Bồi Tẩm Thừa Tướng
Chương 23
Lãnh Thiên Thương nói xong làm toàn bộ đại điện một mảnh tĩnh mịch, mặt của từng thần tử đều bị mấy câu này khiến cho vặn vẹo. Sao ngày hôm nay mọi người đều không muốn sống như thế a?
“Cái gì? Nữ hoàng! Ha ha ha … ách …” Đại học sĩ Lâm Trạch Tú cư nhiên là người đầu tiên đánh vỡ cục diện bế tắc này, tên đó vốn khống chế không được bản thân muốn cười to, thế nhưng tên đó vừa định cười đã bị vợ mình Thượng Võ Vương gia Vũ Quân Hà đứng ở phía trước che miệng lại.
Lâm Trạch Tú không cười nữa, gã thật sự là bội phục Lãnh đại thừa tướng, quả thật là anh tài khí thế ngút trời a, sao lại nghĩ ra được một chiêu như thế ni?
“Lãnh Thiên Thương!” Vũ Quân Kỳ quả thực không thể tin được lỗ tai của mình, người kia sao có thể đối đãi với tên đó như thế, vốn đã để cho tên đó đem mình đặt dưới thân, cư nhiên trước triều đường còn yêu cầu như thế. Chẳng lẽ không lo lắng một chút nào đến cảm thụ của tên đó sao?
“Thần biết tội.” Lãnh Thiên Thương kính cẩn cúi đầu thế nhưng khẩu khí của tên đó lại không có chút thái độ nhận sai nào. Cho dù Vũ Quân Kỳ dùng ánh mắt sắc bén của gã nhìn Lãnh Thiên Thương, thế nhưng Lãnh Thiên Thương vẫn trấn định như cũ.
“Hoàng thượng, Lãnh đại thừa tướng đây là đang đối thánh thượng cầu thân a.” Vũ Quảng Trạch đột nhiên xuất ra một câu, đem sự việc lại lâm vào bế tắc 1 lần nữa tăng l*n đ*nh điểm.
“Biểu ca, đối phương không nên ngốc như vậy có được hay không?!” Lãnh Hương Lăng hôm nay cũng có may mắn đứng ở đại điện, ngày hôm qua tên đó thiếu chút nữa là xông lên phía trước đánh nhau với Vũ Quân Kỳ. Kết quả ngày hôm nay, biểu ca tên đó cư nhiên phát điên muốn kết hôn với Vũ Quân Kỳ, biểu ca nhà lũ người kia thực sự là tình sâu vô hạn a.
Bất quá, người của Lục gia chúng tại sao cứ muốn làm lão đại như vậy a. Cái tên chết tiệt kia luôn bị hắn đặt dưới thân, cư nhiên còn phong hắn làm hoàng hậu. Xem ra, ban đầu không nên tiếp chỉ, như vậy có phải là hắn cũng có thể thú lão bà là hoàng đế hay không ni.
“Nga? Thừa tướng đại nhân là đang cùng trẫm cầu hôn sao?” Vũ Quân Kỳ nhìn chằm chằm nam nhân kia, tuy rằng Lãnh Thiên Thương cúi đầu, thế nhưng tên đó có thể cảm thụ được nam nhân hiện tại hẳn là đang cười trộm a.
“Vâng, thần sở dĩ cự tuyệt di huấn của tiên hoàng, là bởi vì vi thần luyến mộ thánh thượng đã lâu.” Lãnh Thiên Thương tuyệt không để ý tới chúng đại thần đang kinh hách mà hút không khí, hắn lão phu lấy lại bình tĩnh tiếp tục nói rằng, “Thần vốn dĩ đến Vũ Trạch cũng là bởi vì thánh thượng. Thần vì Vũ Trạch bán mạng cũng chỉ bởi vì thánh thượng.”
“Cho nên, không biết thần dùng tâm địa xấu xa như vậy luyến mộ hoàng thượng, chẳng hay hoàng thượng muốn trị thần tội gì ni?” Lãnh Thiên Thương lúc nói căn bản là không hề cố kỵ cái gì quân thần chi lễ, ngẩng đầu nhìn thẳng nam nhân ngồi trên long ỷ biểu tình có chút vặn vẹo kia. TÊN ĐÓ là đang biểu lộ bản thân chán ghét tên đó sao?
