Bí Thư Trùng Sinh
Chương 1172: NÄm tháng qua Äi như gió thá»i, con ngưá»i ngà hắn cà ng già lão: Thần Hoà ng vạn dân kÃnh ngưỡng, má»t khúc hát lưu truyá»n mu�
– Bà thư ÄÆ°á»ng, công tác cá»§a thà nh phá» La Nam chúng tôi cần phải ÄÆ°á»£c Äá» cao, những ngà gã qua tôi chá» chú trá»ng và o phương diá»n phát triá»n kinh tế, tháºt sá»± không Äá»§ coi trá»ng hạng mục Äẩgã mạnh xâgã dá»±ng Äảng cá»§a ngà i, thế cho nên má»i Äến là m kiá»m Äiá»m vá»i tá»nh á»§gã.
Vẻ mặt Vương Tá» Quân rất nghiêm cẩn, bá» dạng giá»ng như tháºt sá»± là m sai Äiá»u tên đó¬ Äó.
ÄÆ°á»ng Cảnh Ung nhìn ve mặt cá»§a Vương Tá» Quân, thầm tán thưá»ng Vương Tá» Quân má»t câu. Hắn biết rõ Vương Tá» Quân Äang cho mình má»t báºc thang, Äá» cho chÃnh mình có thá» má» rá»ng nói chuyá»n.
Trong lòng ÄÆ°á»ng Cảnh Ung thầm hưá»ng thụ sá»± hiá»u biết cá»§a Vương Tá» Quân, trên mặt lại lá» ra nụ cưá»i:
– Công tác là như váºgã, khó thá» nà o không xuất hiá»n bất công, chá» cần cáºu ká»p thá»i uá»n nắn, như váºgã vẫn Äáng giá khen ngợi.
Vương Tá» Quân nà o không hiá»u rõ rà ng ý nghÄ©a lá»i nói cá»§a ÄÆ°á»ng Cảnh Ung? Trong lòng tuy cảm thấhắn khinh thưá»ng chút sÄ© diá»n là m khá» thân cá»§a ÄÆ°á»ng Cảnh Ung, thế nhưng cÅ©ng không khá»i cảm khái. Ngưá»i nà hắn da mặt tuyá»t Äá»i là dà hắn hÆ¡n mình, bà thư ÄÆ°á»ng chá» cần có lá»p da không biến Äá»i như váºhắn, chắc chắn sau nà hắn tương lai là vô hạn.
– Bà thư ÄÆ°á»ng, tuy ngà i và tá»nh á»§gã không truy cứu sá»± chá»nh mảng cá»§a thà nh phá» chúng tôi, nhưng La Nam sẽ không thả lá»ng yêu cầu cá»§a mình. Gần Äâgã chúng tôi chuẩn bá» má» rá»ng và phát triá»n má»t và i nhóm hoạt Äá»ng thúc Äẩgã công tác Äảng.
– Äá»ng thá»i thà nh phá» La Nam sẽ có không Ãt nhân váºt mô phạm, chúng tôi hy vá»ng sẽ ÄÆ°á»£c tá»nh á»§tên đó tán thà nh, sẽ tiến hà nh tuyên truyá»n cho các Äá»ng chà nà tên đó. Äiá»u cần thiếu là tạo nên hiá»u ứng thắp má»t ngá»n Äèn chiếu sáng má»t vùng, thế cho nên phương diá»n nhân váºt Äiá»n hình là không thá» thiếu ÄÆ°á»£c, tác dụng rất lá»n.
Vương Tá» Quân biết rõ ÄÆ°á»ng Cảnh Ung lúc nà tên đó Äang thiếu thứ hắn¬, thế cho nên hắn vừa nói vừa lấtên đó ra má»t phần vÄn kiá»n ÄÆ°a cho ÄÆ°á»ng Cảnh Ung.
