Bồi Tẩm Thừa Tướng
Chương 16
Cuộc săn bắn vào mùa thu của Vũ Trạch hoàng triều được tổ chức mỗi năm một lần sắp diễn ra, rất nhiều vương công quý tộc đều chờ cơ hội này để biểu hiện một chút gia thế hoặc là bản lĩnh của mình, nếu có thể làm cho hoàng thượng nhìn chúng với ánh mắt tương đãi, mỗi lần biểu hiện tốt thì nhất định sẽ được tưởng thưởng.
Cho nên các gia đình quý tộc lần này đều phái người có năng lực nhất tới tham gia, nhất là năm nay cư nhiên còn có những vị thiên kim tiểu thư đến tuổi xuất giá tới tham gia cho nên các vị công tử đương nhiên cũng phi thường cố gắng, cho dù lúc săn bắn không chiếm được kết quả tốt, thì có thể thú một mỹ cô gái xinh đẹp về nhà cũng là nhất kiện mỹ sự a.
Cho nên săn bắn lần này những người tham gia đã sớm xoa tay chờ đến ngày hảo thi thố tài năng. Chỉ là, Lãnh Thiên Thương thế nào cũng không vui vẻ nỗi, tên đó mỗi ngày tuy rằng vẫn tiếp tục sinh hoạt phàm thường, thế nhưng khuôn mặt tên đó từ từ trở nên trầm mặc làm cho Vũ Quân Kỳ mỗi đêm ngủ ở bên cạnh tên đó trong lòng cũng không chịu nổi. Nhìn nam nhân càng ngày càng … trầm mặc, Vũ Quân Kỳ không biết bản thân rốt cuộc phải làm thế nào mới thoải mái được.
Chỉ có thể chờ mong người kia có thể tự động theo tên đó giải thích, nói cho tên đó biết trong lòng tên đó nghĩ gì, tựa như quan hệ của tên đó và những người Lục Cam kia, tên đó không hỏi nhưng không có nghĩa là tên đó không muốn biết. Tuy rằng đã là chuyện năm xưa, thế nhưng đó là quá khứ của Lãnh Thiên Thương không phải sao? Nên trong lòng tên đó vẫn là lưu ý đến.
Bản thân tuy rằng không giống nữ nhân thích ăn dấm chua, thế nhưng hắn dù sao cũng là vợ của Lãnh Thiên Thương, chỉ cần là vợ thì sẽ chú ý những … chuyện mẫn cảm này a. Mỗi đêm ngủ bên cạnh vợ, nhưng không hiểu được lòng hắn ta đây, mỗi đêm đều gần kề như vậy nhưng không gần được nội tâm, loại cảm giác này không phải là thứ hắn nguyện ý chịu đựng.
“Yêu, Vũ Trạch quốc chủ đại nhân của chúng ta đây cư nhiên cũng có thời gian trầm tư a.” Âm thanh than thở cắt đứt suy tưởng 1 mình của Vũ Quân Kỳ, gã không cần quay đầu lại cũng biết cái tên chết tiệt này là vị người nhà của Vũ Trạch binh mã đại nguyên soái bọn hắn ta đây. Bởi vì chỉ cần mỗi lần nghe được âm thanh của hắn ta đây, gã sẽ toàn thân không thoải mái.
“Làm sao vậy, chẳng lẽ là có chỗ nào không khỏe sao?” Cư nhiên dám không để ý tới tên đó, tên đó đương nhiên là không thể nào buông tha, cho dù là tên đó là chủ tử mà tên đó phải thần phục cũng không thể.
“Ách, hoàng thượng lẽ nào …” Lâm Trạch Tú líu ríu kêu la nửa ngày cũng không thấy Vũ Quân Kỳ đáp lại bất luận cái gì, lúc này mới nghĩ sự tình xem ra không phải đơn giản như vậy a. Hoàng thượng nhà lũ người kia trên mặt là biểu tình cô đơn nhìn thế nào cũng đều là bộ dạng của 1 tiểu thê tử chịu ủy khuất a. Thế nhưng, trên đời này còn có người dám cho hoàng thượng nhà hắn bản vương chịu ủy khuất ni.
