Bí Mật Phù Thủy
Chương 62: Bên trong cung điện
Bé Pi ngay lập tức hóa thân lớn lên, lao nhanh đến đâm trực diện vào linh
thú của Gurena khiến nó bật về phía sau, đâm thẳng vào bờ tường, choáng
váng. Gạch vụn rơi xuống, bức tường của cung điện vì va chạm mạnh với
yêu thú của Gurena mà bị nứt ra, lõm vào một phần.
Nhân cơ hội này, nó, anh, Leon cùng Saphia vội vã chạy vào bên trong. Nó vừa chạy vừa hét lớn:
– Giao lại cho em, bé Pi. Chị tin chắc em sẽ chiến thắng.
Cả bốn người cuối cùng cũng đã vào được bên trong cung điện. Bọn nó
không chạy nữa mà bước đi từng bước chậm rãi và thận trọng. Bên trong
này tối om, chỉ loe lói vài tia sáng tí hon từ ngoài chíu vào. Saphia
dùng phép thuật tạo một ngọn lửa ở lòng bàn tay, soi lối cho cả bốn
người. Nó, anh và Leon đi cạnh Saphia, ánh mắt đầy vẻ đề phòng, liên tục quan sát xung quanh.
Đột nhiên, anh vung tay, một mũi tên lửa sáng chói xuất hiện phóng thẳng về một hướng. Nó, Leon và Saphia đều ngơ ngác.
Mũi tên đã c*m v** một người nào đó, nghe rõ tiếng “phập”. Tiếp sau,
ngọn lửa từ mũi tên lang rộng ra, cháy bùng lên. Tất cả ánh mắt đều
hướng hết về nơi đó.
Thình lình, cả cung điện sáng đèn, căn phòng tối om ban nãy giờ đây đã
sáng rực rỡ hẳn lên. Tiếng vỗ tay vang lên cùng với tiếng cười đầy thích thú. Nó, anh, Saphia và Leon nhìn về phía phát ra tiếng động.
– Khá lắm. Nếu ta đây không nhanh dùng phép thuật hoán đổi thì chắc chắn đã bị người thiêu sống rồi hoàng tử.
Tất cả đều ngỡ ngàng, đồng loạt nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu. Chỉ riêng Saphia không biết người này là ai, lên tiếng hỏi:
– Đối phương là thuộc hạ của Gurena sao?
Người kia không trả lời mà chỉ cười vang. Anh ôn tồn giải thích:
– Đó là Sarin, thuộc hạ trung thành của Gurena.
Sarin lại tiếp tục bật cười, vỗ tay:
– Nhớ bản vương là tốt rồi.
Rồi, Sarin quay sang nhìn nó:
– Công chúa nhỏ tới được đây cũng khá đấy. Nhưng mà…
Sarin ngừng một lúc rồi nói tiếp:
– Sẽ không dễ dàng thực hiện được mục đích đâu.
Trước lời nói của Sarin, nó không có gì đột ngột bởi lẽ nó ngay từ đầu đã chắc chắn Gurena không dễ gì mà đối đấu trực tiếp với nó, chắc chắn
bà lão phu vẫn xem nó như một món đồ chơi.
Nó hừ một tiếng:
– Muốn qua thì phải hạ người chứ gì?
Rồi nó tiếp lời:
– Bản vương nghĩ kẻ làm phép thuật ngăn cản bản vương chính là đối phương.
Sarin nhún vai:
– Đoán chuẩn đấy. Nhưng mà…
Trên khóe môi Sarin chợt hiện ra nụ cười quỷ dị:
– Đám yêu nghiệt đó chỉ là trò mở màn thôi. Hai đứa nhãi kia dám ở lại
đó cản trở để cậu vào được tân đây nên lão phu đã tặng thêm cho chúng một
món quà nhỏ.
Nó nhíu mày, vẻ mặt có phần lo lắng:
– Đối phương đã làm gì?
Sarin làm ra vẻ trầm tư rồi nói tiếp:
– Um… Lão phu chỉ là… cho thêm vài phù thủy hắc ám đến chơi cùng chúng thôi. Chắc là… rất thú vị.
– Đối phương…
Nó nắm chặt hai tay lại, lúc này nó đang thực sự lo lắng cho Gin và Kai đang chiến đấu ở ngoài kia. Nếu có có mệnh hệ gì thì…
– Họ rất giỏi.
Saphia đột nhiên đến cạnh, đặt tay lên vai nó. Khuôn mặt Saphia đầy
vẻ kiên định, trong ánh mắt cũng chứa đầy sự tin tưởng. Leon cũng gật
đầu để nó an tâm. Anh cũng nói thêm vào:
– Đúng vậy, hai người đó sẽ không sao đâu.
