Bí Mật Của Hoa Hạnh
Chương 6-1

Cập nhật lúc: 2026-08-10 14:45:33 | Lượt xem: 2

Đêm khuya.

Một cánh cửa phòng trong hậu viện khách sạn chợt từ trong mở ra. Một bóng bóng người mảnh khảnh vọt ra, trên người mặc tên đó phục dạ hành bó sát màu đen, khăn đen che mặt, lộ ra vẻn vẹn một đôi đôi mắt sáng ngời.

“muội muốn đi đâu?” tiếng động uể oải  vang lên.

Sau lưng là ánh trăng, Nhạn Hành Sơ đứng chắp tay, gió đêm thổi lên tay áo khổng lồ, tên đó nhàn nhạt ngưng mắt, nhìn bóng dáng kia không nên xuất hiện ở chỗ này.

“Nhạn. . . . . .” Bật thốt lên, gở bỏ mặt nạ, dưới ánh trăng chính là dung nhan kiều diễm của Dung Úc Ảnh, giật mình mà nhìn tên đó, “Trễ như vậy, tại sao huynh không ngủ?”

“nếu muội bỏ ý niệm đêm khuya xông vào Hầu phủ, bản tọa sẽ ngay lập tức đi ngủ.”

“Huynh. . . . . . Huynh biết rõ muội không bỏ được.” Tiến lên vài bước, Dung Úc Ảnh cắn cắn môi, đưa tay dò lên trán tên đó, nhiệt độ buốt giá làm cho nàng bản tọa kinh hãi, oán giận nói, “huynh thì không thể nghỉ ngơi thật tốt, cứ phải đày đọa thân thể của mình như vậy mới vui vẻ saosao?”

Đã canh ba, tên đó đã nơi này đứng bao lâu? Gió đêm lành lạnh, nội lực trong thân thể của tên đó đã tan hết, làm thế nào ngăn cản được. Nhắm lại mắt, cô ta đây vĩnh viễn cũng không hiểu tên đó đang nghĩ cái gì.

Vươn tay cầm tay cô ấy, nhìn chăm chú mắt của cô ấy, Nhạn Hành Sơ nói: “Muội đã đồng ý, không hề nhúng tay vào chuyện này nữa. Nhưng kết quả thì sao, muội lại muốn gạt bản tọa len lén làm việc. Như vậy muội muốn bản tọa làm sao an tâm nghỉ ngơi đây?”

“Huynh cho rằng huynh đứng ở chỗ này, mà có thể ngăn cản muội sao?” Lạnh lùng nhìn hắn lão phu chằm chằm, nữ nhân ấy tức giận nói.

“Nếu như muội còn để bản tọa ở trong mắt, hãy ở trong phòng nghỉ ngơi một đêm thật tốt, sáng sớm ngày mai tức thì quay vể Tuyệt Vân Cốc.” Nhạn Hành Sơ nhàn nhạt nói.

“Huynh. . . . . .” dung Úc ảnh giật mình, không ngờ hắn bản vương lại nói ra lời nói nặng này với cô bản vương.

Không được, nếu nữ nhân ấy thật sự muốn đêm khuya xông vào Hầu phủ, bằng việc hắn đứng ở chỗ này lại có thể sao? Thương tổn suốt ấy năm qua đã sớm phá hủy một thân võ công cao tuyệt của hắn, thậm chí nữ nhân ấy chỉ cần xuất nhẹ nội lực là có thể làm hắn bay ra ngoài. Nhưng mà làm sao nữ nhân ấy có thể tấn công với hắn, hắn chính là nhìn thấu điểm này, mới dám không hề sợ hãi như thế chứ?

Nghĩ đến chỗ này, không khỏi vừa tức giận, vừa bất đắc dĩ. Bỗng nhiên rút tay ra khỏi bàn tay buốt giá của tên đó, cô bản tọa lạnh lùng quay đầu lại, không nhìn dung nhan tái nhợt trong trẻo lạnh lùng của tên đó nữa, cắn răng nói, “Được, bản tọa mặc kệ. Ngày mai quay về Tuyệt Vân Cốc là được.”

* * * * * * * 

Sáng sớm ngày thứ hai, khi Dung Úc Ảnh tâm bất cam tình bất nguyện thu thập đồ đạc xong, chuẩn bị theo Nhạn Hành Sơ cùng nhau quay về Tuyệt Vân Cốc,  không ngờ lại có thiệp muốn lũ người kia lưu lại.

