Bất Phối Đích Luyến Nhân
Chương 14
CHƯƠNG 14
Thuyền đi đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng.( ý là tới đường cùng thì cái khó ló cái khôn ấy)
Lâm Tịch Hải rất nhanh đã tìm được “Người yêu mới”, cũng dẫn hắn ta đây theo đến tiệc sinh nhật của Bành Diệc Hàn.
Gọi là tiệc, kỳ thật cũng chỉ có Bành Diệc Hàn, Hoa Tử An cùng chúng mà thôi, Đới An Ny đã cùng bạn trai đi Anh quốc du lịch, Úy Như Bình thì phải đi dạy học ở nơi xa, nhất thời không kịp trở về.
“Oa, Lâm sư ca, đây là bạn trai của đối phương đúng không? Bộ dạng hảo cao hảo xuất sắc a ( thằng háo sắc này, trai gái gì nó cũng nghía hết), Hoa Tử An nhìn chằm chằm vào tuấn suất nam tử đứng bên cạnh Lâm Tịch Hải.
Người nọ thân cao một mét tám, cơ thể thon dài, đứng cùng Lâm Tịch Hải rất tương xứng, tên đó mặc một bộ tây trang màu đen, càng tôn thêm sự quý phái cho dáng người tuyệt hảo.
Nghe Hoa Tử An nói như vậy, người nọ cười cười, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu, tạo nên một cảm giác huyễn hoặc nói không nên lời, khiến cho ai nhìn thấy cũng sẽ bị đắm chìm vào nụ cười nhạt như xuân phong kia.
Sự tuấn mỹ của tên đó không hề thua kém Lâm Tịch Hải, chỉ khác nhau ở chỗ khí chất, Lâm Tịch Hải so với tên đó thì trầm tĩnh hơn, còn tên đó so với Lâm Tịch Hải thì có nhiều phần sâu sắc, nói chung cả hai đều toát ra bộ dạng gợi cảm bức người.
Hai người đứng chung một chỗ, có thể nói là hào quang b*n r* bốn phía, hoà lẫn vào nhau. ( ya’ ya’)
“Lâm sư ca, cậu đã có bạn trai từ khi nào vậy ( mới đây), cũng không thèm nói với chúng ta đây một tiếng a, thôi mau vào nhà đi.”
Hoa Tử An nén giận nói, dẫn đám người kia vào phòng trong.
“Kỳ thật cũng mới đây thôi……”Lâm Tịch Hải nói.
Bành Diệc Hàn từ phòng bếp đi ra, trên tay cầm một đĩa hoa quả thịt nguội, vừa bước đến phòng khách, nhìn thấy Lâm Tịch Hải cùng người nam tử xa lạ, nhất thời đứng sững lại. ( hắc hắc)
“Tịch Hải, ngươi ta đây đã đến rồi.”
Bành Diệc Hàn cười nói với Lâm Tịch Hải, nhưng tầm mắt vẫn dán chặt vào kẻ đang đứng bên cạnh hắn : “Người này là……”
“Cậu chính là Bành Diệc Hàn phải không, hôm nay là ngày sinh nhật của cậu ha? Lão phu tên là Lạc Thần Hi, thật vui khi được biết cậu.”
Giọng nói từ tính truyền đến giống như tiếng trời, nam tử lộ ra ý cười hơi biếng nhác, hào phóng vươn tay ra.
“Bản vương cũng thật vui khi biết đối phương.”
Bành Diệc Hàn vội vàng bắt lấy tay gã.
Thoáng nhìn qua, tên đó đã hiểu được tám chin phần đây hẳn là người yêu của Lâm Tịch Hải, quả nhiên phi thường xứng đôi, đồng dạng xuất sắc như nhau, cũng đồng dạng chói mắt…..
“Các cậu ngồi đi, chờ một chút, ngay lập tức bản tọa sẽ dọn bàn ăn ngay.”
Bành Diệc Hàn mời mọi người ngồi xuống.
