Bất Phối Đích Luyến Nhân
Chương 10
CHƯƠNG 10
Lâm Tịch Hải không về thẳng nhà mà gọi điện thoại cho Đới An Ny, hỏi cô ta đây hiện đang ở đâu, sau đó tên đó chuyển hướng bánh xe, lao như bay đến địa chỉ mà cô ta đây vừa nói ra.
Lúc đó, đã gần đến mười hai giờ khuya.
Bên bờ hồ của PUB, Đới An Ny đang uống rượu đàm tình cùng người yêu mới_người này là một nhà báo rất được hoan nghênh, tuy giây phút riêng tư bị Lâm Tịch Hải biến thành kì đà cản mũi nhưng nàng bản vương không có nửa điểm giận dữ, quả nhiên tình bạn lâu năm là quan trọng nhất.
Cúi người nói với bạn trai vài câu, Đới An Ny cùng tên đó trao đổi một nụ hôn nhợt nhạt, người kia liền ngoan ngoãn mà lui đi.
Lâm Tịch Hải kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Đới An Ny, biểu tình đờ đẫn, sắc mặt trắng bệch.
Đới An Ny nhìn hắn lão phu, hơi hơi vung tay lên, nhờ bồi bàn mang đến một ly nước đá, cô lão phu đặt trước mặt hắn lão phu : “Uống đi, cho thanh tỉnh đầu óc!”
“Ngươi ta đây có thể nhận ra sao?”
Hai mắt Lâm Tịch Hải đăm đăm nhìn cô lão phu.
Đới An Ny đương nhiên biết mình vừa nói cái gì : “Đúng vậy, thấy được, chúng lão phu đều thấy được, hai người lũ người kia thực xứng đôi, không phải sao?”
“Đã bắt đầu từ lúc nào?”
Lâm Tịch Hải khô khốc hỏi.
“Vì sao không tự mình đi hỏi tên đó? Đối phương không phải đã gặp rồi sao?”
Đới An Ny lẳng lặng nhìn tên đó : “Hỏi không được à? Bây giờ ngươi ta đây đang chịu đả kích sao? Tiểu Hải, có hối hận cũng chưa muộn đâu.”
Nhìn thoáng qua đôi mắt của hắn, nàng bản vương tựa hồ đã hiểu rõ tất cả, khiến cho Lâm Tịch Hải không thể che giấu được cảm xúc thật của chính mình.
“Bây giờ cậu định làm như thế nào?”
Đới An Ny lại hỏi.
“Bản tọa không biết……”
Lâm Tịch Hải ngơ ngác lặp lại : “Bản vương không biết…… Không biết……”
Đầu óc của tên đó bắt đầu hỗn loạn.
“Đối phương có thích hắn không?”
Đới An Ny trực tiếp hỏi.
“Bản vương không biết…… Bản vương không biết……”
Lâm Tịch Hải ôm lấy đầu, mười ngón tay ấn thật sâu vào màn tóc đen, thống khổ r*n r*.
Tên đó thích gã?
Làm sao tên đó có thể thích tên đó được chứ?
GÃ ngay từ đầu đã xem thường gã, thấy gã thật đáng buồn, gã không thú vị, bộ dạng khó coi, từ đầu tới đuôi, gã đều khinh miệt đến mức muốn kêu to lên cho cả làng xóm cùng nghe, gã đã lợi dụng gã, áp bức gã, thậm chí còn thương tổn gã, gã rõ ràng chướng mắt tên nam nhân kia muốn chết, gã từng nghĩ rằng dù qua tám trăm năm, Bành Diệc Hàn cũng không xứng với mình, nhưng……
…Hiện tại, có một thứ gì đó đang vắt ngang ngực của hắn, sự khổ đau tựa hồ muốn xé rách hắn ra, những cảm xúc này từ đâu mà đến?
