Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 76: Cầu Kiếm sơn trang (thượng)

Cập nhật lúc: 2026-08-06 02:00:29 | Lượt xem: 2

Ngày hôm sau, Dịch Phi Yên không có rời giường như mọi khi mà dựa vào đầu giường, toàn thân xích loã, nhìn An Minh Hiên vẫn còn đang ngủ say, giật cái chăn hai người đang đắp ra, sau đó tỉ mỉ quan sát thân thể An Minh Hiên, ch*m r** v**t v*.

Mơ màng tỉnh dậy, An Minh Hiên cảm thấy có một người đang chiếm tiện nghi của mình, không cần nghĩ cũng biết, cái kẻ này là cái đồ lưu manh nhất trong những tên lưu manh, Dịch Phi Yên.

An Minh Hiên thân thủ đánh vào tay cái kẻ đang sờ loạn trên người mình, sau đó vò đầu bứt tai mở mắt ra thì thấy đập ngay vào mắt là bản mặt đang tươi cười của Dịch Phi Yên.

An Minh Hiên tức thì hoàn toàn thanh tỉnh, “Cười cái gì mà cười? Mới sáng sớm ngày ra mà đã không để cho người khác ngủ ngon giấc một chút!”

Dịch Phi Yên mỉm cười nhìn hắn, lại cúi xuống hôn lên môi hắn.

“Hừ, Tiểu Hồng Hạnh ngươi lão phu càng ngày càng lưu manh!”

Dịch Phi Yên cười cười, nếu tên đó nói mình lưu manh, vậy thì lại tái lưu manh một lần nữa cho tên đó nhìn. Nghĩ liền làm, Dịch Phi Yên vòng chân quấn quanh chân An Minh Hiên, hạ thể áp sát, chậm rãi ma sát.

An Minh Hiên tự nhiên nổi lên phản ứng, côn th*t tức thì ngẩng đầu lên.

Dịch Phi Yên lại đột nhiên buông tên đó ra, đứng dậy khoác thêm hắn phục, thản nhiên ngồi uống trà.

Cơ thể bị k*ch th*ch, cảm giác phải chịu đựng thức sự bất hảo, cho nên An Minh Hiên liền phát hoả, lớn tiếng chửi bới: “Ngươi bản tọa cái đồ khốn khiếp! Ngươi bản tọa muốn hại chết bản tọa sao?”

Dịch Phi Yên nhếch môi cười nói: “Trên đời này cũng chỉ có cậu mới dám chỉ thẳng vào mặt mà chửi bản vương như vậy  thôi đấy!”

An Minh Hiên bĩu môi nói: “Ô! Vậy thì thật là vinh hạnh cho bản tọa quá! Bản tọa còn phải cảm tạ cậu nữa phải không?”

Dịch Phi Yên buông ly trà, đi tới, nắm cằm tên đó cười nói: “Tạ ơn thì không cần, dùng thân thể để bồi cho bản vương là được rồi.”

An Minh Hiên vội vã kéo lại chăn, che kín h* th*n của mình khỏi cái nhìn nóng rực của cái tên sắc lang kia.

Dịch Phi Yên cười cười: “Sao mà phải che? Bản vương ngươi bản vương trong lúc đó còn…?”

Ngươi bản vương không biết xấu hổ, nhưng bản vương vẫn còn muốn giữ mặt mũi a! An Minh Hiên thầm nghĩ, thế nhưng nghĩ lại, có lẽ hiện tại danh tiếng của mình cũng không tốt đẹp gì, thế thì cần gì phải xấu hổ nữa nhỉ?

Hắn bản vương còn đang suy ngẫm, đột nhiên Dịch Phi Yên lại nói: “Mặt trời lên cao rồi, cậu có đói bụng không?”

An Minh Hiên ngây ra một lúc, nhìn ra ngoài sân, quả nhiên đã trưa rồi, giật mình, hạ thể truyền đến một trận đau đớn, hắn cắn răng nói: “Đối phương sao không sớm đánh thức bản vương? Ngày hôm qua đối phương đã đáp ứng bản vương rồi!”

“Bản vương đáp ứng ngươi bản vương cái gì?”

“Cậu đừng giả bộ!”

“Cậu nói chuyện Cầu Kiếm sơn trang? Vốn cậu không nói ngày hôm nay bản vương cũng dự định đi theo cậu, ai ngờ được đêm qua cậu lại nhiệt tình như vậy.”

