Bích Kiếm Kim Tiêu
Chương 27: Linh quan độ tiếu chi ngộ hiểm Tam tương quán lực cầm bạn tặc

Cập nhật lúc: 2026-08-31 20:00:41 | Lượt xem: 1

Ùm! Ùm!… Nước sông nhẹ nhàng đập vào bờ đê.

Sóng nước lăn tăn, trăng mỏng như tơ liễu.

Trên bến đò Linh Quan, bảy tám chiếc thuyền màu đen nằm sát bên nhau không ngừng nhấp nhô do bị nước sông đưa đẩy.

Có một chiếc thuyền chẳng biết chở người chết nào mà trên cột buồm có treo một chiếc khăn tang màu trắng. Dưới khăn tang có treo một cái đèn bão,
ánh đèn lúc có lúc không, nhấp nhô theo từng trận ba đào, trông giống
như một ngọn đèn ma giữa khoảng không mờ mịt. Trên đầu thuyền có một người đang ngồi xếp bằng. Trên tấm ván ở phía đầu thuyền, có một ly rượu đặt
chỏng đầu xuống, phía trên có hai chiếc đũa gác chéo nhau, bầu rượu đặt
đối diện với đầu đũa. Trên khoang thuyền có năm, sáu hán tử mạnh khỏe
nằm ép sát xuống, trong tay lũ người kia cầm sẵn cương đao, hai mắt nhìn chằm
chằm về bến đò. Những chiếc thuyền gần đó cũng có binh sĩ mai phục, bọn
chúng đều là những tên mạnh khỏe do Bảo Khởi Báo tuyển chọn. Bọn chúng
cải trang thành cướp biển, theo La Hán Trùng ẩn núp tại đây đã nhiều
ngày.

Hôm nay La Hán Trùng truyền lời đến: tối nay Tam Tương võ
quán Tiếu Chi sẽ đến, ai bắt sống được Tiếu Chi, đoạt lấy chiếc hộp trên mình cô, thưởng cho năm trăm lượng bạc. Tục ngữ có câu “Có tiền mua
tiên cũng được.” Vào lúc này, bọn binh sĩ đều hăm he muốn thử xem sao.

Người ngồi tại đầu thuyền đương nhiên là La Hán Trùng, hắn phát hiện nơi bến
đò có bóng người lúc ẩn lúc hiện, bèn gõ nhẹ lên ván ba tiếng. Bọn binh
sĩ nghe xong liền lấy khăn che mặt lại.

Tiếu Chi quả nhiên đã đến.

La Hán Trùng nghĩ Bảo Khởi Báo đã tính toán chuẩn xác. Tên đó nghe được tin
tối nay nữ nhi của Tiếu Trường Đình là Tiếu Chi sau canh ba sẽ mang
chiếc hộp lên thuyền thương thảo, bảo tên đó chuẩn bị thật kỹ, bắt được cô
sẽ chắc chắn lấy được chiếc hộp. Hiện tại chưa tới canh ba, vị thiếu nữ
này quả thật đến rồi. Lần này tên đó nhất định lấy được chiếc hộp một cách
bí mật, không để lộ chân tướng. Nếu quả như trong hộp chính là châu báu
của Khánh thân vương, đương nhiên không thể đụng đến, mà phải mang đến
cho vương gia và đổ mọi tội lỗi lên đầu cho Bảo Khởi Báo. Còn nếu đúng
như những hoài nghi của Bảo Khởi Báo, Tam Tương võ quán Tiếu Trường Đình là vây cánh của bọn trường mao , thì trong hộp chính là tình báo về
quân sự của bọn tặc đảng tóc dài, La Hán Trùng tên đó sẽ tóm được đầu công,
sau này trừ được bọn phản tặc, triều đình luận công ban thưởng, chức
quan của tên đó sẽ suông sẻ, đầu sẽ gắn hoa linh .

Chỉ trong khoảnh
khắc, chỉ thấy bóng đen nọ từ bờ sông nhảy vọt lên cao vài trượng, nghe
“bùm” một tiếng, đã hạ người xuống thuyền, chiếc thuyền chỉ hơi lúc lắc
một chút. Tiếng động nhỏ như vậy, nếu như La Hán Trùng không ngồi tại
đầu thuyền thì khó mà phát giác. Hắn bản vương thầm kêu lên:

“Khinh công giỏi thiệt!”

Mặt của La Hán Trùng được che kín nên Tiếu Chi không thấy được, chắp tay về La Hán Trùng nói:

“Tại hạ là nữ nhi của Tam Tương võ quán Tiếu Trường Đình, phụng lệnh thân phụ đến đây thương thảo việc giao hàng.”

La Hán Trùng ung dung đứng dậy, phất tay áo, mắt lướt qua khắp người Tiếu Chi, bấy giờ mới chắp tay nói:

“Tại hạ họ La, tên Trùng, phụng mệnh chủ công đến đây nhận hàng. Chỉ bởi vì
trên Tương Xuân lâu xảy ra chuyện đột ngột nên thương thảo không thành,
theo ước định với Tiếu quán chủ, tại hạ đã ngồi chờ trên thuyền này mấy
ngày rồi.”

‘Thật phiền La tráng sĩ quá!” Tiếu Chi từ từ móc chiếc hộp từ trong ngực ra: “Thỉnh La tráng sĩ kiểm tra hàng.”