“Vĩnh Lạc hầu mời tham gia Bách Hoa yến vào mười ngày sau?” Quan sát tỉ mỉ tấm thiệp mạ vàng trong tay, Dung Úc Ảnh không hiểu hỏi.

“Không ngờ bản vương mới đến Dương Châu không lâu, không ngờ hắn lại nhận được tin tức.” Nhạn Hành Sơ âm thầm thở dài một tiếng, buôn bán của Phong Diệp trai càng làm càng lớn, không phải một ngày hay hai ngày mà có thể thu tay. Nếu bị Vĩnh Lạc hầu theo dõi, Bách Hoa yến này không thể không đi. HẮN phải tranh thủ được thời gian rộng rãi mới có an trí thích đáng buôn bán ở Giang Nam.

“Làm sao tên đó biết huynh là chủ nhân Phong Diệp trai? Chẳng lẽ các người trước kia. . . . . . Biết?” Chần chờ mở miệng. Phong Diệp trai là do Tuyệt Vân Cốc thiết lập mua bán trong bạch đạo, mặc dù từ trước đến giờ do Nhạn Hành Sơ kinh doanh, nhưng đương gia chủ tử trên danh nghĩa cũng là đường chủ Tật Phong đường hao Lạc Nguyệt. Nhạn Hanh Sơ gần như chỉ âm thầm thao túng, có cực ít người biết Phong Diệp trai là sản nghiệp của Tuyệt Vân Cốc.

“Có thể leo tới địa vị hôm nay, đương nhiên gã không phải người thường, ta đây từng có gặp mặt gã một lần, sau đó trong lúc lại vô tình phát hiện gã đang âm thầm điều tra tư liệu của ta đây, bất đắc dĩ, chỉ đành phải để lực chú ý của gã đặt Phong Diệp trai.”

Năm đó Vĩnh Lạc hầu bị người đuổi giết, bản thân thấy không thuận mắt, ra tay cứu giúp. Vốn là chỉ là một cái nhấc tay mà thôi, không ngờ chấp niệm của hắn lão phu lại khắc sâu như thế, nếu không phải biết được thân phận chủ nhân Phong Diệp Trai của hắn lão phu, chỉ sợ còn kém việc đuổi theo dồn sức đánh, khó bảo toàn việc không liên luỵ đến Tuyệt Vân Cốc.

“Huynh biết tên đó, lại chưa từng nói cho bản tọa biết. Huynh cùng tên đó tư giao rất dày, cho nên mới nhiều lần ngăn muội tìm tên đó gây phiền toái phải hay không?” Lòng tràn đầy cảm giác không đúng, biết rõ không phải là như vậy, lại không thể không nghĩ tới phương diện kia.

Tư giao rất dày, suy nghĩ của nữ nhân ấy bay đi nơi nào rồi? Nhạn Hành Sơ bật cười, nắm lấy tay của nữ nhân ấy, nói: ” ngày hôm qua không để cho muội vào dò xét Hầu phủ vào ban đê, quyết không do duyên cớ này. Tổng cộng ta đây mới thấy tên đó một lần, ngay cả bạn hữu cũng không đáng xưng nữa là.”

“Có thật không?”

“Thật.” Nhạn Hành Sơ mỉm cười, lại nghe được xa xa truyền tới tiếng bước chân thì con ngươi ta đây trầm xuống.

Chỉ chốc lát sau, một người đàn ông mặc đồ bông vội vã mà đến, trong khoảnh khắc nhìn thấy Nhạn Hành Sơ nở ra nụ cười thân thiện, “Nhiều năm không gặp, Nhạn huynh vẫn phong hoa tuyệt thế như cũ, vi huynh cũng đã già mất rồi.”

“Hầu Gia mạnh khỏe.” Không để lại dấu vết  tránh khỏi đôi tay nhiệt tình của tên đó, Nhạn Hành Sơ cười nhạt, “Hầu Gia quá khiêm nhường rồi. Mấy năm gần đây uy danh Hầu Gia như mặt trời ban trưa (cực kỳ hưng thịnh), chính là lúc có tương lai.”

Cười ha hả, Vĩnh Lạc hầu không để ý mà nói, “Nhạn huynh quá mức khách khí, lại không nói năm đó nhạn huynh cứu giúp, cho dù là Chủ Nhân của Phong Diệp Trai, cũng không kém chút nào với bổn hầu, đúng rồi, vị thiếu nữ này là . . . . . ?”