Cái gì gọi là tự chuốc khổ vào người, cái gì gọi là tiền mất tật mang, An Minh Hiên hiện tại đã biết được, mỹ nhân kế ngày hôm qua của mình đã bị hắn nhìn thấu!

Dịch Phi Yên thấy tên đó ảo não, lại nói: “Ai ngờ được ngươi bản vương hôm nay gọi thế nào cũng không tỉnh, đành phải để ngày mai xuất phát vậy.”

Dịch Phi Yên chép miệng nói, An Minh Hiên quả thật muốn bóp hết gã, vì sao không nói sớm?

Nói sớm? Nói sớm đối phương còn có thể chủ động như vậy sao?

Lại qua một ngày, An Minh Hiên dậy sớm, thế nhưng hạ thể bởi vì hôm trước quá mức kịch liệt, nên vẫn có chút đớn đau.

Dịch Phi Yên nhìn hắn, nghi hoặc nói: “Cậu cái dạng này còn có thể cưỡi ngựa sao?”

Nói lời vô ích, đối phương không thấy bản vương bước đi còn không vững sao, chuyện tốt do cái đồ chết tiệt nhà đối phương làm ra đấy. Những lời này hắn bản vương chỉ có thể tự nhủ ở trong lòng, còn biểu hiện bên ngoài vẫn phải nịnh bợ tên hỗn đản đó: “Không cần ngài nhọc công lo lắng, bản vương có phải cưỡi voi cũng không có vấn đề gì!”

Dịch Phi Yên xoay người lên ngựa, sau đó vươn tay ôm An Minh Hiên cùng lên ngựa.

An Minh Hiên vùng vẫy từ chối một chút, chỉ có phí công, Dịch Phi Yên vẫn như cũ gắt gao ôm lấy gã, liền tức giận nói: “Minh giáo các đối phương không còn con ngựa nào khác sao? Chỉ có một con này?”

Lời còn chưa dứt, ba người Tô Cẩm đã cưỡi ngựa tới, ba người bốn ngựa. Tô Cẩm cưỡi một con ngựa, còn dắt theo một con nữa, không có ai cưỡi, chỉ chở một chút hành lý. An Minh Hiên rốt cuộc đã minh bạch, không phải là không có ngựa, là không có ngựa cho tên đó cưỡi.

“Ngươi lão phu làm sao vậy?” Dịch Phi Yên ôn nhu nói.

“Bản vương muốn kỵ mã!”

“Ngươi ta đây hiện tại không phải đang kỵ mã sao?”

“Bản vương muốn cưỡi ngựa một mình!”

“Cùng bản vương cưỡi chung một con ngựa có gì bất hảo sao? Hay là đối phương không muốn đi? Cũng tốt, tuỳ đối phương, nếu không muốn đi, chúng bản vương hiện tại trở về ngủ một giấc.”

“Ngày hôm nay khí trời thật tốt, chúng bản vương đi nhanh đi!”

Dịch Phi Yên thản nhiên liếc mắt nhìn tên đó, nhếch môi cười một chút, liền thúc ngựa đi trước.

Ước chừng qua nửa thời gian, An Minh Hiên mới nhìn thấy bờ biển, một chiếc thuyền lớn đang cập bến chờ sẵn. Bạch hắn nữ tử trên thuyền nhìn thấy bọn hắn, liền vội vã xuống nghênh tiếp, “Thuộc hạ tham kiến thiếu chủ.”

Dịch Phi Yên lạnh nhạt khẽ gật đầu rồi nói: “Đã chuẩn bị tốt rồi chứ, Mạn Châu?”

“Vâng, thuộc hạ đều đã chuẩn bị tốt rồi.”

“Chúng lão phu khởi hành đi.”

Khi hắn bản tọa đi qua, Mạn Châu trợn to mắt nhìn hắn bản tọa, hận không thể ăn tươi An Minh Hiên, nhưng hắn bản tọa thì lại cười với cô bản tọa, giống như đang phóng điện, Mạn Châu cảm thấy ruột gan quặn thắt, thiếu chút nữa thì phải nôn ra.

An Minh Hiên cười nói: “Mạn Châu tỷ tỷ làm sao vậy? Còn chưa có lên thuyền, ngươi bản tọa đã muốn hôn mê rồi sao?”

Mạn Châu nói không ra tiếng, chỉ có thể nhìn hắn ta đây trừng trừng. An Minh Hiên vô thức vươn tay ra đỡ, con mắt lớn như vậy, nhỡ trừng nhiều quá mà rơi ra thì biết làm sao bây giờ.