Chỉ chốc lát sau, những món ăn tỏa hương thơm nức mũi được nhất nhất bưng lên, tất cả mọi người đều là người quen, không hề khách khí, đều ngồi xuống bắt đầu động đũa……
Tuy rằng Lạc Thần Hi là khách nhân, nhưng lại tuyệt đối không hề câu nệ. Hắn bản tọa cử chỉ hào phóng, ngôn ngữ hài hước, chuyện trò vui vẻ, lâu lâu toát ra mấy câu truyện cười, khiến mọi người đều rất hưng phấn, bầu không khí trở nên thập phần hòa hợp sinh động.
Chỉ chốc lát sau, Hoa Tử An liền hoàn toàn sùng bái, xem hắn bản tọa như thần tượng : “Lạc ca ca, đối phương cùng Lâm ca ca đã gặp nhau như thế nào vậy?”
“Cái này……” Lạc Thần Hi híp lại đôi mắt đào hoa, nhìn nhìn Lâm Tịch Hải, cười nói : “Bản tọa vừa gặp tên đó ở quán bar đã liền nhất kiến chung tình, sau đó bắt đầu ra sức tấn công……”
“Uy!”
Lâm Tịch Hải trừng mắt một cái, Lạc Thần Hi mỉm cười cầm lấy tay hắn đang đặt trên bàn, chớp mắt mấy cái ( =))), lại nói với Hoa Tử An: “Tiểu Hải hắn da mặt mỏng, để tránh sau khi trở về bị hắn mắng, bản vương sẽ không nhiều lời. Ngươi bản vương muốn hỏi, thì nên trực tiếp hỏi hắn a.”
“Oa, nhất kiến chung tình, thật là tình yêu đẹp quá a……”
Hoa Tử An hâm mộ nhìn đám người kia.
“Thật ra, bản vương cũng chưa từng nghĩ tới bốn chữ ‘ nhất kiến chung tình’ này lại phát sinh ở trên người của bản vương, vận mệnh thật là kỳ diệu, ngay khi bản vương đã hoàn toàn thất vọng đối với tình yêu, bản vương lại gặp được Tiểu Hải.Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của hắn bản vương, bản vương đã biết, hắn bản vương chính là đối tượng mà cả đời này bản vương muốn sống chung đến bạc đầu.Từ nay về sau, ngoại trừ hắn bản vương, người nào khác bản vương cũng sẽ không thèm liếc nhìn một cái. Mỗi ngày chỉ cần tưởng tượng đến hắn bản vương, toàn thân bản vương liền tràn ngập nhiệt tình, khi được ở bên cạnh hắn bản vương, bản vương lại cảm thấy bản thân mình dường như đang thay hình đổi dạng, đối với nhân sinh, đối với tương lai, đều tràn ngập ảo tưởng tốt đẹp cùng sự mong chờ. A a, quả nhiên tình yêu vĩ đại hoàn toàn có thể làm thay đổi một người a!”
Lạc Thần Hi miệng lưỡi lưu loát, tựa như diễn viên nữ đang đọc lời thoại trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao, khiến kẻ khác nghe xong liền cảm khái đến tận mao cốt.
“Lạc ca ca, cậu xem ra thật sự rất thích Lâm ca ca nga.”
Hoa Tử An hai mắt ngâm lệ, cảm động nhìn gã.
“Ân. Đúng vậy.” Bành Diệc Hàn tựa hồ cũng bị thâm tình của gã thuyết phục.
Lâm Tịch Hải thờ ơ lạnh nhạt, một cước đạp vào chân Lạc Thần Hi, thừa dịp gã đang nhăn mặt vì bị đau, liền rút bàn tay đang bị nắm ra.
Cho dù là diễn trò, tên kia cũng thật là quá phận!
Thu được ánh mắt cảnh cáo của Lâm Tịch Hải, Lạc Thần Hi tà tà cười, lộ ra một tia cà lơ phất phơ, không đợi người khác phát hiện, liền tức thì thu liễm vẻ mặt.