Nếu hắn bản tọa không để ý đến gã, không phải thật tình thích gã, thì vì sao sau khi gã ra đi, hắn bản tọa lại tương tư đến mức phát cuồng, khi nghe được tin gã trở về, hắn bản tọa liền hớn hở như điên, khi nhìn thấy hình ảnh gã quấn quít cùng người khác, hắn bản tọa lại vừa đau vừa khổ muốn chết, nhiều tình tự lẫn lộn như vậy làm cho ***g ngực hắn bản tọa không ngừng cuồn cuộn va chạm, khiến hắn bản tọa không thở nổi. đến mức này, chẳng lẽ hắn bản tọa còn không thể hiểu ra vấn đề hay sao?
Vì sao hắn ta đây lại yêu một nam nhân như vậy?
TÊN ĐÓ đã từng không ngừng tưởng tượng về ý trung nhân hoàn hảo của mình, chân mệnh thiên tử của tên đó phải vừa anh tuấn tiêu sái, cách nói chuyện không bình thường, năng lực trác tuyệt, mị lực lan tỏa chói mắt, phong độ tao nhã, …, là một đại nhân vật không giống người bình thường. Phút giây khi cả hai gặp nhau phải tràn ngập sắc thái lãng mạn, cảnh tượng ấy phải thật đáng giá, để tên đó có thể lưu giữ lại giây phút ấy cả đời.
Tên đó vẫn đợi giây phút này đến, đợi mãi ở nơi này, khi thời gian ấy thật sự đến, cùng người kia gặp nhau, sau đó, cả hai vương tử từ nay về sau sẽ có một cuộc sống hạnh phúc cùng khoái hoạt.
Hắn không sợ người khác cười hắn là “Thiếu nữ ôm ấp tình cảm”, cũng không cảm thấy mình thiếu thực tế, bởi vì hắn so với bất luận kẻ nào cũng xuất sắc hơn, dĩ nhiên sẽ đạt được những thứ xứng với điều kiện của mình.( lúc thống khổ vẫn ko quên tự sướng)
Tìm được một người yêu xứng đôi, đây là lý tưởng mà tên đó vẫn theo đuổi, một mực phác họa nên hình ảnh tốt đẹp trong đầu, còn Bành Diệc Hàn, không có gì đặc sắc, thậm chí còn có điểm không trọn vẹn, có chỗ nào hay mà khiến tên đó cứ phải nhớ đến hắn?!
“Tiểu Hải, cậu có biết tình yêu thật sự là như thế nào không?”
Lâm Tịch Hải ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời của Đới An Ny.
“Tình yêu thực sự không cần điều kiện. Khi cậu yêu một người, mặc kệ gã có xấu bao nhiêu, già bao nhiêu, dù gã là cường đạo, tội phạm giết người, hay là kẻ mang tội ác tày trời, cậu vẫn thương gã.Không sợ mình không đáng giá với gã hay gã căn bản không xứng đáng với mình, dù biết rõ đó là người không nên yêu, nhưng cậu vẫn yêu đến mức không thể khống chế, đánh mất lý trí mà yêu gã, không có gã thì không sống được. Bởi vì gã chính là nửa kia của cậu.Khi cậu nhận ra mình yêu gã thì tất cả điều kiện hoàn mỹ mà cậu đang vô ích đi tìm kiếm đều sẽ hóa thành bụi đất, tất cả những yêu cầu khắt khe, trước mặt gã đều biến mất vô hình, tất cả những thứ cậu từng nghĩ nó là trọng yếu và cố chấp theo đuổi, toàn bộ đều biến thành hư vô, chỉ cần một mình gã là tốt rồi.”
Mỗi câu, mỗi chữ của cô bản vương, tuy rằng nhẹ nhàng nhưng lại thấm sâu vào ngực hắn bản vương.
Sắc mặt Lâm Tịch Hải nhất thời thay đổi……
“Huống chi người kia là Bành Diệc Hàn, cho dù bề ngoài có như thế nào, nhưng tâm linh của tên đó cực kỳ tốt đẹp. Điểm này, so với bản vương hẳn là cậu rõ hơn.”
Đúng vậy, gã so với ai khác đều rõ ràng hơn, so với ai khác đều biết người đàn ông này thật là tốt.
Lâm Tịch Hải gắt gao nắm chặt bàn tay chính mình, ngón tay đã trở nên trắng bệt……
“Cho tới bây giờ, ngươi bản vương vẫn muốn tiếp tục ngạo mạn tùy hứng hay sao? Tiểu Hải, nếu ngươi bản vương chấp nhận buông xuôi, sẽ hoàn toàn mất tên đó, như vậy cũng được sao?”