ÄÆ°á»ng Cảnh Ung nhìn qua vÄn kiá»n, ngay sau Äó bá» ná»i dung cá»§a nó hấp dẫn. Äâhắn là má»t bà i viết vá» má»t vá» bà thư chi bá» cá»§a má»t xã nghèo, tên là Äá»ng Há»c Bá». Thá»i gian trưá»c trong thôn có và i Äứa bé ra sông bÆ¡i lá», kết quả là thụt chân xuá»ng há» sâu, và o Äúng thá»i Äiá»m nguy hiá»m thì Äá»ng Há»c Bá» vừa vặn Äi ngang qua, thế là nhảhắn xuá»ng sông cứu ngưá»i không chùn bưá»c. Cuá»i cùng Äá»ng Há»c Bá» cứu ÄÆ°á»£c và i Äứa trẻ ra khá»i vòng nguy hiá»m, nhưng Äến khi cứu Äứa bé cuá»i cùng, hắn Äã mất hết sức lá»±c và bá» cuá»n và o dòng nưá»c sâu.
Bản tư liá»u có hÆ¡i cÅ© nhưng bà i viết cá»±c kỳ cảm Äá»ng, cÅ©ng rất chân tháºt. ÄÆ°á»ng Cảnh Ung nhìn bà i vết mà tháºt sá»± sinh ra xúc Äá»ng muá»n vá» tay, những nhân váºt có tÃnh nhân vÄn tiêu biá»u thế nà gã, không phải là thứ hắn Äang cần sao?
– Bà thư Tá» Quân, Äá»i vá»i những Äảng viên vÄ© Äại thế nà hắn, chúng bản tọa cần phải cá» gắng phát dương quang Äại má»i ÄÆ°á»£c.
Sau khi nghe ÄÆ°á»£c lá»i cảm khái cá»§a ÄÆ°á»ng Cảnh Ung, Vương Tá» Quân tháºt sá»± có chút cảm Äá»ng. Khi hắn Äi Äến huyá»n Há» Tâhắn vÃ ÄÆ°á»£c báo cáo sá»± tÃch vá» Äá»ng Há»c Bá», cảm giác Äầu tiên chÃnh là cảm Äá»ng. Dù hắn lÄn lá»n cÅ©ng khá nhiá»u nÄm trong quan trưá»ng, thưá»ng thấhắn lục Äục vá»i nhau, những trò Äấu tranh muôn hình muôn vẻ là m cho nhiá»t huyết trong lá»ng ngá»±c vá»n Äã nguá»i lạnh, thế nhưng khi Äá»i mặt vá»i má»t sá»± tÃch như váºhắn, hắn vẫn tháºt sá»± cảm khái không thôi.
– Bà thư ÄÆ°á»ng, tôi Äã tiến hà nh an á»§i gia Äình cá»§a Äá»ng chà Äá»ng Há»c Bá», cÅ©ng yêu cầu phòng tuyên truyá»n tiến hà nh tuyên truyá»n rá»ng khắp.
ÄÆ°á»ng Cảnh Ung khẽ gáºt Äầu, hắn trầm ngâm giâtên đó lát, sau Äó trầm giá»ng nói:
– Chá» là thà nh phá» La Nam các cáºu vẫn còn chưa Äá»§, chúng bản vương cần phải Äà o sâu tinh thần vÄ© Äại cá»§a Äá»ng chà Äá»ng Há»c Bá», cần phải tuyên dương tuyên truyá»n trên phạm vi toà n tá»nh, Äá» cá» vÅ© tinh thần cho tất cả các Äá»ng chÃ.
Sau khi rá»i khá»i phòng là m viá»c cá»§a ÄÆ°á»ng Cảnh Ung, Vương Tá» Quân cÅ©ng không láºp tức rá»i khá»i thà nh phá» SÆ¡n Viên, hắn gá»i Äiá»n thoại cho Thạch Kiên Quân, Äá» xem chá»§ tá»ch Thạch có thá»i gian rảnh gặp mặt mình không.
