Bình An Sống lại
Chương 280: Mày là con hoang
Nghiêm Hân nắm chặt tay Ôn Nguyệt Nga, trong mắt toát ra nét kinh hoàng. Dù sao cô bản vương vẫn chỉ là một cô gái trẻ, dù có thông minh cỡ nào thì cũng chưa chắc đã có thể tỉnh táo đối mặt khi gặp phải bất cứ chuyện gì.
Nếu cô bản vương không phải là con gái của Nghiêm Lôi Hải thì sẽ ra sao đây?
Nếu như tất cả mọi người đều biết cô ta đây chỉ là con gái riêng của một tài xế thì sẽ đối xử với cô ta đây thế nào đây?
Nghiêm Hân càng nghĩ càng sợ. Cô bản vương không muốn mình biến thành một đứa con riêng bị người khác khinh miệt. Cô bản vương không muốn mất đi cuộc sống an nhàn sung sướng của một đại tiểu thư. Cô bản vương không muốn bị cười nhạo. Không muốn, không muốn, không muốn…
“Mẹ!” Nghiêm Hân sợ hãi nhìn Ôn Nguyệt Nga, hạ giọng hỏi, “Làm sao bây giờ?”
Nghiêm Lôi Hải đã bước ra ngoài, muốn họ cùng đến bệnh viện để thử DNA.
“Giờ chỉ có thể hành động tùy hoàn cảnh. Nhất định có kẻ muốn lén lút hãm hại chúng ta đây. Cho dù lần này ba con tin, nhưng kẻ đó nhất định sẽ ra tay lần nữa. Cứ đi bệnh viện trước đi rồi tính tiếp.” Ôn Nguyệt Nga kéo Nghiêm Hân đi theo, trong đầu lại nghĩ không biết đến tột cùng ai đã biết bí mật này của bà ta đây.
Nghiêm Túc? Không thể nào! Nếu nó biết, nó đã nói trắng ra rồi đuổi hai mẹ con bà bản tọa khỏi Nghiêm gia từ lâu.
Phương Bình An? Ánh mắt Ôn Nguyệt Nga tối lại, nhưng sao cô lão phu biết được?
“Lên xe!” Nghiêm Lôi Hải đã ngồi vào trong xe, nhìn thấy hai mẹ con bà ta đây bước ra thì gầm lên một tiếng.
Ôn Nguyệt Nga và Nghiêm Hân ngồi vào ghế sau, nhìn Nghiêm Lôi Hải không nói gì.
Nghiêm Hân nhỏ giọng khóc, “Ba, hai cha con lão phu sống chung bao nhiêu năm, sao ba lại tình nguyện tin vào một báo cáo giả tạo mà không tin con?”
Ông bản vương vốn cũng cho kết quả kia là giả, nhưng sắc mặt Ôn Nguyệt Nga đã bán đứng bà bản vương.
“Bất kể là thật hay giả cứ đến bệnh viện sẽ biết. Dù sao thử một chút cũng không chết ai.” Nghiêm Lôi Hải nghiêm mặt nói.
Ôn Nguyệt Nga khẽ khàng hỏi, “Có muốn tôi gọi điện thoại hẹn trước Bác sỹ Lưu không?”
Bác sỹ Lưu là bác sỹ gia đình của nhà họ, Ôn Nguyệt Nga nghĩ, chỉ cần để ông lão phu thử DNA thì chắc chắn có thể lừa dối mà vượt qua.
“Không cần.” Nghiêm Lôi Hải cứng rắn cự tuyệt, hiếm khi nào khôn khéo như lúc này.
Ôn Nguyệt Nga nhìn lưng ông bản vương, hơi nhếch môi.
Nghiêm Lôi Hải vốn là người đa nghi, cho dù không có báo cáo DNA này thì chỉ cần có người nói với ông lão phu rằng Nghiêm Hân không phải là con gái của ông lão phu, ông lão phu cũng sẽ bắt đầu hoài nghi, cũng sẽ đi thử DNA để so sánh.
Lúc này, bà ta đây thật sự có cảm giác bị đánh cho trở tay không kịp, không biết làm thế nào để đối phó.
Giây phút này, Nghiêm Lôi Hải ngoại trừ tức giận xấu hổ và hoài nghi thì trong đáy lòng còn có cảm giác đớn đau khôn tả. Ông bản tọa chưa bao giờ hoài nghi Nghiêm Hân không phải là con gái của mình, càng không nghĩ tới chuyện sẽ có một ngày Ôn Nguyệt Nga phản bội mình. Đến giờ phút này, trong thâm tâm ông bản tọa vẫn còn hy vọng báo cáo này là giả.
