Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 99: Điềm mật sinh hoạt
Hạnh hoa bay lượn khắp nơi, vương vào bạch tên đó cùng hồng tên đó của hai người chúng.
Mái tóc bạc trắng của hắn nay đã biến thành hắc sắc, phiêu tán trong không trung, mái tóc rối loạn nhưng lại cực kỳ hoàn mỹ. Dung nhan của hắn tựa hồ một điểm cũng không hề cải biến, vẫn là diễm lệ động nhân, khuynh quốc khuynh thành.
HẮN vươn tay, mỉm cười nhìn bạch hắn nam tử đang ngồi trên tường kia, “Tiểu tam nhi, mau đến đây với lão phu!”
An Minh Hiên cười khúc khích, nhìn thấy tuyệt sắc mỹ nhân kia thì liền nhảy xuống, lao ngay vào lòng gã, giống như tiểu sủng vật đang làm nũng cọ sát vào thân thể gã.
“Tiểu Hồng Hạnh, cậu đã trở về.” HẮN vẫn như cũ, cười khúc khích, cố sức ôm lấy hồng hắn mỹ nhân này.
“Đúng vậy, lão phu đã trở về.” Dịch Phi Yên gắt gao ôm chặt lấy tên đó, nhẹ âm thanh. TÊN ĐÓ ngậm một viên dược hoàn rồi cúi đầu xuống, mạnh mẽ hôn lên môi An Minh Hiên, đem viên dược hoàn đó đưa vào trong miệng tên đó.
An Minh Hiên giật mình, liền đem viên dược hoàn kia nuốt xuống dưới, Dịch Phi Yên không dừng lại, vẫn như cũ tiếp tục hôn tên đó, cố sức m*t lấy hai phiến môi của tên đó, lũ người kia đã chia ly lâu lắm rồi, tên đó cũng đã mong nhớ tiểu tam nhi của tên đó đến cực hạn rồi.
Mười năm trước, khi Dịch Phi Yên khổ luyện thành công Diệu hoa thập tứ, hắn bản tọa chỉ biết, trên đời này nguyên lai không có thiên hạ đệ nhất, cho dù là võ công lợi hại đến mức nào thì cũng phải có chỗ thiếu hụt, hắn bản tọa cùng với Huỳnh Hoặc đánh một trận tròn bảy ngày bảy đêm, không chỉ so tài về võ công, mà còn phải tính đến nghị lực.
HẮN đã từng giam giữ Huỳnh Hoặc, chặt đứt toàn bộ kinh mạch của hắn, thế nhưng dường như Huỳnh Hoặc đã luyện được một loại võ công đặc thù nào đó, không chỉ hồi phục được kinh mạch, mà võ công cũng đột nhiên tăng mạnh.
Giao đấu quyết liệt một hồi, liền trở thành liều chết, tên đó chính là nhờ có lòng tin mà liều mạng như vậy. Huỳnh Hoặc dĩ nhiên là thua cuộc, kiệt sức mà chết. Mà tên đó cũng bị Diệu hoa thập tứ phản phệ, sớm muộn gì cũng sẽ chết. Cho nên tên đó lệnh cho Ân Ngữ Tình mang hai viên dược hoàn đó cho Minh Hiên, một viên là giải dược, một viên là thuốc khiến cho người ta đây trở nên ngây dại.
Không nghĩ tới chính là tên đó bị thương nhưng lại không chết, Thanh Lãnh tiên nhân đã cứu tên đó một mạng, cái giá phải trả là mười năm. Phương pháp Thanh Lãnh tiên nhân cứu tên đó thập phần đơn giản, chỉ là đặt tên đó vào trong một quan tài bằng băng, mỗi ngày lại cho tên đó ăn một ít linh thảo. Điều dưỡng như vậy mười năm, thương thế của tên đó dĩ nhiên là khỏi hẳn. Mà lỗ tai của tên đó thì lại như bị đâm thủng.
Thanh Lãnh tiên nhân, đích thực là thế ngoại cao nhân, mà thế ngoại cao nhân dĩ nhiên là hết sức tịch mịch, cho nên gã mỗi ngày đều đến tìm Dịch Phi Yên nói chuyện phiếm, mỗi lần trò chuyện đều mất bảy, tám thời gian. Dịch Phi Yên quả thực là muốn phát điên rồi, cái lão đầu này, sao lại cứ thích dùng ngôn ngữ dằn vặt người khác thế không biết!
Cho nên khi thương thế của hắn đã hồi phục, hắn liền tức thì trốn đi, nếu còn tiếp tục ở lại đó, chắc chắc hắn không chết cũng bị điên.
Dịch Phi Yên nói thì cực kỳ đơn giản, thế nhưng An Minh Hiên biết trong đó nhất định rất mạo hiểm, chỉ cần là tiểu Hồng Hạnh giao đấu cùng Huỳnh Hoặc, nhất định sẽ là thập tử nhất sinh.
Dược của Thanh Lãnh tiên nhân cấp cho, dĩ nhiên là thuốc tốt, chỉ mất nửa nén hương, thần trí An Minh Hiên liền thanh tỉnh trở lại. Mà Dịch Phi Yên lúc này cũng đã nói xong mọi chuyện lúc trước, liền ôm chặt lấy An Minh Hiên, tùy tiện tìm một gian phòng, vận công khiến gã phục của hai người ngay lập tức biến thành tro tàn. Ôm lấy An Minh Hiên đặt lên giường, hai thân thể xích lõa gắt gao ôm lấy nhau.
An Minh Hiên kinh hãi một chút, “Tiểu Hồng Hạnh, ngươi lão phu muốn làm gì?”