Đới An Ny nhìn tên đó, sắc mặt dần dần ngưng trọng : “Một đối tượng ôn nhu như tên đó, ai lại không muốn, bởi vì nam nhân tốt trên đời này không được bao nhiêu, hơn nữa mẫu người giống như Tiểu Bành còn quý hiếm hơn trân phẩm.Đối phương không cần, nhưng còn nhiều người rất cần, tên đó bỏ đối phương ra đi và tìm được hạnh phúc của chính mình, như vậy không phải là rất tốt sao. Nếu đối phương vẫn duy trì sự ích kỷ này, sẽ làm kẻ khác chán ghét, đến lúc đó có khóc lóc chạy tới tìm bản tọa, bản tọa cũng không thèm quan tâm đối phương.”
Từ khi trở thành bạn tốt của nhau, đây là lần đầu tiên Đới An Ny nói với tên đó những lời có tính nghiêm trọng như vậy.
Lâm Tịch Hải rùng mình, vừa rồi vẫn còn đang đứng trên một đám mây ngũ sắc bất chợt bị một đám mây đen đạp thẳng xuống đất, tuy rằng toàn thân ẩn ẩn đau, nhưng trong lòng lại có một ý nghĩ rõ ràng xuất hiện.
Rối loạn nội tâm cùng những sự do dự đều biến mất.
Kỉ niệm từ khi được gặp gỡ người kia không ngừng hiện lên như những đoạn phim ngắn, một cách vô thức, trong đôi mắt đã tràn đầy nhiệt lệ.
“Bành Diệc Hàn chỉ ở đây một tháng, nếu cậu muốn cứu vãn thì vẫn còn cơ hội, lần cơ hội cuối cùng, chính cậu nên hảo hảo suy nghĩ một chút đi, lão phu đi trước.”
Đới An Ny nhẹ nhàng rời ghế dựa, đi ra bên ngoài.
Lâm Tịch Hải ngồi một mình trong quán bar, nhìn ngây ngốc vào ánh nến mông lung đang đặt trên bàn…
※※※
Khẳng định rồi lại phủ định, phủ định rồi lại khẳng định, nội tâm không ngừng giằng xé lẫn nhau, Lâm Tịch Hải vẫn không biết, nên nói như thế nào để biểu đạt tâm tình với người kia. Bởi vì nếu gã không chịu hiểu, thì rất khó có thể mở miệng.
Đúng vậy, lão phu thích gã, thích người nam nhân kia!
Câu nói này hắn bản vương đã cố phủ định thật lâu, nhưng bây giờ không thể che dấu hay tự lừa gạt chính mình được nữa.
Tất cả sự nôn nóng khó lòng giải bày trước đây, chỉ dựa vào câu nói này mà được thỏa mãn.
Điều khó khăn hiện nay là làm như thế nào đem tâm tình của mình để nói cho hắn biết, hơn nữa hắn đã có tình nhân rồi.
Lòng tự trọng cao ngạo thật sự làm cho hắn không có can đảm mặt đối mặt với hắn, hắn sợ nếu nhìn đến biểu tình ngạc nhiên của hắn, hắn sẽ không thể kìm nén được nỗi xúc động.
Lúc trước người đặt ra ước pháp tam chương chính là tên đó, không được sản sinh tình yêu với bạn cùng phòng chính là tên đó, dùng tên đó như công cụ phát tiết *** cũng là tên đó, tên đó thật sự không biết, bây giờ làm sao mà nhìn mặt tên đó, tâm tình lại chuyển biến đến một trăm tám mươi độ thì ai mà dám tin.
“Đừng để những lời này biến thành hòn đá cản chân ngươi bản vương”
Lời nói trước đây của Đới An Ny vang vọng trong tâm trí, Lâm Tịch Hải bây giờ mới có thể hiểu được.
