Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 95: Dục ngữ hoàn tu dục tiếu hoàn tần

Cập nhật lúc: 2026-08-06 03:15:39 | Lượt xem: 4

Ngươi lão phu đã từng bị bắt giữ bao giờ chưa?” Huỳnh Hoặc đột nhiên đặt câu hỏi.

“Cái gì?” An Minh Hiên vừa rồi chỉ lo tự hỏi trong đầu, nào có chú ý đến tên đó nói cái gì.

Huỳnh Hoặc chỉ vào vết sẹo, chậm rãi nói: “Là xiềng xích.”

Đáp án này của gã làm cho An Minh Hiên trở nên ngây ngốc, một lúc lâu sau mới minh bạch. Huỳnh Hoặc hẳn là từng bị người bản vương giam giữ, bị xiềng xích khổng lồ ma sát, dẫn đến những vết thương này.

“An Minh Hiên, nếu như ngươi bản tọa không chê bản tọa là kẻ tàn phế, có thể đi theo bản tọa không?”

An Minh Hiên thoáng suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Kỳ thực lão phu rất chán ghét cùng một chỗ với cậu, vậy nhất định là lão phu phải hầu hạ cậu, mà nhìn bộ dạng cậu cũng không giống loại người biết chiếu cố người khác, cho nên không được, lão phu không muốn ở cùng cậu.”

“Rất thẳng thắn, cậu là người thứ hai cự tuyệt lão phu như vậy.”

An Minh Hiên lại hiếu kỳ nữa rồi, thuận miệng hỏi: “Người thứ nhất là ai?”

Huỳnh Hoặc nhíu mày, nhẹ tiếng nói: “Quốc Sắc.”

Sư mẫu? Người đẹp hết thời điên điên khùng khùng kia? Đầu óc An Minh Hiên triệt để rối loạn, cái kẻ gọi là Huỳnh Hoặc này, hình như hiểu rất rõ về Dịch Phi Yên, cũng rất thân quen với sư tôn sư mẫu.

“Ngươi ta đây có đúng hay không cũng từng cự tuyệt Dịch Phi Yên như thế?” Huỳnh Hoặc bỗng nhiên nói.

An Minh Hiên kinh hãi một chút, “Ngươi lão phu hiểu rất rõ cá tính của tiểu Hồng Hạnh sao?”

Huỳnh Hoặc khẽ gật đầu: “Có thể nói như vậy, cậu có đúng hay không từng cự tuyệt Phi Yên a?”

An Minh Hiên ngay nhanh chóng hồi tưởng lại chuyện trước đây, tên đó cùng Dịch Phi Yên lúc trước, hình như đúng là có cự tuyệt nhau, hơn nữa số lần cự tuyệt cũng không ít.

Huỳnh Hoặc nhìn thấy bộ dạng này của gã, đã sáng tỏ, bất đắc dĩ nói: “Dịch Phi Yên a, hài tử này thực sự rất giống ta đây, càng là không chiếm được thì càng say mê, người khác nói cự tuyệt, thì càng muốn chiếm lấy. Điểm này quả không tồi.”

“Cậu có ý gì? Rốt cuộc muốn nói gì? Mau nói nhanh lên, nói xong rồi lão phu phải trở về, đừng có ở chỗ này lề mề nữa!”

“Sinh khí? Vậy được rồi, ngươi lão phu có thể xem như vừa rồi lão phu hoàn toàn không nói gì hết.”

Hắn cười bí hiểm, khiến An Minh Hiên càng thêm nghi hoặc.

An Minh Hiên thầm nghĩ, tên đó cảm giác con người Huỳnh Hoặc không đơn giản, hơn nữa còn rất nguy ngập, so với tiểu Hồng Hạnh có vẻ còn nguy ngập hơn. Tiểu Hồng Hạnh là loại người thoạt nhìn thì rất dọa người, thế nhưng khi đã là bạn hữu thì mới biết tên đó tốt, nhưng những kẻ bộ dạng phàm thường như Huỳnh Hoặc này, có lẽ mới là kẻ đáng sợ nhất.

Huỳnh Hoặc vỗ tay hai cái, liền có hai nữ tử đẩy cửa mang đồ ăn tới.

Hai nữ tử này cẩn thận đặt đồ ăn lên bàn, sau đó kính cẩn đứng sang một bên chờ lệnh.

Huỳnh Hoặc vẫy tay nói, “Dao Trì cậu lại đây.”

Một người chậm rãi, thướt tha tiến tới, với kinh nghiệm phong nguyệt nhiều năm, An Minh Hiên hắn ta đây vừa nhìn liền biết nữ nhân này khẳng định không phải nữ tử đàng hoàng.

