Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 7: Kinh vi thiên nhân
Tựa như một đêm xuân phong vừa chợt đến, thiên thụ vạn thụ lê hoa khai.
Sau khi thoát khỏi GÃ Thần, An Minh Hiên mới cảm thấy đây đúng là mùa xuân, đột nhiên nhận ra mấy đám mây kia thật khả ái.
Quốc Sắc từ nhỏ đã giáo dục An Minh Hiên, ngươi bản vương có thể đùa giỡn một chút giống tiểu vô lại, ngươi bản vương có thể cả đời không làm nên một đại tác phẩm nào, ngươi bản vương có thể có hành vi đặc biệt (không giống người), thế nhưng ngươi bản vương tuyệt đối không được phép thấy chết mà không cứu. An Minh Hiên đem những lời này lý giải thành, ngươi bản vương tuyệt đối không được phép thấy mỹ nhân (gặp nạn) mà không cứu.
Áo choàng màu sắc rực rỡ, hai phiến râu cá trê, một đôi mắt hồ ly dại gái, cái người này cho dù là nhìn từ lòng bàn chân xuống cũng tuyệt đối chính là một tên hái hoa đạo tặc (nhìn kiểu gì vậy =.=”), gã có tiềm chất này, điều kiện thì lại quá thừa.
Kỳ thực A Ly cũng rất bất đắc dĩ, ai bảo mẹ gã lại đem gã sinh ra thành cái hình dạng như vậy chứ, mỗi ngày khi gã rửa mặt, thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong nước đều nghĩ rằng bản thân lựa chọn nghề nghiệp này, thực sự là không sai.
Tiểu mỹ nhân đang nằm trong lòng, A Ly đã phải theo dõi ba ngày ba đêm. Kể từ lần nhìn thấy nữ nhân ấy tại bờ sông, tâm tên đó đã mất đi một nửa, có thể nói ba ngày liền tên đó không có một chút cảm xúc gì. ( tất cả vì người đẹp oi` =)) )
Một thân hồng tên đó, dáng người uyển chuyển, mái tóc đen chảy dài như thác nước, ở giữa điểm xuyết vài lọn tóc hồng (thời này đã biết phẩy lai rồi ak =)) ) càng khiến cho nữ nhân ấy trông xinh đẹp hơn. Thân thể nữ nhân ấy mềm mại như không xương, dáng người như vậy làm cho ai nhìn thấy cũng muốn ôm vào lòng. Khuôn mặt tinh xảo hé ra, làn da trắng nõn tự nhiên, một cặp mắt phượng quyến rũ, đôi lông mày cong cong hình lá liễu, đôi môi đỏ mọng, nữ nhân ấy nhẹ nhàng cắn chiếc môi dưới ướt át kiều diễm, trên trán phủ một lớp mồ hôi mỏng lấp lánh trong suốt. Nữ nhân ấy mang một vẻ đẹp bất minh không thể diễn tả bằng lời, trong thoáng chốc cảnh xuân thất sắc (phai màu, biến sắc), trời đất âm u, tất cả chỉ vì sự xuất hiện của nữ nhân ấy. Một người như vậy, chỉ cần nữ nhân ấy đối với đối phương cười một chút cũng đủ khiến cho đối phương cả cuộc đời này không phải nuối tiếc gì cả.
A Ly trong giây phút nhìn thấy nàng bản tọa, đột nhiên hiểu rằng, thì ra cả cuộc đời ‘hái hoa’ nhiều như vậy tất cả đều là uổng phí. Cho dù là giang hồ tứ đại mỹ nhân, tứ hộ pháp của Minh giáo song song xuất hiện, thì ở trước mặt nàng bản tọa cũng sẽ âm u thất sắc. Vẻ đẹp của nàng bản tọa không người nào có thể so sánh được, giống như thiên nữ trên trời, nhân gian hiếm thấy. A Ly có một loại cảm giác, phảng phất như chính mình liếc nhìn nàng bản tọa một cái, đều là đối với nàng bản tọa đã khinh nhờn. Thế nhưng, hiện tại không có ai khác ngoài hắn, nếu như A Ly không làm gì đối với nàng bản tọa, thì danh hiệu ‘thánh thủ hái hoa’ của hắn có thể viết ngược lại được rồi. Nhưng mà hắn thực sự không nhẫn tâm thương tổn nàng bản tọa, nàng bản tọa giống như bị trúng độc, một nữ tử cô độc bước đi, lảo đảo vài lần suýt nữa ngã xuống, A Ly lúc đó hận không thể ngay tức thì đi tới đỡ nàng bản tọa, chính là vừa nghĩ tới mục đích bất minh của mình, vội đè nén lửa lòng lại.
Đúng buổi trưa ngày thứ ba, sức khỏe của nàng bản vương không thể phòng vệ tiếp tục được nữa, liền bất tỉnh bên bờ dương liễu. A Ly lúc đấy cũng không thể nhẫn nhịn được nữa, liền bất chấp việc nơi đây là dã ngoại, một tay đem tiểu mỹ nhân ôm vào trong lòng. Hương vị nhàn nhạt trên người nàng bản vương thật giống như là mùi vị của ‘hợp hoan tán’, không nói đến việc thí dụ của A Ly thật hèn mọn, ai bảo chức nghiệp của tên đó là như vậy chứ, cái loại hương vị hư vô (không rõ ràng) trên người nàng bản vương càng k*ch th*ch thêm khát vọng của tên đó.