La Hán Trùng không kiềm nỗi vui sướng, chìa tay đón lấy, chẳng ngờ Tiếu Chi đột nhiên rút lại, cười hỏi:

“Xin hỏi tráng sĩ, chủ nhân của món hàng này là ai?”

La Hán Trùng không lấy được hàng thì vừa tức vừa giận, cô bé này vậy mà
giảo hoạt thiệt! Nhưng mà La Hán Trùng tính cách gian xảo. Hơn nữa những năm gần đây, hắn ta đây thường giao thiệp với bọn lục lâm hảo hán trên chốn
giang hồ nên càng gian giảo hơn. Hắn ta đây chẳng động thanh sắc đáp lời:

“Chủ hàng? Tiếu quán chủ không có nói cho cô biết à?”

Tiếu Chi đang định hồi đáp, đột nhiên nghe thấy trên khoang thuyền có tiếng
đao kiếm chạm nhau, cô cảnh giác nắm lấy chuôi kiếm, chuẩn bị ứng phó
đột ngột. Nói thì chậm nhưng việc xảy ra lại nhanh, La Hán Trùng nhảy vọt người lên, năm ngón tay phải xòe ra, ra chiêu “Hùng kê trác túc” chụp
lấy chiếc hộp, tả thủ ra chiêu “Thôi sơn điền hải” đánh thẳng vào ngực
Tiếu Chi.

“A!” Tiếu Chi buông tay xuống, đẩy chiếc hộp sang một
bên, từ trên đầu thuyền bay xéo lên, nhưng đến giữa không trung thì thân hình cô chợt biến đổi, lộn người thay đổi lực đạo, đồng thời rút kiếm
ra, hàn quang vụt sáng, Bích Tiêu Kiếm múa nửa vòng, thừa thế đâm vào cổ tay La Hán Trùng. La Hán Trùng khen hay, lánh người tránh khỏi thế
kiếm. Tiếu Chi chân vừa chạm đất, mười tên che mặt từ các thuyền sớm đã
nhảy qua, bao chặt lấy cô. Đối mặt với mười tên hung thần ác sát che mặt này, Tiếu Chi hết sức cẩn trọng, người thủ trung bình tấn, đưa kiếm
hoành ngang trước ngực, nhãn quang ngay ngay lập tức quét qua tứ phía. Cô suy
nghĩ nên động thủ từ phương hướng nào để tìm ra lổ hổng. Nhưng đối thủ
mạnh như lang sói, tuy bọn chúng võ nghệ không cao cường cho lắm nhưng
thân thể đều cường tráng, không có ai yếu cả, vì vậy lùi lại nhịp
nhàng, phối hợp chặt chẽ, thật khó đối phó…

La Hán Trùng đoạt
được chiếc hộp vào tay thì hết sức cao hứng. Chiếc hộp thần bí này cuối
cùng là có chứa “hàng” gì, gã vội vàng xé giấy niêm phong ra để nhìn
vào chiếc hộp. Năm ngón tay gã giữ chặt lấy bìa hộp rồi vận lực, “bụp”
một tiếng, chiếp hộp được mở ra, trong bóng tối gã cố trợn trừng hai
mắt lên để nhìn, bất giác gã ngây người ra: nguyên lai trong chiếc hộp
rỗng tuếch, nào có quái gì đâu!Chắc chắn là con tiểu cô nương này giở trò!

Đã từng trãi qua nhiều sóng to gió lớn thì sao có thể để lật thuyền ngay
trên dòng sông nhỏ này được. La Hán Trùng nghiến răng tức giận, gân xanh
trên cổ nổi cả lên, vết thương trên khuôn mặt giống như một con độc xà
nhỏ đang nhúc nhích. HẮN rút Truy Hồn Độc Kim Châm từ bên hông ra, nhãn
quang nhìn về bến đò nơi mà bọn binh sĩ đang đánh nhau kịch liệt với
Tiếu Chi. Vào lúc này, Tiếu Chi như đang bị con rắn quấn chặt, bị bọn
binh sĩ che mặt bức bách đến bên cạnh bậc thang lên xuống nơi bến đò.
Phía sau bậc thang là vách núi thẳng đứng, hai bên trái và phải đều là
dốc, Tiếu Chi khó có thể thi triển khinh công để vọt lên dốc đó vì khi
người vọt lên dốc thì chẳng có gì yểm trợ thì tất sẽ bị ám khí hoặc cung đả thương. Nhìn thấy Tiếu Chi giống như cá nằm trong chậu, sắp sửa bị
bắt, không cần La Hán Trùng phải đích thân ra tay. HẮN ra lệnh cho bọn
binh sĩ phải bắt sống Tiếu Chi, không được làm thương hại đến tính mạng
của cô. Đợi bọn chúng mang cô lên khoang thuyền, hắn muốn thưởng thức tư vị của thiếu nữ vừa xinh đẹp vừa chua ngoa này… nghĩ đến đây, trên
mặt La Hán Trùng hiện lên nụ cười dâm ô. Lúc này bọn binh sĩ đã kéo khăn che mặt xuống, ba mặt vây lấy Tiếu Chi, ép cô lùi dần, nhả ra toàn
những lời tục tĩu dâm ô.

