Bí Mật Phù Thủy
Chương 56: Lễ đính hôn
Tên đó đẩy Monika đang bám dính lấy mình ra, ánh mắt rất đỗi khó chịu, khuôn mặt vô cảm, tiếng nói cũng lạnh lùng:
– Tôi không đi.
Monika cong môi lên, phồng hai má, tỏ vẻ nũng nịu:
– Anh Ren. Sao lại không đi cơ chứ?
Monika khoang tay, tỏ vẻ giận dỗi, nói tiếp:
– Anh đã chấp nhận đính hôn với em rồi mà giờ lại làm vậy là sao? Anh nhất định phải cùng em đi chọn trang phục đính hôn.
Tên đó vẫn vô cảm, bình thản đáp:
– Tôi chỉ đồng ý việc đính hôn. Những việc còn lại, tôi không hề nói là tôi cũng đồng ý, cô nên biết rõ điều đó Monika.
Monika nổi giận, toang nói gì đó nhưng đột nhiên, cô bản vương thay đổi hoàn
toàn thái độ. Không chút tức giận, không chút trách móc, Monika mỉm cười hết sức dịu dàng, ôm lấy cánh tay hắn bản vương lay lay, giọng dịu dàng:
– Được rồi, được rồi. Anh đã không thích thì không cần phải đi chung với em làm gì.
Monika quan sát sắt mặt hắn ta đây một lúc rồi mỉm cười nói tiếp:
– Nhưng nếu anh không đi chọn trang phục thì lễ đính hôn phải tính làm sao đây?
Tên đó gạt tay Monika ra, giọng băng lãnh:
– Cô tự giải quyết hết đi, thích làm sao thì làm, tôi không quan tâm.
Trước thái độ của hắn lão phu, Monika chỉ cười cười. Bàn tay vừa bị hắn lão phu gạt
ra lúc này lại tiếp tục bám chặt lấy cánh tay của hắn lão phu. Monika làm dáng
vẻ đáng yêu hết mức có thể, tiếng nói cũng rất điệu đà, đầy nũng nịu:
– Nếu anh đã nói vậy thì em sẽ không ép anh nữa. Em sẽ chọn trang phục đính hôn giúp anh luôn được chứ???
HẮN khó chịu trước hành động của Monika, khẽ nhíu mày rồi lạnh lùng đáp lại:
– Tùy cô.
Monika thấy tên đó đồng ý như vậy tỏ vẻ rất vui vẻ, rất thích thú. Monika nhảy cẩng lên rồi lao đến ôm chầm lấy tên đó.
Chưa bao giờ tên đó cảm thấy khó chịu và bực tức như lúc này, tên đó thực
sự đang rất muốn giết người. Mà người tên đó muốn giết lúc này không ai
khác chính là Monika.
Tên đó rất ghét bị người khác chạm vào người mình như thế này, nhất là
người đó lại là nữ giới. Trong cuộc đời này, tên đó chỉ có một ngoại lệ duy nhất chính là nó. Vậy mà hôm nay, Monika lại năm lần bảy lượt tỏ ra vô
cùng thân thiết với tên đó, hệt như tên đó và cô lão phu từ rất lâu đã là một đôi.
Thử hỏi, nếu không có cái thỏa thuận khốn kiếp kia, tên đó làm sao có thể
để yên cho con nhỏ Monika kia cứ thế được nước lấn tới.
Tên đó cố gắng kiềm chế hết mức có thể, lên tiếng:
– Tôi mệt. Cô mau đi chọn trang phục gì đó của cô đi, tôi muốn được nghỉ ngơi ngay bây giờ.
Monika lưu luyến buông tên đó ra. Dù sao thì tên đó cũng đã đồng ý đính hôn với cô, thứ cô muốn cuối cùng cũng đã đạt được nên tên đó đối xử lạnh nhạt một chút cũng không sao.
