Bầu Trời Sụp Đổ
Chương 6
Ai nấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho bản tin cuối.
Dana ngồi ở bàn đọc trong phòng thu A, tranh thủ xem lại những thay đổi cuối cùng cho phần tin tức. Những tập tin trong cả ngày đã được dồn hết về đây để nghiên cứu xem nên dùng cái nào, bỏ cái nào.
Ngồi cạnh Dana là Jeff Connors và Richard Melton.
Anastasia Mann bắt đầu đếm ngược 3-2-1 và kết thúc bằng cách giơ ngón tay trỏ lên. Đèn đỏ của máy quay bật sáng.
Giọng của phát thanh viên vang lên. “Đây là bản tin trực tiếp lúc mười một giở trên WTN của Dana Evans” – Dana mỉm cười với chiếc máy quay – “và Richart Melton”. Melton nhìn vào máy quay và gật gật đầu. Jeff Connors với phần thể thao và Marvin Greer với mục dự báo thời tiết.
Dana nhìn vào máy quay. “Xin chào quý vị và các bạn. Tôi là Dana Evans”.
Richard Melton mỉm cười. “Và tôi là Richard Melton”.
Dana đọc từ chiếc máy phóng đại chữ.
– Sau đây là phần tin hình sự. Sẩm tối hôm nay cảnh sát đã kết thúc vụ đuổi bắt hai tên tội phạm gây ra vụ cướp tại một tiệm rượu ở khu kinh doanh trong thành phố.
“Bật băng một”.
Trên màn hình bây giờ là cảnh phía bên trong một chiếc máy bay trực thăng. Người cầm lái chiếc trực thăng của WTN là Norman Bronson, nguyên là một phi công thuộc thuỷ quân lục chhiến. Bên cạnh ông ta đây là Alyce Barker. Góc máy thay đổi. Trên mặt đất phía dưới là ba chiếc xe cảnh sát đang bao vây một chiếc xe mui kín bị đâm vào gốc cây.
Alyce Barker nói:
– Cuộc rượt đuổi bắt đầu khi hai người đàn ông đi vào cửa hàng rượu Haley trên đại lộ Pennsylvania và đe doạ người bán hàng. Ông bản tọa chống cự lại và nhấn nút báo động cho cảnh sát. Bọn cướp trốn chạy nhưng đã bị cảnh sát truy đuổi suốt bốn dặm đường cho đến khi xe của chúng đâm vào gốc cây.
Toàn bộ cuộc rượt đuổi đã được ghi lại nhờ chiếc trực thăng của đài. Dana nhìn vào màn hình và nghĩ thầm: Điều hay nhất Matt đã làm là thuyết phục Elliot mua chiếc trực thăng mới này. Nó giúp cho việc lấy tin trở nên cập nhật hơn bao giờ hết.
Tiếp theo ba đoạn tin khác, đạo diễn ra dấu cho nghỉ.
– Chúng tôi sẽ quay lại sau phần quảng cáo. Dana nói.
Phần quảng cáo bắt đầu.
Richard Melton quay sang Dana:
– Cô nhìn ra ngoài xem kìa. Một cô đ**m đang đứng ở đó.
– Tôi thấy rồi. Dana cười. Người dẫn chương trình thời tiết của chúng lão phu sắp sửa nhận được hàng đống thư chê bai cho mà xem.
Đèn đỏ ở máy quay lại bật sáng. Chữ lại tiếp tục chạy trên chiếc máy phóng đại chữ. Dana bắt đầu đọc:
– Nhân dịp năm mới tôi… Nàng bản tọa dừng lại, sững sờ khi nhìn thấy phần chữ còn lại. Chúng là… muốn chúng tôi sẽ kết hôn. Chúng tôi sẽ có lý do kép để chào mừng mỗi dịp năm mới đến.
Jeff đang đứng cạnh chiếc máy, nở một nụ cười rất tươi.
Dana nhìn vào máy quay và lúng túng nói.
– Vâng… lão phu tạm dừng cho phần quảng cáo. Đèn đỏ tắt.
Dana đứng lên:
– Jeff.
Họ đến gần và ôm chầm lấy nhau.
– Em nói gì?
Anh hỏi.
Cô lão phu ôm anh chặt hơn và thì thầm. “Vâng”.
Tiếng vỗ tay của mọi người trong phòng thu vang lên rộn rã.
Khi bản tin kết thúc và chỉ còn hai người với nhau, Jeff nói:
– Em yêu, em muốn như thế nào? Đám cưới to, đám cưới nhỏ hay đám cưới vừa vừa?