Thư ký bên kia cÅ©ng không cho Vương Tá» Quân câu trả lá»i thuyết phục, nÄm phút sau Thạch Kiên Quân tá»± mình gá»i Äiá»n thoại Äến má»i hắn dùng cÆ¡m tá»i.
Dá»±a theo ý nghÄ© cá»§a Vương Tá» Quân, hắn chá» muá»n báo cáo công tác vá»i chá»§ tá»ch Thạch Kiên Quân, không ngá» Thạch Kiên Quân lại má»i hắn dùng cÆ¡m. Tuy Äâhắn chá» là má»t thá»§ Äoạn Äá» tÄng tiến cảm tình giữa hai ngưá»i, thế nhưng bâhắn giá» vẫn còn lâu má»i Äến thá»i Äiá»m dùng cÆ¡m tá»i.
Phải là m sao Äá» vượt qua khoảng thá»i gian nà hắn? Äâhắn lại trá» thà nh vấn Äá» khó khÄn cho Vương Tá» Quân. Nếu như là hắn trưá»c Äó, chắc chắn sẽ có không Ãt phương pháp, thế nhưng vá» trà hiá»n tại thì không thá» nà o là m loạn, nó có má»t sợi dâhắn trói buá»c vô hình, cÄn bản là quấn chặt lấhắn hắn.
Sau khi trầm ngâm má»t lúc lâu thì Vương Tá» Quân quyết Äá»nh Äến nhà Trương lão gia tá». Dá»±a theo ý nghÄ© cá»§a hắn thì sẽ Äến nhà cá»§a Trương Lá» Giai má»t chuyến, thế nhưng bâhắn giá» hắn dù sao cÅ©ng là danh nhân, nếu như Äến nhà phụ nữ Äá»c thân và gặp ngưá»i quen, chá» sợ sẽ phát sinh tình huá»ng máºp má». HÆ¡n nữa má»i quan há» giữa hắn và Trương Lá» Giai cÄn bản là không thá» nà o cho qua khảo nghiá»m.
Vương Tá» Quân tháºt ra vẫn là má»t ngưá»i lương thiá»n, hắn không nghÄ© tháºt sá»± xin lá»i Mạc Tiá»u Bắc, dù sao thì hai bên cÅ©ng Äã có vá»i nhau má»t mặt con. Nhưng Trương Lá» Giai lại là má»t ngưá»i phụ nữ khéo hiá»u lòng ngưá»i, tÃnh hiá»n thục phát huy cá»±c kỳ tinh tế, quan trá»ng là bá»n há» cùng sinh trưá»ng trong má»t hoà n cảnh, rất dá» thân cáºn hòa Äá»ng, dù xa cách bao lâu cÅ©ng không sinh ra cảm giác lạ lẫm, không thấhắn tương phản và chưá»ng ngại. Trương Lá» Giai chá» cần cÄn cứ và o má»t cái nhÄn mà hắn hay má»t nụ cưá»i cÅ©ng có thá» hiá»u ÄÆ°á»£c hắn, Äiá»u nà hắn là m cho Vương Tá» Quân sinh ra lưu luyến, cÄn bản không thá» nà o từ chá»i ÄÆ°á»£c.
Trong Äầu Vương Tá» Quân suy nghÄ© miên man bất Äá»nh, lúc nà tên đó xe Äã Äến khu nhà dà nh cho quân nhân. Hắn nhìn những cÄn nhÃ ÄÆ°á»£c sÆ¡n mà u xanh, má»t cảm giác trưá»c Äó chợt ùa vá».
NÄm Äó Vương Tá» Quân mặc má»t chiếc quần jean mà u xanh Äi và o trong khu nhà nà gã.
– Ãi!
Sau má»t tiếng trả lá»i, nhân viên cần vụ Äẩhắn cá»a ra, khi thấhắn Äó là Vương Tá» Quân, hai bên Äã quá quen thuá»c, thế cho nên nhanh chóng cưá»i nói:
– Chà o bà thư Vương, má»i anh và o bên trong.
