Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 72: Hợp hoan phiến (thượng)
Đại điện của tổng đàn Minh giáo xây ở trên đỉnh núi, mà viện tử của Dịch Phi Yên chính là ở trong khe núi. Hôm nay sắc trời đã tối, tuy nói trên đường có đèn lồng, thế nhưng vẫn đang có chút hôn ám. An Minh Hiên không quen thuộc nơi này, bị va vấp cũng là chuyện bình thường.
“Ai u!” Đây là lần thứ ba An Minh Hiên bị trẹo chân, tuy là không nghiêm trọng, tên đó cũng chỉ hơi đau một chút, nhưng vẫn chửi bới nói: ”Tiểu Hồng Hạnh đối phương không thể sửa chữa lại đường đi một chút sao?”
Dịch Phi Yên nâng gã dậy, khiến gã nửa nằm trong lòng mình, có chút buồn cười nói: “Vì sao bản tọa không có bị vấp?”
An Minh Hiên muốn nói đối phương nhân phẩm có vấn đề, thế nhưng lại nghĩ, mình đang cần cầu cạnh tên đó, liền ngậm miệng.
Dịch Phi Yên thấy hắn tức giận một hồi, lại liên tục lắc lắc đầu, cuối cùng đành ôm lấy hắn, vận khinh công bay lên trời.
An Minh Hiên kinh hãi ôm chặt lấy cổ Dịch Phi Yên, này là loại khinh công gì chứ, dọc theo đường đi không thấy hắn đạp cước vào chỗ nào lấy điểm tựa cả, cứ như vậy ôm hắn xẹt qua tầng tầng sơn lâm.
Bởi vì đêm tối, An Minh Hiên cũng không có thấy rõ, đám người kia rốt cuộc đã đi bao xa, chỉ là chẳng được bao lâu, Dịch Phi Yên liền vững vàng đáp xuống đất, An Minh Hiên vừa nhìn lại, hóa ra là đã về tới viện tử của tên đó.
Dịch Phi Yên nhìn ra nghi hoặc của hắn ta đây, giải thích nói: ”Theo đường nhỏ trở về a.”
Thảo nào, mới vừa rồi nghĩ dọc theo đường đi xa lạ như vậy.
Theo lệ cũ là hai người cùng nhau tắm rửa. Dịch Phi Yên thoát hạ gã phục, thân thể như bạch ngọc lại hiện ra, tên đó chậm rãi tiêu sái đi xuống ôn tuyền, ngồi ở bên trong.
An Minh Hiên nhăn nhó đứng ở trên bờ, chậm chạp không chịu hạ thủy, như vậy rất giống đêm tân hôn, cô vợ trẻ lần đầu thấy tướng công.
Dịch Phi Yên chớp chớp mi nói: ”Thế nào còn không xuống nước? Đừng bảo là đang chờ bản vương ôm ngươi bản vương xuống?”
An Minh Hiên vội vã cởi áo choàng, tiến vào trong nước. Nhưng vẫn cẩn trọng ngồi cách xa nhân vật hiểm nghèo kia.
Dịch Phi Yên vẫy tay: “Đến bên cạnh ta đây này.”
An Minh Hiên nhớ tới lần trước hai người tầm hoan trong ôn tuyền này, hậu đình của mình suýt chút nữa đã bị nhiễm trùng, gã có chút sợ, chần chừ không di chuyển.
“Thực sự không sang đây sao?” Tiếng nói của Dịch Phi Yên dường như có chút từ tính, hết sức mê hoặc.
An Minh Hiên có chút rối loạn, lắc lắc đầu, không cho bản thân rơi vào sự dụ dỗ của tên đó.
Dịch Phi Yên nhìn ra sự do dự của gã, đứng lên, nước trong ôn tuyền chỉ cao tới phần eo của gã, bày ra đường cong hoàn mỹ trên thân thể, tiểu phúc tráng kiện, trồi lên mặt nước, gã từng bước một bước về phía trước.
An Minh Hiên nuốt nước bọt, xoay người trốn chạy.
Thế nhưng sao hắn bản tọa có thể thoát khỏi ma chưởng của Dịch Phi Yên. Dịch Phi Yên ngay tức thì tiến lên, nắm lấy cổ chân hắn bản tọa, dùng sức kéo hắn bản tọa vào trong lòng mình.
