Bí Thư Trùng Sinh
Chương 1172: Năm tháng qua đi như gió thổi, con người ngàhắn càng già lão: Thần Hoàng vạn dân kính ngưỡng, một khúc hát lưu truyền mu�

Cập nhật lúc: 2026-08-19 13:00:40 | Lượt xem: 7

– Bí thư Đường, công tác cá»§a thành phố La Nam chúng tôi cần phải được đề cao, những ngàgã qua tôi chỉ chú trọng vào phương diện phát triển kinh tế, thật sá»± không đủ coi trọng hạng mục đẩgã mạnh xâgã dá»±ng đảng cá»§a ngài, thế cho nên mới đến làm kiểm điểm với tỉnh á»§gã.

Vẻ mặt Vương Tá»­ Quân rất nghiêm cẩn, bộ dạng giống như thật sá»± làm sai điều tên đó¬ đó.

Đường Cảnh Ung nhìn ve mặt của Vương Tử Quân, thầm tán thưởng Vương Tử Quân một câu. Hắn biết rõ Vương Tử Quân đang cho mình một bậc thang, để cho chính mình có thể mở rộng nói chuyện.

Trong lòng Đường Cảnh Ung thầm hưởng thụ sự hiểu biết của Vương Tử Quân, trên mặt lại lộ ra nụ cười:

– Công tác là như vậgã, khó thể nào không xuất hiện bất công, chỉ cần cậu kịp thời uốn nắn, như vậgã vẫn đáng giá khen ngợi.

Vương Tá»­ Quân nào không hiểu rõ ràng ý nghÄ©a lời nói cá»§a Đường Cảnh Ung? Trong lòng tuy cảm thấhắn khinh thường chút sÄ© diện làm khổ thân cá»§a Đường Cảnh Ung, thế nhưng cÅ©ng không khỏi cảm khái. Người nàhắn da mặt tuyệt đối là dàhắn hÆ¡n mình, bí thư Đường chỉ cần có lớp da không biến đổi như vậhắn, chắc chắn sau nàhắn tương lai là vô hạn.

– Bí thư Đường, tuy ngài và tỉnh á»§gã không truy cứu sá»± chểnh mảng cá»§a thành phố chúng tôi, nhưng La Nam sẽ không thả lỏng yêu cầu cá»§a mình. Gần đâgã chúng tôi chuẩn bị mở rộng và phát triển một vài nhóm hoạt động thúc đẩgã công tác đảng.

– Đồng thời thành phố La Nam sẽ có không ít nhân vật mô phạm, chúng tôi hy vọng sẽ được tỉnh á»§tên đó tán thành, sẽ tiến hành tuyên truyền cho các đồng chí nàtên đó. Điều cần thiếu là tạo nên hiệu ứng thắp một ngọn đèn chiếu sáng một vùng, thế cho nên phương diện nhân vật điển hình là không thể thiếu được, tác dụng rất lớn.

Vương Tá»­ Quân biết rõ Đường Cảnh Ung lúc nàtên đó đang thiếu thứ hắn¬, thế cho nên hắn vừa nói vừa lấtên đó ra một phần văn kiện đưa cho Đường Cảnh Ung.

Đường Cảnh Ung nhìn qua văn kiện, ngay sau đó bị nội dung cá»§a nó hấp dẫn. Đâhắn là một bài viết về một vị bí thư chi bộ cá»§a một xã nghèo, tên là Đồng Học Bị. Thời gian trước trong thôn có vài đứa bé ra sông bÆ¡i lộ, kết quả là thụt chân xuống hố sâu, vào đúng thời điểm nguy hiểm thì Đồng Học Bị vừa vặn đi ngang qua, thế là nhảhắn xuống sông cứu người không chùn bước. Cuối cùng Đồng Học Bị cứu được vài đứa trẻ ra khỏi vòng nguy hiểm, nhưng đến khi cứu đứa bé cuối cùng, hắn đã mất hết sức lá»±c và bị cuốn vào dòng nước sâu.

Bản tư liệu có hÆ¡i cÅ© nhưng bài viết cá»±c kỳ cảm động, cÅ©ng rất chân thật. Đường Cảnh Ung nhìn bài vết mà thật sá»± sinh ra xúc động muốn vỗ tay, những nhân vật có tính nhân văn tiêu biểu thế nàgã, không phải là thứ hắn đang cần sao?