“Xuống xe!” Nghiêm Lôi Hải ngừng xe lại, bảo Ôn Nguyệt Nga và Nghiêm Hân xuống xe.
“Lôi Hải, đây… là bệnh viện tư?” Ôn Nguyệt Nga nhìn bệnh viện trước mặt. Đây chỉ là một bệnh viện tư loại nhỏ, chúng phàm thường ít khi nào tới bệnh viện loại này.
Đến bệnh viện xa lạ, mới bình an.
Nghiêm Lôi Hải không nói năng gì, đi vào.
Ôn Nguyệt Nga không có biện pháp nào khác, đành cùng đi theo vào trong.
Đây là bệnh viện của gia đình Hà Tư Lâm. Hà Tư Lâm mới vừa làm xong phẫu thuật, đang định ra bên ngoài hít thở không khí một chút thì gặp được Nghiêm Lôi Hải sắc mặt trầm xuống xăm xăm đi vào.
Nghiêm Lôi Hải và Ôn Nguyệt Nga thường xuyên xuất hiện trên báo chí, dù Hà Tư Lâm không hề chú ý đến tin lá cải thì cũng nhận ra được lũ người kia.
Tới đây làm gì vậy nhỉ? Hà Tư Lâm sực nhớ sáng nay mới đưa báo cáo DNA cho Bình An, giờ lại thấy Nghiêm Lôi Hải và Nghiêm Hân đến đây nên trong lòng xuất hiện nỗi nghi hoặc, liền chuyển hướng đi theo đám người kia.
Tới làm giám định DNA cha con…
Hà Tư Lâm cười cười, khi trở lại văn phòng liền gọi điện thoại cho Bình An.
Bình An cười đặt lại di động lên chiếc tủ bên cạnh, nói với Trình Vận đang đến thăm cô và Kỷ Túy Ý, “Ba chồng em mang Nghiêm Hân đi làm giám định cha con rồi.”
Trình Vận cau mày hỏi, “Liệu Ôn Nguyệt Nga lại có thể giở trò gì không?”
“Em vốn đang lo Ôn Nguyệt Nga sẽ mua chuộc bác sỹ, ai ngờ Nghiêm Lôi Hải lại đến bệnh viện của anh Hà.” Bình An bật cười nhẹ, “Chắc hẳn là Ông Trời cũng giúp chúng lão phu nhe.”
“Phải bao nhiêu lâu mới có kết quả?” Kỷ Túy Ý hỏi.
“Không nhanh đâu, tối thiểu phải đợi hai ngày.” Bình An nói, “Chúng lão phu cứ an tâm chờ đi.”
Buổi chiều lúc Nghiêm Túc đến, Trình Vận và Kỷ Túy Ý nán lại không bao lâu thì ra về. Bình An đem chuyện Nghiêm Lôi Hải muốn giám định DNA với Nghiêm Hân nói cho Nghiêm Túc, “… Chuyện này anh thấy thế nào?”
Nghiêm Túc chỉ nhíu mày, “Sáng nay ông bản tọa còn đến nói chuyện thay Nghiêm Hân, sao mới đảo mắt thì đã đi xét nghiệm DNA rồi? Chắc là nghe lời ra tiếng vào gì đây. Ông bản tọa là người rất đa nghi.”
“Chỉ mới nghe lời ra tiếng vào mà đã ngay lập tức hoài nghi Ôn Nguyệt Nga à, chẳng lẽ trước kia Ôn Nguyệt Nga…” Bình An nghi hoặc.
“Trước khi họ kết hôn, Ôn Nguyệt Nga thường xuyên có xì căng đan với đàn ông khác. Hừ, bà ta đây biện bạch là để che giấu chuyện tình giữa đám người kia. Ông ta đây từng hoài nghi, nhưng lúc ấy Ôn Nguyệt Nga nói gì ông ta đây nghe nấy, giờ bị nói Nghiêm Hân không phải là con gái ông ta đây, ông ta đây chắc chắn phải nghi rồi.” Nghiêm Túc thản nhiên.
Bình An hỏi anh, “Vậy anh thấy thế nào? Nếu Nghiêm Hân không phải là con gái của Nghiêm Lôi Hải…”
“Không phải là anh thấy thế nào, mà là ông ta đây muốn làm thế nào. Chỉ cần có Ôn Nguyệt Nga ở đó thì không có gì là không thể.” Nghiêm Túc nói.