Dung Úc Ảnh lặng lẽ tiến lên một bước, âm thầm cầm tay Nhạn Hành Sơ, lạnh lùng nhìn hắn lão phu một cái, không nói nửa lời. Cô lão phu không thích người này, không chỉ là bởi vì chuyện ngày hôm qua, mà còn bởi vì ánh mắt của hắn lão phu. Cô lão phu ghét thấy ánh mắt của hắn lão phu  nhìn Nhạn Hành Sơ, tối tăm mà rực lửa, không biết cất dấu cái gì.

Ánh mắt xẹt qua hai bàn tay đang nắm, Vĩnh Lạc hầu cười sang sảng nói, “Thì ra là hồng nhan tri kỷ của Nhạn huynh. Nhạn Đại công tử quả nhiên phong lưu phóng khoáng, bên ngoài có Hoa tổng quản xử lý tất cả, bên trong có hồng nhan xinh đẹp như hoa.”

Âm thầm bị nữ nhân ấy bấm một cái, cười khổ trong lòng, trên mặt không chút nào không biến sắc, Nhạn Hành Sơ nói: ” Hầu Gia thật ưu ái. Chỉ không biết, hôm nay Hầu Gia đại giá tới đây là vì. . . . . . ?”

“Thứ nhất, buổi sáng ngày hôm nay thiệp nên đưa đến, chỉ là bổn hầu sợ Nhạn huynh không chịu nể mặt, cho nên đến đây một chuyến, Nhạn huynh cũng sẽ không từ chối.”

“Hầu Gia nâng đỡ, Nhạn mỗ nếu từ chối nữa, chính là không biết điều.” Cười nhạt, Nhạn Hành Sơ nói.

“Được, có những lời này của huynh, bổn hầu cũng an tâm. Còn thứ hai, lão phu huynh cũng có thật nhiều năm chưa từng gặp nhau, lần này huynh tới Giang Nam, bất kể như thế nào cũng để cho lão phu làm chủ nhà. Huynh đệ lão phu đối phương du lịch mười dặm đê dài này, Tây Hồ xuân sắc, chẳng phải hay sao?” Vĩnh Lạc hầu phóng khoáng cười nói, đáy mắt lại di chuyển lóe ra ánh sáng.

“Đáng tiếc xuân sắc đẹp nhất Dương Châu này đã bị Hầu Gia phá hư gần như không còn gì cả.” Dung Úc Ảnh lạnh lùng thốt lên.

“Thiếu nữ  ý là?” Vĩnh Lạc hầu nhíu nhíu mày, hỏi.

“Trong mắt của lão phu, xuân sắc đẹp nhất Giang Nam chính là trăm mẫu rừng hạnh thôn Hạnh Hoa, đáng tiếc mấy ngày trước đã hóa thành tro bụi.” Nhạo báng cười một tiếng, Dung Úc Ảnh nhìn tên đó nói gay gắt.

“Hả? Rừng hạnh này, chẳng lẽ là vật trân ái của Nhạn huynh?” Vĩnh Lạc hầu không hiểu, hỏi.

“Nữ oa nhi nói xằng nói bậy, Hầu Gia không cần để ở trong lòng.” Nhạn Hành Sơ nhàn nhạt nói, không muốn nhiều lời.

“Ha ha, khó trách người của Phong Diệp trai hôm qua tới nói muốn lấy giá cao mua ngọn núi nơi thôn Hạnh Hoa kia. Nếu biết rừng hạnh này có liên quan với Nhạn huynh, đừng bảo là trăm mẫu rừng hạnh, mà ngàn mẫu vạn mẫu, bản tọa cũng quyết sẽ không động đến. Nhạn huynh yên tâm, hôm qua bản tọa đã nói với Hoa tổng quản rồi, nếu Phong Diệp trai muốn, ngọn núi kia coi như bổn hầu chắp tay đưa tặng, cũng coi như đền đáp việc Nhạn huynh cứu giúp năm đó.” Đến gần một bước, Vĩnh Lạc hầu vỗ vỗ bả vai Nhạn Hành Sơ, cười nói, “Về phần tỳ nữ kia, nếu Nhạn huynh thích, cũng lấy đi được.”

“Đa tạ Hầu Gia.” Nhạn Hành Sơ mỉm cười lễ độ  , trái tim cũng đang âm thầm thở dài một tiếng.