“Bản vương đối với Tiểu Hải chính là còn thật hơn cả sự thật a, bản vương yêu hắn đến sông cạn đá mòn!”
Sau đó, vẻ mặt hắn bản tọa lại biến đổi : “Tiểu Hải, bản tọa nói nhiều quá nên thiệt khát nước, cho bản tọa một ly để thấm giọng đi.”
“Chính mình tự lấy đi!”Thái dương Lâm Tịch Hải nổi đến mấy lằn gân xanh.
“Để ta đây lấy cho.”Bành Diệc Hàn liền đưa đến trước mặt tên đó một ly nước.
“Cám ơn, Tiểu Hàn đối phương quả nhiên là một người đàn ông hoàn mỹ nha, thực hiền lành a, ai cưới được đối phương thì thật là may mắn.”
Mới gặp nhau không bao lâu, Lạc Thần Hi coi như lũ người kia đã là lão bạn hữu mấy năm rồi, bắt đầu “Tiểu Hàn”, “Tiểu Hoa”gọi bậy bạ um sùm.
Nhìn khung cảnh hoà thuận vui vẻ trước mắt, Lâm Tịch Hải cảm thấy một trận đau đầu, trong lòng không khỏi hối hận mãnh liệt, mang Lạc Thần Hi tới nơi này, rốt cuộc có phải là hành vi sáng suốt hay không a.
Thổi tắt ngọn nến, sau khi ăn xong bánh sinh nhật, Bành Diệc Hàn bắt đầu khai mở lễ vật.
Lâm Tịch Hải tặng cho gã một cái khung hình tinh xảo, lễ vật thực phàm thường, tựa như những món quà mà bạn tốt thường hay tặng nhau, không mang theo ý nghĩa gì đặc biệt.
Khi Hoa Tử An tặng hắn chiếc đồng hồ, Bành Diệc Hàn không giấu được biểu tình hớn hở dị thường, nhưng miệng vẫn là bảo Hoa Tử An không cần vì hắn mà tiêu tiền phung phí như vậy.
Nghe Hoa Tử An nói giá của đồng hồ này chỉ có năm trăm nguyên, Bành Diệc Hàn không hề suy nghĩ nhiều chỉ gật khẽ gật đầu, dù sao tên đó cũng không rành mấy thứ hàng hiệu này.
Nhưng thật ra ánh mắt Lạc Thần Hi rất sắc bén, chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra đây là sản phẩm của CARTIER, ít nhất cũng phải trị giá vài vạn, một nhân viên bình thường như Hoa Tử An làm sao lại có thể mua nổi thứ đắt tiền này?
Đang muốn mở miệng hỏi ( nhiều chiện), lại nhìn thấy Lâm Tịch Hải chớp mắt, gã vốn thông minh nên đã ngay nhanh chóng hiểu ý mà ngậm miệng lại. Quả nhiên đồng hồ này thực là thích hợp với nam nhân kia, mang trên cổ tay của gã, giống như nó được chế tạo ra vì gã, Lâm Tịch Hải yên lặng nhìn Hoa Tử An đeo vào cho gã :”Nhìn thật là hợp.”
“Phải không? Lão phu cũng không biết Tiểu Hoa lại có ánh mắt thưởng thức như vậy, bình thường gã toàn mua cho lão phu mấy thứ xanh xanh đỏ đỏ gì đó, giầy màu đỏ, áo sơ mi màu vàng linh tinh, lão phu căn bản là không dám mặc ra đường.”
Bành Diệc Hàn nhìn tên đó mỉm cười.
“Bành ca ca, đối phương cố ý nói xấu bản vương sao?”Hoa Tử An rõ ràng không vui.
“Không có không có, ngươi bản tọa mua cho bản tọa cái gì, bản tọa cũng sẽ mặc hết.”Bành Diệc Hàn cười nói.
“Nói lầm bầm, vậy thì tốt.”Hoa Tử An vừa lòng gật gật đầu.