Vậy tên đó vì sao một lần lại một lần cho hắn bản vương hy vọng, lúc bản vương gặp phải hiểm nghèo thì, tên đó biểu hiện lo lắng như vậy, bản vương tuyệt thực thì tên đó lại tức giận như vậy, một đêm lại một đêm thủ hộ bên người bản vương, tên đó rốt cuộc xem bản vương … là cái gì đây?
“Ái khanh đã nói xong chưa?” Vũ Quân Kỳ nhìn nam nhân có chút kích động, hắn ta đây rốt cục cũng ở trước mặt người trong khắp thiên hạ thừa nhận cảm tình của hắn ta đây, điều này sao có thể làm cho gã mất hứng và khiếp sợ được a?!
Khi tên đó từng câu từng câu nói ra tên đó đối bản vương là thực tâm, lòng bản vương cũng theo tên đó cùng nhau phập phồng, mười năm a, hai người chúng bản vương đã đi đường vòng nhiều lắm rồi không phải sao? Lần này, để bản vương vì tên đó làm 1 ít việc cũng được mà?
“Không biết hoàng thúc có dị nghị gì không?” Vũ Quân Kỳ nhìn Lãnh Thiên Thương đối với tên đó khẽ gật đầu 1 cái, sau đó quay đầu mỉm cười nhìn thúc thúc vẫn trầm tĩnh của mình. Vũ Quảng Trạch vẫn cúi đầu nghe Lãnh Thiên Thương và Vũ Quân Kỳ nói chuyện, chính là 1 người nhìn chằm chằm đầu ngón chân của mình không biết đang suy nghĩ cái gì?
“A, hoàng thượng, cựu thần tạm thời không còn gì muốn nói.” Vũ Quảng Trạch nhanh chóng đem trọng tâm câu chuyện vứt sang Vũ Quân Kỳ, buồn cười tên đó không thể làm bại hoại đi phá uyên ương nhà người ta đây như vậy có được hay không, hiện tại tên đó còn muốn yên lặng, nhìn hai tên tiểu bối này rốt cuộc sẽ đem tổ huấn trăm năm của Vũ Trạch hoàng triều chúng phá hư đến cái tình trạng gì?
“Nga, Thiết lão tướng quân, ngài thì sao?” Thiết Khương dù sao cũng là nguyên lão có vị trí cao xếp hàng thứ 3, phụ hoàng trên đời cũng chiếu cố một chút tâm tình tên đó, hiện tại gã đương nhiên cũng phải cấp đủ mặt mũi a.
“Cái này, mạc tướng ….” Thiết Khương quay đầu nhìn Lãnh Thiên Thương đang ở bên cạnh một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn hoàng thượng đang ngồi trên kia. Lãnh Thiên Thương có thể là trụ cột của Vũ Trạch hoàng triều bọn tên đó, thế nhưng người kia đối với hoàng thượng lại có tâm tư như vậy không biết tên đó phải làm thế nào để thay Lãnh đại thừa tướng cầu tình đây?
“Hoàng thượng, thần khẩn cầu bãi miễn chức quan của thừa tướng đại nhân.” Trong triều dù sao cũng có những đại thần muốn thu lại lợi ích cá nhân, đám người kia tuy rằng biết Lãnh Thiên Thương không phải người phàm thường, nhưng chỉ cần Lãnh Thiên Thương xuống đài đám người kia không phải là có thể chiếm được sao?
“Hoàng thượng, thừa tướng đại nhân vì Vũ Trạch chúng lão phu cúc cung tận tụy, không thể bởi vì …. ách …. liền vứt bỏ đi công lao của tên đó …..” Thiết Vọng Nhạc đứng ra, tên đó không biết làm sao để nói như ra loại cảm tình này. Tên đó chính là không hiểu hoàng thượng rốt cuộc là bị làm sao vậy. Không phải luôn luôn vì Lãnh Thiên Thương lãnh đạm mà cáu kỉnh sao? Thế nào mà hiện tại là 1 bộ dạng không hề thích a.
