Bí Mật Phù Thủy
Chương 20: Thân phận saphia – nỗi buồn của ren

Cập nhật lúc: 2026-08-16 16:30:42 | Lượt xem: 2

– Chào anh trai. Cũng lâu rồi không gặp nhỉ.

Một chàng trai đi đến cắt ngang thắc mắc của nó. Chàng trai này có
khuôn mặt rất đẹp và sở hữu mái tóc màu xanh lá kì lạ khiến nó cảm thấy
tò mò. Cậu ta đây tiến tới gần chỗ bọn nó. Nó nhìn sang, trông sắc mặt của
Ren rất kì lạ, ánh mắt đã lạnh nay lại còn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Không chỉ có gã, cả Saphia, Gin và Kai đều tỏ vẻ không thích chàng trai này. Điều này càng khiến nó tò mò hơn về người con trai mới xuất hiện.

Cậu ta đây nhìn chằm chằm vào bàn tay đang được Ren nắm chặc của nó, nở nụ cười nửa miêng, cậu ta đây cất giọng đầy châm biếm:

– Chà… Anh trai à, từ lúc nào mà anh lại để cho một con nhỏ tầm
thường động vào mình vậy? Không phải anh rất ghét ai đó làm phiền hay
động vào mình hay sao?

Anh trai sao? Nó cảm thấy thật sự thắc mắc, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Giữa Ren và cậu ta đây là quan hệ gì?

Bên cạnh nó, hắn hừ một tiếng, không thèm bận tâm đến lời nói của người đối diện. Cả Saphia, Kai và Gin đều tỏ vẻ khinh bỉ.

Thế nhưng, cậu bản vương vẫn không ngừng lại. Đưa ánh mắt xem thường nhìn nó:

– Thật không hiểu, con nhỏ phàm thường này sao lại có thể dụ dỗ được
ông anh lạnh lùng của mình nhỉ. Tôi thật tò mò, không biết khuôn mặt
dưới lớp áo kia… như thế nào đây?

Cậu lão phu lại nở nụ cười nửa miệng. Cố tình tiến lại gần nó để gỡ bỏ lớp mũ áo khoác đang che đi khuôn mặt nó.

Tên đó đang rất tức giận, nó có thể cảm nhận được bởi tên đó đang nắm tay
nó ngày càng chặt hơn. Tên đó kéo nó sát lại chỗ mình, vòng một tay ôm lấy
eo nó. Lúc này, tên đó mới lên tiếng, lời nói của tên đó tựa như mệnh lệnh:

– Tránh xa cô ấy ra.

Thấy thái độ của gã như vậy, cậu bản tọa càng được dịp cảm thấy thích thú. Không tiến về phía nó nữa, cậu bản tọa dừng lại, xoa xoa cằm:

– Chà… Thật là tò mò về khuôn mặt của cô. Nhưng dù gì thì cô cũng chỉ là một con nhỏ hết sức phàm thường, không đáng quan tâm.

Cậu lão phu cố tình nhấn mạnh câu nói của mình.

Nghe những lời nói đó, nó cúi gầm mặt xuống. Nó chịu đựng quen rồi,
bây giờ tiếp tục chịu đựng cũng không sao, nó không muốn rắc rối.

TÊN ĐÓ ở bên cạnh như hiểu được suy nghĩ của nó, giữ nó chặt hơn. TÊN ĐÓ đang định lên tiếng thì:

– Ryu không phàm thường chút nào.

Thật trùng hợp, cả ba người Saphia, Kai và Gin đều đồng thanh. Họ giật mình, quay sang nhìn nhau. Saphia nói tiếp:

– Cậu ấy là bạn của chúng tôi. Nếu không thích thì cậu biến đi, đừng ở đây làm phiền chúng tôi nữa. Thật là rắc rối.

Nó ngẩng đầu lên nhìn Saphia, Gin và Kai. Nó rất cảm động vì những lời nói của họ. Nó hạnh phúc khi có những người bạn tốt như họ.