Dịch Phi Yên cười cười, sủng nịnh bóp mũi An Minh Hiên một cái: “Đi!”

Giương buồm xuất phát, con thuyền vĩ đại chậm rãi rời bến.

Dịch Phi Yên nằm ở trong khoang thuyền, sáng nay hiển nhiên là không có ngủ, giờ liền chợp mắt một chút.

An Minh Hiên thì thế nào cũng không ngủ được, liền xoay người xuống giường, sửa sang hắn phục xong thì đẩy cửa đi ra ngoài.

Trên boong  tàu gió thổi phần phật, chỉ thấy thoải mái hơn một chút, sau đó trái lại càng ngày càng buồn nôn hơn, mặt gã cũng theo đó mà càng xanh xao hơn.

Mạn Châu thấy vậy, liền bỏ đá xuống giếng, chế nhạo nói: “Ô! Vừa mới lên thuyền mà đã ngất ngư như vậy a? Chậc chậc, nhân phẩm có vấn đề.”

An Minh Hiên vốn định cãi lại, không nghĩ tới vừa mới mở mồm ra, liền oẹ một tiếng phun ra, toàn bộ đều văng lên người Mạn Châu.

“A!” Mạn Châu hét lên một tiếng, cấp tốc lùi lại.

An Minh Hiên vịn vào lan can tiếp tục nôn thốc nôn tháo không ngừng.

“An Minh Hiên ngươi bản vương không được nôn nữa, mau xin lỗi lão nương!”

HẮN không nhịn được muốn cười, thế nhưng cứ mở miệng ra lại muốn nôn.

Lời này thực buồn cười, nôn mửa thế này, hắn có thể khống chế được sao? Lời này giống như nói với một người chết, ôi ôi đối phương đừng chết vội, nói với lão phu mấy câu đã rồi hãy chết. Đây hiển nhiên không có khả năng, nếu như nó thực sự đứng lên nói vài câu, thì nhất định là xác chết vùng dậy rồi.

An Minh Hiên lấy tay áo lau khoé miệng, cười nói: “Ngươi ta đây quả nhiên tự thừa nhận mình đã già, từ cô nãi nãi biến thành lão nương, không sai không sai, Mạn Châu đại thẩm, ngươi ta đây tự mình hiểu lấy đi.”

“Đối phương, đối phương, đối phương, đối phương!” Mạn Châu tức giận bất bình, nhưng cũng không thể làm gì, nghiến răng nghiến lợi cả nửa ngày cũng chỉ nói được một chữ “Đối phương”.

An Minh Hiên đang muốn tiếp tục trêu đùa cô lão phu, ai ngờ Mạn Châu lại đột nhiên nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ đó, cùng với dung nhan của cô lão phu, dĩ nhiên cũng có vài phần quyến rũ động nhân, thế nhưng lúc này tên đó lại cảm thấy có vẻ không được tốt lắm.

Mạn Châu cắn răng mỉm cười nói: “Vương bát đản ngươi ta đây cứ nhớ đấy!” Nói xong liền bước lên một bước, dịu dàng cúi đầu nói: “Thiếu chủ.”

An Minh Hiên khẽ lắc đầu, dối trá a!

Dịch Phi Yên gật gật đầu, ý bảo Mạn Châu lui ra.

“Làm sao vậy? Rất khó chịu sao?”

An Minh Hiên liếc mắt nhìn hắn khinh bỉ nói: “Nói lời vô ích, ngươi ta đây cứ thử bị như vậy xem! Cứ như là thai phụ vậy, nôn tới rối tinh rối mù!”

Dịch Phi Yên cười cười, vỗ vỗ lưng cho tên đó, “Có muốn uống chút dược không? Chống say sóng đó.”

An Minh Hiên trừng mắt nhìn hắn ta đây, “Đối phương vì sao không sớm đưa cho ta đây?”

Dịch Phi Yên thoáng chốc mấy cái, làm ra bộ dáng rất là ngây thơ vô tội: “Ngươi bản vương cũng không có hỏi bản vương a.”

“Bản tọa làm sao mà biết được là đối phương có chứ?”

Dịch Phi Yên đột nhiên không nói, cầm dược nhét vào trong miệng của tên đó, rồi đưa nước cho tên đó uống.

An Minh Hiên ăn dược xong, cảm thấy vẫn còn chóng mặt, “Cậu cho bản tọa là giả dược sao? Sao bản tọa vẫn còn muốn. . . .”