Lẽ nào ái tình lại nông cạn như thế sao? Vậy kẻ thô thiển như hắn không nên đụng vào đúng thật là tốt, nếu một ngày nào đó gặp phải một người như Vũ Quân Kỳ, Thiết Vọng Nhạc hắn chẳng phải là xương cốt cũng không còn sao?
Tuy rằng Thiết Vọng Nhạc và Vũ Quân Kỳ nói lý thì là bằng hữu, nhưng gã cũng là có chút không hiểu hiện tại là tình huống. Thế nhưng, mạng của Lãnh Thiên Thương thì nhất định phải bảo trụ.
“Vũ Quân Kỳ, nếu như cậu dám ra quyết định gì uy h**p đến bình an của biểu ca bản vương; thiết kỵ của Lục Cam nhất định sẽ san bằng toàn bộ Vũ Trạch cũng không tiếc!” Lãnh Hương Lăng cũng có chút lo lắng, xem ra lưu lại vợ tên đó ở Xuân Noãn lâu là đúng, nếu như phát sinh chuyện gì vợ tên đó nhất định sẽ xử lý được.
“Không biết các vị ái khanh có bao nhiêu người tán thành trẫm xử phạt Lãnh đại nhân ni?” Vũ Quân Kỳ giương mắt quét qua toàn bộ đại điện, hắn muốn xác định rốt cuộc có bao nhiêu người sẽ uy h**p yên ổn sinh mệnh của Lãnh Thiên Thương, sau đó hắn mới có thể quyết định phải xử lý cục diện hiện tại này như thế nào không phải sao?
Đây chính là trong suốt hai mươi mấy năm qua, lần đầu tiên gã độc lập vì người mà mình quan tâm làm cái gì đó.
“Hảo, xem ra Lãnh đại nhân ở Vũ Trạch đích xác là che cả một mảnh trời đất.” Vũ Quân Kỳ nhìn phía dưới không có mấy đại thần đồng ý trị tội Lãnh Thiên Thương, gương mặt nghiêm trọng của hắn rốt cục cũng lộ ra vẻ tươi cười, sau đó hắn quay đầu nhìn Lãnh Thiên Thương ở phía dưới vẻ mặt là biểu tình hy sinh.
Xem ra tên đó có chút không tín nhiệm ta đây ni? Vũ Quân Kỳ đưa cho Lãnh Thiên Thương một dáng tươi cười thoải mái, gã thấy Lãnh Thiên Thương nhìn dáng tươi cười của gã thì lông mi lại nhăn thêm một chút, cái nam nhân này luôn luôn lo lắng cho gã ni.
Nếu như để gã đi một mình, gã phải làm sao sống 1 mình đây? Tại đây nếu không có Vũ Quân Kỳ gã tồn tại trên đời này, Lãnh Thiên Thương gã cũng sẽ không hoàn chỉnh.
“Không biết Lãnh đại nhân có nguyện ý buông tha giang sơ của mình tại Vũ Trạch hay không?” Vũ Quân Kỳ nhìn chằm chằm Lãnh Thiên Thương, hắn biết nam nhân đối diện sẽ cho hắn đáp án, kỳ thực đáp án không phải đã ở trong lòng mình sao?
“Thần không chút nào chần chờ.” Vốn tất cả đều là vì đối phương mà làm không phải sao? Nếu như đối phương cũng không tái lưu ý, bản vương lại càng không quý trọng.
“Hảo, Quân Tú.”
“Có thần đệ.” Vũ Quân Tú tuy rằng là một tiêu dao nhân, thế nhưng tên đó lần này vào triều chính là quan tâm một chút đến hạnh phúc của hoàng huynh tên đó.
“Trẫm, biết tam đệ luôn luôn tiêu dao, thế nhưng … trẫm hôm nay có việc cầu tam đệ hỗ trợ.”
“Ách, hoàng huynh không cần khiêm tốn.” Vũ Quân Tú nhìn hoàng huynh đột nhiên rất nghiêm chỉnh, hắn sợ a, sao cứ giống như bộ dạng đang dặn dò di ngôn vậy chứ, hắn nhất thời trở thành ngốc lăng.