Sau khi nói và i câu vá»i nhân viên cần vụ tên là dì Lý, Vương Tá» Quân Äi và o bên trong. Lúc nà hắn Trương lão gia tá» Äang dùng cuá»c xá»i Äất, hắn chà o má»t tiếng, sau Äó Trương lão gia tá» má»i cháºm rãi nghiêng Äầu sang nhìn.
Vương Tá» Quân giá»ng như Äã quay vá» thá»i Äiá»m nÄm xưa, nhưng khi nhìn gương mặt già nua cá»§a Trương lão gia tá», tâm tình lại trá» nên ảm Äạm. Thá»i gian qua nhanh, hắn cà ng ngà hắn cà ng trưá»ng thà nh, cÅ©ng là m cho Trương lão gia tá» dần Äi Äến cuá»i con ÄÆ°á»ng.
– TÆ°Ì Quân ÄêÌn ÄâÌtên đó aÌ, tiêÌu tÆ°Ì cậu ÄaÌ nhiêÌu ngaÌtên đó chưa ÄêÌn nhaÌ rôÌi.
Khi thâÌgã Vương TÆ°Ì Quân thiÌ Trương laÌo gia tÆ°Ì phuÌi phuÌi tay rôÌi cươÌi ha haÌ noÌi.
Vương TÆ°Ì Quân tiêÌp nhận chiêÌc khÄn lau mÄÌ£t c*Ìa Trương laÌo gia tÆ°Ì tÆ°Ì trong tay c*Ìa diÌ LyÌ, hÄÌn ÄÆ°a cho Trương laÌo gia tưÌ, sau ÄoÌ cươÌi noÌi:
– NhưÌng ngaÌtên đó qua coÌ hÆ¡i bận, c*Ìng iÌt ÄêÌn thaÌnh phÃ´Ì SÆ¡n Viên, chiÌ sợ ngaÌi mÄÌng. ThÃªÌ cho nên lâÌn naÌtên đó ÄêÌn thaÌnh phÃ´Ì SÆ¡n Viên, chaÌu vội vaÌng chaÌ£tên đó ÄêÌn Äâtên đó triÌnh diện.
– AÌ, xem như tiêÌu tÆ°Ì cậu hiêÌu chuyện, cậu caÌng ngaÌgã laÌm quan caÌng lÆ¡Ìn, ông Äâgã thiÌ caÌng ngaÌgã caÌng giaÌ rôÌi.
Trương laÌo gia tÆ°Ì vưÌa boÌp tay vưÌa cươÌi mÄÌng.
DươÌi daÌn nho laÌ một baÌn traÌ nươÌc ÄÆ°Æ¡Ì£c diÌ LyÌ chuâÌn biÌ£ sÄÌn, Trương laÌo gia tÆ°Ì vưÌa uôÌng nươÌc vưÌa chiÌ vaÌo khu ÄâÌt c*Ìa miÌnh:
– ChÃ´Ì naÌgã tôi ÄiÌ£nh trôÌng vaÌi câgã lựu, c*Ìng không biêÌt coÌ thÃªÌ chÆ¡Ì ÄêÌn khi lựu kêÌt quaÌ hay không?
Vương TÆ°Ì Quân nghe lÆ¡Ìi caÌm khaÌi c*Ìa Trương laÌo gia tÆ°Ì maÌ trong loÌng không khoÌi sinh ra một caÌm giaÌc ÄiêÌm xâÌu, hÄÌn cÃ´Ì gÄÌng ÄuôÌi nhưÌng yÌ nghiÌ naÌhắn ra khoÌi loÌng miÌnh, trong miệng cươÌi hiÌ hiÌ noÌi:
– Xem ngaÌi noÌi kiÌa, chaÌu thâÌhắn ông ÄaÌ trôÌng câhắn thiÌ chÄÌc chÄÌn seÌ kêÌt quaÌ, tương lai ÄêÌn khi chÄÌt kêÌt hôn, câhắn lựu naÌhắn seÌ phaÌt huy công duÌ£ng. Ãng, sao laÌ£i noÌi như vậhắn ÄÆ°Æ¡Ì£c nhiÌ, lựu laÌ câhắn caÌt tươÌng, nhiêÌu chaÌu lÄÌm con, phuÌc lộc trươÌng thoÌ£.
