Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 82: Nếu như đây là kết cục

Cập nhật lúc: 2026-08-06 03:00:30 | Lượt xem: 2

Nằm trên đỉnh núi, hấp thụ tinh hoa của nhật nguyệt, đó chính là Minh cung của Minh giáo, cho nên phàm là hội nghị trọng yếu hay là triệu kiến môn sinh, đều là tọa trên đại điện này.

Từ khi trở về, Dịch Phi Yên dường như bận rộn hẳn lên, nguyên lai mỗi ngày tên đó đều cùng An Minh Hiên ở trong tiểu viện, hôm nay lại mang theo An Minh Hiên đến đại điện vừa xử lý sự vụ, vừa đùa giỡn với tên đó.

“Bẩm thiếu chủ, Huỳnh Hoặc nửa năm nay luôn rục rịch, dường như đang định tiến hành một âm mưu nào đó, đối Minh giáo bản vương thập phần bất lợi, theo thuộc hạ, chúng bản vương phải nhanh chóng thỉnh lão giáo chủ xuất quan, chủ trì đại cục.”

“Đối phương có đói bụng không? Có muốn ăn cái này hay không?”

An Minh Hiên nhíu mày, đẩy chùm nho bên miệng mình ra, trầm âm thanh: “Có rất nhiều người đang nhìn đấy.”

Dịch Phi Yên không coi ai ra gì nở nụ cười, nâng cằm gã lên, nhẹ nhàng hôn lên môi gã một chút.

An Minh Hiên mặt đỏ phừng phừng, sáu vị tiền bối thiếu chút nữa cũng hôn mê bất tỉnh, nhị vị tôn chủ xem như không thấy, tứ đại hộ pháp trừng mắt nhìn chán nản, tam sứ giả đảo mắt ngó lơ.

Đây là đạo lý gì a, không có thiên lý nữa hay sao? Mộc Tu lão nhân thở dài một tiếng thở ngắn.

Thiếu chủ kế tiếp hẳn sẽ bắt Hiên Vương gia uy gã ăn. Ân Ngữ Tình âm thầm phỏng đoán.

Cái đồ khốn khiếp, hồ ly tinh, thiếu chủ toàn bộ đều bị đối phương hủy hoại! Mạn Châu nghiến răng nghiến lợi nhủ thầm.

Suất, thực sự là suất a! Quá là quyết đoán, đây mới là ái tình chân chính a! Tô Cẩm vỗ tay tán thưởng.

Dịch Phi Yên liếc mắt một cái, đem hết tất thảy phản ứng của mọi người thu vào trong đáy mắt.

Quả nhiên, tên đó lại cầm lấy một quả nho, đặt trong tay An Minh Hiên, thản nhiên cười nói: “Đối phương không đói nhưng lão phu đói bụng, mau uy lão phu ăn.”

An Minh Hiên bất đắc dĩ, đang muốn chạy ra khỏi chỗ này, bỗng nghe hắn bản tọa nói là tới uy hắn bản tọa, ai ngờ được khi hắn bản tọa cầm lấy một quả nho uy cho Dịch Phi Yên, lại thấy hắn bản tọa né ra. An Minh Hiên khó hiểu nhìn hắn bản tọa, thì hắn bản tọa lại nói tiếp: “Bản tọa muốn cậu dùng miệng uy bản tọa, chứ lấy tay thì ai cần chứ, chẳng lẽ tay bản tọa không đủ dài hay sao?”

Ngươi bản tọa chính là một kẻ như vậy, không thể tự gánh vác cuộc sống, An Minh Hiên thầm nghĩ. Thế nhưng nghĩ lại thì tất cả mọi sinh hoạt hàng ngày của mình đều do Dịch Phi Yên đích thân chăm sóc. Cho nên những lời này làm tên đó chột dạ lắm a.

Nhiều ánh mắt nhìn vào như vậy, Dịch Phi Yên lại không có ý tứ cứ đòi hắn bản vương hôn, thế nhưng nếu không thuận theo thì cứ dây dưa mãi như vậy cũng không thể giải quyết được bế tắc.

Được, vậy hôn đi! Nói cho cùng thì đây cũng là địa bàn của Dịch Phi Yên, có mất mặt cũng không phải là bản tọa.