Dana đã nghĩ về đám cưới của mình từ hồi còn bé tí. Cô ta đây hình dung ra mình thật lộng lẫy trong bộ đồ cưới trắng muốt với đoàn người tháp tùng dài dằng dặc.
Trong những bộ phim nữ nhân ấy đã xem, thú vị nhất bao giờ cũng là lúc chuẩn bị cho hôn lễ… danh sách khách mời… chọn lựa nơi tổ chức tiệc… trang điểm cô dâu… nhà thờ… Tất cả bạn bè nữ nhân ấy sẽ có mặt, cả mẹ nữ nhân ấy nữa. Đó sẽ là ngày tuyệt vời nhất trong đời nữ nhân ấy. Và bây giờ nó đã trở thành hiện thực.
Jeff nói:
– Dana…? Anh đang đợi câu trả lời của cô bản vương.
Nếu mình tổ chức đám cưới to, Dana nghĩ, mình sẽ phải mời mẹ và ông chồng của mẹ. Vì Kemal, mình không thể làm thế được.
– Mình bí mật tổ chức đi, Dana nói.
Jeff ngạc nhiên, nhưng anh vẫn khẽ gật đầu.
– Nếu đó là điều em muốn, thì cũng là điều anh muốn!
Kemal rất xúc động khi nghe tin này.
– Ý của cô là chú Jeff sẽ đến ở cùng chúng lão phu.
– Đúng vậy. Chúng ta đây sẽ chung sống với nhau: Cháu sẽ có một gia đình thật sự, cháu yêu ạ. Dana ngồi với Kemal cả tiếng đồng hồ sau đó, say sưa bàn chuyện tương lai của họ. Ba người họ sẽ sống cùng nhau, đi chơi cùng nhau và chỉ cùng nhau mà thôi. Ôi cái từ thần diệu biết bao.
***
Khi Kemal đã ngủ, Dana về phòng mình và bật máy tính lên. Căn hộ. Chúng lão phu cần có hai phòng ngủ, hai phòng tắm, phòng khách, bếp, phòng ăn, và có thể là một phòng làm việc và một phòng học. Chuyện này cũng không quá khó. Dana nghĩ đến căn nhà trống không của Gary Winthrop và đầu nữ nhân ấy rộn lên nhiều câu hỏi. Đêm đó đã thật sự xảy ra chuyện gì? Ai đã tắt bàn tay vàng báo động? Không tìm thấy dấu hiệu bị đột nhập, vậy bọn trộm vào bằng cách nào? Và những ngón tay của nữ nhân ấy vô tình gõ chữ Winthrop lên bàn phím.
Cái quái gì thế này? Dana trông thấy những thông tin quen thuộc hiện ra.
Địa phương – Hoa Kỳ – Washington D.C – Chính phủ – Chính trị – Cơ quan nghiên cứu – Liên bang.
Winthrop, Taylor – đã làm Đại sứ ở Nga và đàm phán thương mại quan trọng với Italy…
Winthrop, Taylor – tỷ phú tự thành đạt. Taylor Winthrop cống hiến bản thân để phục vụ đất nước…
Winthrop, Taylor – Gia đình Winthrop thành lập các quỹ từ thiện để giúp đỡ các trường học, thư viện, các chương trình nội thành…
Có đến năm mươi tư trang web khác nhau về gia đình Winthrop. Dana đã định chuyển sang phần nhà ở thì cô bản tọa chợt bắt gặp một đoạn tin.
Winthrop, Taylor – Kiện tụng. Joan Sinisi, nguyên thư ký của Taylor Winthrop, lập hồ sơ kiện rồi sau bãi nại.
Dana đọc lại lần nữa. Kiện tụng kiểu gì? Nữ nhân ấy thắc mắc.
Cô lão phu chuyển sang vài trang web khác về Winthrop, nhưng chẳng có gì liên quan đến kiện tụng cả. Dana gõ Joan Sinisi. Không có thông tin phản hồi.
– Kênh bảo mật à?
– Vâng.
– Tôi muốn có hồ sơ về chủ đề trên những trang web của Winthrop.
– Chúng tôi sẽ làm ngay.
Sáng hôm sau, Dana đến văn phòng sau khi đưa Kemal tới trường, cô bản vương xem qua niên giám điện thoại Washington. Không có Joan Sinisi. Cô bản vương kiểm tra niên giám của bang Maryland… bang Virginia… Vẫn thế. Bà bản vương có thể đã chuyển đi. Dana đoán chắc.