Tiếu Chi tuy ở vào tình thế gian nan
nhưng bọn binh sĩ được lệnh không đả thương cô, chỉ cần chiếm được địa
thế, tìm lấy cơ hội sơ hở thì vẫn còn có khả năng đào thoát khỏi ma
chưởng của họ La kia. Cô thấy bọn binh sĩ đến gần, vội nhảy lên bậc
thang, trên cao nhìn xuống, Bích Tiêu Kiếm trong tay hết đâm bên tả rồi
hữu, bạch quang bay lượn, kiếm phong vù vù. Đồng thời, hai chân tại bậc
thang hết đá, dậm, ngoặc, rồi quét… như hai con rồng quấn lấy cột, vô
cùng mạnh mẽ, bọn binh sĩ không tài nào đến gần được. Cô cảm giác bậc
thang dưới chân hơi nhúc nhích, rõ ràng là chưa kết chặt với đất trên
bờ. Thế là cô đột nhiên nhảy ngược về sau, dựa vào vách đá, hữu cước vận khởi mười hai thành công lực, cố sức đạp xuống bậc thang, bậc thang
liền bị lật lại, ầm ầm lăn xuống. Bọn binh sĩ lo tấn công chính diện,
chẳng đề phòng Tiếu Chi ra chiêu này, trốn chẳng kịp, có vài tên bị đá
lăn đè lên, tay chân bị chặt đứt.

“Ây da!”

“Mẹ ơi!” Tiếng gào thét rên la tứ phía.

Trận thế của bọn binh sĩ nhanh chóng đại loạn. Tiếu Chi lợi dụng cơ hội, sử
chiêu “Hạn địa bạt thông”, vận khởi khinh công thượng thừa, vọt lên dốc
đá.

La Hán Trùng thấy Tiếu Chi thoát khỏi vòng vây bèn phóng lên
dốc đá, định quăng võng bắt lại. Trước tình thế cấp bách, tên đó bèn vung
tay lên, một đạo kim quang từ tay bay ra “vù, vù, vù” thẳng về bối huyệt của Tiếu Chi. Tiếu Chi vừa mới lên tới dốc đá, chân còn chưa đứng vững
thì đã nghe tiếng ám khí từ sau bắn tới, bất giác hoảng sợ. Biết rõ khó
bề tránh né, cô vội nghiêng người qua một bên, Bích Tiêu Kiếm ra chiêu
“Tô tần bối kiếm” chặn về phía sau.

“Keng! Keng!” Hai mũi ám khí
bay trúng vào thân kiếm. Nhưng mà cùng lúc đó cô cảm thấy vai trái đau
dữ dội. Cô thầm kêu “Không ổn!” Ám khí đâm trúng vào da thịt vẫn chưa
thấy đau nhưng cảm thấy cực kỳ ngứa ngáy, ắt hẳn là vật cực độc.

Tiếu Chi hơi chậm lại, bọn binh sĩ ào ào vọt lên dốc đá, lại vây chặt lấy
cô. Lúc này, La Hán Trùng chen lên phía trước, chiêu “Độc xà đáng đạo”
với thế kiếm chặn ngang lối thoát của Tiếu Chi. Hắn ta đây nhìn Tiếu Chi cười
lạnh:

“Tiếu thiếu nữ, cô đã trúng Truy Hồn Đoạt Mệnh Châm của ta đây, muốn sống hãy ngoan ngoãn giao chiếc hộp thật ra đây!”

Truy Hồn Đoạt Mệnh Châm? Tiếu Chi đầu như phát nổ, mắt như thấy sao. Phụ
thân bị trúng độc châm là do La Hán Trùng b*n r*, cô nghiến răng nghiến
lợi hỏi:

“Ngươi lão phu là La Hán Trùng? Cha của lão phu bị ngươi lão phu…”

La Hán Trùng kéo khăn che mặt xuống, vỗ tay cười nói:

“Ha ha… không sai, bản vương chính là thị vệ của Thái Hòa điện La Hán Trùng.
Tiếu Trường Đình ban đêm ló đầu ra khỏi thành, không nghe khuyên nhủ nên bị kim châm của bản vương bắn chết. Thiếu nữ là người thông minh, sẽ không
giống Tiếu Trường Đình không thức thời vụ đó chứ? Đối phương theo bổn đại
nhân lên thuyền, bản vương sẽ “trị thương” cho…”

Bọn binh sĩ nghe vậy cười thật lớn: “Ha ha ha! Đại nhân! Sau khi người ‘trị thương’ rồi thì giao lại cho tôi ‘trị’ một tí nghe!”

Tiếu Chi phải chịu đựng ô nhục như vậy, toàn thân run cả lên, phun nước miếng vào mặt La Hán Trùng: “Phì! Cẩu tặc tử!”

La Hán Trùng chẳng thèm né tránh, để cho nước miếng bắn vào vết thương
trên mặt. Hắn sờ vào chỗ đó, xong rồi đưa lên mũi ngửi, cười mỉm nói:

“Thơm quá! Thơm quá!”

Bọn binh sĩ lại có thêm một trận cười nghiêng ngã.

