Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 74: Thâu nhân hay là thâu tâm

Cập nhật lúc: 2026-08-06 01:45:40 | Lượt xem: 2

An Minh Hiên gã là một tiểu vương gia nhàn tản, tuy nói phương diện đọc sách viết chữ không dám đề cập tới, thế nhưng thái độ làm người thì khá là khéo léo, chưa tới mười ngày, toàn bộ trên đảo, ngoại trừ sáu vị tiền bối cùng Mạn Châu, người khác trên cơ bản đều cùng gã quan hệ không tệ.

Sáu vị tiền bối thì không cần phải nói. Tự nhiên là coi hắn bản tọa như nam sủng của Dịch Phi Yên, mà Dịch Phi Yên cũng không thèm đếm xỉa đến ý kiến của chúng, cho nên chúng có ghét An Minh Hiên cũng là hợp tình hợp lý.

Mạn Châu thì không ghét tên đó, mà là nàng ta đây phi thường hận tên đó, có lẽ đời này người mà Mạn Châu ghét nhất chính là An Minh Hiên, trước đây nàng ta đây bị tên đó hại chép sách đến thổ huyết, hai tay ngay cả chiếc đũa cũng không cầm được, gần như là bị phế nửa người.

Còn phải kể tới  Tô Cẩm, cũng đồng dạng là bị hắn bản vương hại như vậy, nữ nhân ấy không có trả thù An Minh Hiên, lại còn vẫn như cũ đối đãi với hắn bản vương.

Mỗi khi nghĩ đến cái này, An Minh Hiên đều không khỏi bĩu môi, nhìn bụng dạ Tô Cẩm, đúng là biết phân biệt tốt xấu! Lại nhìn Mạn Châu, quả thực là một trời một vực, thảo nào tiểu Hồng Hạnh sủng cô bản tọa bất sủng đối phương a!

“An Minh Hiên! Đối phương cái đồ khốn khiếp! Còn tái nói bậy, cô nãi nãi ta đây sẽ xé miệng đối phương ra!”

An Minh Hiên chép miệng một cái, đứng lên, nhìn Mạn Châu lăm lăm bảo kiếm đứng trước mặt mình.

Tên đó đánh mắt nhìn Tô Cẩm đang đứng bên cạnh, Tô Cẩm cười cười nói:

“Hiên Vương gia khen ngợi lão phu xong, lão phu tự nhiên muốn đi khoe khoang một chút a!”

An Minh Hiên phẫn hận, quả nhiên tối độc phụ nhân tâm a! Tên đó nhanh chân tẩu thoát.

Luận võ công Mạn Châu cao hơn hắn, nhưng luận tâm trí, Mạn Châu lại không đáng được nhắc tới.

An Minh Hiên chạy vài bước, liền dừng lại, chờ Mạn Châu đến chất vấn hắn.

Mạn Châu thấy hắn không né không tránh, ngược lại quái dị hỏi hắn:

“Cậu đang bày trò gì vậy?”

An Minh Hiên phất tay một cái, mở cái quạt chính tay Dịch Phi Yên làm cho tên đó ra, cười yếu ớt nói: “Mạn Châu tỷ tỷ, ngươi lão phu hẳn là hành tẩu giang hồ đã nhiều năm.”

Mạn Châu nghi hoặc nói: “Ngươi bản vương có ý gì?”

An Minh Hiên chậm rãi nói tiếp:

“Luận quan hệ, là cậu và lão phu tốt, hay là cậu và Tô Cẩm tốt? Luận giao tình, là chúng lão phu sâu đậm hay là cùng với Tô Cẩm sâu đậm hơn? Quan hệ trong đó chính cậu ngẫm lại đi thôi!”

Mạn Châu được xoa dịu, chậm rãi cân nhắc nói: “Ý của cậu là? Cậu rốt cuộc có ý gì?”

Người như vậy, sao có thể làm lên đến chức Minh giáo hộ pháp được hả trời? Với cái trí thông minh như thế này?

An Minh Hiên cố nén cười lại nói: “Chính cậu nghĩ đi!”

