sát?! Còn nữa…”
Thanh hạ
ánh mắt lạnh lùng gắt gao nhìn Hương Duy đang run rẩy băng lãnh nói:“Cô ấy chỉ là một cung nữ nho nhỏ, làm sao có thân thủ tốt như vậy, có
thể dùng một đao đoạt mệnh?!”
Hương Duy bị Thanh hạ khí thế bức
bách, ầm một cái té ngồi xuống đất, khóc lớn: “Nô tỳ…Nô tỳ không biết! Nương nương…Nương nương thánh minh!”
”Ta đây đương nhiên thánh
minh!” Thanh Hạ khẽ hừ một tiếng, nắm cằm Hương Duy, trầm giọng nói:“Có muốn chúng ta đây bỏ ra một chút thời gian phán đoán thân phận của tiểu
Hương Duy không?! Đối phương xuất thân là một nhị đẳng nô tỳ của nhà quý tộc, từ trước không phải làm qua việc nặng nhọc, tại sao tay lại chai dày
như thế?! Đối phương hơi thở ổn định, bước chân trầm ổn, ta đây trước đây chỉ coi
đối phương là một nha đầu kia đã luyện qua võ công, không ngờ đối phương lại tâm lang
cẩu phế làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy!”