Lãnh đại thừa tướng thế nhưng có tiếng là si tình sâu nặng nga, hẳn là sẽ không có chuyện gì đâu. Nghe Thượng Võ Vương gia nhà tên đó nói, bản thân còn ước ao được như hoàng huynh của mình thật là mệnh tốt ni. Kỳ thực tên đó đâu có thường làm điều không tốt, nhưng trên đời có nam nhân như Lãnh Thiên Thương thì ai mà không ước ao a. Bất quá Hà gia nhà tên đó cũng không tồi a, nhất là cơ thể cường kiện làm cho tên đó mỗi lần đều muốn thể chất trào dâng, tên đó thế nhưng đều không thể nhịn được phun máu mũi a.
“Họ Lâm kia, ngươi bản vương hạnh phúc lắm sao?”
“Ai nha, thánh thượng không cần buồn bã như thế a, a, cái gì ….” Cùng nói 1 lượt khiến hai người đều là một trận ngạc nhiên.
“Quân Hà tên đó đáng để cậu ái sao?” Vũ Quân Kỳ nhìn đột nhiên đối với Lâm Trạch Tú thoải mái mà nói, người kia vì đệ đệ tên đó mà năm đó cũng đã làm ra một số hành động vĩ đại không tưởng được a. Ban đầu quân nhân Nhị đệ này cũng từng làm cho Lâm đại học sĩ chịu nhiều đau đớn, nhưng không biết vì sao người kia cư nhiên vẫn khăng khăng một mực ái thượng Vũ Quân Hà.
“Không có gì gọi là đáng giá hay không, đây là chuyện không thể dùng cách phân chia công bằng mà tính a. Ai nha, bản tọa cư nhiên có thể nói ra triết lý như thế, không hổ là Lâm Trạch Tú bản tọa nga.” Lâm Trạch Tú ngửa đầu cười to giống như bản thân vừa rồi nói được triết lý như thế cũng đem tên đó làm cho chấn động.
“Ân, trẫm cũng biết. Thế nhưng …” Vũ Quân Kỳ không biết mình phải làm sao để nói rõ ràng minh bạch, như việc rào càn giữa hắn và Lãnh Thiên Thương vậy, luôn luôn là Lãnh Thiên Thương nỗ lực, hiện tại hắn vừa mới cảm giác được khổ não, thế nhưng Lãnh Thiên Thương trầm mặc như vậy khiến hắn không biết phải làm sao.
“Làm sao vậy? Thánh thượng hình như không vui nga.” Tên đó biết hoàng thượng nhất định là vì tình cảm mà phiền não, bằng không thì còn chuyện gì có thể thoát khỏi mắt tên đó, cái tên hoàng thượng này cũng không có quan tâm quốc sự như vậy a. Thế nhưng, gã thương tâm như thế cũng là lần đầu tiên ni.
“Ngày kia chính là ngày săn bắn a.”
“Ân, đúng vậy.” Vị kia nhà tên đó vì săn bắn lần này mà bận đến mức không có thời gian bồi tên đó, cho nên gần đây tên đó cũng là rất ai oán ni, khuê phòng tịch mịch a, bất quá Hiền vương điện hạ cũng đã can thiệp vào thì tên đó có cái cớ gì mà mở miệng chứ. Thật không biết Hiền vương điện hạ lần này là có chủ ý gì, nhìn dáng vẻ đắc ý kia, thì biết nhất định không hề đơn giản như vậy.
“Trẫm, cũng không thể ban bố ý chỉ hủy bỏ nó a.”
“A! Cái gì?!” Cái này hoàng thượng có phải là điên rồi hay không. Bộ dạng sao lại như mất hồn mất vía thế kia, như vậy không phải là dấu hiệu tốt a.