Cổ chân An Minh Hiên bị nắm chặt, hắn lão phu vốn lại không biết bơi, hiện nay bị mất thăng bằng, thoáng cái liền ngã sấp xuống, rơi vào trong lòng Dịch Phi Yên. Đã có kinh nghiệm từ lần trước, hắn lão phu không dám lộn xộn nữa, khuôn mặt cũng cứng nhắc không có chút cảm xúc.
Dịch Phi Yên còn trêu tức tên đó: ”Sợ bản vương như vậy sao?”
“Con bà ngươi bản vương, ai nói lão tử sợ ngươi bản vương? Bất quá…. Bản vương chỉ là muốn tắm rửa thay hắn phục, nên muốn vào trong phòng lấy một kiện hắn phục mà thôi.”
An Minh Hiên có một tật xấu, chính tên đó cũng không có phát hiện, mỗi lần tên đó khẩn trương hoặc là xấu hổ, đều tự xưng là lão tử, rồi nói ra những lời th* t*c.
Dịch Phi Yên có chút ái muội nhìn gã, ngón tay làm như vô ý xẹt qua phân thân của gã, sau đó song chưởng gắt gao quấn trụ thân thể An Minh Hiên, nói nhỏ bên tai gã: ”Ta đây không nghĩ tối nay còn có thể để cậu mặc gã phục vào.”
”Con bà đối phương, Dịch Phi Yên đối phương là lưu manh, đối phương là kẻ lưu manh nhất trong đám lưu manh.”
Rõ ràng hắn bản vương đang rất căng thẳng.
Dịch Phi Yên thích nhìn cái dạng này của tên đó, trêu chọc tên đó. Ngón tay như bạch ngọc nhẹ nhàng trêu chọc hậu đình của tên đó, lưu luyến ở bên ngoài, rồi lại chậm rãi tiến vào, dùng ngón tay làm loạn tại n** t* m*t của tên đó.
An Minh Hiên bị hắn chiến tiện nghi, cả thân thể liền căng thẳng không thôi.
Dịch Phi Yên nhẹ nhàng nở nụ cười, sau đó lại tiếp tục đối An Minh Hiên động tay đông chân, v**t v* đồn bộ của hắn lão phu, đồng thời đem d*c v*ng sớm đã ngẩng cao đầu của mình nhắm ngay hậu đình của An Minh Hiên, nhưng lại chỉ ở bên ngoài ma sát, không có tiến nhập.
Thân thể An Minh Hiên như bị vỡ tan, hắn bản vương đây là đang bị Dịch Phi Yên đùa giỡn! Lý trí nói cho hắn bản vương, không thể bị Dịch Phi Yên ăn tươi dễ dàng như vậy, thế nhưng thân thể hắn bản vương đã sớm không nghe lời mà làm ra những phản ứng tự nhiên của nó.
“Ân………..” HẮN r*n r* một tiếng thật dài, khuôn mặt nhàn nhạt đỏ ửng, dưới ánh trăng lại càng làm hắn thêm tiêu hồn, đôi mắt như ngọc lưu ly mê hoặc dụ nhân.
“Đi vào, ngươi lão phu đi vào.” Hắn lão phu táo bạo hô, cũng không biết mình đang nói gì, hắn lão phu chỉ là nghĩ dục hỏa khó nhịn.
Dịch Phi Yên khẽ cười ra tiếng, hôn lên môi tên đó, đem d*c v*ng đã trướng tới cực đại của mình c*m v** trong hậu đình của An Minh Hiên.
Hai người giống như cá nước gặp nhau, h**n ** chơi đùa, giống như là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Dịch Phi Yên x** n*n từng thốn da một trên cơ thể An Minh Hiên, dường như đang tẩy đi hết thảy mọi thứ phàm trần thế tục, đám người kia cũng có thể sống cuộc sống tiên lữ kỳ duyên.
An Minh Hiên lúc này tuy rằng đầu óc hỗn độn, thế nhưng tên đó vẫn nhớ rõ một chuyện rất trọng yếu, thừa dịp hai người thân mật, An Minh Hiên năn nỉ nói: ”Tiểu Hồng Hạnh, sắc trời không còn sớm, ta đây mệt mỏi, sớm đi ngủ đi.”
Dịch Phi Yên rút d*c v*ng của chính mình ra, ôm hắn bản vương vào trong phòng. Dùng một tấm chăn bao lấy thân thể xích lõa của hai người. Hắn bản vương liếc mắt, xem ra đã nhìn thấu mánh lới của An Minh Hiên, vì vậy cười nói: “Ngươi bản vương không phải nói ngươi bản vương bài phẩm tốt, nguyện đánh cược chứ không chịu thua sao?”