Tiếu Chi lúc này đây chẳng còn thèm đếm xỉa đến việc sống chết nữa, cô chỉ
hận là không thể đâm một kiếm xuyên qua người tên d*m t*c này. Cô đột
nhiên vọt về phía trước một bước, sử chiêu “Độc xà xuất động” với tất cả sức lực còn lại đâm vào yết hầu của La Hán Trùng. Nhưng do vai cô đã
trúng độc châm, nay dùng lực quá độ nên cảm thấy xây xẩm mặt mày, người
không trụ vững, lảo đảo té ngã. La Hán Trùng cười nhạt, phất tay một
cái.

“Keng!” Bích Tiêu Kiếm rớt khỏi tay của Tiếu Chi.

“Hừ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, đừng trách La mỗ lão phu không
khách khí. nếu không giao chiếc hộp ra, lão phu sẽ sờ khắp mình mẩy đối phương cho mọi người cùng thưởng thức!” Nói xong, đôi mắt d*m t*c của hắn lão phu chăm
chăm nhìn vào b* ng*c của cô, đưa tay về “Nhũ phong huyệt” của cô.

Tiếu Chi muốn lách người tránh né, tiếc rằng độc tính của kim châm bộc phát, toàn thân vô lực, động đậy một chút cũng không xong.

Cô nhắm mắt lại, kêu lên tuyệt vọng.

Một đạo hàn quang mang theo tiếng xé gió lăng không bay tới.

“Hưởng Kim Tiêu!” La Hán Trùng vội vàng thu hồi tay lại, vai trầm xuống, dùng
“Ô quy súc đầu” tránh kim tiêu. Nào hay ở phía sau lưng có một luồng
bạch quang do kiếm tạo ra xẹt tới. La Hán Trùng không kịp chống đỡ, phải dùng “Lại lư đả cổn” lăn mình ra xa.

Nguyên người mới đến chính là Phương Cảnh Thu. TÊN ĐÓ lớn tiếng chửi:

“Cẩu tặc tử, dám làm hại muội muội ta đây à!”

Kiếm trong tay như giao long xuất thủy đâm về phía La Hán Trùng. Lúc này bọn binh sĩ chỉ nhớ đến phần thưởng năm trăm lượng, chẳng quản gì đến sống
chết của La đại nhân, vội vàng chạy đến bên người Tiếu Chi để lấy chiếc
hộp mà nhận thưởng. Trong lúc nguy cấp, lại có một đạo nhân ảnh từ trên
vách đá nhảy xuống, hoành kiếm bảo vệ Tiếu Chi, kêu lên:

“Muội muội đừng sợ! Sư ca đến cứu muội đây!”

Tiếu Chi cố gắng mở mắt ra:

“Chánh Khanh, là huynh à? Muội…” Nói chưa xong, đầu đã ngã vào ngực của Tống Chánh Khanh, chẳng còn biết gì nữa cả.

Nguyên lai Phương Cảnh Thu phóng tiêu cảnh báo cho Tiếu Chi biết có Thanh binh mai phục ở bến đò Linh Quan, bảo cô mang đến Đấu Lạp Các. Tiếu Chi hoài nghi Phương Cảnh Thu giả trá, lại thêm chẳng tin tưởng Tống Chánh Khanh cho nên một mình đến bến đò Linh Quan xem thực hư như thế nào, quả
nhiên đã trúng phải mai phục.

Tống Chánh Khanh đẩy lùi bọn binh
sĩ, sờ vào hông của Tiếu Chi thì chẳng thấy chiếc hộp đâu, tên đó bèn cõng
lấy cô, quay sang nói với Phương Cảnh Thu: “Muội muội đã trúng phải độc
châm, tính mệnh ngàn cân treo sợi tóc, bản tọa cứu muội ấy trước, đối phương đoạn
hậu theo sau!”

Phương Cảnh Thu chẳng hồi đáp, tên đó một mặt ngăn thế công như điên cuồng của La Hán Trùng và bọn binh sĩ, một mặt quan sát
hướng đi của Tống Chánh Khanh.

Tên đó đến Đấu Lạp Các nhưng chẳng
thấy Tiếu Chi đâu, đoán chừng là cô không tin mình nên vội vàng đến bến
đò Linh Quan để thương thảo việc giao hàng. Khi tên đó vừa đến thì gặp ngay
lúc Tiếu Chi đang trong tình huống nguy cấp nên vội vàng phóng Hưởng Kim Tiêu để cứu lấy muội muội, chẳng ngờ Tống Chánh Khanh từ đâu lại xuất
hiện, mang Tiếu Chi chạy đi. Tên đó nhận định Tiếu Chi vẫn chưa nhìn rõ âm
mưu của Tống Chánh Khanh, một khi chiếc hộp rơi vào tay Tống Chánh
Khanh, tên đó làm sao ăn nói với thầy? Làm sao có thể giao hàng cho chủ
nhân của nó? Quyết không để Tống Chánh Khanh chạy mất! Phương Cảnh Thu
nghĩ đến đó, khí lực nhanh chóng gia tăng, kiếm trong tay ra chiêu “Cuồng
phong tảo lạc diệp”. Nghe tiếng keng kẻng vang lên, cương đao của hai
tên binh sĩ bị đánh bay đi, La Hán Trùng bị đẩy lùi hai bước. Tên đó thừa
thế quát lên: “Tránh lão phu thì sống, cản lão phu thì chết, xem tiêu đây!” Kim
tiêu phát ra vù vù liên tục, nó là loại ám khí cực độc thì thử hỏi có ai mà không sợ? La Hán Trùng vội vàng lăn người xuống đất. Hai tên binh sĩ định né tránh nhưng không kịp, tiêu trúng ngay yết hầu, nhanh chóng hồn du
địa phủ. Phương Cảnh Thu lần theo dấu vết, truy đuổi Tống Chánh Khanh.