“Cậu lui xuống đi, trẫm muốn hảo hảo ngẫm lại …” Vũ Quân Kỳ không hề để ý tới Lâm Trạch Tú, hắn lẽ nào thực sự không thể đem cái việc săn bắn làm bản thân chờ đợi cùng lo lắng hủy bỏ sao? Lẽ nào hắn là hoàng thượng mà cũng không thể sao?
HẮN biết sự tình nhất định là có cái gì đó không đúng, thế nhưng Lãnh Thiên Thương là 1 bộ dạng trầm mặc, Đức công công thì mỗi lần hắn hỏi cũng là mang bộ dạng ấp úng, cho nên hắn biết sự tình nhất định không phải đơn giản như vậy.
Bản thân vẫn còn chưa hoàn toàn thuận lợi ở chung với Lãnh Thiên Thương ni, nếu như giữa đường lại xảy ra chuyện gì hai người chúng trong tương lai phải làm thế nào mà đối mặt nhau đây.
Săn bắn mùa thu của Vũ Trạch vương triều năm nay được Hiền vương trợ giúp càng làm cho cả Vũ Trạch đều sôi nổi tham gia. Các thiên kim tiểu thư ngồi trên kiệu hoa cũng đều cố gắn trang điểm bản thân, làm cho chính mình tăng thêm mị lực. Dù sao quốc chủ Vũ Trạch của lũ người kia còn chưa có chủ nhân a.
Nếu như chính mình mệnh hảo có thể một bước thành phượng hoàng, thì gia đình cũng sẽ theo đó mà hưởng lây. Các vị tiểu thư tới tuổi cập kê đều có tâm tư muốn đem bản thân nhanh gả ra ngoài. Cho dù không lọt vào mắt xanh của hoàng thượng, thì những vị công tử gia thế cũng là vị hôn phu tốt để chọn không phải sao?
“Thạch đầu chuyện gì mà vui vẻ như thế a?”
“A! Chiêu Hưng Vương gia điện hạ!” Thạch đầu vốn đang có bộ dạng thật cao hứng nhìn thấy Chiêu Hưng Vương Vũ Quân Tú liền nhanh chóng đem bàn tay giấu ra phía sau, như rất sợ bị người khác thấy cái gì đó.
“Ha hả, không cần giấu, bản vương có thể lý giải tâm tình của những tiểu thư hận không thể xuất giá a.” Vũ Quân Tú nhìn vẻ mặt xấu hổ của Thạch đầu, gã đã sớm nhìn quen chuyện người khác vì muốn lọt vào mắt xanh của hoàng thượng mà xuất sử đủ các loại chiêu thức, loại hối lộ này đối với thiếp thân tôi tớ trong cung cũng không có gì lạ…. ít nhất … thân là Vương gia, gã cũng có thể lý giải tâm tình của những người này.
“Ách, cái kia, Vương gia tiểu nhân vốn cũng không muốn … thế nhưng …” Các vị tiểu thư kia càng không ngừng cho tên đó tiền lì xì tên đó càng không dám lấy, thế nhưng tên đó chỉ là một cung nhân nho nhỏ căn bản là không thể chống cự, những người đó chính là nữa uy h**p nữa lấy lòng a.
GÃ tuy chỉ là 1 hoạn quan nho nhỏ nhưng cũng rất hoang mang, nếu như để Lãnh đại nhân thấy, không biết gã sẽ có cái gì biểu tình. Đi theo bên cạnh chủ tử nhiều năm như vậy, gã không chỉ nghìn vạn lần thống hận chủ tử ở trong phúc mà không biết hưởng. Hiện tại chủ tử và thừa tướng đại nhân vừa có khởi sắc sao lại có thể bị phá hủy như thế ni.