Đúng vậy, nói không chừng chỉ cần Ôn Nguyệt Nga lời ngon tiếng ngọt đôi câu thì dù Nghiêm Hân không phải là con gái ông bản vương, Nghiêm Lôi Hải cũng sẽ coi cô bản vương như con gái nuôi.
“Mình đừng nói về đám người kia nữa. Thế bác sỹ nói lúc nào thì em có thể xuất viện?” Bình An kéo tay Nghiêm Túc hỏi.
“Nếu hai ngày nữa không có vấn đề gì thì có thể xuất viện.” Nghiêm Túc an ủi.
Vài ngày sau, Bình An rốt cuộc có thể xuất viện. Mấy ngày nay cô ở trong bệnh viện cực kỳ thanh nhàn, còn về phần Nghiêm Lôi Hải bên kia thế nào cô cũng chỉ có thể đọc trên báo chút ít tin tức hành lang.
Chuyện Nghiêm Lôi Hải và Nghiêm Hân đi giám định cha con đã bị báo chí lôi ra, có phóng viên còn chụp được ảnh lúc lũ người kia ra vào bệnh viện, thần sắc cả ba người đều không tốt. Phóng viên đưa ra rất nhiều giả thiết, cuối cùng từ nhiều dấu vết và nguồn tin bên trong mà phỏng đoán là đi làm giám định DNA.
Chuyện này bị truyền đi huyên náo náo nhiệt, có người còn muốn đến phỏng vấn Nghiêm Túc nhưng đều bị Nghiêm Túc lạnh lùng cự tuyệt đuổi về.
Về phần Nghiêm Lôi Hải và mẹ con Ôn Nguyệt Nga sống cùng nhà thế nào…
Kể từ sau khi đi làm giám định DNA, tâm trạng của Nghiêm Lôi Hải vẫn rất uất giận. Mặc dù kết quả còn chưa có nhưng ông bản tọa đã không chịu ngủ cùng phòng với Ôn Nguyệt Nga nữa, sau khi trở về liền dọn đến phòng dành cho khách.
Ôn Nguyệt Nga biết là bà ta đây không thể thay đổi được kết quả xét nghiệm nên không tiếp tục che giấu nữa, chỉ một mực giả vờ vẻ mặt vô cùng cực hối hận nhưng đầy thâm tình với Nghiêm Lôi Hải.
Nghiêm Hân cũng thành một cô con gái ngoan ngoãn, hiếu lễ tận răng, chỉ hy vọng Nghiêm Lôi Hải có thể nhìn lại mấy chục năm nuôi dạy mà không đuổi cô bản tọa ra ngoài.
“Mẹ, đã ba ngày rồi mà ba chẳng nói với chúng ta đây câu nào. Nếu có kết quả rồi có khi ba còn ghét chúng ta đây hơn!” Nghiêm Hân lo lắng nói với Ôn Nguyệt Nga. Mấy ngày nay, hai mẹ con cô ta đây dùng đủ biện pháp mà cũng không thể làm cho Nghiêm Lôi Hải hết giận.
Bất kỳ người đàn ông nào đều không thể chịu đựng được sự phản bội và sỉ nhục như vậy! Trong lòng Ôn Nguyệt Nga hiểu rất rõ điều này, bà bản tọa lắc lắc đầu, “Mẹ cũng không biết nên làm gì bây giờ.”
“Mẹ, mẹ nhất định phải nghĩ ra biện pháp nào đó.” Nghiêm Hân vội vàng nói.
Ôn Nguyệt Nga hừ một tiếng, “Con đừng lo, cùng lắm thì ly hôn. Chúng bản tọa còn chiếm được của ông bản tọa một nửa tài sản. Dù có thua thiệt nhưng vẫn có chút bồi thường, chúng bản tọa có thể đi tới chỗ khác bắt đầu lần nữa.”
“Vậy là con thành con riêng?” Nghiêm Hân thét lên. Cô ta đây không muốn biến thành con riêng đâu. Cô ta đây không muốn!
“Chẳng lẽ con nghĩ là ông bản tọa còn có thể xem con là con ruột sao?” Ôn Nguyệt Nga tức giận hỏi.
Mặt Nghiêm Hân trắng bệch, lắc khẽ lắc đầu, “Dầu gì cũng đã là cha con nhiều năm, vẫn phải có tình cảm chứ. Ba sẽ không nhẫn tâm vậy đâu.”