Monika mỉm cười đầy dịu dàng với hắn, tiếng nói ngọt ngào:
– Vậy anh hãy nghỉ ngơi cho khỏe. Em sẽ đi chọn trang phục cho lễ đính hôn của chúng ta đây. Nhất định sẽ không làm anh thất vọng.
Nói rồi, Monika còn nuối tiếc ôm hắn thêm một cái nữa rồi mới sải bước đi ra ngoài.
Tên đó lúc này vẫn đứng yên trong phòng, vẻ mặt hết sức khó coi.
Hắn ta đây ngẫm nghĩ lại câu nói cuối của Monika: “Nhất định sẽ không làm anh thất vọng”. Hắn ta đây khẽ bật cười chua xót.
Không làm hắn lão phu thất vọng ư? Đính hôn với Monika là quyết định ngu ngốc nhất của hắn lão phu trước giờ. Liệu còn gì thất vọng hơn khi người mà
hắn lão phu sẽ đính hôn không phải là nó mà là một người con gái khác? Còn gì
thất vọng hơn khi người mà hắn lão phu yêu thương nhất lại không thể mãi mãi bên cạnh hắn lão phu???
Hắn đang tự hỏi, Monika có thể làm gì để hắn không phải thất vọng đây???
===
Thời gian không chờ đợi bất kì một ai, nó cứ trôi qua ma không có chút suy tư cũng như không chút ngần ngại.
Dù có muốn hay không thì cuối cùng, cái ngày mà hắn phải cùng Monika đính hôn với nhau cũng đã đến rồi.
Hôm nay, tâm tình Monika phải nói là cực kì vui vẻ, vui hơn hẳn những ngày thường.
Monika vận trên mình bộ đầm màu trắng cúp ngực, chiếc eo, để lộ ra
dáng người khá chuẩn. Bộ đầm của Monika được làm một cách rất tinh tế,
từ kiểu dáng đến họa tiết đều phải nói là hoàn hảo, không chê vào đâu
được.
Mái tóc nâu đỏ của Monika hôm nay được búi lên, trước mặt để chừa lại vài lọn tóc được uốn rất đẹp mắt. Trên đầu Monika còn được cài thêm một chiếc vương miệng nhỏ xinh.
Đúng là người đẹp vì lụa. Bình thường Monika cũng khá xinh đẹp nhưng
cũng không được đạt đến giới hạn gọi là quốc sắc thiên hương nhưng hôm
nay, Monika như được lột xác, đẹp hơn hẳn ngày thường.
Còn hắn, hắn vẫn giữ nguyên gương mặt không chút cảm xúc cùng dáng vẻ lạnh lùng, khó gần của mình.
Hắn bản tọa khoác trên người bộ comple đen lịch lãm, khí chất vương giả, quý
tộc cũng được bộc lộ hết sức rõ ràng. Mái tóc bạch kim vẫn chỉ để như
thường ngày, phải nói, hắn bản tọa tỏ ra hết sức đơn giản. Thế nhưng, sự đơn
giản đó không che bớt đi vẻ hoàn mỹ của hắn bản tọa mà chỉ càng làm cho sự hoàn
mỹ đó càng được nhân lên.
Ngày đính hôn hôm nay là một sự kiện trọng đại của vương quốc bóng
tối, tất cả mọi người đều rất xôn xao và nhộn nhịp. Ai cũng mong chờ
được nhìn thấy hoàng tử của họ sánh đôi cùng người vợ tương lai của
mình.
Mới chỉ là buổi chiều nhưng khắp cung điện đều tất bật, rộn rã. Người người qua lại nườm nượp. Dù buổi lễ này đã được báo trước, đã được
chuẩn bị từ một thời gian khá lâu nhưng hôm nay, sự rộn rã vẫn không vơi bớt.
Ánh mặt trời dần dần tắt lịm, lui về sau những dãy núi xa xăm. Khách
đến dự lễ đính hôn của hắn ta đây và Monika cũng đã bắt đầu kéo đến. Thực sự là rất đông. Và trong số những vị khách đó cũng xuất hiện những con người
quen thuộc, đó chính là nó, anh, Saphia, Gin và Kai. Tất cả đều đến tham dự buổi lễ đính hôn này.