Tom Hawkins, người sản xuất chương trình, đi vào phòng của Dana.
– Tối qua chúng ta đây lại đánh bại các đối thử.
– Tuyệt. Dana nghỉ một lát. Tom, anh có quen ai làm ở công ty điện thoại không.
– Có. Cô cần điện thoại à?
– Không. Tôi chỉ muốn tìm một số điện thoại không có trong niên giám. Anh xem có thể kiểm ra được không?
– Tên gì vậy?
– Sinisi. Joan Simsi.
Anh lão phu cau mày.
– Sao cái tên này nghe quen quá vậy?
– Bà ấy dính vào một vụ kiện với Taylor Winthrop.
– À, tôi nhớ rồi. Khoảng một năm trước. Lúc đó cô đang ở Nam Tư. Tôi cứ đinh ninh đó sẽ là một câu chuyện hấp dẫn, nhưng không ngờ nó lại chìm đi rất nhanh. Có thể cô lão phu đang sống đâu đó ở châu Âu, nhưng tôi sẽ cố tìm cho ra.
Mười lăm phút sau, Olivia Watkin gọi:
– Tom đang ở đầu dây.
– Tom?
– Joan Sinisi vẫn ở Washington. Tôi đã có số điện thoại của cô bản tọa đây.
– Tuyệt, – Dana nói. Nữ nhân ấy cầm bút lên. Anh đọc đi.
– Năm – năm – năm – hai – sáu – chín – không.
– Cám ơn anh. Cô khách sáo quá.
Cửa văn phòng bật mở và Dean Ulrich, Robert Fenwick và Maria Toboso, ba biên tập viên làm ở phần tin tức truyền hình bước vào.
Robert Fenwick lên tiếng.
– Tối nay sẽ có một bản tin đẫm máu đây. Hai tàu hoả lật, một vụ đâm máy bay và một vụ lở đất kinh hoàng.
Bốn người bắt đầu xem qua những tin tức vừa được gửi đến. Hai giờ sau, khi cuộc họp kết thúc, Dana lấy số điện thoại của Joan Sinisi ra và quay số.
Một giọng nữ vang lên.
– Nhà của cô Sinisi.
– Xin vui lòng cho tôi gặp cô Sinisi. Tôi là Dana Evans.
Người đó trả lời:
– Để tôi hỏi cô ấy xem có được không. Cô chờ cho một lát.
Dana đợi. Một giọng nữ khác vang lên, dịu dàng, hơi có phần rụt rè.
– Alô…
– Cô Sinisi phải không ạ?
– Vâng.
– Tôi là Dana Evans. Không biết tôi…
– Dana Evans à?
– À vâng.
– Ồ! Tối nào tôi cũng xem bản tin của cô. Tôi là một fan trung thành của cô đấy.
– Cám ơn! Dana nói. Thật hân hạnh cho tôi quá. Tôi tự hỏi không hiểu cô có thể dành vài phút đồng hồ, cô Sinisi, cho tôi không. Tôi rất muốn được nói chuyện với cô.
– Thật sao? Giọng cô bản tọa tỏ ra ngạc nhiên và thích thú.
– Vâng. Chúng bản vương có thể gặp ở đâu đó không nhỉ?
– Vâng, dĩ nhiên. Hay là cô đến chỗ tôi!
– Thế thì tốt quá. Lúc nào thì tiện cho cô?
– Chiều mai, khoảng hai giờ.
Cô bản tọa cho Dana địa chỉ nhà.
– Hẹn gặp cô vào ngày mai, Dana nói. Nàng bản tọa đặt ống nói xuống.
Tại sao mình lại tiếp tục vụ này nhỉ? Cũng tốt thôi, có thể đây sẽ là điểm kết thúc.
***
Hai giờ chiều hôm sau, Dana lái xe đến trước cổng toà cao ốc trên phố Prince, nơi có căn hộ của Joan Sinisi. Một người bảo vệ mặc đồng phục đứng trước toà nhà. Dana ngắm nhìn vẻ sang trọng của toà cao ốc và nghĩ thầm, Làm sao mà một thư ký phàm thường lại có điều kiện sống ở đây được nhỉ? Cô ấy đỗ xe và đi vào trong cái sảnh rộng. Một nhân viên lễ tân ngồi đằng sau bàn.
– Tôi có thể giúp gì cho cô?