An Minh Hiên cười cười lấy lòng: “Người ta đây thân thể khó chịu mà.”
Nói xong câu đó, chính hắn cũng suýt nữa phun ra, xem ra cái chuyện làm nũng không phải ai cũng có thể làm được.
Dịch Phi Yên nhíu nhíu mày, nghi hoặc nói: “Lẽ nào ngươi bản vương cũng đến ngày quỳ thủy (1) rồi?”
An Minh Hiên vội vã gật gật đầu nói: ”Đúng vậy đúng vậy, ta đây đang có quỳ thủy, ngày hôm nay không được, ngày khác.”
Dịch Phi Yên ha hả đích cười ra tiếng: ”Đối phương cho bản vương kẻ ngu si sao, nam nhân sao lại có quỳ thủy được.”
An Minh Hiên ý thức được bản thân bị đùa giỡn ngay lập tức tức giận, cũng không quản cái gì bài phẩm với không bài phẩm, lăn lộn trên giường một cái, xả chăn ra như muốn đi ngủ.
“Tướng công không ngủ, làm nương tử sao có thể ngủ một mình a? Đối phương vẫn còn thiếu lão phu tám lần mà!”
An Minh Hiên không thèm đếm xỉa đến hắn mà nói: “Ngươi ta đây nói gì cũng mặc kệ! Lão tử bất phụng bồi, ngươi ta đây thích thì đi tìm nữ nhân khác đi!”
Dịch Phi Yên lật tên đó lại, tên đó giãy giụa, nhưng không có tác dụng gì, vì vậy căm tức lườm Dịch Phi Yên.
“Ngươi lão phu biết rõ lão phu thích nam tử, vẫn còn bảo lão phu đi tìm nữ nhân?”
An Minh Hiên tức giận nói: “Vậy đối phương liền đi tìm nam nhân, có ngay hai huynh đệ Ân gia đó.”
Dịch Phi Yên thở dài một tiếng, nằm xuống bên cạnh An Minh Hiên, ôm tên đó vào trong ngực: ”Sao lại giận dỗi giống như hài tử thế? Mới vừa rồi vẫn còn hoàn hảo, sao đột nhiên lại làm ra cái dạng này.”
Có thể không tức giận sao, tám lần a, với sức lực của Dịch Phi Yên, lão phu còn không bị làm đến chết sao, có thể trốn thì phải trốn, chứ cần gì quản đây là phương pháp nào.
Dịch Phi Yên lại nói: “Bản vương sẽ không ép buộc đối phương.”
Cậu còn không ép buộc bản tọa? Bản tọa chỉ c**ng b** cậu một lần, cậu thì sao? Hiển nhiên đây là An Minh Hiên nói thầm trong lòng, tên đó cũng không dại gì mà nói những lời đó ra.
Dịch Phi Yên vùi mặt vào cổ hắn, hơi thở rực lửa phả vào cổ hắn mà nói: “Vậy sau này đều tùy đối phương có được hay không?”
An Minh Hiên khó tin nói: “Ta đây ở mặt trên cũng có thể sao?”
Dịch Phi Yên nói: “Ngoại trừ cái này, những cái khác đều tùy ngươi lão phu.”
An Minh Hiên lại nói: “Vậy giờ nào, ở đâu, số lần, đều tùy bản tọa?”
Dịch Phi Yên tự nhiên minh bạch hắn ta đây nói là cái gì, vì vậy lắc lắc đầu nói: “Cái này cũng ngoại trừ, cái khác đều tùy cậu.”
An Minh Hiên khẽ hừ một tiếng: “Vậy còn lại cái gì? Một điểm thành ý cũng không có!”
Dịch Phi Yên nói: “An Minh Hiên đối phương một điểm bài phẩm cũng không có!”
“Cậu nói ai không bài phẩm?” Hắn ta đây trừng mắt.
Dịch Phi Yên tỉnh bơ nói: “Chưa nói ngươi lão phu.”
An Minh Hiên trợn tròn mắt, người này bản lĩnh nói dối càng ngày càng cao a!
Dịch Phi Yên thấy hắn bản tọa không để ý tới mình, liền muốn xoa dịu hắn bản tọa, ôm lấy thắt lưng hắn bản tọa, nhẹ nhàng vỗ về mà nói: ”Đáp ứng bản tọa một việc, chuyện đánh bài, coi như chưa phát sinh qua, có được hay không?”