Nghe lời trấn an từ mọi người, nó cảm thấy yên tâm phần nào. Nó cũng nghĩ rằng, bản thân phải tin tưởng Gin và Kai.
Bỏ qua tất cả sự lo lắng, ánh mắt nó trở nên sắc lạnh, nhìn thẳng vào Sarin, giọng nói đầy cứng cỏi:
– Bản vương sẽ giải quyết cậu để giúp Gin và Kai đỡ tốn thời gian với đám yêu nghiệt phiền phức kia.
Sarin tỏ ra cực kỳ thích thú, mỉm cười. Thế nhưng, Leon nhanh chóng tiến đến đứng chắn trước mặt nó, tiếng nói đầy chắc chắn:
– Tiểu thư Ryu, người có thể nhường việc giải quyết người này lại cho tôi hay không???
Nó khó hiểu nhìn Leon. Leon không quay đầu lại nhưng vẫn biết nó đang rất thắc mắc nên giải thích:
– Lúc trước khi phát hiện cô ta đây là nội gián, tôi đã sơ suất để cô ta đây
chạy thoát một lần vậy nên lần này tôi muốn giải quyết triệt để cô ta đây.
Vả lại, tôi cũng rất ghét những người dùng phép thuật điều khiển như cô
ta đây. Một lí do quan trọng nữa là mục đích cô đến đây là để giải quyết với Gurena, cô không nên tốn thêm thời gian ở chỗ này làm gì.
Nó toang nói gì đó thì anh đã nói vào:
– Chúng lão phu đi thôi. Hãy tin tưởng Leon.
Saphia cũng gật gật đầu với nó. Nó hiểu ý, gật gật đầu, nhanh chóng quay bước đi.
Sarin tỏ ra cực kỳ khó chịu, gằn giọng:
– Đừng hòng đi trước.
Sarin lao tới hướng nó toang tấn công thì ngay tức thì bị Leon chặn lại khiến không thể tiến lên thêm. Leon lên tiếng:
– Giải quyết với bản tọa cho xong đã.
Sarin nghiến răng, tay nắm chặt:
– Tên khốn.
Rồi cô bản vương hét lớn:
– Các ngươi ta đây ra đi.
Ngay sau đó, từ ngoài năm phù thủy hắc ám lao vào, vẻ mặt ai nấy đều rất đáng sợ và ghê rợn.
Sự xuất hiện của bọn chúng làm Leon thoáng nhíu mày. Thế nhưng, cả
năm ngay ngay lập tức bị tiêu diệt và người ra tay tiêu diệt bọn chúng không
ai khác là anh.
Anh đã ngay lập tức ra tay, tạo ra hàng loạt quả cầu ánh sáng cao cấp
khiến bọn việc binh vừa mới xuất hiện ngay lập tức tan thành tro bụi. Leon
mỉm cười, khẽ gật đầu tỏ ý cảm kích chủ nhân. Anh cũng mỉm cười rồi nhanh
chóng đuổi theo nó cùng Saphia.
Sarin siết chặt bàn tay tới mức gân xanh nổi lên, nghiến răng:
– Lũ vô dụng.
Rồi, Sarin nhìn sang Leon đang thản nhiên cản đường, giọng đầy tức giận:
– Nếu muốn chết đến vậy thì bản tọa sẽ cho cậu được toại nguyện. Nhưng
bản tọa cũng nói cho cậu hay, dù cố gắng ngăn cản thì đến cuối cùng, con
nhãi kia cũng chỉ có duy nhất một kết cục là phải chết mà thôi.
Leon khẽ nhíu mày, có chút bất an nhưng cũng tức thì phàm thường trở lại, cất giọng bình thản:
– Không ngờ thuộc hạ của Gurena lại nói nhiều đến vậy. Hôm nay ta đây sẽ
rộng lượng giải quyết người giúp bà ta đây để bà ta đây khỏi phải mệt mỏi, khổ
sở vì thói nhiều chuyện của đối phương.
Lời nói của Leon khiến Sarin cực kỳ tức giận. Ngay ngay lập tức, Sarin lao đến tấn công Leon kèm theo lời thét lớn:
– Đối phương nhất định phải chết.
Trở lại với tình hình của nó, anh và Saphia.
Cả ba bước đi trên cầu thang lên tầng thứ hai của cung điện. Tầng hai hoàn toàn vắng vẻ, chẳng có thứ gì. Nhờ có ánh sáng, tất cả mới quan
sát rõ xung quanh. Nơi đây thật sự cổ kính cả trong lẫn ngoài. Tất cả đồ đạc đều rất cũ, bám đầy bụi bẩn và mạng nhện, lại có thêm vẻ u ám đến
đáng sợ.