“Ân, bản vương đã biết. Ngươi lão phu lui xuống đi.” Vũ Quân Tú vốn muốn mang lão bà và hài tử cùng nhau quay về Tiêu Dao cư, thế nhưng hoàng thúc hắn lão phu đã can thiệp vào. Hắn lão phu đương nhiên cũng không thể cứ như thế mà chuồn đi a. Tuy rằng, hắn lão phu rất muốn ôm lão bà và hài tử cùng nhau về nhà, thế nhưng hiện tại hài tử cũng không phải là của riêng hắn lão phu.
Sớm biết vậy thì để lão bà hắn sinh một nữ nhi là tốt rồi, khiến cho hiện tại nhi tử của mình phải vì người khác bán mạng, thật không biết tương lai con của hắn làm hoàng đế có thể nào sẽ tìm lão tử hắn tính sổ đầu tiên hay không ni.
“Hoàng huynh chuẩn bị tốt chưa? Thần đệ … ân? Hoàng huynh?” Vũ Quân Tú đẩy cửa điện, vốn tưởng rằng hoàng huynh gã đã chờ xuất phát thế nhưng nhìn gã phục đặt ở bên cạnh, còn có cung tên ngự dụng ở một bên, còn hoàng huynh gã lại đối với mấy thứ này mà đờ người ra.
Vũ Quân Kỳ chính là bộ dạng vật lộn, cung nữ hầu hạ bên cạnh cũng không dám quấy rối, toàn bộ Yên Ba điện thanh tịnh đến mức giống như 1 cây kim rơi xuống cũng sẽ phát sinh một tiếng động thật lớn. Hoàng huynh tên đó sao lại do dự như thế, vốn tên đó có thể đi thẳng ra khu vực săn bắn, thế nhưng Lãnh Thiên Thương phái người bảo tên đó vào cung tìm hoàng thượng đi cùng, xem ra thật sự là có nhiều ngụ ý a.
“Trẫm cũng không thể hủy bỏ nó được sao?” Tiếng nói cực thấp của nam nhân làm cho người ta đây nghe không ra hắn rốt cuộc là đang nói cái gì, Vũ Quân Kỳ giống như vốn đang tự nói với chính mình, hắn không nghĩ phải cần có người phụ họa lời nói của mình, có lẽ sẽ cho hắn được lời giải đáp.
“Hoàng huynh, thừa tướng đại nhân muốn thần đệ đến tìm hoàng huynh cùng đi bãi săn, thời gian không còn sớm, hoàng huynh chúng ta đây xuất phát đi.” Vũ Quân Tú biết hoàng huynh tên đó nhất định là đang phiền toái gì đó, thế nhưng mấy hôm trước nhìn bộ dạng Lãnh Thiên Thương có chút tiều tụy, cũng là không biết làm sao. Hai người này thực sự là phiền phức, ái đều đã ái sao cứ phải bày ra bộ dạng ấp a ấp úng.
“Ân, đã biết … trẫm muốn thay hắn phục.” Vũ Quân Kỳ tùy ý để người bên cạnh vì hắn mặc quần áo sau đó ngây ngẩn đi ra khỏi cung điện, hắn toàn thân bạch sắc áo giáp, một thân nhung trang có vẻ anh khí bừng bừng phấn chấn, nếu như hắn hiện tại không phải là bộ dạng ngốc lăng, thì nhất định có rất nhiều nữ hài xuân tâm nhộn nhạo.
Vũ Quân Kỳ cưỡi con ngựa đỏ thẫm như máu của mình, mang theo thị vệ vội vã chạy tới bãi săn, nhìn những người đang quỳ trên mặt đất gã chỉ là nhàn nhạt lên tiếng, sau đó liền leo lên đài cao cố ý vì gã mà dựng, sau đó ngồi ở vị trí cao nhất ngay chính giữa dành cho mình mà nhìn bao quát các liều trại phân ra ngũ sắc phía dưới.