Ngay khi  môi hắn sắp chạm vào môi của Dịch Phi Yên thì Dịch Phi Yên lại đột nhiên đẩy hắn ra, tát thẳng vào mặt hắn, lạnh lùng nói: “Cút! Bản tọa không muốn thấy đối phương nữa, không cần phải giả bộ cái gì thanh thuần!”

Một cái tát này khiến An Minh Hiên ngơ ngác, người khác nhìn vào cũng bị dọa đến ngây người.

An Minh Hiên còn chưa kịp có phản ứng gì, đã bị Dịch Phi Yên một cước đạp xuống, nguyên bản đang ở trên đài cao đã bị ngã lăn xuống đất. Mắt thấy đầu sắp đập vào một cái cột gần đó, cột ở trên đại điện này đều làm bằng đồng, lần này nếu như bị đập vào đó, không chết cũng biến thành kẻ si ngốc.

Bỗng một bóng trắng xuất hiện, gắt gao ôm lấy thân thể An Minh Hiên, mặc cho lưng mình bị đập mạnh vào cột.

An Minh Hiên bị một phen choáng váng, mờ mịt mở mắt ra mới thấy người cứu hắn bản tọa là Mạn Châu.

“Cậu không sao chứ?”

An Minh Hiên bừng tỉnh, từ từ đứng dậy, nhìn thẳng vào Dịch Phi Yên lúc này vẫn đang lạnh lùng đứng trên đài cao.

Hắn đột nhiên không thể nhìn rõ khuôn mặt tuyệt sắc đó nữa, tất cả mọi thứ đều trở nên thật mơ hồ.

An Minh Hiên cười cười nói: “Tiểu Hồng Hạnh ngươi bản vương đừng đùa nữa, đừng bạo lực như vậy có được không? Đem tướng công ngươi bản vương đánh thành như vậy, chẳng lẽ ngươi bản vương không sợ không còn ai dám thương ngươi bản vương nữa hay sao?”

Dịch Phi Yên cười nhẹ, điên đảo chúng sinh, cũng nhìn thẳng vào hắn lão phu, nhẹ nhàng nói: “Tô Cẩm, tới bên cạnh lão phu.”

Tô Cẩm đột nhiên nghe thấy thiếu chủ gọi nàng bản vương, tuy rằng không hiểu rõ việc gì đang xảy ra, thế nhưng vẫn là nhẹ nhàng tới bên cạnh Dịch Phi Yên.

Dịch Phi Yên nâng cằm cô ấy lên, liếc mắt vào đĩa hoa quả, Tô Cẩm nhanh chóng hiểu ý, nhanh chóng ngậm lấy một quả nho rồi uy cho hắn lão phu.

Hai người triền miên dây dưa cùng một chỗ, quả nho sau một hồi bị hai người chúng chuyển qua chuyển lại cuối cùng cũng được ăn hết, thế nhưng mọi việc vẫn chưa kết thúc, Dịch Phi Yên vẫn ôm lấy cô ta đây, không để cho cô ta đây có chút cơ hội giãy giụa, lại tiếp tục chậm rãi thưởng thức mỹ nhân trước mặt.

Mọi người đều sợ đến ngây người, chỉ còn lại An Minh Hiên vẫn mỉm cười đứng đó, hắn lão phu chậm rãi tiêu sái đi tới gần Dịch Phi Yên, bình tĩnh nhìn đám người kia hôn nhau, sau đó nói: “Tiểu Hồng Hạnh cậu lại giở trò gì vậy? Không nên làm loạn.”

Dịch Phi Yên nhíu mày, vung tay trái lên, lại một chưởng nữa đánh thẳng lên người An Minh Hiên.

Võ công An Minh Hiên vốn không cao, lại không có phòng bị, nhất thời bị gã đánh văng xa ra hơn mười thước, ngã trên mặt đất. Một ngụm tiên huyết nhiễm đỏ bạch gã của gã, giống như một khóm hồng hạnh, nhìn thoáng quá có vẻ rất diễm lệ.

Dịch Phi Yên chỉ là nhíu mày một chút, liền quay sang nói với Tô Cẩm: “Cẩm nhi, chúng bản tọa quay về tiểu viện, ở đây quá đông người.”

Khinh công của hai người họ dĩ nhiên không ai sánh kịp, chớp mắt đã biến mất khỏi đại điện.

