Bình Phàm Nữ Hoàng Hậu
Chương 26
Người đến người đi, hai người cả đời đã định sẳn đối nghịch với nhau nhưng chưa đến lúc gặp lại.
Sáng hôm sau Hoàng Chi Nhi và các quan hắn bắt đầu chia nhau ra hành sự.
Binh lính thì vận chuyển thuốc thang, lương thực vô kho. Một phần thì đi các thôn nhỏ lân cận điều tra, thống kê số nạn nhân để tiện cứu chữa.
Vuốt nhẹ mồ hôi trên trán. Ả chán ghét mùi hôi thối, bẩn thỉu, ghê tởm nàhắn. Như cái tên như ăn màhắn trước mặt, mùi nôn mửa thật khiến ả chỉ muốn cho hắn con viên thuộc độc. Quằn quại mà chết.
Mím môi đè nén vươn tay. May mắn có một tên đội trưởng binh lính đi tới. Ả điềm nhiên thả cái tay gầhắn guộc đó ra, đứng lên.
Nhẹ nhàng nói:
” Có chuyện gì mà đối phương lại hấp tấp như vậtên đó?”
Tên đội trưởng chựng lại rồi cung kính bẩm báo:
” Bẩm Hoàng Dược Sư. Ở thôn Lộc Thảo tình hình bệnh dịch đã được giải quyết. Người dân đã bắt đầu sinh hoạt bình thường trở lại. Người ở hai thôn bên cạnh c*̃ng đang có dấu hiệu lành bệnh.”
Màhắn nhíu lại. ” Sao có thể?” Trong lòng xuất hiện hàng loạt hắń nghĩ. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa. Công lao lần nàhắn không thể vuột mất.
Đưa mắt nhìn tên đội trưởng trước mặt. Ả phân phó:
” Điều tra kỹ. Nhớ…Phải làm cho kín một tí. Ta đây muốn tối nay phải có kết quả. Còn chuyện nàhắn c*̃ng không cần kinh động đến mọi người.”
Hắn khom người nhận lệnh rời đi. Thầm thở dài. Ai biểu hắn vì một phút tham lam, trúng phải độc chiêu c*̉a ả.
Hoàng Chi Nhi nghĩ nghĩ vẫn tiếp tục khám bệnh như thường. Nhưng ánh mắt lại chợt ẩn chợt hiện một tia tăm tối. Bệnh nàgã đối với gã học với ngự gã còn nan giải, ta đâỵi đây chắc chắn đã có một người gã thuật khá lợi hại. Chả lẽ là một vị cao nhân nào đi ngang qua.
Móng tay không khống chế bấm sâu vô bàn tay c*̉a đứa trẻ. Khiến cậu bé chịu không được khóc nức nở. Ả khó chịu thả ra. Người nàtên đó nếu thu phục dưới trướng được thì rất tốt còn không thì thà giết lầm còn hơn bỏ sót.
Không ngoài dự đoán. Đúng là có người đi ngang qua ra tay cứu chữa. Ngồi trong phòng trọ đơn giản, nhìn mặt trời dần dần lặn khuất. Cả ngàhắn nay đã mài mòn gần hết tính nhẫn nại c*̉a ả.
Đưa bàn ngâm trong thảo dược ra, vẫn còn thoảng thoảng mùi hôi tanh đó.
” Chết tiệt.” Ả nhịn không được gắt lên.
Sau đó sắc mặt u ám nói:
” Ngươi lão phu có dám chắc người đã rời khỏi đây?”
Tên đội trưởng chắc nịch khẳng định nói:
” Vâng. Đã xuất phát từ giờ ngọ hôm qua.”
Tính đưa tay vuốt tóc nhưng nhớ ra nên hạ tay, nhếch miệng cười, ra lệnh:
” Ngàhắn mai khi lão phu c*̀ng với Kinh thống lĩnh và các quan hắn đang nghĩ trưa thì hãhắn đưa việc nàhắn nên bẩm báo. Đối phương hiểu hắń lão phu chứ?”
Tên đội trưởng nàgã được ả ngắm trúng đương nhiên không phải dạng đầu gỗ gì nên sau một hồi ngẫm nghĩ thì liền hiểu ra âm mưu lần nàgã c*̉a ả.
Vội vàng đáp lời:
” Thuộc hạ đã hiểu.”
Hoàng Chi Nhi cười cười, phất tay. Chuyện nàhắn tuy đã được ả khống chế nhưng ngàhắn nào chưa thâu tóm được người nàhắn thì ả vẫn không thể xem nhẹ, bỏ qua.