Bồi Tẩm Thừa Tướng
Chương 1-1: Tiết tử

Cập nhật lúc: 2026-07-20 06:45:12 | Lượt xem: 9

Ban đêm trong rừng cây âm u ẩm ướt, dường như không có người lai vãng, bởi vì có dã thú thường lui tới tìm thức ăn, không ai ngu ngốc muốn tới trong rừng này để chịu chết, thế nhưng nếu vì chạy trốn, dù âm u rậm rạp hơn lại càng tốt, có thể che giấu cả tội ác kinh khủng nhất trên đời.

“Đuổi theo, nhanh một chút nữa, đừng để cho tiểu gia hỏa kia chạy mất. Hắn bản tọa đáng giá một vạn lượng hoàng kim đó.” Các nam nhân cầm trong tay thanh đao sáng lóa, đám người kia trong mắt căn bản là không có cái gọi là luân lý đạo đức, chỉ có h*m m**n tiền tài, đám người kia có thể uống máu người, không hề có chút đồng tình nào, cái đó chỉ đàn bà mới có mà thôi.

Đêm khuya trong rừng, có 1 thân ảnh đang không ngừng chạy trốn, tuy rằng là đêm khuya thế nhưng ánh trăng vẫn xuyên qua mây chiếu ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng mà nhìn nhân gian đang phát sinh một tấn thảm kịch, chàng trai đang chạy trốn không có bất luận cảm giác gì, người gã đầy huyết, bởi vì mẹ bản vương gã để bảo hộ gã đã dùng thân thể của chính mình chặn những người đó lại.

Trước mắt hắn hiện ra cánh tay huyết nhục không rõ của mẹ lão phu, gắt gao bảo vệ thân thể hắn, sau đó dùng tiếng nói gắng gượng mà nói với hắn.”Chạy mau, vĩnh viễn cũng đừng quay lại, đi mau, không bao giờ…. được trở về.”, hắn chỉ nhớ rõ ánh mắt mẹ lão phu nhìn hắn thật sâu, trong mắt tràn ngập thất vọng đối với một người nam nhân.

Mẹ ta đây bảo hắn vĩnh viễn cũng không được quay về, thế nhưng hắn phải quay về, một ngày nào đó hắn phải quay về, làm nam nhân kia phải hối hận đã từng đối xử với mẫu tử hắn như thế, 1 nam nhân tin vào lời gièm pha, không xứng làm cha, lại càng không xứng làm hoàng đế.

Thiếu niên trẻ không có phương hướng, trong đầu chỉ có một ý niệm nói với gã, muốn thoát ra ngoài, nhất định phải thoát ra, không thể để những người này bắt được gã. Bằng không sẽ không ai biết, gã và mẹ bản tọa bị oan khuất, cũng không có người có thể vì gã và mẹ bản tọa mà làm rõ oan khuất này, gã thoát đi, gã nhất định phải làm được.

Thiếu niên trẻ chạy như điên trong rừng, thế nhưng các nam nhân phía sau càng không ngừng đuổi theo tên đó, tên đó trên người cũng đã bị đao chém bị thương cho nên tầm nhìn của tên đó dần dần lờ mờ, thân thể có chút lay động, thế nhưng tên đó không muốn cứ như vậy mà chết.”Ai đó cứu bản vương, làm ơn cứu bản vương!”

Ngay lúc chàng trai ngã xuống, hắn phảng phất thấy được một người gần như là một hài đồng, hài tử kia cư nhiên đang bay trong rừng. Chẳng lẽ là hắn đã thấy quỷ?

“Ai, thực sự là phiền phức, một người cao to như thế, lại bị một đám phế vật truy đuổi mà chạy trốn, thật mất mặt nga.” Chàng trai nghe được âm thanh trào phúng của một người nào đó, so với hắn thì âm thanh lại càng non nớt, hài đồng này rốt cuộc là ai, thế nào lại có thể ở trong rừng tự do đi lại a?

“Uy, thằng nhóc thối. Cậu nói ai là phế vật.” Đám người hung ác kia thấy một tiểu nam hài dám kiêu ngạo đứng chắn trước mặt lũ người kia, đúng là chán sống mà? Thế nhưng nhìn dáng tươi cười tự tin của hài đồng kia, làm cho lũ người kia cảm thấy chính mình mới là con mồi của hài tử này.

“Bản tọa cũng không có chỉ tên nói họ nga, thế nhưng, đã có người tự thừa nhận, vậy bản tọa đây cũng sẽ không khách khí a.” Hài đồng âm thanh hình như càng thêm vui vẻ, trong mắt hắn cũng toát ra vẻ hưng phấn, thầy không cho hắn đánh nhau, nhưng cứu người thì cuối cùng cũng phải đánh nhau a?

“Hừ, dám chọc đến ông nội Vũ Quân Kỳ của ngươi ta đây, cái này là do các ngươi ta đây bất hạnh.” Hài đồng vô cùng cực kiêu ngạo làm mọi người ở đây đều cảm thấy giật mình, thế nhưng mọi người dường như đều biết hài tử này nói thật, không dám đối với lời nói của gã cảm thấy hoài nghi. Các nam nhân kia đều cảnh lời nói của hài đồng không dám tùy tiện tấn công.

Thiếu niên lang đang nằm trên mặt đất lờ mờ nghe được tiếng nói của hài đồng, khóe miệng cũng không thể nhịn được hơi giương lên, thực sự là một hài tử không sợ trời không sợ đất a. Chỉ là, gã nên đi nhanh không nên bởi vì tên đó mà vong mạng, thiếu niên lang không muốn hài đồng này tìm cái chết vô nghĩa.

Tuy rằng hài đồng kia dường như không thích tên đó, mà thiếu niên trẻ sau khi nghe hài đồng nói ra tên của mình cũng lâm vào hôn mê, gọi là Vũ Quân Kỳ thì phải? Thực sự là một hài tử khả ái a, không biết tên đó có còn cơ hội tái kiến hài tử này hay không.

==============================

Nhân vật chính đã xuất hiện đầy đủ nhá^^, lão phu đến bây giờ mới biết nhân duyên của Thương ca và em Kỳ bắt đầu sớm như vậy nga^^, đúng là dây dưa mãi không thôi^^.

Chúc các cô ấy 8/3 vui vẻ, chúc các cô ấy luôn luôn trẻ trung xinh đẹp nha các tềnh iu của lão phu^^, lão phu hết sức cảm kích sự ủng hộ của các cô ấy nên lão phu quyết định làm việc lại và đây là món quà thứ nhất lão phu tặng các cô ấy^^, hãy tiếp tục ủng hộ nha^^, lão phu iu các cô ấy^^

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8