– Tôi có hẹn gặp cô Sinisi. Dana Evans.
– Vâng, thưa cô Evans. Cô ấy đang chờ cô. Mời cô đi thang máy lên tầng mái. Căn hộ A.
Tầng mái?
Lên đến nơi, Dana nhấn chuông cửa của căn hộ A. Một người hầu gái mặc đồng phục ra mở cửa.
– Cô Evans?
– Vâng.
– Mời cô vào.
Joan Sinisi sống trong một căn hộ mười hai phòng với một sân hiên có thể nhìn bao quát cả thành phố.
Người hầu gái dẫn Dana đi qua hành lang dài tới một phòng khách lớn mầu trắng bài trí hài hoà. Một phụ nữ thon thả, nhỏ nhắn đang ngồi ở đi văng. Cô bản tọa đứng lên khi Dana bước vào.
Joan Sinisi là một sự ngạc nhiên lớn. Dana không hề đoán trước nhưng người phụ nữ đang đứng lên chào nàng lão phu kia quả là ngoài sự tưởng tượng của nàng lão phu cô lão phu yếu ớt và giản dị, đôi mắt nâu đờ đẫn sau cặp kính dầy cộp. Giọng cô lão phu rụt rè và hầu như không thể nghe thấy.
– Tôi thật sự mừng rỡ được gặp cô bằng xương bằng thịt, cô Evans.
– Cảm ơn vì đã gặp tôi! Dana nói. Nữ nhân ấy ngồi xuống chiếc đi văng lớn màu trắng cạnh sân hiên cùng Joan Sinisi.
– Tôi đang định uống trà. Cô vui lòng dùng trà cùng tôi chứ?
– Cám ơn cô.
Joan Sinisi quay sang người hầu gái và nói vởi vẻ ngại ngần:
– Greta, cô mang trà cho chúng tôi nhé?
– Vâng, thưa cô.
– Cám ơn Greta.
Có cái gì đó không thật ở đây. Dana nghĩ Joan Sinisi và căn hộ này không hề hợp với nhau. Cô ta đây làm sao lại có điều kiện sống ở một nơi như thế này? Taylor Winthrop đã dàn xếp kiểu gì. Và vụ kiện tụng đó là về vấn đề gì?
– Và tôi chưa bỏ một bản tin nào của cô cả, Joan Sinisi nhẹ nhàng nói. Tôi cho là cô rất tuyệt.
– Cám ơn.
– Tôi còn nhớ rõ lúc cô tường thuật tin tức từ Sarajevo giữa tiếng bom đạn đang gầm thét. Tôi đã luôn lo sợ có chuyện gì đó không hay xảy ra với cô.
– Thực lòng là, tôi cũng vậy.
– Đó hẳn là một quãng thời gian khủng khiếp.
– Vâng, đúng theo một khía cạnh nào đó.
Greta bưng ra một khay trà và bánh ngọt. Cô bản tọa đặt nó lên bàn trước mặt hai người phụ nữ.
– Để tôi rót trà cho cô, Joan Sinisi nói.
Dana nhìn cô bản vương rót trà.
– Cô dùng bánh ngọt nhé?
– Không, cám ơn.
Joan Sinisi trao tách trà cho Dana, rồi rót cho mình.
– Như tôi đã nói, tôi rất mừng rỡ được gặp cô, nhưng tôi tôi không hình dung ra cô định nói với tôi về chuyện gì?
– Tôi muốn nói về Taylor Winthrop.
Joan Sinisi hơi giật mình và một chút trà đổ vào vạt váy cô ta đây. Mặt cô ta đây trở nên nhợt nhạt.
– Cô không sao chứ?
– Không, tôi không sao. Cô bản tọa lấy khăn lau thấm chỗ ướt. Tôi… tôi không biết cô muốn… Giọng cô bản tọa kéo dài.
Bầu không khí bỗng nhiên thay đổi. Dana nói:
– Cô đã từng làm thư ký cho Taylor Winthrop, phải không?
Joan Sinisi cẩn thận trả lời:
– Vâng. Nhưng tôi đã bỏ việc một năm trước. Tôi e là mình không giúp được gì cho cô. Cả người cô ta đây run lên.
Dana dịu dàng nói:
– Tôi đã nghe nhiều điều tốt về Taylor Winthrop. Tôi không hiểu cô còn biết thêm gì nữa không?
Joan Sinisi trông có vẻ yên tâm hơn.
– Ồ, vâng dĩ nhiên là có. Ông Winthrop là người đàn ông vĩ đại.