Lang thang hết tầng hai nhưng chẳng thấy bóng dáng Gurena lẫn thuộc
hạ. Có lẽ, bà ta đây quá tin tưởng Sarin sẽ không để nó tìm được đến chỗ
mình nên không sắp xếp món quà nào tiếp đón nó. Nhưng dù gì thì như vậy
cũng tốt, nó sẽ có thêm thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nó, anh và Saphia tiếp tục bước lên tầng ba. Nơi đây cũng hệt như tầng hai vừa rồi, không có gì đáng ngại.
Rồi tất cả lại tiếp tục lên đến tầng bốn.
Vẫn hệt như hai tầng trước thế nhưng lần này, cả ba người đều trở nên cảnh giác hơn bởi lẽ trong lòng cả ba đều có linh cảm kì lạ, đều cảm
nhận được luồng khí lạnh nồng nặc ở nơi này. Chắc chắn, nơi này không bình
thường như hai tầng trước, họ đều nghĩ như vậy.
Đột nhiên, ánh đèn vụt tắt, chỉ có ánh sáng từ tầng dưới và bên ngoài cửa sổ le lói vào trong. Kèm theo đó là một âm thanh kì lạ. Nghe thật
kĩ thì dường như đây là… tiếng đập cánh. Và ngay tức thì, theo sau tiếng động đó, một đàn dơi đen đông nghịt không biết từ đâu lao thẳng về phía anh, nó và Saphia.
Tất cả đều giật mình. Đàn dơi rất đông, bao vây lấy cả ba người khiến trang phục họ trở nên xộc xệch, đầu tóc cũng rối bù. Nó, anh, Saphi đưa tay xua lũ dơi, cố gắng tránh né. Đột nhiên, anh hét lên:
– Mau thoát đi, là dơi độc. Không được để bị cắn nếu không là chết chắc với độc của chúng đấy.
– Vâng.
Nó và Saphia đồng thanh đáp lời.
Anh tạo một hàng rào lửa xung quanh mình khiến lũ dơi sợ hãi phải
tránh xa, Saphia dùng phép thuật ánh sáng tạo ra ánh sáng xung quanh
mình khiến lũ dơi kia bị chói mắt còn nó thiết lập một lớp cầu bảo vệ
khiến lũ dơi không thể chạm vào mình.
Cả ba người đồng loạt di chuyển ra khỏi đám dơi đó. Anh đưa tay về
phía lũ dơi khiến từ đó lang rộng ra một ngọn lửa, rực cháy toàn bộ lũ
dơi độc của Gurena. Xong, anh mới thở phào nhẹ nhõm:
– Lũ dơi này là loại dơi độc rất hiếm gặp nhưng lại thuộc hạng nguy
hiểm hàng đầu. Bà lão phu ra tay cũng rất độc ác đấy, thủ đoạn ghê gớm thật,
cũng may không ai bị nó cắn, nếu không thì…
Anh bỏ dở câu nói. Cả nó và Saphia cùng nhìn nhau, ánh mắt lo lắng,
gật gật đầu. Quả là rất may mắn vì cả ba người chưa bị lũ dơi đó cắn.
Rồi anh nói thêm:
– Lũ dơi vừa rồi rất có thể là thú cưng của Gurena.
– Là của bản vương đấy, lũ khốn.
Lời anh vừa nói ra thì nhanh chóng nghe thấy có tiếng đáp lại, tiếng nói
đầy bực tức và tức giận. Cả anh, nó và hắn lão phu đều hướng về phía phát ra
tiếng nói.
Ánh sáng một lần nữa được bật lên, khiến ba người nó nhìn rõ những người vừa mới xuất hiện.
Có tất cả là bốn người, đều mang trên mình bộ trang phục phù thủy hắc ám, vẻ mặt ai nấy cũng chứa vẻ độc án, tàn nhẫn.
Người vừa lên tiếng cũng là một trong số bốn người bọn chúng. Tên đó
khá cao, gương mặt cũng tương đối điển trai, sở hữu mái tóc đen tím cùng đôi mắt xanh sắc xảo, vẻ mặt gã lúc này rất khó coi. Bên cạnh tên đó
là ba người khác, một nam và hai nữ. Người nam còn lại cũng cao ngang
tầm tên đó, mái tóc xanh lá, đôi mắt nâu đen và khuôn mặt khá sắc sảo.
Một trong số hai người nữ còn lại là một cô gái có ngoại hình cùng
khuôn mặt rất bắt mắt, mái tóc dài màu hồng rất đặc trưng cùng đôi mắt
vàng khá kì lạ. Người cuối cùng là một cô gái cũng rất xinh đẹp, mái tóc xám, đôi mắt đen trong.
Tất cả bốn người bọn chúng đều đang đứng trước mặt nó, anh và Saphia, dáng vẻ không mấy thân thiện.
========ENDCHAP62=======