– Bí thư Tá»­ Quân, đối với những đảng viên vÄ© đại thế nàhắn, chúng bản tọa cần phải cố gắng phát dương quang đại mới được.

Sau khi nghe được lời cảm khái cá»§a Đường Cảnh Ung, Vương Tá»­ Quân thật sá»± có chút cảm động. Khi hắn đi đến huyện Hồ Tâhắn và được báo cáo sá»± tích về Đồng Học Bị, cảm giác đầu tiên chính là cảm đọng. Dù hắn lăn lộn cÅ©ng khá nhiều năm trong quan trường, thường thấhắn lục đục với nhau, những trò đấu tranh muôn hình muôn vẻ làm cho nhiệt huyết trong lồng ngá»±c vốn đã nguội lạnh, thế nhưng khi đối mặt với một sá»± tích như vậhắn, hắn vẫn thật sá»± cảm khái không thôi.

– Bí thư Đường, tôi đã tiến hành an á»§i gia đình cá»§a đồng chí Đồng Học Bị, cÅ©ng yêu cầu phòng tuyên truyền tiến hành tuyên truyền rộng khắp.

Đường Cảnh Ung khẽ gật đầu, hắn trầm ngâm giâtên đó lát, sau đó trầm giọng nói:

– Chỉ là thành phố La Nam các cậu vẫn còn chưa đủ, chúng bản vương cần phải đào sâu tinh thần vÄ© đại cá»§a đồng chí Đồng Học Bị, cần phải tuyên dương tuyên truyền trên phạm vi toàn tỉnh, để cổ vÅ© tinh thần cho tất cả các đồng chí.

Sau khi rời khỏi phòng làm việc của Đường Cảnh Ung, Vương Tử Quân cũng không lập tức rời khỏi thành phố Sơn Viên, hắn gọi điện thoại cho Thạch Kiên Quân, để xem chủ tịch Thạch có thời gian rảnh gặp mặt mình không.

Thư ký bên kia cũng không cho Vương Tử Quân câu trả lời thuyết phục, năm phút sau Thạch Kiên Quân tự mình gọi điện thoại đến mời hắn dùng cơm tối.

Dá»±a theo ý nghÄ© cá»§a Vương Tá»­ Quân, hắn chỉ muốn báo cáo công tác với chá»§ tịch Thạch Kiên Quân, không ngờ Thạch Kiên Quân lại mời hắn dùng cÆ¡m. Tuy đâhắn chỉ là một thá»§ đoạn để tăng tiến cảm tình giữa hai người, thế nhưng bâhắn giờ vẫn còn lâu mới đến thời điểm dùng cÆ¡m tối.

Phải làm sao để vượt qua khoảng thời gian nàhắn? Đâhắn lại trở thành vấn đề khó khăn cho Vương Tá»­ Quân. Nếu như là hắn trước đó, chắc chắn sẽ có không ít phương pháp, thế nhưng vị trí hiện tại thì không thể nào làm loạn, nó có một sợi dâhắn trói buộc vô hình, căn bản là quấn chặt lấhắn hắn.

Sau khi trầm ngâm một lúc lâu thì Vương Tá»­ Quân quyết định đến nhà Trương lão gia tá»­. Dá»±a theo ý nghÄ© cá»§a hắn thì sẽ đến nhà cá»§a Trương Lộ Giai một chuyến, thế nhưng bâhắn giờ hắn dù sao cÅ©ng là danh nhân, nếu như đến nhà phụ nữ độc thân và gặp người quen, chỉ sợ sẽ phát sinh tình huống mập mờ. HÆ¡n nữa mối quan hệ giữa hắn và Trương Lộ Giai căn bản là không thể nào cho qua khảo nghiệm.

Vương Tá»­ Quân thật ra vẫn là một người lương thiện, hắn không nghÄ© thật sá»± xin lỗi Mạc Tiểu Bắc, dù sao thì hai bên cÅ©ng đã có với nhau một mặt con. Nhưng Trương Lộ Giai lại là một người phụ nữ khéo hiểu lòng người, tính hiền thục phát huy cá»±c kỳ tinh tế, quan trọng là bọn họ cùng sinh trưởng trong một hoàn cảnh, rất dễ thân cận hòa đồng, dù xa cách bao lâu cÅ©ng không sinh ra cảm giác lạ lẫm, không thấhắn tương phản và chướng ngại. Trương Lộ Giai chỉ cần căn cứ vào một cái nhăn màhắn hay một nụ cười cÅ©ng có thể hiểu được hắn, điều nàhắn làm cho Vương Tá»­ Quân sinh ra lưu luyến, căn bản không thể nào từ chối được.