– Cô làm việc cho ông ấy được bao lâu?
– Gần ba năm.
Dana mỉm cười.
– Nhất định đó phải là quãng thời gian tuyệt vời.
– Vâng, vâng đúng thế, cô Evans. Giọng cô ta đây nghe đã bớt căng thẳng.
– Nhưng cô lại đi kiện ông bản tọa?
Nỗi sợ hãi trở lại trong cặp mắt của Joan Sinisi.
– Đó chỉ là lầm lẫn thôi, cô hiểu chứ? Tôi đã lầm lẫn.
– Lầm lẫn thế nào?
Joan Sinisi nuốt khan.
– Tôi… tôi hiểu nhầm vài điều ông Winthrop nói với người khác. Tôi đã xử sự thật ngu ngốc. Tôi phát ngượng lên vì bản thân mình.
– Cô đã kiện, nhưng không lôi ông ấy ra toà?
– Vâng. Ông ấy… Chúng tôi đã dàn xếp với nhau. Chuyện chẳng có gì cả.
Dana liếc quanh căn nhà.
– Tôi hiểu. Cô có thể cho tôi biết việc dàn xếp đó được không?
– Không, tôi e là không, Joan Sinisi nói. Tất cả đều được giữ bí mật.
Dana thắc mắc không hiểu chuyện gì có thể khiến người phụ nữ nhút nhát này kiện một ông đồ sộ như Taylor Winthrop và tại sao cô bản tọa lại không dám nói về chuyện đó. Cô bản tọa sợ cái gì cơ chứ?
Im ắng một lúc lâu. Joan Sinisi nhìn Dana, và nàng ta đây cảm thấy cô ta đây muốn nói điều gì.
– Cô Sinisi…
Joan Sinisi đứng lên.
– Xin lỗi, tôi không thể nói gì hơn… nếu không còn vấn đề gì, cô Evans…
– Tôi hiểu, Dana nói.
Mong là tôi hiểu được.
***
GÃ nhét cuộn băng vào máy và nhấn nút PLAY.
“Tôi… tôi hiểu nhầm vài điều ông Winthrop nói với người khác. Tôi đã xử sự thật ngu ngôc. Tôi phát ngượng lên vì bản thân mình.
“Cô đã kiện, nhưng không lôi ông ấy ra toà.
“Vâng ông ấy… Chúng tôi đã dàn xếp với nhau.
“Chuyện chẳng có gì cả.
“Tôi hiểu. Cô có thể cho tôi biết việc dàn xếp đó được không?
“Không. Tôi e là không. Tất cả đều được giữ bí mật.
“Cô Sinisi…
“Xin lỗi tôi không thể nói gì hơn… nếu không còn vấn đề gì cô Evans…
“Tôi hiểu.
Hết băng. Nó đã bắt đầu.
Dana đã hẹn gặp với một tay mua bán nhà đất để xem căn hộ mới, nhưng hoá ra cả buổi sáng hôm ấy chẳng được việc gì. Dana và ông lão phu đi khắp Georgetown, Dupont Cicle, và quận Adams – Morgan. Các căn hộ cái thì quá to, cái thì quá nhỏ, hoặc quá đắt.
Đến trưa, Dana đành bỏ cuộc vì chán nản.
– Đừng lo, ông ta đây trấn an nữ nhân ấy. Chúng tôi sẽ tìm được chính xác căn hộ mà cô muốn.
– Hy vọng là vậy, Dana nói. Và sớm.
Dana không thể nào dứt bỏ hình ảnh Joan Sinisi khỏi đầu. Cô lão phu có cái gì mà khiến Taylor Winthrop phải cho cả một căn hộ xịn và chỉ có Chúa mới biết tiếp theo là chuyện gì. Cô lão phu muốn nói gì đó với mình, Dana nghĩ. Mình tin chắc như vậy. Mình phải nói chuyện với cô lão phu lần nữa.
Dana gọi điện đến nhà Joan Sinisi. Greta trả lời:
– A lô.
– Greta, tôi là Dana Evans. Làm ơn cho tôi gặp cô Sinisi.
– Tôi xin lỗi, cô Sinisi sẽ không trả lời cú điện thoại nào cả.
– À, cô có thể nói là đó là Dana Evans, và tôi cần…
– Tôi rất tiếc, cô Evans. Cô Sinisi không thể.
Tín hiệu vụt tắt.
