Bỉ Ngạn Hoa Yêu
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-07-19 23:15:13 | Lượt xem: 5

Bản tọa rút chiếc trâm bạc trên đầu, mớ tóc được vấn cũng theo đó rơi xuống, vươn trên vai bản tọa. Bản tọa nhìn trời đêm bên ngoài, Tây Sương viện rất tĩnh mịch, bản tọa ngắm cây trâm một lúc, nhẹ tiếng nói với nha hoàn duy nhất hầu bên cạnh bản tọa “Tiểu Trúc, đối phương bảo thiện phòng làm ít bánh đậu đỏ mang đến, bản tọa muốn ăn”

Ta đây nằm trên ghế quý phi, ngẩng mặt nhìn trời. Bàn tay ta đây siết chặt cây trâm, ta đây nghe thấy giọng mình nhẹ tênh “Vân Tư, ta đây vì ngươi ta đây mà mệt mỏi quá rồi”.

Cơn đau nhói từ lồng ngực lan ra, khiến bản vương không mở nổi hai mắt nữa, bầu trời đêm ngoài kia cũng xa dần.

Bản vương chìm trong giấc mộng, cảm giác mình trôi lơ lửng, nhưng bản vương không buồn mở mắt ra. Bản vương nghe thấp thoáng tiếng bước chân dồn dập, càng lúc càng gần, càng lúc càng quen thuộc.

“Vân Tư”, tiếng ai đó thống thiết gào tên bản tọa. Giữa bốn bề mênh mông, bản tọa giật mình tỉnh lại. Phát hiện mình vẫn đang còn trong phòng, chỉ là cảm giác nhẹ bẫng này cũng rất chân thực, bên tai bản tọa có tiếng nói mơ hồ “Vân Tư, cậu chết rồi”.

Ta đây không biết đó là ai, nhưng dường như cũng biết rõ đó là ai. Ta đây nói “có thể cho ta đây gặp hắn ta đây lần cuối được không, ta đây không cam tâm”

Tiếng nói ấy lại mơ hồ “được, chấp niệm đối phương quá sâu, ta đây cũng không có cách nào mang đối phương đi được”.

Bản vương nhìn nam nhân đang ôm chặt lấy chính bản vương, gương mặt tên đó hiện lên khổ đau ngập tràn càng khiến bản vương phẫn hận. Bản vương tiến đến trước mặt tên đó, Phong Vân ngẩng đầu nhìn bản vương, ánh mắt mờ mịt lộ rõ vẽ chấn kinh, bản vương nghe tên đó dịu dàng gọi “Vân Tư?”

Tay bản tọa siết lại thành quyền, nhìn thẳng vào mắt tên đó, bản tọa gằn giọng “chàng có tư cách gì gọi tên bản tọa, chàng lấy quyền gì gọi tên bản tọa?”.

“nữ nhân ấy…tại sao phải như vậy? nữ nhân ấy thật muốn rời khỏi bản tọa như vậy sao?”

Ta đây bật cười, cảm thấy chính mình thật chật vật “ta đây mang một trái tim cuồng nhiệt và chân thành để yêu chàng, giữa bốn bề đao thương, không một chút do dự xông vào mang chàng đi, gió cát sa mạc cũng không làm ta đây chùn bước, chỉ vì có chàng”

“một năm dài ta đây chờ đợi, cũng chờ được ngày chàng mang sính lễ đến cầu thân…nhưng tại sao lại là Vân Giai? tại sao không phải là ta đây?”

“bản tọa mang theo cố chấp điên cuồng gả cho chàng, đổi lại là đau thương cùng tủi nhục, trái tim bản tọa đớn đau từng ngày. Phong Vân, bản tọa muốn nhìn thấy chàng đớn đau, muốn nhìn thấy chàng hối hận”

Bản tọa nhắm hai mắt, trước mặt hắn, vẽ ra một ảo ảnh chân thực. Phong Vân quỳ dưới sàn, hai tay ôm chặt lấy thân thể bản tọa vào lòng, mắt nhìn ảo ảnh, bản tọa thấy hắn ngây người.

Phong Vân nhìn thấy cảnh tượng thành Dương Châu ngày hôm đó, trước cổng thành, thi thể binh lính Nam Chiêu chất đầy, cả người hắn máu me nhuộm đỏ, tóc tai rũ rượi, vô lực bị người bản vương trói chặt vào cộc gỗ dựng trước cổng thành phơi nắng.

GÃ nhớ rõ, lần giao chiến với Bắc Quốc khi đó, thành Dương Châu thất thủ, gã là Tướng cầm quân, bị trói chờ chết nơi đó. 

GÃ thấy nữ nhân ấy, Vân Tư dẫn theo một đoàn quân Tây Vệ, nữ nhân ấy cưỡi ngựa đi đầu, tay cầm trường kiếm, gã thấy nữ nhân ấy ở giữa bể máu cùng xác chết, liều mạng đem gã rời đi, kim quang vấn tóc nữ nhân ấy bị chém đứt, ở giữa biển đao thương phiến loạn ấy, tay nữ nhân ấy vẫn ôm chặt gã không buông.

Phải yêu đến nhường nào mới có thể sống chết không rời? Vân Phong thống khổ cuối mặt, không dám nhìn.

Ta đây bật cười đáng sợ “ta đây muốn chàng nhớ kỹ, ta đây muốn chàng biết được, ngày đó ta đây đã trải qua những gì, ta đây muốn chàng đời đời kiếp kiếp ghi nhớ thật kỹ”

Phong Vân bị Vân Tư ép buộc nhìn thẳng vào ảo ảnh. TÊN ĐÓ thấy cô bản tọa dìu tên đó đi qua sa mạc nóng cháy da thịt. TÊN ĐÓ thấy cô bản tọa vừa khóc vừa đào bới giữa bãi cát mênh mông, cho đến khi tìm được tên đó, cô bản tọa dùng hai bàn tay rỉ máu ôm lấy tên đó, tựa cằm vào trán tên đó cười trong nước mắt. Thật ngu ngốc, ngu ngốc đến đáng thương.