Tay hắn bản vương trên người cô bản vương không an phận cử động, cô bản vương thống khổ cực cùng mở mắt, trừng lên hung dữ nhìn hắn bản vương, nhãn thần như vậy khiến cho A Ly không rét mà run, chưa có một ai như thế, chỉ cần nhìn cũng khiến cho người bản vương cảm thấy sợ hãi sao? Nhưng mà mỹ sắc trước mặt, A Ly khẽ lắc đầu, tiếp tục đi đến v**t v* thân thể của cô bản vương. Ngay khi bàn tay hắn bản vương tiến vào bên trong áo lót của cô bản vương liền kinh hãi một chút, sau đó lại tiếp tục đi xuống phía dưới, hắn bản vương kinh hãi, cực kỳ kinh hãi. Ý niệm đầu tiên trong đầu hắn bản vương chính là, xong đời rồi! Ý niệm thứ hai trong đầu hắn bản vương là, chẳng lẽ bản vương túng dục quá độ dẫn đến việc ‘nhãn manh tâm hạt’? Ý niệm thứ ba trong đầu hắn bản vương là, xem ra bản vương cấm dục quá lâu rồi nên mới bụng đói vơ quàng!
A Ly ôm nữ nhân ấy ngẩn người ra, đúng lúc An Minh Hiên đi ngang qua, hắn chỉ là từ xa thấy một hồng sắc bóng dáng, vừa vặn không thấy được người bên cạnh, khiến cho An Minh Hiên cảm thấy rằng đúng là ‘kinh vi thiên nhân’. Ý niệm đầu tiên của hắn chính là, bản tọa phải cứu nữ nhân ấy. Ý niệm thứ hai của hắn là, nữ nhân ấy phải theo bản tọa. Ý niệm thứ ba của hắn là, bản tọa muốn thành hôn. ( =)) )
An Minh Hiên nhanh nhẹn chạy đến, hét lớn một tiếng:
“Dừng tay! Giữa ban ngày ban mặt, ngươi lão phu muốn làm gì? Thức thời thì hãy mau mau rời đi, bằng không tại hạ sẽ không khách khí! Tức thì buông thiếu nữ đó ra!”
A Ly vừa thấy tên đó tức khắc mặt mày liền rạng rỡ, đem người xinh đẹp trong lòng đẩy về phía An Minh Hiên, chắp tay nói:
”Đa tạ huynh đệ! Đại ân đại đức của ngươi bản vương tại hạ sẽ suốt đời không quên, sau này còn gặp lại!”
Dứt lời liền nhanh chóng biến mất.
Đây là tình huống gì vậy?
An Minh Hiên ôm lấy người trong mộng, không hiểu chuyện gì.
Hồng gã nữ tử trừng mắt nhìn An Minh Hiên, An Minh Hiên chú ý tới ánh mắt nóng rực động lòng người của nữ nhân ấy cũng thâm tình nhìn lại. Nhãn thần An Minh Hiên dùng lúc này chính là thứ mà tên đó sử dụng khi ‘cưa’ thiên kim của tể tướng. Vốn là ban đầu thiên kim nhà tể tướng thà chết không đồng ý, tể tướng cũng không đồng ý, tuy nói An Minh Hiên là hoàng tử, thế nhưng nữ nhi của mình cũng là cháu gái thái hậu làm sao có thể không danh không phận được chứ. Hoàng đế bị kẹp giữa mẹ cùng nhi tử, vô cùng cực khó xử, cuối cùng dứt khoát viện cớ bị bệnh mặc kệ tất cả. Bởi vì khi còn bé thiên kim nhà tể tướng đã từng đối với An Minh Hiên phóng thích một cái rắm (đọc lại c4), đó là lý do vì sao mà tên đó theo đuổi không bỏ, tự mình phát thệ nhất định phải đem nữ nhân ấy giành được. (hok đỡ đc nữa rồi )
Vào một đêm ‘nguyệt hắc phong cao’, An Minh Hiên cầm chiết phiến trong tay, phong độ nhẹ nhàng đi tới hậu viện của phủ tể tướng, dưới tàng cây hoa hạnh, một nam tử bạch tên đó trắng hơn tuyết, cánh hoa hồng hạnh phất phơ không ảnh hưởng tới sự thanh khiết của hắn bản vương. Thiên kim của tể tướng vừa nhìn thấy, oa oa! Anh đẹp trai! Hương mạt trong tay không tiếng động rơi xuống đất, An Minh Hiên câu thần cười một cái, cúi người nhặt khăn tay lên.
“Khăn tay của cô gái bị rớt.”
Chính là một đôi mị nhãn câu hồn đoạt phách như vậy khiến cho thiên kim nhà tể tướng hôn mê bất tỉnh. Sau khi tỉnh lại, sống chết cũng muốn theo An Minh Hiên, không quan tâm tới danh phận, cuộc đời này nếu không phải là An Minh Hiên thì sẽ không lấy bất kỳ ai. Về sau, thiên kim nhà tể tướng dời đến Hiên vương phủ, mọi người đều xưng hô là tiểu thư, nói trắng ra là ngay cả tiểu thiếp cũng không phải.
Bây giờ An Minh Hiên chính là dùng đôi mị nhãn lúc trước,.
”Thiếu nữ, tên đó phục của ngươi ta đây bị rớt.” (=))) )
Tiểu mỹ nhân cố sức kéo chỉnh tên đó phục của mình che lại bờ vai bị lộ ra, sau đó hung hăng tặng cho An Minh Hiên một cái tát. An Minh Hiên thật sự vạn phần sửng sốt, tiểu mỹ nhân dĩ nhiên lại hôn mê!
Rõ ràng là đánh vào mặt mình, như thế nào cô ta đây lại là người hôn mê bất tỉnh???