– AÌ, như vậgã thiÌ quaÌ tôÌt, chiÌ mong coÌ thÃªÌ gÄÌng gượng ÄÆ°Æ¡Ì£c ÄêÌn ngaÌgã ÄoÌ. ÄuÌng rôÌi, cậu noÌi cho TiêÌu BÄÌc một tiêÌng, hôm naÌo ÄÆ°a chaÌu ÄêÌn chÆ¡i, ÄaÌ lâu rôÌi tôi c*Ìng không coÌ thÆ¡Ìi gian gÄÌ£p mÄÌ£t hai meÌ£ con noÌ.
Vương TÆ°Ì Quân lên tiêÌng laÌm cho Trương laÌo gia tÆ°Ì caÌm thâÌhắn râÌt vui veÌ, thÃªÌ cho nên tiêÌng cươÌi vang dội laÌ£i xuâÌt hiện.
MoÌ£i chuyện ÄêÌu tôÌt ÄeÌ£p giôÌng như chưa tưÌng coÌ giÌ phaÌt sinh, nhưng câu noÌi kia c*Ìa Trương laÌo gia tÆ°Ì giôÌng như một lÆ¡Ìi ma chuÌ liên tuÌ£c vang voÌ£ng trong ÄâÌu Vương TÆ°Ì Quân.
Khi Vương TÆ°Ì Quân vaÌ Trương laÌo gia tÆ°Ì noÌi chuyện vui veÌ vÆ¡Ìi nhau, coÌ ngươÌi ÄâÌgã côÌng, Trương Thiên Tâm mÄÌ£c trang phuÌ£c nghiÌ ngÆ¡i Äi vaÌo, trong tay câÌm một caÌi lôÌng chim, vưÌa Äi vưÌa la lÆ¡Ìn:
– Ãng, ông Æ¡i, mau ÄêÌn Äâgã xem, xem chaÌu ÄÆ°a ÄêÌn cho ông con chim giÌ naÌgã.
Khi thâÌtên đó Vương TÆ°Ì Quân ngôÌi bên caÌ£nh laÌo gia tÆ°Ì nhaÌ miÌnh, Trương Thiên Tâm duÌng gioÌ£ng vui veÌ noÌi:
– TÆ°Ì Quân, cậu ÄêÌn Äâhắn khi naÌo?
– c*Ìng mÆ¡Ìi ÄêÌn maÌ thôi.
Vương TÆ°Ì Quân noÌi rôÌi chiÌ vaÌo lôÌng chim trong tay c*Ìa Trương Thiên Tâm, hÄÌn kheÌ noÌi:
– Cậu laÌm giÌ vậgã?
– Äâhắn laÌ chim…
Trương Thiên Tâm chiÌ vaÌo con chim, giôÌng như muôÌn noÌi vaÌi câu tự khen miÌnh, nhưng luÌc naÌtên đó giôÌng như ÄaÌ quen pheÌng Äi mâÌt, maÌi mÆ¡Ìi vÃ´Ì ÄâÌu noÌi:
– Ãng, con hoÌ£a mi naÌgã râÌt tôÌt, coÌ râÌt nhiêÌu ngươÌi tranh nhau mua, cuôÌi c*Ìng chaÌu mÆ¡Ìi mua ÄÆ°Æ¡Ì£c ÄâÌgã.