Mạn Châu trừng mắt nhìn hắn bản vương, ý bảo nếu bản vương có thể nghĩ ra thì còn phải hỏi ngươi bản vương làm gì ?

“Ý tiểu tam nhi là Tô Cẩm muốn ly gián gây xích mích!”

“Thuộc hạ tham kiến thiếu chủ!”

Mạn Châu huy cánh tay ôm quyền chào, thiếu chút nữa đã huy kiếm đang cầm trên tay vào người An Minh Hiên.

Dịch Phi Yên thản nhiên nói:

“Mạn Châu ngươi ta đây sao lại nóng nảy bộp chộp như vậy?”

Mạn Châu vội vã thu kiếm: “Thiếu chủ giáo huấn rất đúng, sau này thuộc hạ nhất định sẽ chú ý.”

Dịch Phi Yên liếc mắt nhìn nàng ta đây, sau đó lại liếc nhìn An Minh Hiên, ôn nhu nói:

“Cậu không sao chứ?”

An Minh Hiên khẽ lắc đầu nói:

“Đối phương tới vừa đúng lúc, bản vương có việc muốn tìm đối phương.”

Dịch Phi Yên đưa tay ra như thỉnh hắn bản vương nói.

An Minh Hiên nói: “Cậu chừng nào thì theo lão phu đi tra xét  chuyện Cầu Kiếm sơn trang?”

Dịch Phi Yên cười nói: “Gấp cái gì? Lão phu nếu đã nói đi cùng với đối phương, thì nhất định lão phu sẽ đi. Gần đây lão phu có chút chuyện phải giải quyết, đợi mấy ngày nữa đã. Đúng lúc lão phu cũng đang cần tìm đối phương.”

“Ngươi lão phu tìm lão phu làm cái gì?”

“Cậu nói cái gì vậy?” Dịch Phi Yên cười nói.

“Dịch Phi Yên, hiện tại là ban ngày, ban ngày đối phương biết không? Lại có nhiều người như vậy, không cho đối phương làm bậy!”

Dịch Phi Yên, nhìn dáng vẻ khẩn trương của hắn, đột nhiên cười rộ lên.

An Minh Hiên bị tên đó cười đến rối loạn, cẩn thận hỏi lại: “Đối phương có bệnh a?”

Dịch Phi Yên cố nín cười, với ra sau lấy một ly trà: “Lão phu tìm ngươi lão phu để chơi đá cầu! Ngươi lão phu lại nghĩ đi đâu rồi?”

An Minh Hiên cảm thấy hai má nóng bừng, phỏng chừng là mặt hắn cũng đỏ gay lên rồi, từ khi cùng một chỗ với Dịch Phi Yên, hắn thường xuyên đỏ mặt, cái này nếu để cho người trong cung nhìn thấy, khẳng định sẽ trợn mắt nhìn hắn.

Dịch Phi Yên nhíu khẽ nhíu mày nói: “Vẻ mặt này của cậu là sao? Không tốt chút nào!”

Ta đây đây là biểu tình ghét bỏ! An Minh Hiên hò hét ở trong lòng, thế nhưng trong lời nói cũng không dám cùng vị tiểu thái tuế này xung đột, vì vậy cười nói: “Đây là ta đây biểu tình ta đây rất thích!”

Dịch Phi Yên nhìn gã cười, mân mê đôi môi đỏ mọng, khả ái đến cực điểm: “Kẻ nào nói dối sẽ bị thiên lôi đánh xuống!”

Phản ứng của Dịch Phi Yên khiến An Minh Hiên chết đứng, nói hoa mỹ hơn thì là phi thường trấn tĩnh, nhìn tên đó bĩu môi, chỉ muốn xông lên cắn một cái. An Minh Hiên khẽ lắc đầu, bản thân mình dù sao cũng là danh môn chính phái, làm sao có thể hạ lưu như vậy a? Xem ra là do ở cùng với Dịch Phi Yên một thời gian dài mà thành a!

“Tiểu tam nhi không muốn đi sao?”