Nó từ lúc tên đó đi cứ mãi vùi đầu vào luyện tập phép thuật. Thế nhưng,
nó vẫn biết hôm nay lễ đính hôn của tên đó và Monika sẽ diễn ra nên nó tạm
ngưng việc luyện tập, trở về lại kí túc xá để cùng anh và mọi người
chuẩn bị tham dự lễ đính hôn của tên đó.
Lúc đầu, không thấy nó trở về, anh, Saphia, Gin và Kai còn tỏ ra hết
sức hớn hở. Như vậy cũng tốt, nó sẽ không phải đau lòng, không phải
tổn thương. Thế nhưng, cả anh lẫn tất cả mọi người đều không thể ngờ
rằng, đến cuối cùng nó vẫn xuất hiện để cùng với họ tham dự vào lễ đính
hôn này của tên đó.
Nó còn tỏ ra rất bình thản và vui vẻ khiến tâm trạng mọi người càng
lo lắng hơn. Ai nấy đều hết mực khuyên can, viện đủ lí do nhưng đến cuối cùng vẫn không cản được nó, đành bất lực để nó tham dự lễ đính hôn này.
Mặt trăng cũng đã lên cao, soi sáng bầu trời đêm huyền ảo cùng vô vàng vì tinh tú lấp lánh.
Buổi tiệc hôm nay được chuẩn bị cực kỳ chu đáo, cách trang trí cũng hết sức đẹp mắt.
Nó đến tham dự buổi lễ này nhưng vẫn không quên choàng lớp áo choàng
đen bên ngoài, che đi khuôn mặt mình bởi lẽ nó không muốn sự xuất hiện
của mình sẽ gây ra náo loạn, ảnh hưởng đến buổi lễ.
Lúc này, nó chỉ có một mình.
Thật ra nó đi cùng anh, Saphia, Gin và Kai nhưng cả bốn người họ đều
không phải là dân thường, đều có gia thế rất khủng khiếp nên không được
phép tách rời khỏi người trong gia tộc của mình.
Nó lẳng lặng chọn một góc khuất nhất trong buổi lễ đính hôn.
Cuổi cùng, buổi lễ cũng chính thức bắt đầu.
Ánh sáng xung quanh đều tắt hẳn, bóng tôi bao trùm lấy mọi thứ xung
quanh. Nó lúc này cảm thấy hoảng loạn và sợ hãi, nó rất sợ bóng tối bởi
lẽ trong bóng tối, nó chẳng thấy được thứ gì, nó cảm thấy mình hoàn toàn cô đơn, hoàn toàn lạc lõng. Nó có cảm giác mình không có gì cả, một sự
trống trãi đến kì lạ cứ hiện hữu trong tâm trí lẫn trong trái tim nó. Nó ôm chặt tim mình, hơi thở gấp gáp, run lên vì sợ hãi.
Thật may mắn, cuối cùng ánh sáng cũng xuất hiện.
Ánh sáng rất nhỏ nhoi, chỉ chíu sáng một khoảng nhỏ nhưng đủ để nó trấn tĩnh lại và cảm thấy yên tâm hơn.
Theo sau luồng ánh sáng đó, hắn và Monika xuất hiện. Hai người khoác
tay nhau, sánh đôi đi theo ánh đèn. Tuy ngồi ở góc khuất nhưng nó có thể nhìn rõ khuôn mặt Monika hết sức vui vẻ, thỏa mãn, ý cười không những
trên môi mà còn hiện hữu khắp cả khuôn mặt.
Nó cũng nhìn thấy, tên đó lạnh lùng, không có chút cảm giác gì, hàng
lông mày khẽ chau lại, ánh mắt không như bình thường. Nó hoàn toàn khẳng định được lúc này tên đó đang rất khó chịu, rất không vừa lòng.
