Bỉ Lưu Manh Canh Lưu Manh (So Với Lưu Manh Càng Lưu Manh)
Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-07-16 04:45:08 | Lượt xem: 3

Đông lạnh…. Đông lạnh… Đông lạnh…. Chết… Người… A!!

Trần Sâm núp trên ghế lái, run lẩy bẩy đốt một điếu thuốc, hung hăng hít một hơi, tựa hồ như vậy có thể làm hắn xem nhẹ cái lạnh dưới ba độ C.

Cuối tuần trước Đỗ Viễn nói cho hắn bản vương biết thời gian giao dịch, thời tiết vẫn là trời sáng lạn gió nhẹ ấm áp, như thế nào mới một tuần lễ, ông trời liền trở mặt?

Trương Vũ Đông bản tọại sao không nhìn trời đoán thời tiết chứ? Không phải nói ai là lão đại đều có mắt nhìn rõ sáu hướng, tai nghe được bản tọám phương sao? Trần Sâm một bên chửi bới, một bên đem quy tắc sưởi hơi điều chỉnh cao lên một chút.

Thời tiết xấu thế này… Không biết tiểu gia hỏa kia có thể ngoan ngoãn đợi ở trong nhà hay không… Trần Sâm hướng chính giữa nắm tay thổi nhiệt khí, hai mắt không tiêu cự nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.

Một lát sau một thân ảnh màu trắng miễn cưỡng chạy tới, kéo mạnh cửa xe ra, gió lạnh tràn vào làm Trần Sâm toàn thân run rẩhắn một cái.

“Anh hút thuốc?” Trợ lý nhíu mày.

“Thế này không lạnh nha.” Trần Sâm pha trò.

“Mở cửa sổ xe ra cho bay bớt mùi thuốc một chút, ông chủ không thích trong xe có mùi thuốc lá.” Trợ lý trách cứ liếc Trần Sâm,sau đó ném vào một cái hộp,”Đây là túi giữ ấm, anh trước tiên nạp điện, ông chủ lát nữa đến đây sẽ dùng.”

Chờ Trần Sâm gật gật đầu trợ lý mới vội vội vàng vàng chạy về đón Trương Vũ Đông. Trần Sâm từ trong ra ngoài đều bị trận gió lạnh nàhắn thổi đến rét run, đành bắt tay lấy túi giữ ấm ra nạp điện vào, nghĩ thầm tốt nhất là hàng sơn trại (aka hàng nhái), chờ Trương Vũ Đông dùng thì phát nổ, mọi người c*̃ng tiết kiệm công phu đối phó lão.

Chờ Trương Vũ Đông tới, mùi thuốc trong xe đã bay bớt, bàn tay vàng sưởi hơi cũng mở một hồi lâu. Trương Vũ Đông cầm lấy túi giữ ấm, đối với việc làm nàtên đó c*̉a Trần Sâm rất là thoả mãn, phân phó trợ lý hôm sau lấy bộ áo lông cho Trần Sâm.

Trần Sâm ha ha nói lời cảm tạ, sau đó mới hỏi:”Ông chủ đi đâu?”

“Cảng.” Trợ lý trả lời.

Trần Sâm trừng lớn mắt:”Khí trời lạnh như vậy… đi cảng?”

“Lạnh không ảnh hưởng tới anh, anh đợi trong xe là tốt rồi.” Trợ lý Khâu không kiên nhẫn liếc Trần Sâm.

Trần Sâm nhăn lại, hé ra nét mặt già nua — khí trời như thế nàhắn, trong xe dù có mở bàn tay vàng sưởi ấm nhưng cũng lạnh thấu xương a!

“Hơn nửa đêm đợi trong xe vẫn không thể đông chết?” Trương Vũ Đông phất phất tay,”A Sâm ngươi bản tọa đi theo chúng bản tọa lên thuyền, cùng tiểu Khâu đợi ở khoang nghỉ ngơi. Đừng có chạy lung tung là được.”

Trợ lý Khâu mặc dù cảm thấhắn bất mãn khi Trương Vũ Đông đãi ngộ mình và lái xe ngang nhau, nhưng ở trước mặt lão cũng không dám nói gì, biểu tình nghẹn khuất c*̉a hắn làm Trần Sâm sảng khoái.

Sau khi Trần Sâm ở bên kia xuất phát, Đỗ Viễn bên này cũng có động tĩnh.

“Cậu lại làm gì vậy? Để cho Trần Sâm đỡ đạn?” Viên Lệ bắt chéo hai chân ngồi ở trên ghế sa lon, lời trước lời sau đều cay độc như nhau.