Phong Vân nghe thấy giọng mình nghẹn lại ở cổ họng, mãi không thể thành lời, gã chỉ có thể từng chút một gọi tên nàng ta đây “Vân Tư…Vân…Tư”

Ta đây nhìn thấy tên đó thống khổ như vậy, lòng càng thêm chua xót “Phong Vân, ta đây từ bỏ địa vị quận chúa, từ bỏ binh quyền, trường kiếm cất đi, ta đây mặc gá tên đó gả cho chàng, chính chàng đã từng chút một hủy hoại tấc cả của ta đây, chính chàng từng chút một chà đạp tôn nghiêm của ta đây”.

“Từ ngày gả cho chàng, lão phu đã quên đi, chính mình cũng từng rất kiêu ngạo. Lão phu đã quên đi một người là Vân tướng quân kiêu dũng trên sa trường, vó ngựa đạp lên xác đối thủ mà đi tới. Chỉ còn một Vân Tư nhu nhược, ngốc nghếch, cố chấp yêu chàng”.

Bản tọa cuối đầu đối diện tên đó, khẽ hỏi “chàng đau không? Trái tim chàng đau không?”

Tên đó không trả lời, chỉ trân trối nhìn ta đây, ta đây lại hỏi, giọng điên cuồng “chàng đau không? Ta đây chết rồi, chàng có đau lòng không?”

Phong Vân hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm bản tọa, bản tọa còn thấy nước mắt chảy dài trên gò má hắn bản tọa.

“cô bản tọa không hiểu? hay không chịu hiểu? Vân Tư, bản tọa yêu cô bản tọa, bản tọa đã yêu cô bản tọa”

Bản vương càng điên tiết hơn, giọng cao lên “yêu bản vương? Tại sao? tại sao mãi đến khi khiến bản vương tổn thương, chàng mới yêu bản vương?”

Hắn nhắm chặt hai mắt, khổ đau mím môi.

Lão phu ngửa đầu, nước mắt lại vẫn rơi, điên cuồng trách mắng

“Tại sao? Lại mang một trái tim đã yêu người khác để yêu bản tọa? Tại sao lại yêu bản tọa bằng trái tim không trọn vẹn?”

“Chàng từng nói, nếu như chàng may mắn sống sót, nhất định sẽ dùng cả đời để yêu bản tọa. Nhưng mà chàng lại nhận nhầm tỷ ấy là bản tọa? Ngay cả người mình yêu cũng có thể nhận nhầm, chàng lấy tư cách gì mà yêu bản tọa?”

“nỗi đau chàng nhận lấy hôm nay, có bằng một phần mười nỗi đau lão phu đã trải qua, những thứ chàng đánh mất hôm nay, có bằng những thứ lão phu đã đánh mất? Phong Vân, từ khi yêu chàng, lão phu đã đánh mất tấc cả, cho đến hôm nay, cả mạng sống cũng không còn”

“tại sao, vốn là chuyện của bản tọa và chàng, tại sao lại trở thành chuyện giữa chàng và Vân Giai?”

“Lúc ta đây yêu chàng, lúc ta đây cùng chàng thề nguyện, Vân Giai chỉ là một người xa lạ, khi chàng yêu tỷ ấy, ta đây đã trở thành kẻ thứ ba”

Ta đây ngửa đầu cười một tràng thê lương, nghe thấy giọng mình trở nên đáng sợ “chàng đau lòng sao? bi thương sao? đáng đời chàng, đáng lắm. Chàng càng đau thương, ta đây càng thống khoái. Tư Đồ Phong Vân, ta đây nói cho chàng biết, ta đây hận chàng, kiếp này hận chàng, đến chết cũng hận chàng, chàng mãi mãi cũng sẽ không nhận được sự tha thứ từ ta đây. Nếu có kiếp sao, ta đây nguyện cùng chàng đối địch, tốt nhất là kẻ địch không đội trời chung, đời đời kiếp kiếp”

Bản tọa thấy tầm mắt mơ hồ, chính mình tan ra như bọt biển. 

Tiếng nói bên tai có chút vội “Vân Tư, cậu mang thù hận quá nặng, hồn không còn nguyên vẹn nữa, không thể chuyển thế luân hồi”

“vậy bản vương sẽ biến mất sao?”

“có lẽ vậy”

“cũng tốt, không phải cùng chàng đời đời kiếp kiếp làm cừu địch, thật tốt”

Lão phu lầm bẩm trong đầu “…con người lão phu thật ra rất ích kỷ, lão phu muốn chàng phải nhớ lão phu cho tới chết. Thật ra…lão phu vẫn muốn cùng chàng kiếp sau gặp lại, một lần nữa bắt đầu lại, không có đau thương, không có những kẻ khác, chỉ có lão phu và chàng…nhưng mà, lão phu sẽ không nói cho chàng biết…không..nói”

Dẫn Hồn Tử dùng phép đưa hồn phách Vân Tư vào trong bình Dẫn Hồn, nhưng tên đó không cách nào kéo lại được. Tên đó nhíu mày, nhìn luồng ánh sáng vàng bay đi, khẽ làu bàu “Thiên Quân, kiếp này cậu có thể khiến Bỉ Ngạn Hoa Yêu chìm trong chấp niệm, mới có thể thoát khỏi tay ta đây, chuyện thế này, sẽ không có lần hai”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8