Nơi có các vị phu nhân, và danh viện thục nữ đều muốn hảo hảo lợi dụng cơ hội lần này, cho nên ngay lúc hoàng thượng đứng ở đài cao nhìn bao quát, ở phía dưới các tiểu thư nhanh chóng đều xuất ra các loại gương đồng chiếu kính để mà nhìn chính mình xem có phải là đã hoàn mỹ không sứt mẻ chút nào hay không. Sau đó ẩn ý đưa tình mà dùng khóe mắt hướng phía đài cao, không biết bản thân có thể nào đã được hoàng thượng chú ý hay không.
“Hoàng chất, thực sự là tư thế oai hùng hiên ngang a.” Ngồi ở bên tay phải Vũ Quân Kỳ là Vũ Quảng Trạch đang nhìn phía dưới có chút tiếng thét chói tai của nữ tử, mỉm cười nhìn về phía Vũ Quân Kỳ không có chút biểu tình nào kia, sau đó nhìn Lãnh Thiên Thương ngồi ở vị trí thấp hơn mình 1 bậc cũng là đồng dạng dáng dấp ẩn nhẫn, bất quá cổ hắn đang chuyển động hình như là đang cố nén cái gì đó.
“Hoàng thúc, chê cười.” Vũ Quân Kỳ hướng hoàng thúc khẽ gật đầu 1 cái, sau đó quét mắt nhìn nam nhân ngồi bên cạnh hoàng thúc không hề nhìn hắn kia, tối hôm qua chúng vẫn còn cùng một chỗ, hiện tại cư nhiên là bộ dạng này, thực sự là làm hắn … tức giận.
“Hoàng huynh, xác thực mị lực cực kỳ a.” Ngồi ở Vũ Quân Kỳ phía tay trái chính là Thượng Võ Vương gia Vũ Quân Hà bộ dạng cực kỳ vui vẻ, bên trái tên đó là Chiêu Hưng Vương gia Vũ Quân Tú, hai người tuy rằng đều là bộ dạng hòa nhã thế nhưng đám người kia cũng đều đang chờ xem hoàng thúc rốt cuộc là muốn làm ra chuyện gì.
“Hoàng đệ cũng không kém, nhìn bộ dạng ở phía dưới của Lâm đại học sĩ là biết.” Vũ Quân Kỳ đương nhiên cũng không buông tha hoàng đệ của mình, ai bảo tên đó cư nhiên tìm tên đó gây chuyện chứ, bên cạnh tuy rằng là vị trí người nhà của Thượng Võ Vương gia thế nhưng dù sao thì ảnh hưởng cũng có chút bất hảo cho nên mới phải ngồi ở phía dưới.
Nhìn bộ dạng đố kị của Lâm Trạch Tú đang đầy phẫn hận mà nhìn lên đài cao, Vũ Quân Kỳ phát hiện tâm tình của mình tốt hơn một ít. Toàn bộ đài cao chỉ có người nhà Vũ gia đám người kia ngồi, thế nhưng bởi vì Lãnh Thiên Thương có địa vị tương đối đặc thù cho nên đương nhiên là có cái vinh dự ngồi ở trên đài cùng người Vũ gia thưởng thức tranh đoạt phía dưới.
“Ách, ha hả, hoàng huynh thực sự là khả ái a.” Vũ Quân Tú nhanh chóng hoà giải, buồn cười nhìn các hoàng huynh nhà tên đó mỉa mai lẫn nhau, không biết kỳ săn bắn lần này có thể sẽ bị phá hỏng hay không a. Lão bà nhà tên đó còn đang ở phía dưới chờ tên đó ni, hơn nữa tên đó thế nhưng phải bảo vệ hảo yên ổn của nương tử a.
“Được rồi hoàng thúc, sao lại không có thấy thân ảnh của hoàng thẩm ni?” Vũ Quân Kỳ không để ý tới Vũ Quân Tú, sau đó quay đầu tiếp tục nói chuyện hoàng thúc Vũ Quảng Trạch của hắn, khí thế quân vương dù sao cũng không chỉ là giả trang vờ vịt, hắn thế nhưng là người Vũ gia chính tông a.