“Trẫm, luôn yêu thích sự thông minh của tam đệ, cho nên trong lòng thần đệ hẳn là cũng biết.” Vũ Quân Kỳ nhìn đệ đệ mà gã cùng nhau lớn lên, ba huynh đệ lũ người kia luôn luôn có thể hiểu được nhiều việc, không cần nói thẳng vẫn có thể thông hiểu tâm ý.
“Thần đệ biết, thế nhưng …” Tên đó còn muốn theo lão bà quay về Tiêu Dao cư, đám người kia cả đời sống an nhàn tiêu diêu tự tại rất là vui thích a, sao có thể mất đi như vậy ni? Tên đó thế nhưng còn không nghĩ sẽ kết thúc sớm như vậy a.
“Vậy là tốt rồi, trẫm kế vị tới nay các vị ái khanh đều đối với những việc làm của trẫm đều quá rõ ràng.” Vũ Quân Kỳ trêu tức nhìn biểu tình của các đại thần, “Trẫm chính là hoàng đế duy nhất của Vũ Trạch hoàng triều không có cần chính yêu dân.” Tổ tiên Vũ gia chúng không biết đã mắng chửi hắn không có lương tâm đến như thế nào ni.
“Cho nên, trẫm ngày hôm nay trước mặt các đại thần, tuyên bố, trẫm, hoàng đế đời thứ hai mươi ba của Vũ Trạch hoàng triều, bởi bản thân không tốt hoang *** vô độ ái thượng thừa tướng của bổn triều, cho nên trẫm tuyên bố thoái vị!”
Vũ Quân Kỳ đứng lên giọng nói cao vút mỗi chữ mỗi câu, căn bản chưa từng từng có bất luận chần chờ gì. Câu này tên đó đã nghĩ sẵn trong đầu cũng ở trong bụng miệm vô số lần, tên đó rốt cục cũng có cơ hội nói ra, điều mà tên đó vô tận chờ đợi rốt cục cũng được thực hiện.
“Ngươi bản tọa … “
“Ai …. Vũ Quân Kỳ ….” Lãnh Hương Lăng và Lãnh Thiên Thương song song phát ra tiếng động, lũ người kia đều nhìn Vũ Quân Kỳ đang mỉm cười, người này giống như đã buông xuống gánh nặng nghìn cân vậy, sau đó nhìn tên đó từng bước một đi xuống bảo tọa.
“Không biết thừa tướng đại nhân có nguyện ý cùng trẫm ra khỏi cung hay không?” Vũ Quân Kỳ đi tới bên người Lãnh Thiên Thương, sau đó dừng lại, tên đó nhìn Lãnh Thiên Thương, trong mắt chứa đựng đầy ôn nhu.
“Ngươi bản tọa … thực sự …” Vì tên đó mà buông tha mọi thứ sao? Chuyện mà trong mộng tên đó đã từng kỳ vọng vô số lần rốt cục xảy ra rồi sao?
Hai người lũ người kia từ nay về sau cũng cần không để ý tới chuyện thế tục nữa sao? Thực sự có thể cùng nhau ly khai khỏi đây sao, đã sớm buông tha cừu hận, thế nhưng hắn đối với phương trời đã từng cho hắn thống khổ này vẫn rất chú ý, cho nên hắn muốn ly khai khỏi thế tục, hắn khát vọng chính là sự bình thản …
“Ân.” Vũ Quân Kỳ nhìn vẻ mặt không thể tin được của nam nhân, “Bản tọa không đáng tin tưởng như vậy sao?”
“Đúng vậy, đối phương để ta đây đợi đã lâu …. “
“Không bao giờ … như vậy nữa ….” hai người đường nhìn dây dưa với nhau, như muốn từ trong mắt đối phương tìm ra đáp án, rồi nhìn nhau cười, dáng tươi cười thản nhiên của lũ người kia xem ra là trời quang mây tạnh rồi.