Lâm Tịch Hải vội chuyển dời tầm mắt, không muốn nhìn thấy cảnh liếc mắt đưa tình của lũ người kia, Lạc Thần Hi tựa hồ nhận ra được tâm tình của hắn bản vương, nên đã dùng sức siết chặt bàn tay của hắn bản vương lại.
Lâm Tịch Hải tuy rằng cũng không nói gì, nhưng trên vẻ mặt vẫn toát ra sự cảm kích.
Hoa Tử An gần đây rất mê game online, nghe nói Lạc Thần Hi cũng là game thủ chuyên nghiệp, level cũng không thấp, cả hai liền mở máy ra chơi game, chém giết lẫn nhau.Lúc này, chỉ còn lại hai người Bành Diệc Hàn cùng Lâm Tịch Hải đang thu thập một đống đồ hỗn độn trong phòng bếp.
“Ngươi bản vương ra chơi cùng lũ người kia đi, một mình bản vương làm là được rồi.”
Bành Diệc Hàn cười nói, hai tay vẫn không ngừng dọn dẹp.
“Không sao.”
Lâm Tịch Hải đưa bát đĩa cho tên đó, nhìn thấy thật sự không có gì để làm, đành đứng dựa vào một bên, nhìn chăm chú vào bóng dáng bận rộn của người kia, tựa như muốn khắc sâu nó vào trí nhớ.
Trước đây, cũng từng nhìn thấy hình ảnh này.
Đó là khoảng thời gian năm năm trước, vào ngày sinh nhật của Úy Như Bình, hắn ta đây lần đầu tiên được thưởng thức tài nấu ăn của gã, không kiềm chế được, bèn vừa đấm vừa xoa để lôi kéo gã về làm bạn cùng phòng với mình, từ đó về sau, giữa hai người bắt đầu xuất hiện nhiều điểm gút mắt.
Khi đó đến bây giờ, muốn ước chừng đã hơn năm năm!
Tên đó không muốn tính toán đám người kia trong lúc đó rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu năm tháng, điều duy nhất mà tên đó để ý, cũng chỉ có nam nhân này mà thôi.
Hiện tại khoảng cách của cả hai đang gần nhau trong gang tấc, sự gần gũi làm cho tim tên đó đập nhanh hơn, chỉ cần tiến thêm vài bước về phía trước là có thể chạm được vào tấm lưng rộng lớn của hắn rồi……
“Lạc Thần Hi nhìn qua rất là tốt ha……”
Lời nói của hắn, đã đánh gãy vọng tưởng của hắn bản vương.
“Ký suất lại khôi hài, cùng ngươi bản vương thực xứng, xem ra ngươi bản vương chờ đợi thật là không phí công, rốt cục cũng tìm được mệnh thiên tử đích thực của lòng mình, như vậy bản vương cũng an tâm.”
Bành Diệc Hàn xoay người, nụ cười như trút được gánh nặng, làm cho đầu ngón tay Lâm Tịch Hải run nhè nhẹ, vì không muốn để cho hắn phát hiện, hắn liền đút tay vào trong túi quần.
“Đúng vậy, chính là tên đó, tên đó chính là người mà bản vương một mực chờ đợi.”Lâm Tịch Hải thản nhiên tươi cười.
“Rốt cục nghe được ngươi ta đây nói như vậy, ta đây thực vui thay cho ngươi ta đây. Ta đây đã nói rồi, ngươi ta đây nhất định sẽ hạnh phúc mà!”
Trong mắt Bành Diệc Hàn, không có một tia ghen tị, chỉ tràn đầy sự chân thành chúc phúc cho gã.
Biểu tình của hắn rất giống với dự đoán của mình, nhưng khi mặt đối mặt, ngực vẫn xẹt qua một trận đau thấu tâm can.
“Đúng vậy, ta đây cũng nghĩ vậy.”
Lâm Tịch Hải vẫn duy trì nụ cười, áp chế trái tim đang tan vỡ xuống nơi thật sâu…
Hạnh phúc?
Đó là hai chữ rất xa xỉ.