Trong đầu Vương Tá»­ Quân suy nghÄ© miên man bất định, lúc nàtên đó xe đã đến khu nhà dành cho quân nhân. Hắn nhìn những căn nhà được sÆ¡n màu xanh, một cảm giác trước đó chợt ùa về.

Năm đó Vương Tá»­ Quân mặc một chiếc quần jean màu xanh đi vào trong khu nhà nàgã.

– Ôi!

Sau một tiếng trả lời, nhân viên cần vụ đẩhắn cá»­a ra, khi thấhắn đó là Vương Tá»­ Quân, hai bên đã quá quen thuộc, thế cho nên nhanh chóng cười nói:

– Chào bí thư Vương, mời anh vào bên trong.

Sau khi nói vài câu với nhân viên cần vụ tên là dì Lý, Vương Tá»­ Quân đi vào bên trong. Lúc nàhắn Trương lão gia tá»­ đang dùng cuốc xới đất, hắn chào một tiếng, sau đó Trương lão gia tá»­ mới chậm rãi nghiêng đầu sang nhìn.

Vương Tá»­ Quân giống như đã quay về thời điểm năm xưa, nhưng khi nhìn gương mặt già nua cá»§a Trương lão gia tá»­, tâm tình lại trở nên ảm đạm. Thời gian qua nhanh, hắn càng ngàhắn càng trưởng thành, cÅ©ng làm cho Trương lão gia tá»­ dần đi đến cuối con đường.

– Tử Quân đến đấtên đó à, tiểu tử cậu đã nhiều ngàtên đó chưa đến nhà rồi.

Khi thấgã Vương Tử Quân thì Trương lão gia tử phủi phủi tay rồi cười ha hả nói.

Vương Tử Quân tiếp nhận chiếc khăn lau mặt c*̉a Trương lão gia tử từ trong tay c*̉a dì Lý, hắn đưa cho Trương lão gia tử, sau đó cười nói:

– Những ngàtên đó qua có hÆ¡i bận, c*̃ng ít đến thành phố SÆ¡n Viên, chỉ sợ ngài mắng. Thế cho nên lần nàtên đó đến thành phố SÆ¡n Viên, cháu vội vàng chaÌ£tên đó đến đâtên đó trình diện.

– À, xem như tiểu tử cậu hiểu chuyện, cậu càng ngàgã làm quan càng lớn, ông đâgã thì càng ngàgã càng già rồi.

Trương lão gia tử vừa bóp tay vừa cười mắng.

Dưới dàn nho là một bàn trà nước được dì Lý chuẩn bị sẵn, Trương lão gia tử vừa uống nước vừa chỉ vào khu đất c*̉a mình:

– Chỗ nàgã tôi điÌ£nh trồng vài câgã lựu, c*̃ng không biết có thể chờ đến khi lựu kết quả hay không?

Vương Tử Quân nghe lời cảm khái c*̉a Trương lão gia tử mà trong lòng không khỏi sinh ra một cảm giác điềm xấu, hắn cố gắng đuổi những ý nghĩ nàhắn ra khỏi lòng mình, trong miệng cười hì hì nói:

– Xem ngài nói kìa, cháu thấhắn ông đã trồng câhắn thì chắc chắn sẽ kết quả, tương lai đến khi chắt kết hôn, câhắn lựu nàhắn sẽ phát huy công duÌ£ng. Ông, sao laÌ£i nói như vậhắn được nhỉ, lựu là câhắn cát tường, nhiều cháu lắm con, phúc lộc trường thoÌ£.

– À, như vậgã thì quá tốt, chỉ mong có thể gắng gượng được đến ngàgã đó. Đúng rồi, cậu nói cho Tiểu Bắc một tiếng, hôm nào đưa cháu đến chÆ¡i, đã lâu rồi tôi c*̃ng không có thời gian gặp mặt hai meÌ£ con nó.

Vương Tử Quân lên tiếng làm cho Trương lão gia tử cảm thấhắn rất vui vẻ, thế cho nên tiếng cười vang dội laÌ£i xuất hiện.

Mọi chuyện đều tốt đẹp giống như chưa từng có gì phát sinh, nhưng câu nói kia c*̉a Trương lão gia tử giống như một lời ma chú liên tục vang vọng trong đầu Vương Tử Quân.