Vương TÆ°Ì Quân nhiÌn con chim hoÌ£a mi rôÌi nÆ¡Ì nuÌ£ cươÌi, Trương Thiên Tâm tuy thươÌng laÌm nhưÌng chuyện không hay, thÃªÌ nhưng nêÌu so ra thiÌ thÆ¡Ìi gian trong cuộc sôÌng cực kyÌ thoaÌi maÌi.
Trương laÌo gia tÆ°Ì c*Ìng xem như hiêÌu tiÌnh nêÌt ÄÆ°Ìa chaÌu c*Ìa miÌnh, tuy ngoaÌi miệng mÄÌng Trương Thiên Tâm xaÌi tiêÌn bậhắn baÌ£, thÃªÌ nhưng vâÌn râÌt vui veÌ. ChiÌ sau một laÌt thiÌ hưÌng thuÌ c*Ìa ông c*Ì£ chuyêÌn sang ngươÌi con hoÌ£a mi.
– TÆ°Ì Quân, tôi coÌ chuyện câÌn thương lượng vÆ¡Ìi cậu.
Sau khi Trương laÌo gia tÆ°Ì chuÌ yÌ sang con hoÌ£a mi, Trương Thiên Tâm kheÌ noÌi vÆ¡Ìi Vương TÆ°Ì Quân.
Trương Thiên Tâm coÌ chuyện giÌ sao? Vương TÆ°Ì Quân ÄâÌu tiên laÌ sưÌng sôÌt, sau ÄoÌ hÄÌn cươÌi noÌi:
– Chuyện giÌ vậgã? CoÌ phaÌi laÌ sÄÌp kêÌt hôn rôÌi không? Tôi noÌi cho cậu biêÌt, nêÌu cậu kêÌt hôn, tôi nhâÌt ÄiÌ£nh seÌ Äi tiêÌn mưÌng râÌt lÆ¡Ìn.
Sau khi nghe Vương TÆ°Ì Quân nhÄÌc ÄêÌn chuyện hôn sự c*Ìa miÌnh, Trương Thiên Tâm phaÌi chÄÌp tay noÌi:
– TÆ°Ì Quân, baÌ£n tôÌt c*Ìa tôi, tha cho tôi Äi, tôi ÄaÌ biÌ£ ngươÌi trong nhaÌ eÌp ÄêÌn ÄÆ°Æ¡Ìng c*Ìng, cậu c*Ìng ÄÆ°Ìng xaÌt muôÌi lên vêÌt thương c*Ìa tôi.
Vương TÆ°Ì Quân nhiÌn gương mÄÌ£t cươÌi cợt c*Ìa Trương Thiên Tâm, hÄÌn khoaÌt tay aÌo noÌi:
– ÄÆ°Æ¡Ì£c, ÄÆ°Æ¡Ì£c rôÌi, tôi không quan tâm laÌ ÄÆ°Æ¡Ì£c. ÄuÌng rôÌi, cậu coÌ chuyện giÌ sao?
– AÌ, gã¢Ìn Äâgã coÌ một ngươÌi muôÌn c*Ìng tôi gom tiêÌn ÄâÌu tư laÌm nghiệp vuÌ£, hiÌnh như laÌ goÌp vôÌn phaÌt triêÌn haÌ£ng muÌ£c lâm nghiệp. TiÌnh HÃ´Ì BÄÌc coÌ một triệu heÌc lão phu rưÌng, chiÌ câÌn ÄâÌu tư thiÌ vaÌi nÄm qua Äi seÌ coÌ lợi nhuận gã¢Ìp Äôi.
Trương Thiên Tâm noÌi ÄêÌn Äâhắn thiÌ xoa xoa baÌn tay noÌi tiêÌp:
– HÄÌn coÌn noÌi nêÌu tôi ÄâÌu tư lÆ¡Ìn, nhâÌt ÄiÌ£nh seÌ nhận ÄÆ°Æ¡Ì£c ưu ÄaÌi lÆ¡Ìn.
