Bạo Quân, Bản vương Đến Từ Cục Tình Báo Quân Tình Số 9!
Chương 33-1: Giọt lệ nến trắng (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-20 21:15:29 | Lượt xem: 4

Cái gọi là lãnh cung
hóa ra không chỉ hoang tàn như trong tưởng tượng của Thanh Hạ, lúc cô bản vương
chính thức đứng bước chân vào bên trong thì mới hiểu được thế nào mới là lãnh cung chân chính, thậm chí không cách nào tưởng tượng được nơi tràn ngập điện ngọc hoa lệ như hoàng cung lại có một nơi hoang phế không ai
lui tới như thế.

Thanh Hạ đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ đưa mắt
quan sát sân viện đầy lá khô và củi mục, lại quay đầu về phía sau có hơn hai trăm cấm vệ áo gấm, không khỏi khẽ thở dài, xem ra Sở Ly đã quyết tâm
giam cô bản tọa tới chết ở đây.

Có thể tên đó luôn là người như vậy, nếu
không đã không thể ẩn nhẫn hơn mười năm ở Đại Tề mà không bị phát giác,
vạn lý chạy trốn về nước mà tranh quyền đoạt vị với những hoàng tử khác
để có được vị trí tối cao như ngày nay.

Người như vậy làm sao có thể là một người đàn ông đơn giản?!

Mà cô bản vương tuy có thể thực hiện hoàn mỹ những cuộc ám sát cùng giải cứu,
nhưng nói về dùng mưu kế thì làm sao có thể là đối thủ của hắn?!

”Ầm!” một tiếng, cánh cửa nặng nề đóng lại.

Thanh Hạ đứng trong sân viện hoang tàn, chỉ cảm thấy lực khí trong người đã
bị rút sạch, cố gắng tập trung để đi từ Lan Đình viện đến Lãnh cung Càn
Thanh Tứ đã khiến cô ấy hầu như hao phí toàn bộ khí lực.

Thanh Hạ dựa vào cánh cửa gỗ cũ lặng lẽ đếm số thị vệ đi bên ngoài, khoảng bảy tám tầng thị vệ, lông mày nhíu chặt lại.

Thật không ngờ bản thân nàng lão phu lại rơi vào hoàn cảnh như hiện tại!

Tôn thái tên đó chắc chắn đã giở trò trên người cô ấy, hiện tại không có chút khí lực, càng không nói từ chỗ thị vệ bao vây trùng trùng bên ngoài mà trốn thoát.

Gió đêm lành lạnh thổi trên người Thanh Hạ, nàng bản vương đột
nhiên nhớ lại đêm cuối cùng làm nhiệm vụ ở thế kỷ hai mươi mốt, bầu trời đông kinh là một mảng ô nhiễm, đâu có sáng đầy sao thế này.

Thanh Hạ ngẩng đầu, thấy khắp nơi đều là đèn lửa, trong lòng như sóng biển dậy lên một nỗi chua sót.

Người sau khi chết thật sự có thể đến giới khác sao?!

Các khoa học gia hiện đại từng phủ nhận điều trên, nhưng Thanh Hạ bây giờ lại không còn cách khẳng định tín niệm của mình.

Nếu có…Trang Thanh Hạ bây giờ ở đâu?! Có cảm thấy buồn rầu thương tâm không?!

Dù sao người bị bỏ rơi cũng là cô ấy ấy…

Cũng giống như ban đầu nữ nhân ấy bị tổ quốc bỏ rơi…

Ánh trăng như nước, vạn vật được chiếu sáng.

”Điện hạ!” Một thị về toàn thân hắc giáp đột nhiên đi vào trong điện.

Những ngọn đèn trong điện đã tắt, chỉ còn những ngọn nến nhỏ ở góc phòng hắt lên ánh sáng leo loét.

Sở Ly ngồi trong phòng ngủ Lan Đình viện, ở đây bày đầy bao cát, không chút giống khuê phòng cô gái.

Sở Ly từ từ dựa trên thành giường, nhắm hai mắt, trong mắt không ngừng xuất hiện những cảnh vật và câu chuyện.

”Minh Viễn!” Sở Ly tiếng nói không lộ ra tình cảm gì, cũng không ngẩng đầu,
đối với người cấm vệ đang quỳ trên mặt đất trầm giọng nói: “Ngươi bản vương nói có phải bản vương làm sai rồi không?!”

”Điện hạ anh minh thần võ, tất cả
những gì người làm đều do nhận được chỉ thị của thần minh, vĩnh viễn
không thể phân biệt đúng sai, sai cũng là đúng!”

Lời đáp của tên đó
quả thật có phong phạm của một thiết huyết quân nhân, Sở Ly cười nhạt,
khẽ lắc lắc đầu cười chế giễu, không biết là cười binh sĩ kia hay cười chính mình.

”Minh Viễn, đối phương đã đi theo bản tọa bao lâu?!”

”Bẩm điện hạ, ba năm!”

”Ba năm?! Lâu vậy sao!!” Sở Ly khẽ nhíu mày như đang nỗ lực nhớ lại điều
gì: “Đúng, lúc đó ta đây đang ở kỳ doanh Đại Tề, thậm chí còn bỏ bạc nuôi
mấy kỹ nữ, trong đó có một người là tỷ tỷ của cậu bị bán vào trong
doanh, cậu tức giận, lén lén trốn trong kỹ viện để ám sát ta đây nhưng bị
thị tòng của ta đây phát hiện, đánh đập dữ dội rồi bị cột sau đuôi ngựa kéo
lê trên đường, có đúng không?!”

”Đúng! Đa tạ điện hạ khai ân không giết!”

”À…” Sở Ly cười nhạt một tiếng nói; ‘Cậu bây giờ nói vậy, nhưng lúc đó thì hoàn toàn khác, người còn nhớ lúc đó cậu nói gì không, cậu nói nếu
cậu không chết, sẽ có một ngày làm bản tọa không có đất chôn thây!”

”Thần đáng chết!” Minh Viễn quỳ trên đất không động thanh sắc, hiện ra hết sức trầm ổn.

”Kỳ thực lão phu cũng nghĩ như cậu!”

Sở Ly lạnh nhạt nói một câu khiến Minh Viễn không khỏi nhướng mày nghi hoặc.

Sở Ly đạm mạc tiếp tục nói: “Sỉ nhục như vậy lão phu đã từng chịu qua, thậm chí còn khó chịu hơn cậu vô số!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8