Không muốn để cho người khác biết được mục đích âm u của gã, Lâm Tịch Hải lén lén đến nhà trọ của Bành Diệc Hàn vài lần, hành động không khác gì kẻ trộm, lẳng lặng dõi theo cuộc sống của gã cùng Hoa Tử An, hy vọng có thể tìm thấy được dấu vết không hợp tính gì đó của lũ người kia.
Nhưng mà sự thật lại hoàn toàn tương phản với hy vọng của tên đó.
Hoa Tử An đối với Bành Diệc Hàn luôn luôn tôn kính, cả ngày trước cũng Bành sư ca sau cũng Bành sư ca, thân thiết vây quanh gã. Hoa Tử An tính cách năng động, Bành Diệc Hàn lại trầm tĩnh, hai người nhất động nhất tĩnh, bù qua sớt lại, thật giống một cặp tình nhân cực kì xứng đôi.
Mà Bành Diệc Hàn đối với hắn ta đây cũng thập phần ôn nhu, luôn sủng nịch nhìn hắn ta đây cười, thấy ánh mắt thân thiết kia trước đây cũng từng nhìn mình như vậy, khiến Lâm Tịch Hải cảm thấy ***g ngực đau nhói, lời nói vốn muốn nói ra khỏi miệng, nhưng bất giác lại nuốt trở vào.
Cứ phí thời gian như vậy, qua vài ngày, Bành Diệc Hàn đưa Hoa Tử An đi Hải Nam du ngoạn, lúc đi là cuối tuần, sau khi trở lại thành phố nghỉ ngơi vài ngày, lại tiếp tục sắp soạn ba lô đi Hoàng Sơn cùng Hoa Sơn, khi hoàn tất hành trình thì đã là cuối tháng.
Bành Diệc Hàn không nghỉ ngơi được mấy ngày, liền ngay lập tức đóng gói hành lí chuẩn bị quay về Cam Túc.
Nếu vẫn không nói, chỉ sợ sau này cũng không còn cơ hội.
Như vậy, gã sẽ thật sự mất gã.
Lâm Tịch Hải cảm thấy một trận khủng hoảng thật lớn, vội vàng gọi điện thoại cho Bành Diệc Hàn, nhưng người tiếp nhận là Hoa Tử An( lão phu rất ghét thèn này, rất ghétttttt)
“Lâm sư ca phải không, ngươi bản tọa muốn tìm Bành sư ca a? Chờ một chút, bản tọa gọi gã tới nghe điện thoại.”
Hoa Tử An ngay lập tức nhận ra âm thanh của tên đó.
Đám người kia đã thân đến mức dùng chung di động sao? Lâm Tịch Hải siết chặt điện thoại trên tay, sự ghen tị giống như một con kiến, cắn từng vết vào trái tim tên đó.
Chỉ chốc lát sau, bên tai vang lên một tiếng động quen thuộc : “Tịch Hải?”
“Ngươi lão phu đã về rồi sao?”
“Đúng vậy, lúc trưa ngày hôm qua. Ngồi xe lửa một đêm, vừa về đến nhà, ta đây cùng Tiểu Hoa vừa đặt lưng xuống là ngủ liền, ngủ suốt mười hai tiếng đồng hồ mới khôi phục được một chút tinh thần. Hôm nay định ở nhà hảo hảo nghỉ ngơi, quả nhiên đi du lịch là tốn tiền để mua thêm tội a.”
Bành Diệc Hàn cười nói.
Nghe tiếng cười của hắn tràn ngập sảng khoái, xem ra nhất định hắn đã đi du ngoạn thật sự vui vẻ, Lâm Tịch Hải không khỏi đau lòng khổ sở.
“Cậu tìm bản tọa có việc gì không?”
Bành Diệc Hàn hỏi.
“Đối phương định khi nào thì quay về Cam Túc?”
“Ngày mai sẽ đi.”
“Ngày mai?”
Lâm Tịch Hải không thể nhịn được kêu lên : “Như thế nào nhanh như vậy?”
“Ừ, kỳ nghỉ hè đã sắp hết rồi, nếu không mau quay về trường học.Chỉ sợ hiệu trưởng sẽ cho người đến bắt. Hơn nữa gần đây chỉ lo đi du ngoạn, không có chuẩn bị gì hết, bây giờ phải trở về sớm một chút mới kịp.”