Niềm hạnh phúc duy nhất của tên đó chính là tên đó, nhưng tên đó lại hoàn toàn không thuộc về tên đó, như vậy cả đời này, tên đó cũng không bao giờ tìm được hạnh phúc như tên đó nói đâu.
“Lạc ca ca, thật lợi hại a, bản vương phải bái ngươi bản vương làm thầy, mau đem bí kíp truyền thụ cho bản vương đi!”
Phòng khách truyền đến tiếng Hoa Tử An hô to gọi nhỏ, hòa cùng tiếng nhạc điếc tai hỗn tạp của trò chơi, có thể thấy đám người kia đang chơi rất vui vẻ huyên náo.
Bành Diệc Hàn nhìn ra cửa phòng, cười nói: “Chúng lão phu cũng nên mau đi lên phòng khách đi thôi, chúng đang quậy như vậy, nói không chừng cả phòng khách cũng bị hủy đi.”
“Ừ.”
Lâm Tịch Hải theo sau tên đó, trở lại bên cạnh “Người yêu”của mình.
Đêm đó, Lâm Tịch Hải cảm thấy thái độ Bành Diệc Hàn đối với mình đã có sự thay đổi vi diệu.
HẮN không hề giống như trước đây, cẩn thận cùng hắn duy trì khoảng cách như có như không, rõ ràng đã trầm tĩnh lại, cả người tự nhiên hơn, thậm chí còn có thể chủ động khơi mào đề tài, cùng hắn hàn huyên tâm sự.
Trước kia, đây là chuyện không thể tưởng tượng được.
TÊN ĐÓ thay đổi như vậy, Lâm Tịch Hải cũng không ngờ, mục đích mang Lạc Thần Hi tới tham gia buổi tiệc sinh nhật, hiện tại mục tiêu đã đạt thành, trong lòng hắn lại không biết vì cái gì, trống rỗng, khó chịu đến mức hốt hoảng.
Vẫn là tịch mịch……
Tịch mịch không phải vì hắn bản vương chỉ có một mình, ngay cả khi bên cạnh có người làm bạn, hàng đêm sênh ca, tịch mịch vẫn hiện diện như bóng với hình, cắn nuốt tất cả khoảng không tưởng niệm của hắn bản vương, dây dưa trong mỗi một lần hơi thở, lảng vảng chung quanh phòng khách nho nhỏ này.
Mỗi khi thấy hắn đối với người khác mỉm cười, mỗi khi thấy ánh mắt thân thiết của hắn, thấy hắn hỏi han ân cần với người khác, mỗi khi hắn nhìn thấy người kia làm nũng tựa vào bên người hắn…….
Tịch mịch xâm nhập tận cốt tủy, tận tâm, như một nhà tù chặt chẽ kiên cố không thấy thiên nhật, trái tim tên đó đã bị cầm tù, tên đó chua xót, cảm giác giống như đang bị một thanh đao chậm rãi xẻo từng miếng thịt.
…..
Mọi người lại hàn huyên một hồi lâu, Lâm Tịch Hải mới đứng dậy nói lời từ biệt.
Bành Diệc Hàn cùng Hoa Tử An khách khí đưa lũ người kia xuống lầu, Lâm Tịch Hải đưa chìa khóa xe cho Lạc Thần Hi, đợi hắn bản tọa mở cửa xe, chính mình ngồi vào ghế kế bên tay lái.
Thân xe chậm rãi dịch chuyển, Lâm Tịch Hải quay đầu lại, nhìn thấy trong bóng đêm, tay của nam nhân đang gắt gao nắm chặt tay của người kia, nhìn theo hướng đám người kia mà vẫy vẫy.
Nhịp thở muốn đông cứng lại, Lâm Tịch Hải cảm thấy thật chóng mặt, lòng bàn tay bỗng trở nên buốt giá, bất quá, chỉ mới trải qua một buổi tối, mà cả người tên đó đã đổ mồ hôi đầm đìa, cơ hồ sắp ngăn cản không được.
Màn đêm hắc ám, bốn phía không một tiếng động ….