Tim nó khẽ nhói lên, cảm giác xót xa tràn ngập.
Giá như… người đang sánh bước bên gã là nó.
Giá như… nó có thể cùng tên đó tiếp tục con đường tình yêu.
Giá như…
Nghĩ đến đây, nó khẽ khẽ lắc đầu. Nó mỉm cười, thầm chúc phúc cho tên đó: “Mong anh sẽ hạnh phúc”.
Nó không hề biết rằng, ở phía xa kia, gã cũng đang có những ý nghĩ như nó.
Hắn ta đây cũng ước ao, giá như người hắn ta đây đang sánh bước lúc này là nó chứ
không phải Monika thì hay biết mấy. Giá như, nó và hắn ta đây không phải đối thủ thì tình yêu của cả hai đã không tan vỡ như vậy. Giá như hắn ta đây có thể bên nó trọn đời…
Hai người, hai vị trí khác nhau nhưng có chung một suy nghĩ, chung
một cảm xúc. Đáng lẽ, họ sinh ra là dành cho nhau nhưng đến cuối cùng,
họ lại phải chia đôi mỗi người một con đường, để rồi cả hai người, không ai có được cho mình hạnh phúc thực sự.
Buổi lễ đính hôn diễn ra hết sức rôm rả, dưới sự chứng kiến của hết
thảy mọi người. Và buổi lễ, đã diễn ra rất thành công. Cuối cùng thì,
Monika đã đường đường chính chính được công nhận là vị hôn thê của tên đó.
Từ đầu đến cuối buổi lễ, Monika đều tươi cười hết sức vui vẻ, còn tên đó vẫn giữ nguyên một bộ mặt lạnh lùng, vô cảm.
Nó không ở đó lâu, chỉ nhìn hai người là hắn ta đây và Monika trao nhẫn đính ước cho nhau xong, thầm nói khẽ:
– Anh và Monika, mong hai người mãi hạnh phúc.
Rồi, nó lẳng lặng bước đi, rời khỏi buổi tiệc mà không ai hay biết.
Anh, Saphia, Gin và Kai tuy tham dự buổi tiệc sầm uất này nhưng tâm trạng không tốt chút nào. Ai cũng giữ nguyên tâm trạng lo lắng cho nó,
suốt buổi cứ dáo dát tìm kiếm bóng hình nó, xem nó đang ở đâu, đang cảm
thấy thế nào nhưng bất lực. Chẳng ai biết được nó đã đi đâu, đang ở chỗ
nào và họ cũng chẳng thể rời đi để tìm nó vì sự hiện diện của gia đình mình.
Cha hắn hôm nay tâm trạng cũng rất vui, rất hài lòng.
Tại khu vường vắng trong cung điện, ông bản tọa mỉm cười vui vẻ:
– Thằng nhóc đó đã đính hôn với Monika rồi, quyền lực trong tay anh đã thêm vững chắc.
Bên cạnh ông bản vương lúc này là một người phụ nữ, bà bản vương cười ma mị:
– Rất tốt. Vậy thì sự hợp tác giữa chúng bản vương…
Cha tên đó bật cười:
– Gurena, quyền lực của anh đã thêm vững chắc. Vậy nên, cuộc chiến
sắp tới đây, lực lượng của chúng bản tọa sẽ đông thêm. Con nhãi đó chắc chắn
sẽ không may mắn lần nữa mà thoát khỏi bàn tay của chúng bản tọa đâu.
Bà bản vương bật cười, đưa ly rượu đang cầm trên tay mình chạm vào ly rượu của cha tên đó:
– Chúng lão phu đúng là rất thích hợp hợp tác cùng nhau.
Cả hai cùng cười lớn. Cả cha hắn bản tọa và Gurena đều hết sức đắc ý, mong chờ cho trận chiến sinh tử sắp sửa diễn ra.
===ENDCHAP56===