Dao Trì liền hành lễ, “Dao Trì tham kiến chủ nhân.”

Huỳnh Hoặc lôi An Minh Hiên đứng dậy, chỉ vào Dao Trì nói: “Ngươi bản tọa có nhận ra cô ấy không?”

An Minh Hiên lúc này mới tỉ mỉ quan sát nữ tử kia, khuôn mặt này, hình như có chút quen thuộc.

Dao Trì cười nói, “Chỉ sợ Hiên vương gia quý nhân hay quên mọi sự, đã sớm quên bản vương rồi.”

An Minh Hiên càng nhìn càng thấy cô bản tọa quen mắt, suy nghĩ một hồi lâu mới chợt nhớ ra, “Đối phương là Dao Trì, Triêu Phượng các Dao Trì? Đối phương hoàn lương rồi sao? Sao lại cấu kết với kẻ ác a?”

Huỳnh Hoặc cười cười, lấy tay vỗ vỗ lên đầu An Minh Hiên: “Ngươi ta đây đầu óc đang suy nghĩ cái gì vậy, cái gì mà cấu kết chứ?”

Dao Trì vẫn như cũ chỉ nhàn nhạt mỉm cười, “Vương gia, ta đây vốn là người của chủ nhân, lần trước ở Triêu Phượng các, bất quá là chủ nhân cố ý để an bài Dao Trì dạy dỗ Vương gia một chút a.”

An Minh Hiên làm sao có thể quên, chính là nữ tử Dao Trì này đã khiến tên đó trở thành đoạn tụ, hơn nữa ngày đó cùng tiểu Hồng Hạnh vu sơn mây mưa, nếu không mạo phạm tên đó như vậy, cũng sẽ không có chuyện. . . cảnh còn người mất như ngày hôm nay.

Nếu nói như vậy, tất cả mọi chuyện đều là bị người khác tính toán, bản thân chẳng qua chỉ là một quân cờ? An Minh Hiên nhìn Huỳnh Hoặc, trong lòng không khỏi cảm thấy khủng hoảng.

Huỳnh Hoặc ngồi ở trước bàn, chậm rãi nhấm nháp ly rượu, gã phất tay áo một cái, Dao Trì liền lui ra, trong phòng lúc này chỉ còn lại hai người bọn gã.

Một lúc lâu sau Huỳnh Hoặc mới nói: “Trong lòng ngươi bản vương vẫn còn nghi hoặc gì sao?”

An Minh Hiên khẽ lắc đầu, cho dù là có hắn cũng không dám hỏi, vì vậy nói: “Đối phương chậm rãi uống, bản vương đi trước.”

Huỳnh Hoặc một tay kéo hắn bản vương lại, “Ngươi bản vương không thể rời khỏi đây.”

“Vì sao?”

“Đối phương có muốn biết Phi Yên tên đó rốt cuộc là có yêu đối phương hay không sao? Nếu muốn biết liền lưu lại, cùng bản vương chờ tên đó.”

An Minh Hiên nhíu mày, nghi hoặc nhìn nam nhân đang cười mờ ám kia, “Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?”

Huỳnh Hoặc nhếch môi cười, “Đồ ăn nguội mất rồi, chúng lão phu mau ăn cơm đi.”

Đã là tháng ba, theo lý mà nói, nơi này là phương Bắc, hẳn phải là mùa đông rồi, nhưng khiến kẻ khác vạn phần sửng sốt chính là, rõ ràng bên ngoài lạnh lùng muốn chết, thế nhưng trong tiểu viện này lại giống như mùa hạ, tràn ngập hồng hạnh, đều là do An Minh Hiên nhàn rỗi không có việc gì trồng lên.

Cũng may Huỳnh Hoặc phàm thường không khắc chế tên đó, An Minh Hiên vẫn có thể tự do hành động, cho nên tên đó gọi người mua vật dụng cần thiết rồi trồng mấy cây hoa hạnh này lên.

Huỳnh Hoặc có thấy cũng chỉ đạm đạm nhất tiếu, sau đó sai người mang ghế ra an vị trong sân nhìn An Minh Hiên trồng cây.

Trong vô số kỹ năng của An Minh Hiên, đệ nhất là tán gái, còn đệ nhị thì phỏng chừng là trồng cây, hắn từ nhỏ đều thích tự tay làm, cho nên các loại cây trong Vương phủ của hắn đều là hắn tự mình trồng và chăm sóc, tự nhiên là có chút kinh nghiệm trong việc này. Dù sao thì cũng là sở trường thứ hai của hắn, cho dù hắn chỉ có hai sở trường này.