Thế nhưng tên kia vẫn không có ý định dừng lại, tên đó tiếp tục cất giọng trêu đối phương:

– Tiểu thư Saphia, không ngờ người có thân phận như cô lại làm bạn
với con nhỏ bình thường này. Nó cũng ghê gớm thật, hết dụ dỗ các Hoàng tử rồi lại dụ dỗ đến cả hôn thê của Hoàng tử và cả những người có thân
phận cao quý.

– Biến đi.

TÊN ĐÓ lên tiếng một lần nữa. Lúc này, trong tiếng nói hoàn toàn là băng lạnh, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cậu ta đây khiến cậu ta đây tuy rất muốn nói tiếp nhưng cũng đành quay đi.

– Anh bản vương… là ai?

Nó rụt rè hỏi Ren. Hắn bản vương nhìn nó, không nói gì. Nó biết hắn bản vương chưa muốn nói nên cũng thôi không thắc mắc nữa.

Nhưng khoan đã, lúc nãy, cậu bản tọa có nói tới hôn thê của Hoàng tử rồi còn những người có thân phận cao quý. Rốt cuộc là sao?

Nó thực sự thắc mắc, nó không thể không hỏi được:

– Anh bản tọa vừa rồi nhắc đến vị hôn thê của Hoàng tử và người có thân phận cao quý. Ai đó cho mình biết là chuyện gì được không?

Nó nhìn Saphia, Gin và Kai một lượt. Họ đều cúi đầu, yên tĩnh. Nó lại nhìn sang hắn. HẮN đành phải nói cho nó biết:

– Saphia là con gái của tể tướng vương quốc ánh sáng, cô ấy là vị hôn thê của Yun. Gin và Kai đều là con của các vị đại thần.

Nó ngẩng người, đột ngột trước những gì mình nghe được:

– Saphia… cậu… là vị hôn thê… của anh… Yun?

Nó e dè hỏi lại một lần nữa. Đáp lại nó, là cái khẽ gật đầu đầy ái ngại của Saphia.

Nó sững sờ. Thật không ngờ, Yun đã có vị hôn thê, vậy còn… Ren?

– Xin lỗi, bọn tớ không cố ý muốn giấu cậu đâu.

Gin lên tiếng thay cho cả ba người. Kai tiếp lời:

– Đúng vậy. Chúng tớ sợ nếu nói ra cậu sẽ thấy không thoải mái khi chúng ta đây là bạn.

Nó mỉm cười, gật gật đầu:

– Mình hiểu mà. Các cậu chịu làm bạn với mình, vậy là đủ rồi.

Nghe nó nói vậy, cả ba thở phào nhẹ nhõm. Tất cả lại vui vẻ với nhau như trước.

Đến giờ, Saphia, Kai và Gin tạm biệt nó về lớp, nó cũng phải trở về học tiếp.

Toang bước lên lớp, tay nó bị Ren kéo lại. TÊN ĐÓ kéo nó đến khu vườn
của mình. Nó thình lình, không biết có chuyện gì. Toang hỏi tên đó thì nó phát hiện ánh mắt tên đó đượm buồn, tên đó đang định nói gì đó.

Không khí trở nên yên tĩnh, cả nó và tên đó, không ai nói gì cả.

Rồi, tên đó lên tiếng:

– Em muốn biết chuyện của anh và cậu bản tọa chứ?

– Cậu lão phu?

Nó thắc mắc. Sực nhớ ra, nó thốt lên:

– Người tóc xanh lá.

HẮN khẽ gật đầu. Nó tĩnh lặng, lắng nghe điều hắn sắp nói:

– Cậu bản vương… là em trai… cùng mẹ khác cha của anh.

