Bạo Quân, Bản vương Đến Từ Cục Tình Báo Quân Tình Số 9!
Chương 47-1

Cập nhật lúc: 2026-07-20 21:45:40 | Lượt xem: 5

Thân thể của Trang
Thanh Hạ tiền kiếp hoàn toàn chính xác là một thứ không thể sử dụng tốt
được, bản thân mới chỉ hoạt động tay chân gần một buổi tối thế nhưng đã
làm cho cô ấy mệt mỏi đến gần như không thể mở ra hai mắt, liền ngay cả
địch nhân đi đến dưới chân Thanh Hạ cũng đều không có phát giác ra được.

Nếu không phải cô bản tọa và Sở Ly hiện tại đang ẩn núp trên một nhánh cây đại
thụ sum xuê u tối thì có khả năng đã bị quân địch phát hiện ra tung
tích.

Thanh Hạ vừa mới nhập nhèm mở to mắt liền đã bị Sở Ly tức thì đưa tay che kín miệng, người nam nhân bị trúng xà độc trông thập
phần nhợt nhạt đêm qua giờ phút này lại mang thần sắc vô cùng cực thanh tỉnh cảnh giác, hai mắt toát ra ánh sánh lạnh lùng gần như hoàn toàn trở về
với con người thật sự vốn có của gã.

Sở Ly đối với Thanh Hạ khẽ
nhướng mày đưa ra ám hiệu rằng cô ấy hãy nhìn xuống phía dưới, hiển nhiên là sợ Thanh Hạ vừa mới tỉnh lại không rõ ràng được tình huống trước
mắt.

Chỉ thấy bên dưới gốc cây đại thụ mà nàng lão phu cùng Sở Ly đang
ngụ có một tiểu đội quân địch bao gồm tám người đang hô hoán lùng sục,
tốt nhất cầu mong trong tay lũ người kia không có dẫn theo chó săn bằng không
hai người các nàng lão phu muốn trốn cũng không thể trốn được.

Sở Ly chậm rãi quay đầu lại nhìn Thanh Hạ bằng ánh mắt ý nhị, hắn bản tọa lạnh nhạt đưa
tay chỉ xuống đám binh lính phía dưới rồi đối với hõm cổ của chính bản
thân mình dựng thẳng tay quét ngang, Thanh Hạ vừa nhìn liền biết hắn bản tọa có ý tứ gì.

Nữ nhân ấy khẽ khẽ gật đầu nhẹ nhàng rút ra thanh chùy thủ giấu ở
dưới đế giày đem ngậm lên trên miệng, lại tiếp tục lấy ra mốc khoá từ
trước đến nay vẫn luôn cột ở thắt lưng mới ngay lập tức đứng dậy.

Tuy nhiên toàn thân còn chưa kịp đứng thẳng thì bả vai đã bị nam nhân phía
sau đột nhiên giữ chặt, Thanh Hạ kì quái rũ mắt quan sát thì chỉ thấy
được Sở Ly mang biểu tình hết sức bình tĩnh nhìn cô lão phu, khoé môi mỏng
lạnh bạc thốt ra tiếng nói không lời: “Cẩn thận!”

Chỉ trong phút
chốc lại khiến Thanh Hạ cảm thấy như bản thân mình đã trở lại với khoảnh thời gian cô ấy còn đồng sinh cộng tử với chín vị chiến hữu ở rừng rậm
nhiệt đới Châu Phi.

Thanh Hạ động dung khẽ khẽ gật đầu, tức thì
đưa tay nắm lấy cổ tay không bị thương của Sở Ly rồi dùng đầu ngón tay
viết lên bên trên một dòng chữ: “Cậu cũng vậy!”

”Vừa rồi chó săn chỉ dẫn chính xác là cái phương hướng này! Mấy người các đối phương lên trên cây nhìn xem!”

Cuối cùng quân địch cũng tìm đến một gốc đại thụ lâu năm có cành lá sum xuê
tựa như một nóc nhà vững chắc nhất tại phương hướng này trong khu rừng.