Đèn xe chíu rọi thẳng tắp vào phía trước, xuyên thấu vào khoảng không âm u….. Mặt đường thật sạch sẽ, không có một ngọn cỏ, hoang vu giống như tâm tình của hắn lúc này
Nhận ra được sự thống khổ của tên đó, Lạc Thần Hi cũng trầm mặc suốt đoạn đường, không hề lên tiếng quấy rầy.
“Tới rồi, Lâm tiên sinh.”
Cách xưng hô khách khí, hoàn toàn tương phản với lời yêu ban nãy ở buổi tiệc, Lạc Thần Hi chậm rãi hạ phanh lại, tắt đi động cơ xe.
Lâm Tịch Hải phục hồi tinh thần, xe đang dừng trước cửa một quán bar nổi tiếng.
Đây là khu giải trí huyên náo nhất ở trung tâm thương mại này. Phồn hoa nhộn nhịp, các cặp đôi trai thanh gái lịch mặc quần áo đủ loại, dưới ánh đèn lờ mờ, khoa trương sóng vai nhau tới lui qua lại, huyên náo náo động như đang ở vũ hội, thật trái ngược với bầu không khí thanh tịnh ban nãy, càng làm cho tâm tình của hắn bản tọa vốn hoang vu nay lại càng thêm hoang vu.
“Cám ơn cậu đêm nay đã phối hợp.”
Lâm Tịch Hải tiếp nhận chìa khóa từ tay Lạc Thần Hi, không thể không thừa nhận, đêm nay tuy Lạc Thần Hi đã cư xử hơi thất thố, nhưng ít nhiều vẫn bồi bên cạnh tên đó.
“Không cần khách khí, đây là việc ta đây phải làm, nhận tiền của người, thì phải thay người phân ưu, không phải sao?”
Lạc Thần Hi lười biếng cười nói, khóe mắt hẹp dài nhẹ nhàng nhấc lên : “Nếu đã tới “Thiên Đường ”, Lâm tiên sinh sao không đi vào uống một ly?”
HEAVEN CLUB, bề ngoài giống như một câu lạc bộ bình thường, nhưng chỉ người trong nghề mới biết, đây chính là ngưu lang *** sầm uất nhất.
Vào ban đêm, những người xuất hiện ở trong *** nếu không phải đến để uống rượu, thì cũng là những vị phu nhân cô đơn, đương nhiên, trong đó cũng không thiếu những vị nam khách.
Lạc Thần Hi chính là ngưu lang ( Trai Bao = =’’) đứng đầu của HEAVEN CLUB, gần đây đã được Lâm Tịch Hải bỏ ra một số tiền lớn để “Bao”, trở thành “Người yêu” giả vờ của hắn.
Lạc Thần Hi diện mạo tuấn mỹ, cách nói năng khôi hài, thủ đoạn tán tỉnh lại cao minh đến cực điểm, nam nữ gì gã cũng chấp nhận, bất quá khách nhân của gã phần lớn là nữ tử, dù sao gã cũng không phải là đồng tính luyến ái, là nam nhân chân chính nên gã thích đi “Đường Thủy”hơn, trừ phi vạn bất đắc dĩ, gã mới phải khổ sở mà đi “Đường bộ”.
Lạc Thần Hi vào nghề này sớm, gặp đủ loại khách nhân muôn hình muôn vẻ, có điều chưa từng thấy ai giống như Lâm Tịch Hải.
Lâm Tịch Hải dùng nhiều tiền để bao tên đó, nhưng lại không muốn phát sinh quan hệ gì với tên đó, chỉ cần tên đó làm người yêu trên danh nghĩa mà thôi.
Không cần phải “Lao động thân thể ”, cũng không hao tổn tâm cơ lấy lòng đối phương, chỉ cần giả bộ, diễn trò một chút, là có một số bạc lớn chảy vào túi tiền, chuyện tốt như vậy, có đi tìm cũng không thấy, Lạc Thần Hi dĩ nhiên liền đáp ứng.