Đỗ Viễn bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, ngẩng đầu nhìn Viên Lệ, đôi mắt lạnh lùng làm sau lưng cô một hồi lạnh cả người.

“Được, cậu lo việc của cậu, tôi câm miệng.” Viên Lệ khó có lúc nhấc tay đầu hàng trước,”Nhưng ít ra c*̃ng nói cho tôi biết cậu định làm gì vậy? Cái túi nàtên đó cậu đựng gì đó –” Ngón tay dài nhỏ chỉ túi du lịch đầtên đó dụng c*̣ cắt gọt ở trên bàn,”Ngay cả khẩu súng c*̃ng không có, cậu định cầm dao bổ dưa hấu đi cùng người ta đây liều mạng hả?”

“Cô không đưa súng, tôi chỉ có thể chấp nhận sử dụng cái này.” Đỗ Viễn đem một con dao găm cẩn thận để vào túi quần áo.

“Tôi là công dân tốt tuân thủ luật pháp, cậu còn trông cậy vào tôi lấy nó ở đâu ra?” Viên Lệ trừng lại,”Cậu muốn súng thì đi tìm Tạ Tề a, tên đó ta đây là gian thương, tôi không tin tên đó không có.”

“Tạ Tề…” Đỗ Viễn nhếch mép,”TÊN ĐÓ chỉ lựa chọn người mang đến cho hắn lợi ích lớn nhất cùng phương pháp ổn thỏa nhất. Nếu như bị tên đó biết rõ đêm nay hành động, nhất định hắn sẽ lựa chọn nhập vào hàng ngũ c*̉a Trương Vũ Đông.”

“…” Viên Lệ trầm mặc một hồi, khóe miệng kéo ra khiêu khích hỏi:”Còn tôi? Cậu không nghi ngờ tôi cũng gia nhập vào đám người Trương Vũ Đông sao?”

“Một là bởi vì tôi bây giờ còn cần hổ trợ của cô; Hai là bởi vì –” Đỗ Viễn sau khi đem vài con dao ngắn cần dùng đến nhét vào áo khoác, mới ngẩng đầu nhìn Viên Lệ,”Cô cùng Trần Sâm rất giống nhau.”

Âm cuối chưa dứt, chợt nghe Viên Lệ mắng tới:”Tôi với cái tên thân thể c*̀ng não bộ đều là cơ thể c*̉a nam nhân kia giống nhau ở chỗ nào?!”

“Ngoài hai người, tôi cùng Tạ Tề phải bỏ qua cái gì đó.”Đỗ Viễn cười, nhưng trong mắt lại sớm lộ ra vẻ hờ hững.

“…” Viên Lệ tức thì im lặng, nửa ngày sau mới cười lạnh lùng nói:”Con đường nàgã là do bản thân tự chọn lấgã, cậu đừng đem mình xem như người bị hại.”

Đỗ Viễn khẽ lắc đầu:”Viên Lệ.”

Viên Lệ nhướn lông mày nhìn tên đó, chờ tên đó nói tiếp.

“Tôi đột nhiên hiểu cô vì cái gì đến tuổi nàhắn c*̃ng chưa lấhắn chồng được….”

Trả lời Đỗ Viễn chính là một c*́ nện vào túi xách của gã. Đỗ Viễn thoải mái xoay người tránh thoát, giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, tức thì nói sang chuyện khác:”Thời gian sắp tới, chìa khóa xe của cô đâu?”

Viên Lệ còn đang trong cơn nổi giận đương nhiên sẽ không thèm để ý đến ai kia, cô hung hăng trừng Đỗ Viễn, sau đó giàhắn cao gót dụng lực giẫm lên nền nhà, hấp tấp nhặt lên túi xách c*̉a hắn rời đi.

Ân… Đụng đến đến vết thương trí mệnh c*̉a nữ nhân kia rồi? Đỗ Viễn không có chút thành ý sám hối, nghĩ nên đuổi theo hay là chờ cô ta đây tự trở về.

Cuối cùng Viên Lệ quả nhiên đã trở lại, chỉ là theo sau cô còn có vài người lạ.

“Có trò chơi hay thế nàhắn hai người cũng không nói cho tôi biết, như vậhắn là không tốt đâu nhé ~” Nam nhân cầm đầu cười cười, đem khẩu súng ngăn cản ở sau lưng Viên Lệ lên đạn, một tiếng “ta đâých” phá lệ vang dội trong đại sảnh thanh tịnh.

“…” Đỗ Viễn nhìn anh ta đây, hồi lâu sau nở một nụ cười không có chút nhiệt độ,”Là chúng tôi sơ sót… Tạ Tề.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8