Tên đó cư nhiên lui bước a! Việc này khiến An Minh Hiên chấn kinh tột độ, tên đó, Dịch Phi Yên cũng sẽ nhường nhịn người khác, quả thực là kỳ tích.
An Minh Hiên nói: “Ngươi lão phu nói thật?”
Dịch Phi Yên nở nụ cười: “Kỳ thực cậu cũng đang chờ bản tọa thỏa hiệp không phải sao, ngày hôm nay bản tọa sẽ nhường cậu, ngay từ đầu bản tọa cũng không nghĩ tới thắng rồi sẽ làm gì cậu. Bất quá là trêu chọc cậu một chút mà thôi. Đáp ứng bản tọa một việc, chúng bản tọa liền bỏ qua hết tất cả.”
“Chuyện gì? Cậu không phải là không muốn cùng ta đây đi điều tra chuyện của Cầu Kiếm sơn trang nữa đấy chứ?”
“Đối phương suy nghĩ nhiều quá, việc lão phu đã đáp ứng đối phương thì nhất định sẽ làm đến cùng, chỉ là gần đây lão phu có một số chuyện cần phải giải quyết, đợi mấy ngày nữa, lão phu nhất định sẽ đi cùng đối phương. Lão phu hôm nay muốn đối phương nhận lời lão phu một việc, ngày khác đối phương phải làm được.”
“Chuyện gì, cậu nói, nếu có thể làm, ta đây cũng không nuốt lời.”
Dịch Phi Yên cúi đầu hôn lên môi hắn một cái: “Hiện tại không muốn nói.”
An Minh Hiên cười nhạt: “Ngươi bản vương là chưa nghĩ ra chứ gì?”
“Tùy cậu nghĩ thế nào liền thế ấy. Ta đây đây coi như cậu đã đồng ý rồi đấy.”
An Minh Hiên trầm mặc, nhắm mắt lại giả bộ ngủ.
Dịch Phi Yên cũng không buồn bực, xốc chăn lên, bắt đầu hôn môi tên đó, x** n*n thân thể xích lõa của tên đó, v**t v* hai tiểu thí thí của tên đó.
An Minh Hiên đẩy tên đó ra, có chút không nhịn được nói: “Được rồi được rồi, bản vương đáp ứng, ngủ đi! Thật hết cách với cậu mà!”
“Lời này phải là bản vương nói mới đúng, bản vương mới là người hết cách với cậu a.”
Sáng sớm hôm sau, An Minh Hiên vừa bị đánh thức, liền mở to mắt nhìn Dịch Phi Yên, thấy Vân Cẩm đang thay gã phục cho hắn ta đây, gã phục màu đỏ càng làm nổi bật làn da trắng nõn của hắn ta đây.
Thấy tên đó nhìn mình, Dịch Phi Yên cười cười nói: “Ngươi bản tọa tỉnh?”
An Minh Hiên ngồi dậy, áo ngủ bằng gấm liền tuột xuống.
“Ngươi bản vương ầm ỹ như vậy, bản vương nếu như không tỉnh thì có khác gì trư đâu.”
Dịch Phi Yên cúi đầu cười nói: “Bản tọa vẫn nghĩ ngươi bản tọa vốn là….”
“Đối phương!” An Minh Hiên trừng mắt.
Dịch Phi Yên cúi đầu hôn gã một chút, ôn nhu cười nói: ”Đứng dậy nhanh lên một chút, bản vương mang ngươi bản vương đi ra ngoài.”
An Minh Hiên phát hỏa không được, lúc nào tên đó cũng vừa đấm vừa xoa như vậy.
Tố Cẩm mang một chồng tên đó phục đến, Dịch Phi Yên nhìn nhìn một chút, rồi đưa cho An Minh Hiên một cái áo choàng màu trắng. TÊN ĐÓ thích nhìn An Minh Hiên mặc tên đó phục màu trắng, rất trong sáng.
Tố Cẩm và Vân Cẩm lui ra ngoài.
An Minh Hiên mặc quần vào, lúc hắn bản tọa đang định mặc áo thì Dịch Phi Yên tiến đến nói: ” Để bản tọa.”
Chuyện như vậy cũng không phải lần đầu tiên Dịch Phi Yên làm, nên An Minh Hiên cứ để mặc Dịch Phi Yên tùy ý thay tên đó xuyên tên đó, rửa mặt chải đầu đâu vào đấy.