ÄâÌu tư lâm nghiệp, tên đó¢Ìp Äôi lợi nhuận? Vương TÆ°Ì Quân kheÌ nhiÌu maÌtên đó. Tuy hÄÌn c*Ìng không quaÌ hiêÌu roÌ vÃªÌ phương diện ÄâÌu tư naÌtên đó, thÃªÌ nhưng nhiÌn vaÌo xu hươÌng phaÌt triêÌn vaÌo thÆ¡Ìi sau, lâm nghiệp không coÌ giÌ laÌ quaÌ xa laÌ£.
– Cậu caÌm thâÌgã như thÃªÌ naÌo?
Vương TÆ°Ì Quân nhiÌn veÌ mÄÌ£t Trương Thiên Tâm rôÌi thaÌn nhiên noÌi.
– RâÌt coÌ thêÌ, tôi coÌ nhiêÌu baÌ£n beÌ c*Ìng tham gia, boÌ£n hoÌ£ Æ¡Ì thuÌ Äô coÌn nhận ÄÆ°Æ¡Ì£c tin tưÌc.
Trương Thiên Tâm noÌi ÄêÌn Äâtên đó thiÌ kheÌ haÌ£ thâÌp âm thanh noÌi.
Vương TÆ°Ì Quân cau maÌgã rôÌi kheÌ noÌi:
– Thiên Tâm, cậu caÌm thâÌtên đó bâtên đó giÆ¡Ì miÌnh coÌ ÄuÌ tiêÌn không?
– ÄuÌ.
ThuÌ tươÌng nhiÌn veÌ mÄÌ£t nghiêm tuÌc c*Ìa Vương TÆ°Ì Quân, thÃªÌ laÌ chợt sinh ra caÌm giaÌc không yên.
– NêÌu ÄaÌ ÄuÌ thiÌ ÄÆ°Ìng tham dự vaÌo nhưÌng troÌ naÌgã, nhÆ¡Ì kyÌ một câu c*Ìa tôi, trên trÆ¡Ìi seÌ không rÆ¡Ìt xuôÌng baÌnh lên ÄâÌu miÌnh.
ThuÌ tươÌng nhiÌn veÌ mÄÌ£t ngưng troÌ£ng c*Ìa Vương TÆ°Ì Quân, hÄÌn ÄaÌnh phaÌi thaÌnh thật ÄôÌng yÌ, không noÌi thêm ÄiêÌu giÌ.
– TÆ°Ì Quân, cậu ÄêÌn khi naÌo vậgã?
Khi hai ngươÌi Vương TÆ°Ì Quân vaÌ Trương Thiên Tâm Äang trâÌm mÄÌ£c, côÌng laÌ£i ÄÆ°Æ¡Ì£c mÆ¡Ì ra, Trương Lộ Giai kheÌ Äi ÄêÌn. NaÌng maÌ£c vaÌhắn trÄÌng, hai chân mượt maÌ xanh non, Äi laÌ£i laÌm cho ngươÌi bản tọa sinh ra caÌm giaÌc mê say.
LuÌc naÌtên đó trên mÄÌ£t Trương Lộ Giai laÌ nuÌ£ cươÌi vui mưÌng, cÆ¡ thÃªÌ nhiÌn qua giôÌng như một viÌ£ thâÌn Äang bưÌng bưÌng nhưÌng luôÌng haÌo quang ÄeÌ£p ÄeÌ vô haÌ£n.
Vương TÆ°Ì Quân nhiÌn Trương Lộ Giai maÌ không khoÌi sinh ra xuÌc Äộng muôÌn ôm naÌng vaÌo loÌng, nhưng bên caÌ£nh chiÌnh laÌ cậu em vợ mÆ¡Ìi biÌ£ daÌ£gã baÌo một chÄÌ£p. HÄÌn chiÌ coÌ thÃªÌ ÄÆ°Ìng lên cực kyÌ quy c*Ì, sau ÄoÌ duÌng gioÌ£ng thaÌnh thật noÌi:
– ChiÌ£ Lộ Giai, hôm nay em coÌ chuÌt việc, thÃªÌ nên ÄêÌn thÄm Trương laÌo gia tưÌ.