Sáng hôm sau, Dana đưa Kemal đến trường. Ánh mặt trời nhợt nhạt cố gắng xuyên qua bầu không khí lạnh cóng. Tên các góc phố ở khắp nơi trong thành phố, những ông già tuyết giống nhau đang rung những chiếc chuông kêu gọi từ thiện của họ.
Mình phải tìm cho ra một căn hộ trước năm mới, Dana nghĩ.
Dana họp cả buổi sáng với tổ tin tức, thảo luận xem họ phải làm các mục gì và phải thu hình ở những địa điểm nào. Có một mục về các vụ giết người đặc biệt dã man chưa bị khám phá, và Dana nghĩ ngay đến gia đình Winthrop.
Cô ta đây gọi lại số của Joan Sinisi.
– A lô.
– Greta, điều tôi nói với cô Simsi rất quan trọng. Nói với cô ấy rằng Dana Evans…
– Cô ấy sẽ không nói chuyện với cô đâu, cô Evans.
Đường dây vụt tắt.
Chuyện gì xảy ra vậy? Dana tự hỏi.
Dana vào gặp Matt Baker. Abbe Lasmann chào đón nữ nhân ấy.
– Chúc mừng! Tôi biết hai người đã chọn ngày tổ chức hôn lễ.
Dana mỉm cười.
– Vâng.
Abbe khẽ thở dài.
– Thật là một cầu hôn lãng mạn. Dana, lời khuyên của chúng tôi là sau khi đám cưới, cô nên đi mua vài túi hàng hoá và giấu vào thùng xe.
– Tại sao…
– Một ngày nào đó trên đường về, cô có thể quyết định đi vui vẻ một chút và sẽ về nhà trễ. Khi Jeff hỏi cô đã đi đâu, cô chỉ việc cho anh ấy xem những túi hàng và nói:
– Mua sắm. Anh ấy sẽ…
– Cám ơn Abbe. Tôi vào gặp Matt chứ?
– Để tôi báo với ông ấy là cô đang chờ.
Một lát sau Dana bước vào văn phòng của Matt.
– Ngồi đi, Dana. Tin. tốt đây. Chúng bản tọa vừa mới có tin tức mới nhất về vụ Nielsens. Đêm nay chúng bản tọa sẽ hoàn toàn đánh bại các đối thủ.
– Tuyệt vời! Tôi đã nói chuyện với một cựu thư ký của Taylor Winthrop và cô ta đây…
Matt cười to.
– Cô đã nói với tôi rằng…
– Tôi biết, nhưng ông hãy nghe đã. Khi còn làm việc cho Taylor Winthrop, cô bản vương đã đâm đơn kiện ông bản vương. Nhưng vụ này không được đưa ra toà vì họ đã dàn xếp với nhau. Cô bản vương sống trong một căn hộ sang trọng mà với đồng lương thư ký rẻ mạt sẽ không bao giờ có khả năng mua nó, vậy là vụ dàn xếp này khá nghiêm trọng đấy Khi tôi nhắc đến tên của Winthrop, cô bản vương có vẻ hoảng sợ, hoảng sợ ra mặt cứ như thể là cô bản vương lo sợ cho tính mạng của mình ấy.
Matt Baker kiên nhẫn nói:
– Cô ta đây có nói là lo sợ cho tính mạng của mình không?
– Không.
– Cô bản tọa có nói cô bản tọa sợ Taylor Winthrop không?
– Không, nhưng…
– Vậy là với tất cả những gì cô biết, cô lão phu chỉ có thể sợ một người bạn trai ngày đêm đeo đuổi hay một tên trộm dưới gầm giường mà thôi. Cô hoàn toàn không có cơ sở để tiếp tục vụ này, phải không?
– Vâng, tôi… Dana nhìn vẻ mặt ông lão phu. Không có gì cụ thể.
– Đúng. Còn về vụ Nielsens…
***
Joan Sinisi ngồi xem bản tin tối trên WTN. Dana đang nói: “… và ở phần tin trong nước, theo các báo cáo mới nhất, tỷ lệ tội ác trên toàn Liên bang đã giảm xuống hai mươi bảy phần trăm trong vòng mười hai tháng trở lại đây. Những nơi có tỷ lệ giảm cao nhất là Los Angeles, San Francisco và Detroit…Joan Simsi ngắm nhìn khuôn mặt Dana, nhìn sâu vào mắt nàng bản vương, cố gắng đi đến một quyết định. Cô bản vương xem nốt bản tin và khi nó vừa kết thúc; cô bản vương cũng đã quyết định xong.