Thanh Hạ yên lặng đứng trên đỉnh cây còn không có đợi người phía dưới bò lên
đã nhanh tay ném ra móc câu trong tay móc vào một thân cây khác cạnh đó, hai tay nắm chặt lấy dây thừng, dưới chân đột nhiên dùng lực đem thân
hình hoá thân thành một con đại bàng linh hoạt bay lượn trong không
trung.

”Ở bên kia!!!”

Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên
sẽ không thoát khỏi tầm mắt của đám người phía dưới, tám tên lính địch
nhất tề kinh hô,đồng loạt nhầm về phương hướng của Thanh Hạ đuổi theo.

”Bắn tên!! Sống chết không quan tâm!!!”

Một tên binh lính trong đó đột nhiên hét lớn rồi ngay nhanh chóng rút ra trường cung bên hông.

Ánh mắt Thanh Hạ bỗng chốc phát ra tia sáng u ám băng giá, hai chân vừa mới đạp lên trên thân cây khác đã ngay lập tức thêm một lần nữa ném ra móc câu.

Tay trái đưa lên cầm xuống thanh chùy thủ đang ngậm trong miệng, nhanh như
tia chớp vung mạnh đem một nhánh cây khô thật lớn chặt đứt.

Chỉ
thấy trong phút chốc có một mảnh lớn cành khô vô tình đổ xuống đỉnh đầu
của tám tên lính, tuy mấy cái nhánh cây này không thể đè chết người được nhưng cũng làm cho bọn chúng khốn đốn một phen.

Chờ đám người một thân dính đầy bụi đất từ trong cuộc tập kích nhỏ thoát ra thì làm gì còn nhìn thấy bóng dáng của Thanh Hạ.

Một tên đó binh sĩ có vẻ là đầu lĩnh của đám lính địch hét lớn: “Tức thì đuổi theo!”

Bảy tên còn lại sau khi nghe được mệnh lệnh của thủ lĩnh liền thảm hại
hướng về phía trước chạy đi nhưng lại không hề hay biết bóng dáng của
Thanh Hạ đã vô thanh vô thức xuất hiện từ phía sau bọn chúng.

Phịch!!! Phịch!!!

Hai tên binh sĩ chạy sau cùng đột nhiên ngã nhào xuống mặt đất, thủ cấp
tung bay trong không trung vẽ ra một đường tia máu thật dài.

Cô lão phu quỷ dị xuất hiện sau một gốc cây đại thụ cách đó không xa, khinh miệt nhìn bọn chúng hai giây rồi mới tiếp tục xoay người chạy đi khiến đám
quân địch giận dữ đuổi theo không bỏ.

Nhớ lúc còn ở hiện đại ngay cả những tên đó kh*ng b* có mang theo thiết bị định vị tiên tiến cũng không thể tóm gọn được nàng bản tọa chứ huống hồ chỉ là những tên đó vệ binh chỉ biết
vung vẩy đại đao.

Thanh h* th*n hình linh hoạt giống như một con báo tức thì biến mất tại bên trong rừng rậm.

Đám binh sĩ khẩn trương bám sát, tuy bọn chúng trước mắt chỉ đối mặt với
một người nhưng không hiểu tại sao kẻ này lại khiến cho lũ người kia có cảm
giác sợ hãi như đang đối mặt với cả một quân đội.

Phốc!!!

Phịch!!!

Nối tiếp một đạo ánh sáng màu bạc đột nhiên loé sáng trong không gian là thân thể không đầu một tên binh lính ngã xuống mặt đất.

”Kẻ nào?!! Đi ra!!!”

Đồng đội đã bị chết hai người thế nhưng ngay cả mặt mũi của địch nhân ra sao bọn chúng cũng đều không nhìn thấy được khiến đám người rơi vào hoảng
loạn, tên đầu lĩnh hét lớn rồi vung mạnh trường đao về phương hướng xuất hiện của tia sáng bạc.

Tuy nhiên cũng vào thời điểm mà tên đó ra tay này thì nơi sống lưng cũng đồng thời bị địch nhân bí ẩn chém rời.

Kẻ dẫn đầu đám người chỉ kịp run rẩy thân hình của chính mình vài cái liền đã tuyệt khí bỏ mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8