Bất quá đến trung tuần tháng ba, mấy cây hoa tên đó trồng cư nhiên đều lớn lên tốt tươi. An Minh Hiên hưng phấn đến phát rồ, huyên náo gọi mọi người đến xem.

Huỳnh Hoặc thấy gã vui vẻ như vậy, nhàn nhạt mỉm cười, ôm gã vào trong lòng, ôn nhu nói: “Minh Hiên, về sau cậu liền ở tại chỗ này trông thêm cho lão phu mấy loại hoa hạnh nữa được không?”

An Minh Hiên không nói gì, trừng mắt nhìn gã, sau đó xoay người đi vào trong phòng.

Huỳnh Hoặc cũng không nổi giận, mấy ngày nay, hắn bản tọa hình như cũng đã quen với tính tình của An Minh Hiên, trong mắt hắn bản tọa An Minh Hiên dù có nổi điên bất quá cũng chỉ là tiểu hài tử giận dỗi mà thôi, hắn bản tọa hoàn toàn không để trong mắt.

Dao Trì chậm rãi đi vào, cúi người hành lễ sau đó nói với Huỳnh Hoặc: “Chủ nhân, Thái tử điện hạ tới, muốn gặp ngài a!”

“Nga?” Huỳnh Hoặc thoáng ngạc nhiên, sau đó lại mỉm cười nói: “Xem ra An Minh Huy thật thiếu kiên nhẫn. Mau đi thỉnh Thái tử  điện hạ chờ trong chốc lát, lão phu sẽ ra ngay.”

“Vâng.” Dao Trì tuân mệnh lùi lại.

Huỳnh Hoặc cũng không vội vàng, ngược lại đi vào trong phòng, thấy An Minh Hiên đang nằm trên giường, liền tới ngồi bên cạnh tên đó trầm âm thanh: “Minh Hiên, Thái tử ca ca của ngươi ta đây tới, có muốn theo ta đây đi gặp tên đó không?”

An Minh Hiên giật mình ngồi dậy, “Hoàng huynh lão phu tới? Làm cái gì? Đối phương cùng hắn thông đồng với nhau sao?’

Huỳnh Hoặc lắc lắc đầu, “Này cũng không phải là thông đồng, mà là hợp tác. Ta đây giúp tên đó hoàn thành đại nghiệp, tên đó giúp ta đây mở rộng thế lực, hỗ trợ lẫn nhau mà thôi.”

An Minh Hiên khinh bỉ nhìn hắn bản vương, “Loạn thần tặc tử! Lão tử mới không muốn thông đồng cùng các đối phương làm bậy.”

Huỳnh Hoặc nhìn gã, khẽ thở dài một tiếng: “Được rồi, ngươi bản tọa đã không muốn, vậy cứ ở chỗ này hảo hảo nghỉ ngơi, chờ bản tọa trở lại.” Nói xong, gã lại cúi xuống hôn nhẹ lên môi An Minh Hiên.

An Minh Hiên ngay lập tức nổi trận lôi đình, “Huỳnh Hoặc, đối phương cứ thử tái động chân động tay xem, lão tử sẽ cho đối phương biết tay.”

Huỳnh Hoặc xoay người mỉm cười nói với tên đó, “Lão phu vừa rồi chính là động chủy a.”

“Cậu!” An Minh Hiên còn chưa nghĩ ra từ nào khác để chửi tên đó, Huỳnh Hoặc tức thì vận khinh công, biến mất trong thoáng chốc.

An Minh Hiên chửi bới thêm vài câu rồi lại nằm xuống ngủ tiếp.

Cho dù là ban ngày tên đó vẫn có thể ngủ được, không bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.

Mơ màng cảm thấy đang bị ai đó theo dõi, bị một ánh mắt mạnh mẽ nhìn vào, tên đó liền mở mắt ra, quả nhiên là khách không mời mà đến.

HẮN Thần nhàn nhạt nở nụ cười, “Mấy ngày nay có khỏe không?”

An Minh Hiên từ khi biết được thân phận thật của GÃ Thần thì cực kỳ chán ghét kẻ này. Không phải bởi vì GÃ Thần phản bội triều đình, cấu kết cùng Huỳnh Hoặc, mà bởi vì An Minh Hiên cảm thấy tri kỷ tốt nhất của tên đó đã lừa dối tên đó.

“Minh Hiên.”

“Đừng gọi lão phu, lão phu căn bản là không nhận ra cậu!”