Nó thảng thốt. Thật không thể ngờ quan hệ của họ là như vậy. Hắn bản vương cuối mặt, nó có thể nhận thấy hắn bản vương đang rất buồn:

– Khi anh được một tuổi, mẹ anh, bà bản tọa đã bỏ rơi anh. Sau đó, bà bản tọa
kết hôn với một người đàn ông khác trong vương quốc, đã sinh ra cậu bản tọa.
Còn cha anh, ông ấy ngay từ đầu đã không có tình cảm với mẹ anh, họ chỉ
lấy nhau vì bị ép buộc, ông ấy từ lâu đã yêu người phụ nữ khác. Có lẽ,
với hai người họ, việc anh được sinh ra là một sai lầm. Mẹ anh bỏ đi,
cha anh cũng chẳng thèm quan tâm đến anh nhưng vì anh là giọt máu duy
nhất của hoàng gia nên ông ấy buộc phải giữ lại. Ngay từ nhỏ, anh đã
chẳng có gì rồi, anh không biết được một chút gì về tình cha con, tình
mẫu tử. Có lẽ, sẽ tốt hơn nếu anh không có mặt trên thế gian này.

Nghe những lời tên đó nói, tim nó cũng quặn đau. Nó tuy mất cha mẹ nhưng ít ra nó cũng có được tình thương của họ những bảy năm trời, rồi sau
đó, nó cũng có được tình thương của cha mẹ nuôi dành cho nó. Nó thật sự
đau xót thay cho tên đó.

Nó tiến lại, ôm chầm lấy tên đó:

– Nhưng giờ, không phải anh đã có em rồi sao?

Hắn ngạc nhiên trước lời nói của nó. Nỗi buồn của hắn chợt tan biến, hắn khẽ mỉm cười, ôm chặt lấy nó:

– Phải rồi nhỉ. Em mãi mãi là của anh mà.

Cả hai đều mỉm cười, nụ cười hạnh phúc thực sự. Rồi, hắn nói tiếp:

– Ryu ngốc, em chỉ được là của riêng anh thôi, biết chưa hả?

Nó khẽ gật gật đầu. Đối với nó hiện giờ, tên đó thật là trẻ con.

Rồi, bất chợt, nó đẩy hắn ra, khiến hắn cũng đột ngột. Nó nhíu mày:

– Saphia là vị hôn thê của anh Yun. Vậy ai là vị hôn thê của anh?

Nhìn khuôn mặt nó, tên đó từ đột ngột chuyển sang bật cười thành tiếng. Ánh mắt chứa đầy ý cười:

– Em… là ghen sao? Ryu ngốc biết ghen rồi sao?

Nó đỏ mặt nhưng lấy lại bình tĩnh, nó lại nhíu mày nhìn hắn, hỏi lại:

– Ai là vị hôn thê của anh?

GÃ đưa tay bẹo má nó, nhìn thẳng vào mắt nó:

– Vị hôn thê của anh… tên là Ryu. Ngoài ra, bất kì người nào muốn cạnh tranh vị trí này đều không được chấp nhận.

Nghe những lời tên đó nói, tim nó đập rộn ràng, cả khuôn mặt đỏ bừng.

– Biểu cảm của em… rất thú vị.

Nói rồi, tên đó áp sát mặt nó, đặt lên cánh môi của nó một nụ hôn phớt qua. Xong, tên đó ôm chầm lấy nó, một cái ôm thật chặt.

Nó và tên đó vẫn đứng ở đó, mặt cho tuyết đang rơi trắng xóa cả ngôi trường. Vậy là cuối cùng, nó và tên đó đã cúp luôn cả buổi học.

===

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT:

Sun: Em trai cùng cha khác mẹ với Ren (chàng trai tóc màu xanh lá).
Vì là anh em cùng cha khác mẹ nên Sun không có địa vị gì. Cùng là phù
thủy cấp cao nhưng Sun thua Ren về mọi mặt. Chính điều này là Sun lúc
nào cũng đố kị, ghen ghét, tìm cách gây sự với Ren, luôn xem Ren là kẻ
thù không đội trời chung và lúc nào cũng muốn loại bỏ.

===

Sáng hôm sau.

Hôm nay, tên đó đã ra ngoài từ sáng sớm, để lại nó đi học cùng với Yun.