An Minh Hiên vô thức khẽ gật đầu như bổ củi, Dịch Phi Yên nghiêng đầu nhìn gã. An Minh Hiên vội vã cười nói: “Sao có thể như vậy? Hiện tại ngài là đại gia, ngài nói thế nào thì sẽ làm như vậy a! Đi, lão phu đi chơi đá cầu! Đá ở nơi nào a? Đá thế nào a?”

Dịch Phi Yên chăm chú nhìn hắn, yên lặng không nói, đột nhiên hung hăng ném quả cầu xuống đất, rồi nhấc chân, nhẹ nhàng nghiền một cái, hai quả cầu liền vỡ nát.

“Cậu làm sao vậy?”

Dịch Phi Yên trừng mắt nhìn hắn ta đây, xoay người rời đi, tuỳ tùng phía sau Dịch Phi Yên cũng thập phần tiêu sái bước theo.

Chỉ còn lại Mạn Châu cùng An Minh Hiên đứng đó trợn mắt nhìn theo, không hiểu được nguyên cớ vì sao.

Mạn Châu đột nhiên vỗ tay trầm trồ khen ngợi: “Cậu xong, cậu xong! Cậu chọc giận thiếu chủ, cô nãi nãi lão phu sẽ chờ thiếu chủ đuổi cậu, sau đó lão phu sẽ giết cậu!”

An Minh Hiên bĩu môi: “Thiếu chủ các cậu chỉ là tiểu hài tử đang tức giận thôi! Cái này có gì mà sinh khí chứ, hứ!”

“Ngươi bản tọa là đồ thối tha, thiếu chủ chúng bản tọa thành thục ổn trọng, ai như ngươi bản tọa a!”

An Minh Hiên tiếp tục bĩu môi, ra vẻ xem thường nói: “Mạn Châu, cậu không còn câu nào hay ho hơn một chút được sao?”

Mạn Châu vung kiếm một cái: “Cô nãi nãi lão phu chưa từng đọc sách, cần gì phải hay ho chứ?”

“Thật giả dối, lão phu đây cũng không có đọc sách a.”

Mạn Châu nghi hoặc nói: “Vậy cậu làm sao mà làm Vương gia? Không lẽ triều đình cứ dưỡng cậu như phạn dũng sao?”

An Minh Hiên khoát tay nói: “Sao lại dám gọi lão phu là phạn dũng? Lão phu chính là long mạch chính thống!”

Mạn Châu càng thêm xem thường: “Nguyên lai đối phương cùng ba nữ nhân kia giống nhau, đều là đi cửa sau!”

“Với thân phận của lão phu mà còn phải đi cửa sau? Thái tử lão phu cũng không thèm làm, cậu thì biết cái gì!”

“Ai nha! Bản tọa không biết? Dựa vào tính cách này của ngươi bản tọa, ngươi bản tọa mà làm hoàng đế, không chừng nông dân sẽ thường xuyên khởi nghĩa như ăn cơm! Nhìn ngươi bản tọa chắc chắn là dạng tham ô hủ bại! Cẩu quan!”

An Minh Hiên nhìn Mạn Châu chống nạnh trừng mắt nhìn mình, chỉ cảm thấy buồn cười, không thể nhịn được phải trêu đùa nàng ta đây.

“Vậy cho thiếu chủ ngươi bản tọa là hoàng đế nhé, thế nào? Dù sao thì của bản tọa cũng là của hắn, của hắn cũng là của bản tọa.”

“Phi! Thật không biết xấu hổ! Ngươi bản vương thật đúng là cho rằng thiếu chủ thích ngươi bản vương a? Nằm mơ đi!”

“Cậu có ý gì?”

Mạn Châu tự biết mình đã lỡ lời, vội vã che miệng lại.

Bộ dáng này của nàng bản tọa càng làm cho An Minh Hiên hoài nghi, cầm lấy tay nàng bản tọa truy vấn: “Đối phương nói vây, rốt cuộc là có ý gì? Đối phương mau nói rõ ràng cho bản tọa.”

“Bản tọa không có ý gì hết! Đối phương muốn nghĩ thế nào cũng được. Dù sao bản tọa cũng nhắc nhở đối phương, không bao giờ được tới cấm địa phía sau núi!”

Giấu đầu lòi đuôi, chính là nói kiểu người như Mạn Châu đi.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8