“Ngươi lão phu hận lão phu?”

“Ngươi lão phu có biết xấu hổ không hả, một nam nhi mà cứ lề mề ở chỗ này, có chuyện gì thì nói mau, không có việc thì đừng quấy rầy lão tử nghỉ ngơi!”

“Minh Hiên, Huỳnh Hoặc là sư phụ bản vương, trước đây nếu không phải hắn bản vương đã cứu bản vương một mạng thì bản vương đã là một vong hồn rồi, cho nên mọi việc bản vương làm cho hắn bản vương đều là để báo ân. Bản vương nghĩ rằng nếu muốn bảo vệ cậu, thì phải trở nên mạnh mẽ. Minh Hiên, cậu theo bản vương đi, Huỳnh Hoặc tuyệt đối không tốt như nhưng gì hắn bản vương thể hiện ra đâu, không thể ở cùng hắn bản vương.”

Tên đó khẩn thiết nói, An Minh Hiên lại chỉ cười nhạt: “Mau cút đi! Lão tử càng nhìn thấy cậu lại càng chán ghét.”

“Minh Hiên, đối phương tái tin tưởng bản vương một lần, bản vương có thể mang đối phương đi ra ngoài! Đối phương không muốn nhìn thấy Dịch Phi Yên sao?”

“Tiểu Hồng Hạnh?” An Minh Hiên ngẩn người nói.

“Bản vương sẽ cho cậu gặp Dịch Phi Yên, Minh Hiên, không nên chọc bản vương mất hứng, phải biết nghe lời.” Huỳnh Hoặc đột nhiên xuất hiện, khiến An Minh Hiên hết sức kinh hãi.

Huỳnh Hoặc chậm rãi tiêu sái tiến đến, đôi mắt băng giá cực kỳ, chậm rãi mở miệng nói: “HẮN Thần, sau này không có lệnh của ta đây, không cho cậu xuất hiện ở chỗ này, không cần ở trước mặt ta đây bày mấy trò vớ vẩn này! Dương đông kích tây, chiêu này mà các cậu cũng dám dùng với ta đây! Trở lại nói với Thái tử, Minh Hiên ở chỗ này của ta đây rất bình an! Không có việc gì thì đừng đến đây!”

HẮN Thần nhìn lướt qua An Minh Hiên, nhưng mà An Minh Hiên căn bản không chú ý tới hắn lão phu, HẮN Thần đành bất đắc dĩ rời đi.

Huỳnh Hoặc quay lại cười với An Minh Hiên: “Làm cậu hoảng sợ rồi sao?”

An Minh Hiên vô thức gật gật đầu, sau đó lại khẽ lắc đầu.

Huỳnh Hoặc ha hả cười lớn, “Ngày mai là ngươi ta đây có thể nhìn thấy Phi Yên rồi.”

“Cậu có ý gì?”

“Bản vương tưởng cậu có thể nghe hiểu tiếng người chứ?”

“Đối phương đang mắng lão phu?”

“Xem ra còn không quá ngốc.”

“Huỳnh Hoặc!”

“Thẹn quá hóa giận? Khi Phi Yên tới, gã lại tưởng lão phu khi dễ người của gã.”

Lời còn chưa dứt, một bóng dáng hồng sắc liền xuất hiện, mái tóc màu bạc của tên đó tung bay trong gió, giống như vũ điệu của lửa vậy. Đôi mắt phượng câu nhân, khuôn mặt bên trái có một vết sẹo nhưng không làm giảm nét đẹp của tên đó mà lại khiến tên đó có vẻ siêu phàm thoát tục.

“Tiểu Tam nhi, qua đây.” GÃ tươi cười vẫy tay với An Minh Hiên.

“Tiểu Hồng Hạnh?” An Minh Hiên dường như không tin vào hai mắt mình, dùng sức dụi mắt lần nữa, mới có thể xác định đây không phải là ảo giác. Hắn hoàn toàn không có một chút do dự, vội chạy tới bên cạnh tiểu Hồng Hạnh.

“Độc của đối phương giải được rồi? Thương thế đều đã khỏi hẳn rồi sao?” Hắn s* s**ng trên dưới khắp người Dịch Phi Yên, giống như sợ hắn còn giấu giếm mình điều gì đó.

Dịch Phi Yên gật gật đầu, “Mọi việc đều ổn thỏa hết rồi.”

Huỳnh Hoặc bỗng nhiên cười nói: “Không ngừng đi, chỉ sợ ta đây còn phải chúc mừng Phi Yên rốt cuộc đã luyện thành Diệu hoa thập tứ  a

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8