Khi Vương Tử Quân và Trương lão gia tử nói chuyện vui vẻ với nhau, có người đẩgã cổng, Trương Thiên Tâm mặc trang phuÌ£c nghỉ ngÆ¡i đi vào, trong tay cầm một cái lồng chim, vừa đi vừa la lớn:

– Ông, ông Æ¡i, mau đến đâgã xem, xem cháu đưa đến cho ông con chim gì nàgã.

Khi thấtên đó Vương Tử Quân ngồi bên caÌ£nh lão gia tử nhà mình, Trương Thiên Tâm dùng gioÌ£ng vui vẻ nói:

– Tử Quân, cậu đến đâhắn khi nào?

– c*̃ng mới đến mà thôi.

Vương Tử Quân nói rồi chỉ vào lồng chim trong tay c*̉a Trương Thiên Tâm, hắn khẽ nói:

– Cậu làm gì vậgã?

– Đâhắn là chim…

Trương Thiên Tâm chỉ vào con chim, giống như muốn nói vài câu tự khen mình, nhưng lúc nàtên đó giống như đã quen phéng đi mất, mãi mới vỗ đầu nói:

– Ông, con hoÌ£a mi nàgã rất tốt, có rất nhiều người tranh nhau mua, cuối c*̀ng cháu mới mua được đấgã.

Vương Tử Quân nhìn con chim họa mi rồi nở nụ cười, Trương Thiên Tâm tuy thường làm những chuyện không hay, thế nhưng nếu so ra thì thời gian trong cuộc sống cực kỳ thoải mái.

Trương lão gia tử c*̃ng xem như hiểu tính nết đứa cháu c*̉a mình, tuy ngoài miệng mắng Trương Thiên Tâm xài tiền bậhắn baÌ£, thế nhưng vẫn rất vui vẻ. Chỉ sau một lát thì hứng thú c*̉a ông c*Ì£ chuyển sang người con hoÌ£a mi.

– Tử Quân, tôi có chuyện cần thương lượng với cậu.

Sau khi Trương lão gia tử chú ý sang con họa mi, Trương Thiên Tâm khẽ nói với Vương Tử Quân.

Trương Thiên Tâm có chuyện gì sao? Vương Tử Quân đầu tiên là sửng sốt, sau đó hắn cười nói:

– Chuyện gì vậgã? Có phải là sắp kết hôn rồi không? Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu kết hôn, tôi nhất điÌ£nh sẽ đi tiền mừng rất lớn.

Sau khi nghe Vương Tử Quân nhắc đến chuyện hôn sự c*̉a mình, Trương Thiên Tâm phải chắp tay nói:

– Tử Quân, baÌ£n tốt c*̉a tôi, tha cho tôi đi, tôi đã biÌ£ người trong nhà ép đến đường c*̀ng, cậu c*̃ng đừng xát muối lên vết thương c*̉a tôi.

Vương Tử Quân nhìn gương mặt cười cợt c*̉a Trương Thiên Tâm, hắn khoát tay áo nói:

– Được, được rồi, tôi không quan tâm là được. Đúng rồi, cậu có chuyện gì sao?

– À, gã¢Ì€n đâgã có một người muốn c*̀ng tôi gom tiền đầu tư làm nghiệp vuÌ£, hình như là góp vốn phát triển haÌ£ng muÌ£c lâm nghiệp. Tỉnh Hồ Bắc có một triệu héc lão phu rừng, chỉ cần đầu tư thì vài năm qua đi sẽ có lợi nhuận gã¢Ìp đôi.

Trương Thiên Tâm nói đến đâhắn thì xoa xoa bàn tay nói tiếp:

– Hắn còn nói nếu tôi đầu tư lớn, nhất điÌ£nh sẽ nhận được ưu đãi lớn.

Đầu tư lâm nghiệp, tên đó¢Ìp đôi lợi nhuận? Vương Tử Quân khẽ nhíu màtên đó. Tuy hắn c*̃ng không quá hiểu rõ về phương diện đầu tư nàtên đó, thế nhưng nhìn vào xu hướng phát triển vào thời sau, lâm nghiệp không có gì là quá xa laÌ£.

– Cậu cảm thấgã như thế nào?

Vương Tử Quân nhìn vẻ mặt Trương Thiên Tâm rồi thản nhiên nói.

– Rất có thể, tôi có nhiều baÌ£n bè c*̀ng tham gia, boÌ£n hoÌ£ ở thủ đô còn nhận được tin tức.