Tống Chánh Khanh mang Tiếu Chi sau lưng, chạy như bay, lòng cực kỳ đắc ý,
Phương Cảnh Thu đã bị La Hán Trùng cầm chân, quả bất địch chúng, nhất
thời khó lòng mà thoát thân, nói không chừng còn táng mạng trong tay La
Hán Trùng là đằng khác. Lần này cứu được muội muội, nhất định sẽ làm cho
cô tín nhiệm, đợi cô ấy tỉnh lại rồi sẽ hỏi xem chiếc hộp giờ ở đâu…
sau đó nên… TÊN ĐÓ càng nghĩ càng đắc ý, đột nhiên nghe mấy tiếng vèo vào vang lên, Hưởng Kim Tiêu từ sau lưng lăng không bay tới. TÊN ĐÓ tuy biết
mình mang Tiếu Chi ở sau lưng, Phương Cảnh Thu tất sẽ không dám bắn,
nhưng vẫn khiến cho tên đó cực kỳ hoảng sợ. TÊN ĐÓ quay đầu nhìn lại, Phương
Cảnh Thu cầm kiếm rượt theo, phía sau lưng Phương Cảnh Thu là ánh đuốc
chập chờn, bọn quan binh cũng đang vội vàng theo gót. Tống Chánh Khanh
mắt đảo liên tục, lớn âm thanh:

“Phương Cảnh Thu, bọn quan binh đang theo sát lưng đối phương, đối phương mau đoạn hậu, phải mau cứu muội muội mới được!”

Phương Cảnh Thu đương nhiên chẳng thèm để ý, tiếp tục rượt theo. Tống Chánh
Khanh trên lưng mang người, nên chạy chẳng nhanh bằng Phương Cảnh Thu,
chỉ trong chốc lát thôi là gã đã có thể bắt kịp.

“Ca ca, đại địch trước mắt, bản tọa và đối phương nên đẩy lùi quan binh trước.”

Phương Cảnh Thu lạnh lùng hỏi:

“Những kẻ truy đuổi sau lưng ta đây đều che kín mặt mày, ăn mặc theo kiểu thổ phỉ, sao ngươi ta đây biết đó là quan binh?”

“Bản vương…” Tống Chánh Khanh nhất thời cứng họng, nhưng tên đó nhanh chóng khỏa lấp:
“Nếu không phải quan binh thì ai dám cản đường chúng bản vương ngay bến đò.
Ngươi bản vương xem, phía trước lại có bọn binh sĩ trên biển cản đường nữa kìa…”

Phương Cảnh Thu nhìn về phía xa, quả nhiên là một nhóm người tay cầm đuốc, chiên trống đập um xùm, lớn tiếng hô:

“Bắt trộm đi!” Trước sau đều thọ địch, ngoại trừ liều mạng một phen thì
chẳng còn kế sách nào khác nên trường kiếm trong tay tên đó đã sẳn sàng,
chuẩn bị liều thân tác chiến.

Lúc này, một chiếc tiểu thuyền đột
nhiên từ trong bóng tối xuất hiện trên mặt sông. Đứng tại đầu thuyền là
một ngư ông, tay cầm một cây chổi dài, đang từ từ cập bờ. Người vừa đến
nói với sang Phương Cảnh Thu:

“Mau lên thuyền!”

“Phương bá bá!” Người vừa đến chính là Phương Chiêu Khiết, Phương Cảnh Thu hết sực ngạc nhiên và vui sướng. Lúc này Tống Chánh Khanh đanh định quay người
chuồn đi, Phương Cảnh Thu nhảy vọt đến bên cạnh tên đó, mũi kiếm kề sát
lưng, quát:

“Lên thuyền!”

Tống Chánh Khanh không biết làm sao đành phải chụp lấy cây chổi của Phương Chiêu Khiết.

Phương Chiêu Khiết sau khi chia tay với Tiếu Trường Đình, trở về Tứ Xuyên,
phát động tổ chức Thiên Địa Hội kháng Thanh, phối hợp chặt chẽ với Thái
Bình quân. Lần này đến Tam Tương liên lạc, phụng mệnh tiếp ứng Tiếu Chi
trên sông, chỉ thấy cây chổi điểm một cái, tiểu thuyền đã ra đến giữa
sông…

“Tặc tử lên thuyền trốn rồi!”

“Giết hết bọn chúng!”

“Phóng tiễn! Mau phóng tiễn!”

Trên bờ sông, tiếng đồng la, tiếng gào thét chửi bới cùng tiếng cung hòa
thành một khối. Những ngọn đuốc thông trên tay bọn binh sĩ chiếu rõ
khuôn mặt xanh lè của La Hán Trùng. Hắn lão phu nghiến răng nghiến lợi, hai mắt
tóe lửa, chẳng biết làm sao chỉ đành nhìn bóng chiếc thuyền từ từ xa
khuất.