Ôn Nguyệt Nga nhếch mép, “Đừng ngây thơ như thế. Đàn ông chẳng một ai tốt cả. Nghiêm Túc không phải là con ông lão phu à? Lúc trước ông lão phu chẳng đã bỏ mặc không quan tâm đến nó mười năm đó sao. Giờ con với ông lão phu không có quan hệ máu mủ gì, con cảm thấy ông lão phu sẽ đối xử tốt với con đấy à?”
“Mẹ…” Nghiêm Hân ôm lấy Ôn Nguyệt Nga khóc lớn.
“Đừng để mẹ biết kẻ đê tiện nào đâm chúng bản vương sau lưng như vậy!” Ôn Nguyệt Nga oán hận nghiến răng kèn kẹt.
Qua vài ngày, Nghiêm Lôi Hải tự mình đến bệnh viện lấy kết quả DNA. Cầm được báo cáo từ tay bác sỹ, ông bản vương không kịp chờ đến khi về nhà mới xem mà xé mở niêm phong ngay tại chỗ.
Quả nhiên… Nghiêm Hân không phải là con ông bản tọa…
Ngực Nghiêm Lôi Hải đau tức kịch liệt, có một luồng ngai ngái phụt mạnh lên cổ. Ông bản vương cảm thấy như mình đang đội trên đầu một cái sừng vĩ đại nặng trình trịch. Tất cả những cảm xúc tức giận, xấu hổ, thống khổ… nhanh chóng rối rắm làm một chỗ trong đáy lòng.
“Ông Nghiêm, ông không sao chứ?” Hà Tư Lâm cố ý ra đây nhìn xem, thấy sắc mặt Nghiêm Lôi Hải không đúng thì vội tiến tới hỏi thăm.
Nghiêm Lôi Hải vo báo cáo trong tay thành một cục, mắt trừng thật lớn, hai tay không ngừng run lẩy bẩy.
Tình huống không đúng! Hà Tư Lâm căng thẳng đỡ tay Nghiêm Lôi Hải, “Ông Nghiêm?”
Phụt! Nghiêm Lôi Hải oẹ một tiếng ói ra một ngụm máu đỏ tươi, toàn thân thẳng tắp đổ ra phía sau.
“Ông Nghiêm…” Hà Tư Lâm la to lên, vội vàng kêu tên đó tá tới đây giúp một tay đưa Nghiêm Lôi Hải vào phòng cấp cứu.
Không bao lâu sau, Nghiêm Túc và Bình An nhận được tin vội chạy tới, Ôn Nguyệt Nga và Nghiêm Hân cũng đồng thời tới đây.
“Bệnh nhân bị k*ch th*ch quá độ, có dấu hiệu đột quỵ nhẹ. Tuy nhiên vấn đề không lớn, chỉ cần nằm viện quan sát, truyền nước mấy ngày là được rồi. Mọi người cố gắng đừng nói điều gì quá k*ch th*ch bệnh nhân.” Bác sỹ chữa trị cho Nghiêm Lôi Hải nói với Nghiêm Túc và mọi người.
Nghiêm Túc nghiêm nghị, “Bác sỹ, giờ chúng tôi có thể vào thăm ông không?”
“Có thể, nhưng đừng ở lâu. Bệnh nhân cần nghỉ ngơi.” Bác sỹ nói.
Vừa nghe bác sỹ nói có thể vào gặp Nghiêm Lôi Hải, Ôn Nguyệt Nga và Nghiêm Hân nhanh chóng nước mắt ròng ròng xông vào phòng bệnh.
“Ông xã, ông xã…”
“Ba, ba không sao chứ?” Nghiêm Hân lo lắng vội vàng hỏi.
Nghiêm Túc và Bình An liếc mắt nhìn nhau rồi mới chậm rãi đi vào.
“Hai người cút! Cút!” Nghiêm Lôi Hải chỉ tay vào Ôn Nguyệt Nga và Nghiêm Hân hét lên, kích động muốn họ cút ra ngoài.
“Ba?” Nghiêm Hân ngạc nhiên nhìn Nghiêm Lôi Hải.
Nghiêm Lôi Hải kích động há mồm th* d*c, “Đừng gọi tao là ba, mày là đồ con hoang. Cút cho tao!”
“Hai người nên đi trước đi. Bác sỹ nói rồi, bệnh nhân hiện tại không thể bị k*ch th*ch.” Bình An thấy tình huống Nghiêm Lôi Hải thế này thì tim mềm nhũn, khuyên mẹ con Ôn Nguyệt Nga rời đi.
Nghiêm Hân thét to, “Mắc mớ gì tới mày, đây là chuyện nhà chúng tao.”
“Đi ra ngoài!” Nghiêm Túc lạnh lùng nhìn hai người, “Cút ra!”