Xem ra, trong khoảng thời gian sắp tới nhất định không về được Tuyệt Vân Cốc rồi.

* * * * * * * 

Nếu như nói, xuân sắc thiên hạ đều tập trung vào Giang Nam, như vậy xuân sắc Giang Nam đều tập trung vào Vĩnh Lạc Hầu phủ. núi đá rừng giả lịch sự tao nhã lung linh, thỉnh thoảng có khe suối nhỏ chảy qua, rêu xanh như bút vẽ tô điểm đầy vườn Sơn Thủy càng thấy ý vị. Phồn hoa rực rỡ, hồng phớt xanh lá đan xen, thỉnh thoảng có thể thấy được bươm buớm bay múa, làm cho xuân sắc mê ly này tăng thêm ra một ít Linh động.

Ngồi ở trong đình giữa hồ, sóng xanh dập dờn trong hồ nước sen trắng phất nhẹ, mùi thơm ngát tràn đầy trong khoảng không, vậy mà tâm tư Dung Úc Ảnh lại hoàn toàn bị người nọ từ từ đi tới từ nơi xa chiếm cứ.

Áo trắng tóc đen, bước chân trầm ổn mà ưu nhã, gió mát nhẹ thổi, nâng lên ống tay áo khổng lồ của hắn, mang theo một phần thanh thản, hai phần Thanh Nhã, bảy phần mơ hồ. 

Nhìn lại bên cạnh tên đó, quả nhiên, đúng là nam nhân âm hồn bất tán mấy ngày qua nhắm mắt theo đuôi, chốc lát không rời. Tức giận nhíu mày, dùng sức cắn cắn môi, nữ nhân ấy không hiểu rốt cục Vĩnh Lạc hầu mưu tính chuyện gì, mấy ngày qua, tên đó dường như đem tất cả thời gian đều đặt trên người Nhạn Hành Sơ, đánh cờ phẩm trà, khảy đàn tấu tiêu, chèo thuyền du ngoạn Tây Hồ, tâm sự chuyện Thiên Hạ. Ngay cả thái độ của tên đó luôn là lạnh nhạt lễ độ, Vĩnh Lạc hầu như cũ không để ý, thậm chí còn làm không biết mệt.

Biết Nhạn Hành Sơ thích Hoa Hạnh, hiện tại trong Triêm HẮN các ở Hầu phủ, đổi thành trồng lại một mảnh rừng hạnh lớn, nói là bồi thường cho thôn Hạnh Hoa. HẮN cho là chúng sẽ ở nơi này bao lâu? Dung Úc Ảnh lạnh lùng hừ một tiếng, trong lòng ngầm hạ quyết định, sau Bách Hoa yến ngày mai, bất kể như thế nào cũng phải thúc giục Nhạn Hành Sơ rời khỏi nơi này.

“Ảnh nhi, đang suy nghĩ gì?” Vào đình giữa hồ, Nhạn Hành Sơ mỉm cười hỏi.

Thói quen thăm dò lòng nhiệt độ trong bàn tay của tên đó, cũng may, hẳn không có bị lạnh, nàng ta đây thoáng an tâm, âm thầm trợn mắt nhìn Vĩnh Lạc hầu một cái, dùng miệng làm nũng nói, “là muội đang nghĩ, Nhạn ca ca không phải đã quên Tiểu Ảnh Nhi rồi chứ ? Tới Dương Châu lâu như vậy, mà lại không bớt thời giờ đưa Ảnh nhi ra ngoài đi dạo một chút.”

Nhạn Hành Sơ hơi ngẩn ra.

Hôm nay cô ấy sao vậy? Vậy mà lại dùng cái giọng điệu này nói chuyện. Tên đó đã quên cô ấy đã rất lâu không nũng nịu kêu tên đó một tiếng Nhạn ca ca, tuổi càng lớn, hình như đám người kia càng xa cách, cho dù sau đó hiểu lầm tiêu tan, cũng bởi vì thủ đoạn xử lý chuyện bất đồng mà lúc đó có xung đột lẫn nhau. Tên đó chưa bao giờ từng hoài nghi cảm tình của mình với cô ấy, cũng không có hoài nghi cô ấy. Vậy mà trong lúc vô tình, đám người kia lại càng ngày càng xa. Mà nay cô ấy dùng giọng diệu mềm mại dịu dàng, lại bỗng nhiên khiến cho tên đó có một loại cảm động, như trân bảo mất rất lâu, chợt trở lại bên cạnh lần nữa.

