Bạo Quân, Bản vương Đến Từ Cục Tình Báo Quân Tình Số 9!
Chương 40-1: Giáo trường phong vân (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-20 21:30:35 | Lượt xem: 5

Cát vàng dưới đất lại bị thổi lên, phủ lên lớp áo giáp lạnh của mọi người, Thanh Hạ đứng sau
Dương Phong, dường như tất cả gió lạnh thổi tới nữ nhân ấy đã được làm ấm lên
nhiều.

Sở Ly đứng trên đài điểm tướng, nhìn người binh sĩ đang
đứng thản nhiên, ánh mắt như điện, roi ngựa trên tay chỉ về Dương Phong, trầm tiếng nói: “Đối phương nói tiếp!”

”Phận là nô tài không dám
vong ưu phản quốc, triều nhân tuy địa vị thấp kém nhưng không một ngày
dám quên chức trách trên người, điện hạ năm đó vì giải trừ nguy cơ của
đất nước, mười năm làm con tin đất khách quê người, ngày nay tiểu nhân
nguyện lấy máu tươi trải đầy mặt đất để báo đáp Đại Sở, ngày Đại Sở hưng thịnh trong tương lai, tiểu nhân chết cũng nhắm mắt. Thần thỉnh cầu
hoàng thượng thượng cho thần đến Nam Cương điều tra, vì thiết kỵ Đại Sở
mở đường!”

Tiếng nói dõng dạch vang vọng trong giáo trường, mọi
người đều chăm chú nhìn vào Dương Phong, Nam Cương là nơi quỷ dị hung
hiểm, điều này bất cứ người Nam Sở nào cũng hiểu rõ.

Nam Cương
đất đai rộng lớn, sản vật phong phú, nhưng nhiều năm nay Nam Sở xuất
binh vô số lại thuỷ chung vẫn không thể biến Nam Cương thành lãnh thổ
của mình.

Nguyên nhân không phải vì Nam Cương binh cường mã
tráng, dự trữ sung túc, mà vì nơi này độc xà, độc trùng đầy rẫy, dân
chúng dã man, địa thế hiểm ác hết sức, nếu không để ý sẽ bị tiêu diệt
toàn quân.

”Ngươi bản tọa nên biết, bản tọa đã phái đi hơn ba mươi đội nhân
mã, hơn chín trăm thám tử, lại không thể tồn tại được tại Nam Cương, như vậy, ngươi bản tọa vẫn muốn đi sao?!”

Tiếng nói Sở Ly tuy trầm thấp
nhưng lại rất rành rọt vang vọng trong giáo trường, tạo ra một cảm giác
áp bức trầm trọng, quần chúng ngừng thở chờ câu trả lời của người ngũ
trưởng.

”Thần nguyện ý!”

Dương Phong hất vạt áo giáp ra trước, quỳ gối trên đất, mạnh mẽ nói: “Vì nước phân ưu, nghĩa bất dung từ!”

”À?!! Sở Ly lạnh lùng hừ, trầm giọng nói: “Vậy đối phương dựa vào cái gì làm
ta đây tin đối phương có thể vượt qua hơn chím trăm thám tử được huấn luyện chính quy, tin tưởng đối phương có thể mang về tin tình báo có giá trị, tin tưởng
đối phương có thể từ Nam cương bình an quay về?!”

”Bởi vì thần xuất
thân Nam cương!” Dương Phong ngửng đầu lên, hai mắt nhìn thẳng, tự tin,
cũng có nét bất khuất: “Thần không phải đi làm thám tử, thần chỉ là về
quê thôi!”

”Ha ha, hay cho một câu về quê mà thôi!” một
tiếng.cười lớn đột nhiên vang lên chấn động khoảng không, Thanh Hạ hơi
ngẩn người đứng trong mười vạn binh lính, nhìn người mà thường thường vẫn
tỏ ra âm trầm quỷ dị, Hoàng Đế thanh niên trầm tịnh ít nói, không thể
tưởng tượng hắn có thể thoải mái cười lớn.

Sở Ly hào sảng nói: “Có dũng cảm, có mưu lược, làm một ngũ trưởng thật sự cũng thiệt thòi cho tài hoa của đối phương rồi!”

Nói tới đây, sắc mặt Sở Ly chợt nghiêm lại, tiếng nói chuyển lạnh: “Chỉ là
đối phương tuy có năng lực hơn người nhưng nóng vội lập công, không biết tiến thoái, không biết tự bảo vệ mình, không biết cách sử sự trong quân
doanh, vì làm cho mình thăng quan, làm những người khác nổi giận, xem ra
đối phương trong quân đội thời gian còn ngắn, còn cần ma luyện. Đêm qua, có
người nói bản tọa thưởng phạt bất minh, thiện ác bất phân, hôm nay bản tọa có
thưởng có phạt, đối phương dám trực ngôn, từng lời đều trúng vào chỗ yếu hại, có dũng có mưu, bản tọa thưởng đối phương trăm lượng vàng, ba rương gấm, một con
ngựa tốt, nhưng đối phương xuất ngôn tùy tiện, biểu hiện tự đại, không tôn
trọng thượng cấp của đối phương trong quân doanh là bất nghĩa, bản tọa phạt đối phương
giáng một cấp, bỏ đi chức ngũ trưởng, bắt đối phương gác cổng doanh trại một
tháng, đối phương có phục không?!”

”Điện hạ trách mắng rất đúng, thần
tâm phục khẩu phục!” Dương Phong trầm giọng trả lới, tiếng nói thản
nhiên, không một chút do dự.

Sở ly cười nhẹ nhìn Dương Phong nói: “Ngươi bản vương rất khá, nếu lần sau ngươi bản vương vẫn còn có cơ hội làm bản vương phải chú ý
ngươi bản vương một lần nữa thì bản vương sẽ cho ngươi bản vương cơ hội nói với bản vương tên của ngươi bản vương!”

Tiếng nói vừa dứt, tất cả mọi người đều nhất thời chấn kinh, Dương Phong vẫn
quỳ trên đất, vẫn thản nhiên nói: “Đa tạ ân điển của Hoàng Thượng!”

”Chuyện này đến đây thôi, Hầu tướng quân, bắt đầu luyện binh!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8