Nhờ Phương Chiêu Khiết tiếp ứng mà Tiếu Chi và Phương Cảnh Thu thoát khỏi tay của bọn quan binh.

° ° °

“Muội muội, muội muội! Muội tỉnh, tỉnh…”

Tiếu
Chi vô cùng cực mệt mỏi, như tỉnh mà không phải tỉnh. Bờ vai cô đau nhói,
trong mình vô cùng cực khó chịu. Nghe loáng thoáng có người gọi mình, thanh
âm như từ một nơi nào xa thẳm… Tiếp đó cô lại cảm thấy có người ra sức lay vai cô. Cuối cùng Tiếu Chi cũng mở mắt. Cô thấy một đôi mắt chứa
đầy lo âu. Chiếc thuyền để tang ở bến đò Linh Quan, bọn người bịt mặt
mai phục, ánh mắt dâm tà của La Hán Trùng, ác chiến trên dốc núi, bản
thân không may trúng phải độc châm, Tống Chánh Khanh lăng không bay
tới… những sự việc đó lần lượt hiện ra trong đầu cô. Cô nhìn vào đôi
mắt đó đầy cảm kích, nhẹ nhàng nói:

“Sư ca, là huynh cứu muội?”

“Đúng vậy!” Tống Chánh Khanh đến sát bên tai Tiếu Chi, khẽ tiếng nói:

“Muội trúng độc châm, là bản vương cứu muội đó. Muội muội, chiếc hộp ở đâu? Ngàn vạn
lần không thể để nó rơi vào tay ác tặc. Muội hiện thọ thương, để sư ca
hoàn thành di mệnh của thầy cho! Nói cho huynh biết chiếc hộp hiện giờ ở đâu?”

“Chiếc hộp ở… ở…” Tiếu Chi cảm thấy choáng váng, chỉ mới được một nửa. Lúc này, Phương Cảnh Thu vén màn bước vào, hỏi:

“Cậu đang làm gì đó?”

“Không… không làm gì cả, nhìn không được à?” Tống Chánh Khanh lúng ta đây lúng túng lùi qua một bên.

Sau khi bị Phương Cảnh Thu ép lên thuyền, bảo kiếm, đồ đạc của hắn bản vương đều bị tịch thu.

Phương Chiêu Khiết thấy Tiếu Chi hôn mê bất tỉnh nên vội vàng lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc màu đen nhét vào miệng cô. Đây là viên thuốc của
Thiếu Lâm phương trượng đưa cho Phương Chiêu Khiết có khả năng cứu mạng, giải được bách độc. Nhưng Truy Hồn Đoạt Mệnh Châm là một loại ám khí
cực độc nên sợ viên thuốc này không thể giải được hết chất độc, dưới
tình thế cấp bách, Phương Cảnh Thu đành phải áp dụng phương pháp hết sức
hiểm nghèo, dùng miệng để hút hết những máu độc nơi vết thương của Tiếu
Chi ra. Hắn cúi xuống bờ vai của Tiếu Chi, hút lấy từng chút, phun ra
nước miếng xanh lè. Sắc mặt Tiếu Chi từ từ hồng hào trở lại, nhưng
Phương Cảnh Thu thì đầu óc quay cuồng, cảm thấy buồn nôn, mặt sưng phù
lên.

Tiếu Chi mở mắt, lờ mờ thấy cái gì đó giống như đầu quái
vật, chẳng biết từ đâu đến? A, thì ra là khuôn mặt của Phương Cảnh Thu,
làm sao lại sưng phù đến như vậy? Hồi nãy cô lờ mờ cảm thấy có người cúi xuống vai mình hút máu, thì ra là Phương Cảnh Thu mạo hiểm hút lấy chất độc. Cô nhớ lại mình chẳng tin lời của Phương Cảnh Thu, đuồi hắn ra
khỏi võ quán, đến nỗi trúng mai phục tại bến đò Linh Quan mà bị thụ
thương. Xem ra Phương Cảnh Thu là người tốt. Còn Tống Chánh Khanh thì
sao? HẮN cũng xuất hiện lúc bản tọa nguy cấp rồi cứu bản tọa. Xem ra hai vị sư
huynh này cãi vả nhau đều bắt đầu từ đố kị. Hiện tại bản tọa bị trọng thương, có hoàn thành di mệnh của cha hay không là trông cậy vào đám người kia.
Sau khi tỉnh dậy, Tiếu Chi lại lo lắng cho những ngày sắp đến. Cô cố sức đứng dậy, nói với giọng ngắt quãng:

“Các huynh… không nên cãi nhau… đều là người một nhà. Nghe đây, chiếc hộp muội giấu tại… Tam Tương võ quán.”

“Muội muội!” Phương Cảnh Thu vội vàng ngăn cô lại: “Đừng nói nữa! Muội vẫn còn chưa khỏe!”

“Không, muội nhất định nói cho các huynh… chiếc hộp ngàn vạn lần cũng không
thể để rơi vào tay tặc tử, bọn huynh mau đến lấy… nó nằm dưới viên
gạch ngay tấm thảm ở linh đường của võ quán đó…”

Tiếu Chi lời
còn chưa dứt, Tống Chánh Khanh đã dùng “Ngọc miêu tham huyệt” nhảy lên
khoang thuyền, vỗ một chưởng vào lưng Phương Chiêu Khiết vốn đang ngồi ở đầu thuyền, nhún người vọt lên bờ. Phương Cảnh Thu vừa mới chạy ra,
thấy Phương Chiêu Khiết gục xuống mạn thuyền, miệng trào máu tươi, bèn
vội vàng đỡ ông dậy. Phương Chiêu Khiết nghiêm nghị nói: “Đừng lo cho
bản vương! Mau truy đuổi tên tặc tử, không để cho tên đó chạy thoát!”