An Minh Hiên nhìn hai người chúng rời đi, nhưng lại không còn chút sức lực nào để đuổi theo.

“Này, đối phương thế nào rồi?” Mạn Châu ngồi xổm xuống, hốt hoảng hỏi hắn bản vương.

An Minh Hiên nhếch môi cười: “Ta đây không sao, đa tạ Mạn Châu tỷ tỷ quan tâm.”

Mạn Châu dìu gã đứng lên, tức giận nói: “Đã thành ra cái dạng này, còn nói không có việc gì? Đối phương xem cô nãi nãi ta đây là người mù sao? Mau ăn cái này vào!”

Cô bản vương đưa cho hắn chính là thánh dược chữa thương quý giá, môn đồ Minh giáo đều có, đề phòng lúc nguy cấp thì  có thể mang ra sử dụng, vốn là dùng để cứu tính mạng mình, cô bản vương lại cứ đơn giản như vậy cho hắn.

An Minh Hiên khước từ nói: “Lão phu thật sự không có việc gì.”

Mạn Châu bóp miệng tên đó ra, đem dược hoàn ném vào rồi nói: “Cho ngươi lão phu thì mau ăn đi, nói nhiều lời vô ích làm gì? Nếu một lúc nữa cô nãi nãi lão phu hối hận thì lúc đó ngươi lão phu biết làm thế nào bây giờ?”

An Minh Hiên không nói gì nữa, đẩy Mạn Châu ra, đuổi theo hướng mà Dịch Phi Yên vừa rời đi.

Mạn Châu vội vàng kéo tên đó lại: “Đối phương định đi đâu?”

“Tất nhiên là đi tìm gã.”

“Đừng đi nữa, hiện tại thiếu chủ đang nổi nóng, ngươi ta đây đến đó không phải là tự chuốc khổ vào người hay sao?”

An Minh Hiên rút tay lại, cười khổ nói: “Tiểu Hồng Hạnh chính là đang cùng lão phu nói giỡn thôi, không có việc gì.”

Ái tình chính là chất xúc tác khiến cho người lão phu trở nên mù quáng, người nào sáng suốt đều nhìn ra được, Dịch Phi Yên chính là đã chán ghét tên đó, một người chỉ mới hơi không hài lòng một chút đã trút giận lên người đối phương trước mặt tất cả mọi người, chính là tuyệt đối đã không còn thương đối phương nữa. Một đạo lý dễ hiểu như vậy, thế nhưng An Minh Hiên lại không thể nhận ra. Tên đó chính là tin tưởng, Dịch Phi Yên là tiểu Hồng Hạnh của tên đó, cho dù có muốn hồng hạnh xuất tường, cũng phải chờ tên đó ngã xuống, tiểu Hồng Hạnh kia mới có thể xuất tường.

Khi tên đó trở lại tiểu viện của Dịch Phi Yên thì trời cũng đã tối đen như mực.

Trước cửa chỉ  có hai ngọn đèn lồng, cảm giác cũng có chút u ám, thế nhưng hai chữ Hắc đ**m vẫn có thể nhìn thấy một cách rõ ràng. An Minh Hiên nhẹ nhàng v**t v* tấm biển mà mấy ngày trước do hắn trong chớp mắt hứng khởi mà khắc ra.

Ngẫm lại giờ này đêm qua, tên đó vẫn còn đang nằm trong lòng Dịch Phi Yên mà đi gặp Chu Công, thế nhưng hôm nay lại đã trở mặt? An Minh Hiên cười khổ một chút, chắc chắn Dịch Phi Yên tên đó chỉ là muốn đùa giỡn một chút thôi, khi tên đó nhận ra bản thân đã sai thì tất cả mọi thứ lại có thể trở lại phàm thường.

Canh tư, hắn ta đây tức thì đi sâu vào trong tiểu viện.

“Ân, thiếu chủ, đối phương mau, nhanh cho lão phu, người lão phu sắp không được rồi!”

Tiếng r*n r* tiêu hồn của nữ nhân vang vọng khắp tòa biệt viện, dường như đang vây quanh An Minh Hiên, khiến gã không có sức lực để chạy trốn.

Cửa bỗng nhiên bị mở ra, An Minh Hiên lảo đảo tiến vào trong.