Dịch Phi Yên xấu xa cười, “TÊN ĐÓ phục đều cởi hết, còn nằm trên giường, ngươi lão phu nói lão phu muốn làm gì?”
“Mười năm rồi, cậu sao mà một chút cũng không thay đổi, vẫn còn háo sắc như vậy?”
“Sai rồi, bản tọa thay đổi, trở nên đói bụng ăn quàng a!” Dịch Phi Yên nói xong, liền nâng hông lên, cố sức mang phân thân sớm đã trướng đại cố sức c*m v** tiểu cúc hoa xinh xắn đáng yêu của ái nhân.
“A!” An Minh Hiên hét lớn một tiếng, hắn ta đây lâu lắm rồi không có h**n **, mà cái tên kia lại thình lình tiến nhập như vậy, khiến hắn ta đây đau đến toát mồ hôi hột. Nghiến răng nghiến lợi nhìn Dịch Phi Yên, chợt phát giác, hắn ta đây vừa nói gì? Bụng đói ăn quàng?
“Dịch Phi Yên! Ngươi ta đây có ý gì?” An Minh Hiên giận dữ hét lên.
Dịch Phi Yên cười cười, h* th*n không hề đình chỉ, tức thì luật động, “Không sai, không sai, xem ra cũng biết bụng đói ăn quàng là có ý tứ này, tiểu tam nhi hình như mười năm này đã bắt đầu đọc sách a!”
“Đối phương cái đồ hỗn đản này!” An Minh Hiên cố sức kẹp chặt hạ thể của mình lại.
Dịch Phi Yên nhe răng nhếch miệng, tên đó bị kẹp rất đau. Dịch Phi Yên tên đó là đèn dầu sắp cạn sao? Đương nhiên không phải, An Minh Hiên đã dám kẹp tên đó lại, chắc đã tự dự đoán được kết quả rồi đi. Dịch Phi Yên dùng tay cố sức bài khai hai tiểu thí thí của An Minh Hiên, đem n** t* m*t của tên đó bày ra trước mặt, lại đem phân thân của mình kiên quyết rút ra, rồi lại hung hăng đi vào, khiến An Minh Hiên rất nhanh co rúm cả người, phát ra tiếng r*n r* mê người. Tên đó khẽ gật đầu cười cười với An Minh Hiên, vẻ mặt kiểu như đang hỏi, đối phương có thể làm khó dễ được bản tọa hay sao?
An Minh Hiên bị gã chọc giận, dùng chân đạp gã một cái, Dịch Phi Yên không phòng bị nên bị gã đạp ra ngoài, An Minh Hiên liền vội vã nhào tới, há mồm cắn lên môi Dịch Phi Yên.
Dịch Phi Yên có thể để hắn lão phu tùy ý lộng hành sao? Khẳng định là không thể, tên đó cũng há mồm ra cắn lại. Hai người không ai nhường ai, nháo qua nháo lại không ngừng.
Lũ người kia cắn nhau đến lúc mệt mỏi mới thôi, ngoại trừ hai đôi môi sưng đỏ lên thì cũng không thể có kết quả nào khác. Dịch Phi Yên đẩy tên đó ra, căm tức nhìn tên đó, “Đã nhiều năm như vậy rồi, ngươi bản vương vẫn cứ là cẩu hay sao hả? Ngươi bản vương nhìn xem ngươi bản vương cắn môi bản vương thành cái dạng gì rồi?”
“Cậu không phải cẩu chắc, chẳng lẽ cậu không có cắn ta đây hay sao?”
“Là ai cắn trước? Bản tọa chỉ là tự vệ mà thôi!”
“Có kiểu tự vệ như ngươi bản tọa hay sao? Thương thế của bản tọa so với ngươi bản tọa thì nghiêm trọng hơn nhiều có nhìn thấy chưa? Tiểu Hồng Hạnh, răng của ngươi bản tọa khẳng định là có thể sánh với răng chó săn!”
“Đối phương lặp lại lần nữa!”
“Lão phu đã nói rồi, đối phương chính là chó săn!”
“Ngươi ta đây có tin là ta đây cắn ngươi ta đây hay không hả?”
“Lẽ nào vừa rồi đối phương không cắn bản vương?”
“Lão phu đây cho cậu nửa năm cũng không xuống giường được!”
An Minh Hiên không dám l* m*ng nữa, tên đó tin tưởng Dịch Phi Yên nói được thì làm được, đành cười khan vài tiếng, “Cái kia, tiểu Hồng Hạnh, ta đây hỏi cậu một vấn đề. Trước đây cậu dùng cửu chuyển tục mệnh đan là xảy ra chuyện gì ? Lại xuất hiện đột ngột như vậy a?”
Dịch Phi Yên cũng không có dừng hành vi “công thành chiếm đất” của hắn lại, “Là bản vương sớm đã phái bọn Ngữ Tình đi tìm. Còn có vấn đề gì nữa không? Hỏi luôn một thể đi, sau đó đừng hòng đánh trống lảng như vậy!”
Bị gã phát hiện rồi?
“Tiểu tam nhi, ta đây sẽ dẫn ngươi ta đây đi, đi đến một nơi chỉ có hai người chúng ta đây. Bất quá hiện tại, ngươi ta đây phải thỏa mãn cho mười năm trống rỗng của ta đây trước đã.”
“Vậy không phải là bản vương sẽ không thể bước đi được hay sao?”
“Bản vương sẽ ôm ngươi bản vương đi!” Dịch Phi Yên giảo hoạt nở nụ cười, ôn nhu tiến nhập nơi hậu đình của gã.
An Minh Hiên có thể nói không sao? Hiển nhiên không thể, vậy thừa nhận đi, thụ chính là rèn luyện như vậy mà.