“Thế nào?” Kéo tay yếu ớt của cô ta đây qua, v**t v* mi tâm nhíu lại của cô ta đây, cười nhẹ, “Nếu như muội muốn đi nơi nào, chỉ để ý mở miệng là được. Cần gì học này Tây Thi cau mày nâng tâm, chỉ sợ. . . . . .”

“Chỉ sợ ở biến thành Đông Thi* có đúng hay không?”

*Đông Thi: người đẹp cùng thời với Tây Thi. Tây Thi bị bệnh, bị đau nên nhíu mi, nhưng cô ta đây càng nhíu càng đẹp. Đông Thi học theo nhưng cô ta đây càng nhíu lại càng xấu.

Hừ, lại dám cười cô ấy bắt chước bừa. Dùng sức nắm hắn một cái, Dung Úc Ảnh trừng mắt.

Cổ họng hô thanh đau, nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của nàng bản vương, Nhạn Hành Sơ có chút buồn cười, mở lời đề xuất, nói: ” Ảnh nhi muốn đi nơi nào? Khó được tới Giang Nam một lần, nên dẫn muội đi vui đùa thỏa thích một lần.”

Liếc Vĩnh Lạc hầu một cái, chỉ cần người này không theo phía sau, đi nơi nào cũng tốt. Lôi kéo tay áo Nhạn Hành Sơ, Dung Úc Ảnh nhẹ tiếng nói, “Nhạn ca ca, muội không muốn có người đi theo, một mình huynh đưa muội có được hay không?”

Nữ nhân ấy khống chế âm lượng rất tốt, dường như nói a rất nhẹ, nhưng lại đủ để cho Vĩnh Lạc hầu nghe tiếng. Lại không nghĩ rằng, sự kiềm chế của Vĩnh Lạc hầu quả thực là không tệ, dường như không nghe chút nào, lại cười nói, “Ảnh cô gái muốn đi chỗ nào, cứ nói cho bổn hầu là được. Đúng rồi Nhạn huynh, ngày hôm nay lão phu mua thức ăn chay ở Lưu Vân Các, không bằng cùng nhau đi thì thế nào?”

“Bản vương ghét thức ăn chay.” Dung Úc Ảnh nhàn nhạt nói.

Thật ra thì nữ nhân ấy cũng hẳn thật sự không thích. Việc ăn uống của Nhạn Hành Sơ từ trước đến giờ đều rất thanh đạm, không nhận ra được mùi vị ở bên trong, nữ nhân ấy cũng không thích vị nặng. Lưu Vân Các ở Giang Nam là quán thức ăn chay nổi danh nhất, nữ nhân ấy đã muốn đi thử một lần từ sớm rồi, chỉ là, có một Hầu Gia áo gấm theo sát người như vậy, tuyệt đối nữ nhân ấy sẽ không nuốt trôi cơm.

“Đa tạ ý tốt của Hầu Gia. Hầu Gia chính vụ bận rộn, quấy rầy mấy ngày, Nhạn mỗ đã là băn khoăn. Hôm nay sao dám làm phiền Hầu Gia nữa?” Nhạn Hành Sơ khẽ mỉm cười, dùng ngôn từ uyển huyển để từ chối ói.

“Ha ha, chỉ sợ là hai vị muốn một chỗ, sợ bổn hầu đứng ở một bên phá hư phong cảnh thôi.” Vĩnh Lạc hầu cười nói.

Nhạn Hành Sơ chỉ cười không nói.

“Được, đã như vậy, bổn hầu chúc hai vị chơi tận hứng, đừng để bỏ qua xuân sắc tuyệt đẹp của Giang Nam này.”

Ôm cánh tay Nhạn Hành Sơ, Dung Úc Ảnh âm thầm làm mặt quỷ, trên mặt lại lạnh nhạt như cũ, “Đa tạ Hầu Gia.”

Cáo từ một tiếng, Nhạn Hành Sơ mỉm cười mặc cho cô bản vương lôi kéo rời đi.

Nhìn bóng lưng hai người càng lúc càng xa, giống như thân mật không kẽ hở, ánh mắt Vĩnh Lạc hầu tối sầm lại, trên khuôn mặt cương nghị anh tuấn lộ ra một nụ cười lạnh lùng âm trầm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8