Dịch Phi Yên nhíu nhíu mày: “Cậu cho là tiên đan a! Cái này phải ba giờ sau mới có tác dụng.”

Ba thời gian? An Minh Hiên giống như bị người khác dùng búa đập vào đầu, “Chúng lão phu còn phải đi bao lâu nữa mới cập bờ?”

Dịch Phi Yên suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Vừa vặn ba thời gian.”

“Tiểu Hồng Hạnh cậu đùa giỡn bản vương!”

Dịch Phi Yên không phủ nhận, cũng không nói thêm lời nào nữa, kéo tay An Minh Hiên đi vào trong khoang thuyền.

Đóng cửa vào, lại thoát hắn phục của An Minh Hiên ra. An Minh Hiên liên tục lùi về phía sau, “Đối phương làm gì, không phát hiện bản tọa hiện tại khó chịu sao, sao lại còn vẫn muốn làm cái kia. Lão tử ngày hôm nay không hầu hạ!”

Dịch Phi Yên tiện tay ném một bộ gã phục cho tên đó, thản nhiên nói: “Thay, bẩn muốn chết!”

Đâu có bẩn? Rất sạch sẽ a. An Minh Hiên tuy rằng không hiểu ra làm sao, nhưng vẫn là ngoan ngoãn thay hắn phục. Dịch Phi Yên cầm lấy bộ đồ tên đó vừa thay ra rồi mở cửa ném ra ngoài.

An Minh Hiên rốt cuộc minh bạch, Dịch Phi Yên tên đó khiết phích, hơn nữa còn phi thường nghiêm trọng.

Để An Minh Hiên đỡ phải chịu khổ hơn một chút, Dịch Phi Yên lên tiếng gọi người tăng tốc độ, đã cập bờ sớm nửa giờ. Tuy thế, khi xuống thuyền, chân An Minh Hiên cũng đã mềm nhũn, nằm liệt trong lòng Dịch Phi Yên.

Mạn Châu xem thường hắn lão phu, thế nhưng cô lão phu không dám làm trò trước mặt thiếu chủ, chỉ có thể gắt gao nắm chặt vạt áo của mình.

Ba người Tô Cẩm đã sớm thành thói quen, xem như không nhìn thấy.

Dịch Phi Yên vẫn ôm chặt lấy tên đó, lên xe ngựa.

Vừa lên xe, An Minh Hiên liền triệt để cách xa Dịch Phi Yên ra, tên đó đối với xe ngựa còn có một bóng ma, lần trước ngồi chung xe với Dịch Phi Yên, phỏng chừng là cuộc đời khó quên.

Dịch Phi Yên thấy tên đó nhăn nhó, cũng không ép buộc tên đó.

Ở đây sớm đã vào đông, tuyết trắng đã bao trùm mặt đất, mã xa đi rất chậm. Trong xe lót toàn da thú, Dịch Phi Yên kéo một cái chăn đắp lên người An Minh Hiên, còn mình thì ngồi cạnh bàn nhỏ uống rượu.

An Minh Hiên quấn chặt lấy chăn bông, gối lên trên đùi Dịch Phi Yên ngủ ngon lành. Tên đó đã vài ngày không ngủ ngon rồi, khó có được giấc ngủ như vậy.

Dịch Phi Yên nhìn gã, đột nhiên nở nụ cười, gã nhìn An Minh Hiên như vậy, lại cảm thấy vui vẻ đến bất thường, ngay cả bản thân gã cũng không hiểu vì sao mình lại cười.

Tên đó cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi An Minh Hiên. Bất giác cảm thấy thích thú, lại hôn thêm một chút, lần này là một nụ hôn thật dài, thật sâu, đầu lưỡi tên đó tinh tế thưởng thức vị ngọt trong miệng An Minh Hiên.

An Minh Hiên đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó trong miệng mình, vừa mở mắt ra nhìn, phát hiện Dịch Phi Yên đã l*t s*ch gã phục của mình, hai người đám người kia loã thể ôm nhau nằm một chỗ, mà càng lúc lại càng cảm thấy có chiều hướng nghiêm trọng hơn.

An Minh Hiên đẩy hắn ta đây ra, bất mãn nói: “Ta đây mệt nhọc, buồn ngủ.”

Dịch Phi Yên híp mắt nhìn hắn bản vương, lại tiếp tục hôn khắp người hắn bản vương, tranh thủ một lúc nữa rồi mới nói: “Thêm một chút nữa rồi lại cho cậu ngủ tiếp.”

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8