“Nữ nhân ấy a, đã sớm xuống phía dưới muốn đoạt lấy vị trí thứ nhất của ngày hôm nay rồi.” Vũ Quảng Trạch nói xong ánh mắt u oán tìm kiếm thân ảnh phía xa xa kia, sau đó từ giữa đại đoàn người ngựa tìm được người hắn muốn tìm, lộ ra mỉm cười đầy ẩn tình sâu đậm. Tìm kiếm người kia giữa trăm nghìn người, đến lúc hoàng hôn quay đầu, lại thấy người nọ ở chỗ ngọn đèn dầu đã sắp tắt.
Hai người đám người kia luôn luôn ở bất cứ nơi nào tìm được ánh mắt đối phương, mặc kệ có bao nhiêu người che trước mặt đám người kia đều có thể rất nhanh tìm được đối phương, chỉ có loại yêu say đắm này mới là chân chính tạo ra dòng chảy vừa xa, vừa dài của ái tình a. Nếu như hai vị này muốn cùng một chỗ, sẽ phải nỗ lực hơn nữa cho đoạn cảm tình này.
Nữ nhân phía dưới bộ dạng thướt tha, bị tư thế oai hùng hiên ngang kia làm cho nhiều nữ tử cũng phải động tâm, chỉ là nếu như những nữ tử này biết được người mà mình động tâm là một nữ nhân hơn nữa lại là một người niên kỷ có chút lớn mà nói, nhất định sẽ tại chỗ dùng tay bóp cổ mà chết a. Bất quá thân là phu quân của cô bản vương, Vũ Quảng Trạch nghĩ chính mình cũng có chút vẻ vang.
“Xem ra hoàng thẩm thực sự là muốn thề sống chết đoạt cho được vị trí thứ nhất a.” Vũ Quân Tú nhìn hoàng thẩm ở phía dưới, hắn lão phu bắt đầu lo lắng nương tử nhà hắn lão phu, nếu như không cho nương tử ngoạn thống khoái, hắn lão phu cũng sẽ theo đó mà bất hảo nga. Vũ Quân Tú đồng dạng nhìn thấy nương tử thân yêu của mình đã bị một đống nam nhân kiềm chặt bên trong.
“Mọi người mau bắt đầu đi.” Vũ Quân Kỳ ra lệnh một tiếng, những tay thợ săn đã chờ sẵn trên bãi liền tứ tán ra, sau khi tiếng thét to đã đi xa toàn bộ bãi săn lại bắt đầu khôi phục thành cuộc diện tuyển tú nữ cực kỳ náo nhiệt. Các đại thần đều mang nữ nhi đưa đến trước đài giới thiệu cho hoàng thượng Vũ Trạch của lũ người kia nhận thức.
Tuy rằng biết Lãnh đại thừa tướng và hoàng thượng có quan hệ mờ ám, thế nhưng loại chuyện này không ai dám nói ra, dù sao cũng là vị trí hoàng hậu a, cho nên rất nhiều người càng không ngừng nắm lấy cơ hội lần này a.
“Hoàng thượng, đây là tiểu nữ của thần, nó thông thường thì cả tứ thư ngũ kinh mọi thứ đều hiểu biết. Nữ công, cầm kỳ thi họa cũng đều tinh thông.” Công bộ thượng thư là người đầu tiên bền bỉ không được mang nữ nhi, tiến lên ra mắt hoàng thượng đại nhân nhà bọn hắn ta đây.
Thiếu nữ kia chỉ có mười bốn muồn lăm tuổi, bộ dạng e thẹn nhưng lại giống như tự nhận mình sẽ là hoàng hậu tương lai, cư nhiên lớn mật nhìn Vũ Quân Kỳ, sau đó mới giả vờ e thẹn cúi đầu. Nữ hài tử kia biểu tình như muốn nuốt luôn cả Vũ Quân Kỳ, làm cho gã cả người đều bắt đầu khó chịu.