Hai thân thể tuyệt mỹ dây dưa cùng một chỗ, ở n** t* m*t của hai người vẫn còn đang kết hợp chặt chẽ kông rời đập thẳng vào mắt gã, giống như là có một thanh đao đâm thẳng vào tâm gã.

An Minh Hiên xông lên phía trước, cố sức kéo đẩy để tách hai kẻ đang h**n ** kia ra.

Dịch Phi Yên nhíu mày, lại một lần nữa vung chưởng đánh tên đó bay ra thật xa.

An Minh Hiên đứng lên, lại một lần nữa cố gắng kéo hai người kia tách nhau ra.

Dịch Phi Yên cảm thấy rất phiền phức, lại vung tay một lần nữa, đánh thẳng vào người An Minh Hiên, An Minh Hiên bị trúng một chưởng này đánh trúng liền bị văng ra đập thẳng vào bàn.

Loạng choạng đứng lên, tiếp tục lập lại những hành động đó một lần nữa.

Miệng hắn vẫn còn đang thổ huyết, nhưng hắn vẫn không để tâm mà lại nhếch môi cười, vươn tay lôi kéo tay Dịch Phi Yên: “Tiểu Hồng Hạnh, không nên sinh khí, đừng náo loạn nữa, chúng bản vương làm hòa đi được không?”

Dịch Phi Yên không buồn nhìn hắn ta đây, lạnh lùng nói: “Cút! Không cho phép đối phương xuất hiện trước mặt ta đây nữa.”

Tên đó vẫn đang cười, mặc dù thật sự tên đó đã cạn kiệt sức lực, chính là Dịch Phi Yên lúc này chỉ cảm thấy tên đó càng lúc càng đáng ghét, lạnh lùng đẩy tên đó ra.

Tên đó vô lực ngồi xổm trên mặt đất, nhưng vẫn cố làm ra vẻ tươi cười: “Về sau ngươi bản tọa muốn gì cũng được, bản tọa cũng không sợ đau nữa, không bao giờ…. nữa. Tiểu Hồng Hạnh, ngươi bản tọa đừng giận dỗi nữa có được hay không?”

Dịch Phi Yên cúi đầu hôn Tô Cẩm một chút, sau đó ôn nhu nói: “Cậu về trước đi, hảo hảo ngủ một giấc, xử lý tên đó xong bản tọa sẽ tới tìm cậu.”

Tô Cẩm muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là tức thì ôm gã phục mà lui xuống.

Dịch Phi Yên chỉ khoác một kiện hắn phục, vẫn là hồng hắn như mọi ngày, mà hắn bản tọa, cũng vẫn luôn một là một vẻ đẹp điên đảo lòng người.

Dịch Phi Yên chậm rãi đi đến trước mặt An Minh Hiên, nắm cằm hắn bản tọa nâng lên: “An Minh Hiên, bản tọa đã chán ghét đối phương rồi, nếu không muốn chết thì mau cút ngay cho bản tọa.”

“Tiểu Hồng Hạnh, cậu lại lói đùa rồi, lão phu thực sự sẽ sinh khí đó. Vừa rồi vẫn còn hoàn hảo, sao tự dưng lại phát hỏa cái gì đó. Ngoan, tức giận nhiều sẽ bị nhiều nếp nhăn lắm đó.” Tên đó miễn cưỡng cười nói, không phải là tên đó thấp hèn, mà là tình ái, không thể tự kiềm chế.

Dịch Phi Yên đột nhiên kéo gã phục của hắn ta đây xuống, hai người xích lõa cùng nằm trên giường.

Lúc này bất đồng với dĩ vãng, An Minh Hiên đang ngồi ở trên người tên đó. Tư thế như vậy, chính là do Dịch Phi Yên lựa chọn.

Hai chân tên đó quấn quanh lưng An Minh Hiên, chủ động mở ra n** t* m*t của mình. Khuôn mặt tuyệt mỹ của tên đó lúc này không có một chút biểu tình, “Bắt đầu đi, lăn qua lăn lại thế nào tùy ngươi bản tọa.”

Đối phương biết linh hồn bị bóp nát sẽ có tư vị như thế nào không? Đó chính là cảm giác của gã bây giờ đây! Chết lặng, mất đi tất cả mọi giác quan, không thể cử động, không có chỗ tái sinh.