“Phương bá bá, nhờ người đưa muội muội đến Đẩu Lạp Các giùm” Phương Cảnh Thu
nghiến răng, chân đạp xuống, tiểu thuyền đột nhiên chao đảo, tên đó bắn
người về phía bờ sông.

° ° °

Vào lúc này, ánh sáng ban mai mờ nhạt, sươn mù lượn
lờ. Sương mù tựa khói bay lơ lửng, bao phủ khắp cả phố lớn ngõ nhỏ ở
Tr**ng S* thành. Do quan binh cấm đi lại ban đêm nên hiện tại trên đường chẳng có lấy một bóng người, Tr**ng S* thành chìm đắm trong tĩnh mịch.
Phương Cảnh Thu vội vội vàng vàng đi trong sương mù. Phía trước chẳng
thấy tung tích của Tống Chánh Khanh đâu cả nên muôn phần lo lắng. Hiện
tại, gã khẳng định sư tôn liều mạng để bảo vệ chiếc hộp không phải là do Song Long dạ minh châu, mà rất có khả năng đó là cơ mật của Thiên Địa
Hội, vì để mê hoặc mọi người nên cố ý làm như vậy. GÃ tuy chẳng biết
trong hộp đựng tin tình báo quan trọng nhưng thấy Thái Bình quân xem
trọng như vậy, đặc biệt phái người đến tiếp ứng, nhất định là vật vô
cùng quan trọng. Chiếc hộp ngàn vạn lần không được để lọt vào tay của
Tống Chánh Khanh, sự thật tên này chính là gian tế của tên Bảo Khởi Báo. Việc giao hàng ở Quan Đế miếu, thương thảo ở Tương Xuân lâu đều do tên đó
tiết lộ tin tức, đến nỗi sư tôn trúng phải độc châm, ôm hận nơi cửu
tuyền. Tại bến đò Linh Quan, tên đó thông đồng với La Hán Trùng tạo ra cái
bẫy, dục cầm tiếu Chi để bức lấy chiếc hộp. Hiện tên đó đã biết nơi giấu
chiếc hộp, phải vội vã giành trước tên đó mới được. Nếu mà để cho tên đó lấy
rồi chạy đi, hoạt động của Thái Bình quân sẽ thất bại, người già người
trẻ ở Tam Tương sẽ phải chịu sự đàn áp. Phương Cảnh Thu càng nghĩ càng
lo lắng, chạy nhanh như sao xẹt về hướng Tam Tương võ quán.

Đến
võ quán thấy đại môn đóng chặt, Phương Cảnh Thu leo qua tường rồi đi vào linh đường. tên đó sử chiêu “Yến tử lược thuỷ” nhẹ nhàng nhảy lên bậc thềm, áp sát vào vách, nhìn trộm qua khe cửa, thấy Tống Chánh Khanh đang quay lưng về đường môn, khom lưng di chuyển cục gạch dưới thảm sang một bên.

Lại thấy nơi lưng của tên đó có gì đó nhô lên, chiếc hộp đã rơi vào tay tên đó.

“Bình!” Phương Cảnh Thu đạp cửa xông vào, kiếm thủ sẵn trong tay. HẮN chẳng thèm nói nhiều, ra chiêu “Ngạ hổ phác dương” đánh về Tống Chánh Khanh để
đoạt lấy chiếc hộp. Đột nhiên nghe “rầm” một tiếng, một cái lưới chụp
xuống, toàn thân Phương Cảnh Thu bị trói chặt, bảo kiếm rơi xuống đất.
Phương Cảnh Thu cả kinh thất sắc, định vùng vẫy thì tấm lưới đột ngột
được kéo lên, trói chặt Phương Cảnh Thu giữa không trung.

Tống Chánh Khanh lấy chân đạp cơ quan của tấm lưới, xoay người cười khoái trá:

“Phương Cảnh Thu, Ngươi lão phu đâu ngờ đến chiếc lưới này phải không? Lão phu vốn biết
ngươi lão phu sẽ đuổi theo nên đã giăng lưới sẵn chờ ngươi lão phu từ lâu rồi.”

Phương Cảnh Thu thầm trách mình sao quá nôn nóng vì chiếc hộp, đến nỗi phải
trúng ám toán của tặc nhân, hối hận thì đã muộn. Tên đó lớn tiếng la: “Người đâu!”

“Ha ha ha! Đừng phí sức vô ích. Những tên tráng đinh trung thành của bọn đối phương sớm đã bỏ trốn, còn lại đều là người của bản tọa. Lũ người kia canh tại hậu viện, nếu không có lệnh của bản tọa thì lũ người kia chẳng ra mặt
đâu.”

Phương Cảnh Thu chửi:

“Phản tặc vô sĩ!”