“Ân, Trần khanh gia, nữ nhi của đối phương không hổ là bộ dạng thiên kim nhà quan, xem ra cô ấy được giáo dưỡng rất tốt.” Vũ Quân Kỳ nhìn công bộ thượng thư phía dưới mà ra sức nịnh nọt, sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Lãnh Thiên Thương, phát hiện cái tên kia cư nhiên vẫn mang bộ dáng ác lang ăn cừu non, cứ như hoàng thượng hắn là dê con trong miệng hắn vậy.
“Đa tạ hoàng thượng khích lệ ha hả.” Trần thượng thư vừa nghe hoàng thượng khích lệ hắn ta đây, nét mặt già nua hớn hở như là bánh bao vừa chín. Chẳng lẽ là nói hắn ta đây đối với chức quốc trượng đại nhân có hi vọng rồi sao?
“Lãnh Thiên Thương ngươi bản vương nghĩ nữ nhi của Trần khanh gia thế nào ha hả?” Vũ Quân Kỳ tuy rằng không biết phải làm sao để hóa giải nhãn thần ác lang của Lãnh Thiên Thương, thế nhưng hiện nay hắn cũng chỉ có thể giả ngu mà thôi. Bằng không, hắn sẽ không toàn mệnh a, tuy rằng hai người chúng trong khoảng thời gian này cũng khá tốt, thế nhưng thấy bộ dạng hiện tại của Lãnh Thiên Thương vô cùng cực tàn bạo, hắn cũng cảm thấy thật cao hứng a.
“Thần cảm thấy rất khá a.” Lãnh Thiên Thương không có bất luận biểu tình gì, hắn ta đây cứ như vậy nhìn chằm chằm Vũ Quân Kỳ mà nói, Vũ Quân Kỳ nói cái gì hắn ta đây liền ứng phó cái đó. Lẽ nào ngươi ta đây nhìn không ra ngày hôm nay là trận địa gì sao. Lẽ nào ngươi ta đây không thấy bộ dạng của Hiền vương, hắn ta đây chính là 1 bộ dáng vẻ đắc ý, đây chính là tiết mục đặc biệt của săn bắn lần này sao?
Thế nhưng hình như không chỉ là bộ dạng a. Vũ Quảng Trạch vô cùng cực đắc ý, xem ra còn có rất nhiều chuyện lạ khác nữa, lẽ nào cái tên này hễ bị mỹ sắc mê hoặc là cứ như không biết gì mà tiếp tục tuân theo sự tình hay sao.
“Xem ra ngay đến Lãnh đại nhân cũng nghĩ vậy a.” Vũ Quảng Trạch cũng chêm vào 1 câu, bầu không khí giữa hai người hình như có chút kịch liệt a. Thanh niên chính là cái dạng này, hắn bản vương đã là lão nhân thế nhưng vẫn còn có chút ước ao cùng xúc động của thời trẻ ni. Bất quá không biết bản thân có phải là cũng bị chúng những … tên tiểu nhân này đáng ghét a.
Hắn bản tọa thế nhưng vẫn cảm thụ được, chất nhi Vũ Quân Hà của hắn bản tọa tìm kiếm ánh mắt a, hơn nữa tiểu chất nhi Vũ Quân Tú kia vẫn đang cùng mình chớp mắt, giống như muốn đem hoàng thúc hắn bản tọa nhìn thấu vậy. Hắn bản tọa thế nhưng không có quỷ tâm gì nga, hắn bản tọa chính là một lòng một dạ đều vì tương lai của Vũ Trạch hoàng triều lũ người kia a.
==============================
bão nổi lên rùi nga, để coi ai chít^^, trò vui sắp bắt đầu, cứ hạ hồi mà phân giải nga^^. Bản vương sẽ gắn hoàn bộ này sớm nhất có thể nga^^, iu các cô bản vương^^. À mà có ai biết tin tức gì của mấy bộ còn lại trong hệ liệt này nữa hem?