Tên đó lẳng lặng nhìn Dịch Phi Yên, không có rống giận, cũng không có chất vấn, dĩ nhiên cũng không nhả ra những lời cợt nhả như mọi khi. Tên đó bỗng nhiên nhớ tới, lúc trước tên đó đã từng nói với Dịch Phi Yên, nếu có một ngày ngươi lão phu chán ghét lão phu, hay để lão phu ở mặt trên một lần, lão phu làm công, ngươi lão phu tự nguyện làm thụ, như vậy lão phu sẽ biết ngươi lão phu không còn yêu lão phu nữa, như vậy lão phu sẽ tự minh bạch, chủ động ly khai ngươi lão phu.

Nguyên lai hắn lão phu vẫn nghĩ rằng, cái ngày đó bất quá chỉ là người si nói mộng. Vậy mà, hắn lão phu mới chỉ ngủ có một giấc, đã có thể mơ thấy kết cục thế này.

Tên đó cười khổ: “Tiểu Hồng Hạnh, bản tọa sẽ không thương tổn cậu. Vẫn là cậu ở mặt trên, bản tọa mặt dưới. Lúc này đây, cậu không cần bận tâm đến bản tọa, sau khi chấm dứt việc này, bản tọa sẽ rời khỏi nơi này, như cậu mong muốn.” Bản tọa thật tâm yêu cậu, thế nhưng người mà cậu yêu rốt cuộc là ai?

Thân thể g*** h*p, bất quá chỉ là k*ch th*ch x*c th*t, lũ người kia bởi vì luật động mà hưng phấn, bởi vì r*n r* mà hưng phấn, một lần lại một lần tiến nhập đến tận cùng, từng bước vỡ nát, sau đó liền quên đi tất cả.

Nhớ lại lần đầu tiên của lũ người kia cũng là như vậy, khi ở khách đ**m đó, Dịch Phi Yên cũng chiếm đoạt tên đó ba ngày ba đêm, không hề thương tiếc, khi đó tên đó đau, tên đó giãy giụa, còn hôm nay, tên đó cũng đau, thế nhưng tên đó vẫn ép buộc mình phải hưởng thụ một lần h**n ** cuối cùng này.

Khi tên đó vẫn còn đang mê man nằm trên giường, Dịch Phi Yên đã đứng dậy phủ thêm gã phục, vỗ tay một cái, đã thấy có hai người tiến vào.

“Thuộc hạ tham kiến thiếu chủ!”

Dịch Phi Yên phất tay, đứng ở phía trước cửa sổ, tiếng nói bình tĩnh không có một chút lay động: “Hai người các ngươi ta đây đưa tên đó ra ngoài.”

Ân Ngữ Tình, Ân Ngữ Thanh bối rối nhìn nhau, nguyên bản tiểu viện này lũ người kia không được tiến vào, mấy hôm trước thiếu chủ triệu kiến lũ người kia, để cho lũ người kia âm thầm ẩn mình trong này, cũng không ai có thể ngờ tới sự tình ngày hôm nay. Thời gian lũ người kia theo Dịch Phi Yên cũng không ngắn, hiểu rất rõ tính nết của tên đó, thiếu chủ làm như vậy khẳng định có ý đồ riêng của tên đó, cho nên cũng không có hỏi nhiều, xoay người lại nhìn An Minh Hiên vẫn còn đang mê man.

Ân Ngữ Tình thấy An Minh Hiên cả người toàn là vết thương, cũng không đành lòng, do dự một chút rồi nói: “Thiếu chủ, Hiên Vương gia vẫn còn đang chảy máu, hình như không thể đi được.”

“Cút ra ngoài! Tùy tiện tìm cho tên đó một cái thuyền, không được để cho loại người này tiếp tục ở lại tổng đàn Minh giáo.”

“Cái này….”

“Ngữ Tình ngươi lão phu nghe không hiểu lão phu đang nói gì hay sao?” GÃ lạnh tiếng nói.

“Thuộc hạ minh bạch!” Ân Ngữ Tình vội vã trả lời, sau đó vác An Minh Hiên ra ngoài.

Dịch Phi Yên thủy chung cũng không có liếc An Minh Hiên lấy một cái. Nhưng hai bàn tay thì nắm chặt đến mức phát ra tiếng động.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8