– Giai Giai ÄêÌn ÄâÌtên đó aÌ!
Trương laÌo gia tÆ°Ì Æ¡Ì trong phoÌng c*Ìng nghe ÄÆ°Æ¡Ì£c âm thanh c*Ìa Trương Lộ Giai, ông cươÌi ha haÌ Äi ra, bộ daÌ£ng thân cận laÌm cho Trương Thiên Tâm thật sự chiÌ£u ÄaÌ kiÌch.
Trương Lộ Giai nhiÌn sÄÌc trÆ¡Ìi rôÌi cươÌi noÌi:
– Ãng, chaÌu Äi laÌm cÆ¡m Äâgã, hôm nay seÌ laÌ một bưÌa thật ngon.
BiÌ thư Vương tâÌt nhiên seÌ không phaÌn ÄôÌi lÆ¡Ìi ÄÃªÌ nghiÌ£ c*Ìa Trương Lộ Giai, thÃªÌ nhưng Trương Thiên Tâm laÌm em, hÄÌn duÌng gioÌ£ng Äau loÌng kêu lên:
– ChiÌ£, luÌc naÌhắn thÆ¡Ìi tiêÌt noÌng nực, c*Ìng ÄÆ°Ìng laÌm, hôm nay khoÌ coÌ ÄÆ°Æ¡Ì£c thÆ¡Ìi gian biÌ thư Vương ÄêÌn nhaÌ chÆ¡i, tôi mÆ¡Ìi moÌ£ ngươÌi một bưÌa cÆ¡m ngon, xem như laÌm công taÌc liên laÌ£c vÆ¡Ìi laÌnh ÄaÌ£o.
Trương Lộ Giai nghe lÆ¡Ìi Trương Thiên Tâm thiÌ nÆ¡Ì nuÌ£ cươÌi, Trương laÌo gia tÆ°Ì c*Ìng cươÌi, Vương TÆ°Ì Quân thiÌ c*Ìng không muôÌn Trương Lộ Giai chaÌ£hắn xuôÌng bêÌp, thÃªÌ nên thuận miệng ÄôÌng yÌ:
– TôÌt lÄÌm, hôm nay xem như moÌ£i ngươÌi laÌm thiÌ£t cậu.
Trương Lộ Giai coÌn muôÌn lên tiêÌng, chợt thâÌtên đó Vương TÆ°Ì Quân chÆ¡Ìp mÄÌt vÆ¡Ìi miÌnh. NaÌng hiêÌu tâm yÌ c*Ìa Vương TÆ°Ì Quân, thÃªÌ cho nên Äi laÌ£i caÌm thâÌtên đó toaÌn thân bay bôÌng.
Trương laÌo gia tÆ°Ì giôÌng như không muôÌn Äi ra ngoaÌi, nhưng dươÌi sự thuyêÌt phuÌ£c c*Ìa ba ngươÌi thanh niên, cuôÌi c*Ìng c*Ìng chiÌ coÌ thÃªÌ ÄôÌng yÌ Äi duÌng cÆ¡m.
Nhưng ÄaÌm ngươÌi Trương laÌo gia tÆ°Ì coÌn chưa kiÌ£p Äi ra khoÌi khu nhaÌ quân khu, ÄuÌng luÌc naÌhắn coÌ một baÌo vệ vaÌ một ngươÌi thanh niên Äi ÄêÌn. NgươÌi thanh niên kia Äi ÄêÌn trươÌc mÄÌ£t Trương Lộ Giai, trên mÄÌ£t hÄÌn nhanh choÌng nÆ¡Ì nuÌ£ cươÌi nghÃªÌ nghiệp:
– Xin hoÌi chiÌ£ coÌ phaÌi laÌ Trương Lộ Giai tiêÌu thư không?