Tống Chánh Khanh quay quay chiếc hộp trong tay, đắc ý nói:

“Chửi đi! Chửi nữa đi! Hôm nay cậu đã chết trước mắt, lão phu nói thật cho cậu hay cũng chẳng sao. Bức họa mà sư phụ giấu tại hậu các lâu là do lão phu
lấy, sau khi đến Tr**ng S* phủ thì sư phụ chẳng tín nhiệm lão phu nữa, nhưng
Bảo đề đốc lại phong cho lão phu là “Du Kích”, lão phu sớm đã trở thành thủ hạ của Bảo đề đốc đại nhân. Bảo đại nhân hoài nghi Tiếu Trường Đình và cậu
là thành viên của Thiên Địa Hội nên bảo lão phu điều tra nghe ngóng, tìm bằng cứ thật xác thực. Hiện tại hộp đã nằm trong tay lão phu, lão phu sẽ mở ra để xem
coi trong đó có chứa cái quái gì. Nếu như đây đúng là tin tình báo của
bọn tóc dài, lão phu sẽ mang cả nó và cậu cho Bảo đại nhân để thỉnh công
lĩnh thưởng, còn nếu như đó là hàng của Khánh thân vương thì lão phu sẽ đưa
cậu về Tây Thiên để giao hàng cho vương gia. Sau đó đợi khi muội muội
trở về, chẳng biết rõ ất giáp như thế nào, lão phu sẽ nói cậu bị bọn quan
binh g**t ch*t. Quán chủ Tam Tương võ quán chắc chắn sẽ thuộc về lão phu. Ha
ha ha…” Tống Chánh Khanh cười nghiêng cười ngửa, tên đó đặt chiếc hộp vào tay, vận khởi công lực định mở hộp ra.

“Vèo!” Một đạo kim quang
từ cửa sổ bắn tới, Tống Chánh Khanh cảm thấy phía sau có tiếng gió, vừa
mới né tránh thì “Khúc trì huyệt” nơi tay trái đã bị trúng ám khí, tay
đau buốt dữ dội, chiếc hộp rơi xuống đất. TÊN ĐÓ vội vàng dùng tay chụp lại thì một đạo nhân ảnh từ ngoài cửa sổ phóng xuống. Người còn chưa chạm
đất thì đã dùng hai ngón tay điểm vào “Đại chuy huyệt” nơi gáy của Tống
Chánh Khanh thật mạnh. Tống Chánh Khanh la lên một tiếng, ngả ngửa ra
đất ngay tức thì. “Đại chuy huyệt” sau gáy là nơi giao nhau của ba đốc
mạch: mình, chân và tay. Người đến xuất hiện thật thình lình, vận hết toàn thân công lực điểm vào huyệt của Tống Chánh Khanh thì làm sao tên đó không té ngã cho được?

Phương Cảnh Thu thấy người vừa đến là Thiếu đà chủ Thiên Địa Hội Chu Thiên Minh thì bất giác cả mừng:

“Chu ca ca!”

Chu Thiên Minh nhặt lấy chiếc hộp lên, sau đó dùng mũi chân hất bảo kiếm
của Phương Cảnh Thu lên, tả thủ vung lên, dây trói nhanh chóng bị chặt đứt,
lưới bị xé tan nát. Phương Cảnh Thu nhảy người ra khỏi lưới, quay sang
Chu Thiên Minh, chắp tay nói: “Thật vô cùng cực xấu hổ! Nếu ca ca không
tương cứu kịp thì mạng của đệ coi như đã xong!”

Chu Thiên Minh nói:

“Lão phu tại Đấu Lạp Các đợi hoài không thấy đệ quay trở lại, nghĩ chắc đã có
chuyện rồi nên bèn vội vàng chạy đến võ quán, chẳng ngờ đệ trúng ám toán của bọn tặc tử.”

Phương Cảnh Thu liếc mắt nhìn Tống Chánh Khanh
đang nằm co rút trên mặt đất, nhớ tới sư tôn bị thảm tử, muội muội trúng
độc châm, bản thân suýt chút bị độc thủ, tất cả đều do tên tặc tử này
gây ra. Trong cơn nổi giận, tên đó giơ bảo kiếm lên, Chu Thiên Minh vội vàng
ngăn lại: “Chậm đã! Tên tặc tử này chắc biết rõ nội tình của Bảo Khởi
Báo, lưu tên đó lại rồi giao cho Thiên binh thẩm vấn cặn kẽ!”

Phương Cảnh Thu tìm lấy một cái bao bố, mở thắt lưng của Tống Chánh Khanh ra
rồi trói tên đó thật chặt bỏ vào bao bố, chừa lấy một lỗ trên bao bố cho
tên đó thở. Hai người khiêng bao ra ngoài.

Lúc này từ hậu viện truyền lại tiếng bước chân của bọn tráng đinh. Phương Cảnh Thu khẽ nói với Chu Thiên Minh:

“Đừng làm kinh động đám người kia.” Chu Thiên Minh nhún người vọt qua tường. Phương
Cảnh Thu vận khởi công lực, đưa chiếc bao bố nặng có hơn trăm cân qua
đầu tường, Chu Thiên Minh nhẹ nhàng tiếp lấy. Lúc này đây, trời đã dần
dần sáng, hai người khiêng chiếc bao đi dọc theo những con đường, hướng
Đẩu Lạp Các mà bước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8