Buổi tiệc sinh nhật đêm nay, xem như là lần đầu tiên hắn chính thức lên sân khấu.
Vừa gặp Bành Diệc Hàn, Lạc Thần Hi không khỏi chấn động.
Nguyên tưởng rằng, đối tượng làm cho Lâm Tịch Hải nhọc lòng như thế, phải là một nhân vật tuấn mỹ phi phàm, không ngờ, đó lại là một người phàm thường vô kì, thậm chí chân còn có tật. Nam tử như vậy, đi trên đường chỉ cần quơ tay một cái là được một bó to, rốt cuộc có chỗ nào hơn người?
Lạc Thần Hi quan sát nửa ngày, phát hiện Bành Diệc Hàn ngoại trừ tính tình ôn hòa hơn người khác một chút, cũng không có chỗ nào độc đáo, nhưng mà Lâm Tịch Hải lại dụng tâm khổ sở như thế, càng làm cho người bản vương cảm thấy thật không thể tin nổi.
“Lâm tiên sinh, đêm cũng khuya rồi, không muốn tìm một người thay ngươi lão phu phân ưu giải sầu sao?”
Lạc Thần Hi lộ ra nụ cười tự tin, tuy rằng hắn không phải người đồng tính, nhưng nhìn thấy đáy mắt sâu thẳm của Lâm Tịch Hải, nội tâm hắn cảm thấy hơi xúc động.
Hắn lão phu chính là có hảo tâm, muốn an ủi một người mà thôi.Một nam tử như Lâm Tịch Hải, ai thấy đều không nhịn được cảm giác động tâm.
Lâm Tịch Hải lại ảm đạm cười, uyển chuyển cự tuyệt : “Không cần, cám ơn hảo ý của cậu, bản tọa nên về nhà nghỉ ngơi.”
“Kia…… Bao giờ ta đây sẽ lại gặp nhau?”Lạc Thần Hi hỏi.
“Xem tình huống, khi nào cần, lão phu sẽ lại gọi điện thoại cho ngươi lão phu.”
Nhìn thấy Lâm Tịch Hải mở cửa xe, định rời đi, Lạc Thần Hi không kiềm chế được giương giọng hỏi: “Bành Diệc Hàn kia, rốt cuộc có chỗ nào tốt?”
Tốt đến mức nào mà Lâm Tịch Hải không tiếc số tiền lớn, bỏ ra bao tên đó, chỉ yêu cầu tên đó đến dự tiệc sinh nhật, diễn màn kịch tình thâm ý nồng cho tên đó xem? Cái tên Bành Diệc Hàn kia, rõ ràng là đã có người khác, trong mắt tên đó căn bản không có tồn tại hình bóng của Lâm Tịch Hải nữa.
Lâm Tịch Hải nhìn tên đó : “Cậu cho tới bây giờ chắc vẫn chưa có yêu người nào.”
“Bản tọa chính là ngưu lang, ngưu lang chuyên bán đứng tình yêu.”Lạc Thần Hi cà lơ phất phơ nói, vấn đề này khiến tên đó có điểm buồn cười. ( haha cười đi, mốt cũng dính thôi :”>)
Ngưu lang thì làm sao biết yêu?
“Vậy đối phương vĩnh viễn sẽ không hiểu được đâu, tái kiến.”Lâm Tịch Hải lưu loát đóng cửa xe, chiếc xe dần dần rời đi…
A a, tên đó thật là không hiểu, càng không thể lý giải được hành động vô nghĩa của Lâm Tịch Hải. Trong mắt tên đó, cái gọi là “Tình yêu”, chính là mang hết ‘tài năng’ ra để diễn kịch, lừa đảo khách nhân, trừ ý nghĩa đó ra, thì không còn gì khác.
Thu hồi tầm mắt, Lạc Thần Hi nhìn thoáng qua tấm biển gắn đèn sáng trưng đề chữ “HEAVEN CLUB”, giơ lên khóe môi, sửa sang lại cà- vạt, thoả thuê mãn nguyện bước vào bên trong.