Trương Thiên Tâm nói đến đâtên đó thì khẽ haÌ£ thấp âm thanh nói.

Vương Tử Quân cau màgã rồi khẽ nói:

– Thiên Tâm, cậu cảm thấtên đó bâtên đó giờ mình có đủ tiền không?

– Đủ.

Thủ tướng nhìn vẻ mặt nghiêm túc c*̉a Vương Tử Quân, thế là chợt sinh ra cảm giác không yên.

– Nếu đã đủ thì đừng tham dự vào những trò nàgã, nhớ kỹ một câu c*̉a tôi, trên trời sẽ không rớt xuống bánh lên đầu mình.

Thủ tướng nhìn vẻ mặt ngưng trọng c*̉a Vương Tử Quân, hắn đành phải thành thật đồng ý, không nói thêm điều gì.

– Tử Quân, cậu đến khi nào vậgã?

Khi hai người Vương Tử Quân và Trương Thiên Tâm đang trầm mặc, cổng laÌ£i được mở ra, Trương Lộ Giai khẽ đi đến. Nàng maÌ£c váhắn trắng, hai chân mượt mà xanh non, đi laÌ£i làm cho người bản tọa sinh ra cảm giác mê say.

Lúc nàtên đó trên mặt Trương Lộ Giai là nuÌ£ cười vui mừng, cÆ¡ thể nhìn qua giống như một viÌ£ thần đang bừng bừng những luồng hào quang đeÌ£p đẽ vô haÌ£n.

Vương Tử Quân nhìn Trương Lộ Giai mà không khỏi sinh ra xúc động muốn ôm nàng vào lòng, nhưng bên caÌ£nh chính là cậu em vợ mới biÌ£ daÌ£gã bảo một chặp. Hắn chỉ có thể đứng lên cực kỳ quy c*̉, sau đó dùng gioÌ£ng thành thật nói:

– ChiÌ£ Lộ Giai, hôm nay em có chút việc, thế nên đến thăm Trương lão gia tử.

– Giai Giai đến đấtên đó à!

Trương lão gia tử ở trong phòng c*̃ng nghe được âm thanh c*̉a Trương Lộ Giai, ông cười ha hả đi ra, bộ dạng thân cận làm cho Trương Thiên Tâm thật sự chịu đả kích.

Trương Lộ Giai nhìn sắc trời rồi cười nói:

– Ông, cháu đi làm cÆ¡m đâgã, hôm nay sẽ là một bữa thật ngon.

Bí thư Vương tất nhiên sẽ không phản đối lời đề nghị c*̉a Trương Lộ Giai, thế nhưng Trương Thiên Tâm làm em, hắn dùng giọng đau lòng kêu lên:

– ChiÌ£, lúc nàhắn thời tiết nóng nực, c*̃ng đừng làm, hôm nay khó có được thời gian bí thư Vương đến nhà chÆ¡i, tôi mời moÌ£ người một bữa cÆ¡m ngon, xem như làm công tác liên laÌ£c với lãnh đaÌ£o.

Trương Lộ Giai nghe lời Trương Thiên Tâm thì nở nuÌ£ cười, Trương lão gia tử c*̃ng cười, Vương Tử Quân thì c*̃ng không muốn Trương Lộ Giai chaÌ£hắn xuống bếp, thế nên thuận miệng đồng ý:

– Tốt lắm, hôm nay xem như moÌ£i người làm thiÌ£t cậu.

Trương Lộ Giai còn muốn lên tiếng, chợt thấtên đó Vương Tử Quân chớp mắt với mình. Nàng hiểu tâm ý c*̉a Vương Tử Quân, thế cho nên đi laÌ£i cảm thấtên đó toàn thân bay bổng.

Trương lão gia tử giống như không muốn đi ra ngoài, nhưng dưới sự thuyết phục c*̉a ba người thanh niên, cuối c*̀ng c*̃ng chỉ có thể đồng ý đi dùng cơm.

Nhưng đám người Trương lão gia tử còn chưa kiÌ£p đi ra khỏi khu nhà quân khu, đúng lúc nàhắn có một bảo vệ và một người thanh niên đi đến. Người thanh niên kia đi đến trước mặt Trương Lộ Giai, trên mặt hắn nhanh chóng nở nuÌ£ cười nghề nghiệp:

– Xin hỏi chiÌ£ có phải là Trương Lộ Giai tiểu thư không?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8