Nó cảm thấy thắc mắc, rõ ràng tên này là người hùng hổ một hai bắt nó ngày nào cũng phải đến trường cùng hắn ta đây và anh, không được dùng phép
dịch chuyển nữa để phòng lúc nguy cấp. Ấy vậy mà, mới được một ngày,
bước sang ngày thứ hai, hắn ta đây đã bỏ nó mà đi học trước. Nó thật là không
chịu nổi cái tên này mà.

Tuy có chút bực mình nhưng đi học với anh cũng không có gì là không
tốt. Thế là, nó trở lại vui vẻ như thường, cùng anh đến trường.

Hôm nay, tuyết rơi dày hơn, không khí cũng lạnh hơn, nhưng càng như vậy, nó lại càng thấy thích thú.

Nó bước vào lớp học.

Mọi chuyện vẫn chẳng khác gì ngày hôm qua, nó không muốn bận tâm. Thế nhưng hôm nay, nó thấy kì lạ là không thấy hai nhỏ Mira và Yuri đâu cả.

Nó có linh cảm không tốt về chuyện này. Nó hỏi mấy đứa bạn trong lớp, tụi nó đều lảng tránh, không thèm trả lời nó.

Nó cảm thấy buồn, cảm giác thật khó chịu. Nhưng nó tin linh cảm của
mình, chắc chắn có chuyện gì rồi. Nhớ lại cuộc đối thoại hôm qua với
thầy hiệu trưởng, nó bất giác giật mình:

– Không lẽ, bức thư là của Yuri và Mira.

Nếu thật là vậy, theo tính cách của Ren, gã chắc chắn không tha cho
đám người kia. Nó ngay lập tức chạy dịch chuyển ngay đến khu vườn của gã. Quả như
những gì nó nghĩ, Yuri và Mira đều đang ở đây, có cả gã và Haku.

Nó vội chạy đến.

Cảnh tượng trước mắt khiến nó không khỏi ngỡ ngàng. Cả người Yuri và
Mira đều phủ đầy tuyết, trông họ hệt như hai người tuyết vậy. Chúng
lạnh đến mức run lên cầm cập, mặt mũi đều tái mét.

– Anh đang làm gì vậy?

Nó lên tiếng. Tên đó và Haku nhìn sang nó, có phần ngạc nhiên. Tên đó đáp:

– Bọn chúng hại em suýt chết. Anh sẽ cho chúng trả giá.

Nó tiến đến, ôm lấy cánh tay hắn:

– Đừng mà Ren. Vậy là đủ rồi. Em đã không sao rồi, anh tha cho họ đi.

– Ryu…

Tên đó nhìn nó, nó lại lên tiếng nài nỉ:

– Xin anh đấy. Làm ơn đi, Ren.

Nói rồi nó lao đến ôm chầm lấy hắn bản tọa, miệng vẫn không ngừng nài nỉ.
Haku trông thấy vậy cũng đành khẽ thở dài. Hai nhỏ Yuri và Mira sợ hãi, lạnh đến nỗi không nói nên lời, thấy nó cầu xin cho mình nhưng ánh mắt nhìn
nó vẫn không thay đổi, vẫn là tia căm ghét.

TÊN ĐÓ cũng đành bất lực trước lời cầu xin của nó:

– Được rồi. Mạng của bọn chúng sẽ không sao. Nhưng anh nhất định phải đuổi bọn chúng ra khỏi Witchard, chuyện này em không được cản anh.

Nó buông tên đó ra, ngẫm nghĩ một chút rồi khẽ gật gật đầu.

Tên đó ra hiệu cho Haku, Haku hiểu ý, khẽ gật đầu đáp lại.

Rồi, tên đó nắm lấy tay nó kéo đi:

– Về lớp thôi.

Nó cũng nắm chặt lấy tay hắn, từ từ bước theo, không quên ngoái lại nhìn Yuri và Mira đang bị tuyết bao phủ.

===ENDCHAP20===

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8