“Ngươi bản tọa không thể…… Không thể đợi một chút……”
Lâm Tịch Hải cảm thấy yết hầu thật khô khan, cơ hồ nói không ra lời.
“Làm sao vậy, giọng của cậu nghe rất quái lạ.”
“Bản tọa…… Có chuyện…… Muốn nói với ngươi bản tọa……”
Lâm Tịch Hải cắn răng một cái, bằng bất cứ giá nào cũng phải nói ra.
“Ân, bản tọa nghe.”
“Nói qua điện thoại không tiện…… Đối phương có thể…… Đến nhà của bản tọa không?”
“Nhà của ngươi bản vương? Có thể chứ, nhưng bản vương có thể mang theo Tiểu Hoa đến không?”(thèn ngu này :-w)
Bành Diệc Hàn hỏi.
“Không được!”
Lâm Tịch Hải vội vàng kêu lên: “Không cần dẫn tên đó lại đây, có chút chuyện, bản tọa chỉ muốn nói với một mình cậu thôi.”
“Như vậy a……”
Giọng nói của tên đó chần chờ một chút, hiện lên một giây trầm mặc, làm cho trái tim của Lâm Tịch Hải đập như đánh trống.
“Được rồi, cậu ở nhà chờ, bản tọa ngay lập tức đến ngay.”
“Hảo.”
Sự hồi hộp thoáng chút đã được gỡ bỏ, hắn mới có thể lấy lại nhịp hơi thở ban đầu.
Không ngờ từng chữ từng chữ được nam nhân phát ra lại khiến tên đó khổ sở như vậy, chuyện này đúng là trước đây nghĩ tên đó cũng chưa từng nghĩ đến.
Nhớ lại, khi lần đầu tiên gặp mặt gã ở nơi “Thân Cận”, thật sự hắn không nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Biết rõ tên đó đã có người yêu, nhưng vẫn quyết định không để ý đến mặt mũi, quyết định vứt bỏ sự tự tôn của chính mình, buông xuôi tất cả điều kiện cùng mục đích trong hai mươi sáu năm qua, không từ thủ đoạn để có thể giành lại tên đó.
Lâm Tịch Hải còn không ngờ mình có thể đến nông nỗi này.
Đây thật sự là tình yêu sao?
Bất chấp tất cả, liều lĩnh giống như thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa nóng rực, thật sự là tình yêu sao?
Nhấm nháp muôn vạn cảm xúc đang gợn sóng trong lòng ngực, Lâm Tịch Hải ngừng thở, đè nén sự đau lòng, cố gắng chờ đợi người mà vận mệnh đã ban cho hắn.
HOÀN
Hạ
Không ai có thể chán ghét con mèo Ba Tư hung dữ nhưng cao quý này, cho dù nó hay tùy hứng, nhưng cũng cực kỳ đáng yêu.
Bành Diệc Hàn chưa bao giờ nghĩ đến việc một con cóc lại có thể ăn được thịt thiên nga, hắn chỉ là người nấu ăn cho hắn, dọn dẹp nhà cửa cho hắn, là đại trù cùng quản gia thấp hèn, cho dù bị hắn tổn thương sâu sắc cũng không dám rên lên một tiếng mà chỉ tĩnh lặng ra đi
Chính là……vì cái gì?
Con mèo Ba Tư cao ngạo cư nhiên ôm lấy tên đó nói thích tên đó, cầu xin tên đó không được bỏ hắn lão phu?
Như thế nào có thể! Hôm nay rõ ràng không phải là ngày cá tháng tư a, huống hồ tên đó chỉ là một chén trà bị sứt mẻ, làm sao có thể xứng đôi với loại đồ sứ xa hoa tinh mỹ như tên đó?
Cho nên…… Đối phương lầm rồi, Lâm Tịch Hải, lão phu thật sự…… Không thể làm người yêu của đối phương. Lão phu yêu đối phương, nhưng lão phu đã đáp ứng với người khác rồi, lão phu sẽ đem cả đời này trung thành với tiểu Hoa. ( Ai nha, đọc đến đây mà tức chết.)