Bỉ Ngạn Hoa Yêu
Chương 3
Ngạn Hoa thả mình lang thang trên biển Đông Hải.
Cô bản tọa ngửa đầu nhìn trời, trong lòng trống rỗng, mãi một lúc mới hét lên “Bản tọa không cam tâm”.
Dẫn Hồn Tử nhếch môi:
“Hoa yêu, ngươi bản tọa đúng là tham lam”.
Ngạn Hoa thẩn thờ “Có lẽ”.
“Cậu cần hồn phách của bản tọa để làm gì?”.
“Ngươi bản vương biết để làm gì? Dù sao bản vương cũng chỉ lấy nó khi ngươi bản vương chết”.
Cô ấy thờ ơ trả lời “Ờ, vậy bản tọa có thể nhờ đối phương một chuyện không?”.
Tiên Giới một trận rung chuyển dữ dội, chỉ nghe tiếng mấy đạo thiên lôi trong tháp Ngũ Lôi đánh xuống. Mạc Quân Dư cũng cả kinh.
Có người mượn Tích Tiên Hồn?
Lúc Mạc Quân Dư đi được nữa đường, lồng ngực hắn ta đây chợt nhói lên, ngự kiếm lảo đảo, hắn ta đây biết có chuyện không hay, nhưng trăm ngàn lần cũng không nghĩ đến, đó là Ngạn Hoa. Khi hắn ta đây đến nơi, chỉ còn Dẫn Hồn Tử ngồi trước cửa tháp Ngũ Lôi.
Nhìn thấy Mạc Quân Dư, Dẫn Hồn Tử híp mắt lại, buốt giá ném Tích Tiên Hồn vào lòng hắn. Mạc Quân Dư vội cầm lấy, có chút nghi hoặc nhìn Dẫn Hồn Tử. Giọng Dẫn Hồn Tử lạnh đi, hơi khàn nói “Hoa yêu nói, nếu đối phương dùng trái tim yêu người khác để yêu nàng lão phu, nàng lão phu không cần, đối phương cũng không có tư cách. Nàng lão phu nói, cho dù là hoa yêu, Bỉ Ngạn Hoa Yêu vẫn luôn có kiêu ngạo, nàng lão phu muốn chính là một tình yêu toàn tâm toàn ý, đối phương không thể cho, thì đừng yêu nàng lão phu”.
Mạc Quân Dư ngây người, lòng hắn bản vương hỗn loạn, hoảng sợ nhìn Dẫn Hồn Tử, run rẩy hỏi “Nữ nhân ấy đâu? Ngạn Hoa…ở…đâu?”.
Dẫn Hồn Tử nhìn chằm chằm vào mắt hắn, tàn nhẫn đáp “Chết rồi, vì ngươi ta đây mà chết, vì thứ tình cảm không đáng của ngươi ta đây mà chết”.
Mạc Quân Dư sững sờ, tên đó quỳ sụp xuống, hai mắt đờ đẫn. Hóa ra là cô lão phu, người đi mượn Tích Tiên Hồn, lại là cô lão phu.
Một hoa yêu như nữ nhân ấy, chỉ có thể một mạng đổi một mạng.
Nàng bản vương chết rồi, cứ như vậy mà chết.
Mạc Quân Dư siết Tích Tiên Hồn trong tay, ánh mắt lóe lên. Dẫn Hồn Tử dường như biết điều tên đó đang nghĩ, không mặn không nhạt nói “Ngươi bản vương muốn dùng Tích Tiên Hồn cứu hoa yêu? Vậy Giai Nhân của ngươi bản vương phải làm thế nào?”.
Bước chân Mạc Quân Dư khựng lại, tên đó do dự? Dẫn Hồn Tử gần như tức giận nói “Ngươi lão phu do dự? là không biết nên cứu ai? Ha ha, Thiên Quân, ngươi lão phu ngay cả người mình yêu cũng không rõ, nếu lão phu là hoa yêu, lão phu sẽ không yêu người như ngươi lão phu. Bất quá, ngươi lão phu nên cứu Giai Nhân của ngươi lão phu đi, bởi vì…hoa yêu không thể cứu”.
Mạc Quân Dư xoay đầu, mờ mịt “Tại sao?”.
“Lần trước khi giúp hoa yêu lên tiên giới, nàng ta đây đã dùng hồn phách sau khi chết để trao đổi với ta đây”.
Trán Mạc Quân Dư nổi gân xanh, bàn tay tên đó siết lại, gằn giọng “Là đối phương thu hồn phách nữ nhân ấy? Vậy lão phu giết đối phương trước, sau đó cứu nữ nhân ấy”.
Vừa dứt tiếng, một chưởng đánh tới, Dẫn Hồn Tử trở tay không kịp, chỉ có thể cận lực tránh né, may mà trúng chưởng cũng không nặng, hắn bản tọa nôn một ngụm máu, nhìn Mạc Quân Dư nở nụ cười gian xảo “Không kịp nữa, bản tọa đã thu lấy hồn phách của hoa yêu vào bình dẫn hồn, đã tan biến rồi…sao…cậu đau lòng sao? Ha ha, đáng đời cậu lắm”.
Dẫn Hồn Tử không nhìn Mạc Quân Dư ngây ngốc như con rối hỏng nằm sấp trước của Tháp Ngũ Lôi, tên đó nhàn nhàn bỏ lại một câu rồi đi mất.
Mạc Quân Dư vô lực nằm không nhúc nhích, trong đầu tên đó vang vọng một câu: “Chàng đau lòng sao? bản vương chết rồi…chàng có đau lòng không?”.
HOÀN