“Uy, biểu ca ngươi ta đây muốn đi đâu a …. “
“A, hoàng huynh, điều này sao có thể?” Hai tiếng kêu thảm thiết nhìn hai người dắt tay nhau rời đi, đợi khi mọi người từ trong ngốc lăng hoàn hồn lại, thân ảnh hai người đã sớm chỉ còn lại một chút bóng lưng mông lung.
“Ha hả. Viên mãn a.” Vũ Quảng Trạch lúc này mới lộ ra bộ dạng thoải mái, gã nhìn đám người đang loạn thành 1 đoàn, sau đó gã giương mắt nhìn vẻ mặt cười khổ của Vũ Quân Tú.
“Quân Tú, giang sơn Vũ gia từ nay về sau phải giao cho cậu rồi.” Vũ Quảng Trạch nói xong cũng xoay người ra khỏi đại điện, lần này thuận lợi giải quyết nhiệm vụ này, không biết lão bà đại nhân nhà tên đó có thưởng cho tên đó hay không ni? Không có biện pháp a, nhóc con Lãnh Thiên Thương này đúng là hảo mệnh, ngay đến lão bà của tên đó cũng là sư thúc của nhóc con này.
Cho nên Hiền vương tên đó đương nhiên phải giúp một chút, tuy rằng công lao chân chính hẳn là của hoàng huynh tên đó ni, thế nhưng tên đó cũng có đến giúp a.
“Nhị ca, cái này ….” Vũ Quân Tú vẻ mặt thống khổ nhìn nhị ca Vũ Quân Hà còn đang thẫn thờ, tính hướng không có vấn đề lẽ nào cũng là lỗi của tên đó sao? Vì sao cái đống phức tạp này lại vứt cho tên đó a, hai người anh cả như lũ người kia lại đối đãi tên đó như thế, tên đó làm sao ăn nói với lão bà thân yêu đây a.
“Hoàng thượng, vi huynh chúc mừng.” Vũ Quân Hà tàn nhẫn đối với đệ đệ luôn trốn tránh trách nhiệm này mà chúc mừng, tam đệ nhà hắn bản vương lần này rốt cục phải vì giấc mộng độc chiếm thiên hạ của Vũ gia lũ người kia mà tận lực rồi.
Vũ Quân Tú vốn từ nhỏ đã mưu trí cũng như tài học phi thường tuyệt vời, thế nhưng tên đó từ nhỏ đã không có chí hướng gì, so với ca ca Vũ Quân Kỳ của tên đó càng thêm không có trách nhiệm, cho nên tiên hoàng cũng là không thể làm gì khác hơn là truyền ngôi cho Vũ Quân Kỳ.
Lần này, hắn ta đây vì hạnh phúc của ca ca, cũng chỉ có thể hi sinh một chút thời gian sau này của mình thôi, chí ít hắn ta đây còn có thể cùng vợ ở chung một chỗ a, tuy rằng để Mộc Lan làm hoàng hậu là có chút gượng ép, thế nhưng nói cho cùng trong cung từ nay về sau cũng chỉ sẽ có cô ấy là nữ nhân duy nhất, hẳn là cũng không có vấn đề gì lớn a.
Vũ Quân Tú nhìn nhạc phụ đại nhân đối gã cười không ngừng, cũng chỉ có thể khẽ động khóe miệng lộ ra một dáng tươi cười so với khóc còn khó coi hơn.
Bên ngoài kinh thành trong 1 cái sân lịch sự tao nhã.
“Đối phương thực sự quyết định buông tha tất cả đi theo ta đây sao?” Lãnh Thiên Thương đến bây giờ vẫn không thể tin được bản thân thật hảo mệnh.
“Chúng lão phu đi cũng đã đi rồi, chẳng lẽ còn giả bộ sao?” Quân vô hí ngông không phải sao? Tuy rằng hoàng đế như gã thì điều kiện có chút không phù hợp, nhưng gã cũng đã ở trước mặt các đại thần mà thổ lộ có được hay không a.
“Thế nhưng, vẫn không thể tin được ….” Vũ Quân Kỳ nắm chặt lấy tay tên đó, chân thực đến mức làm tên đó không thể tin được. Sự tình chỉ cần đơn giản như vậy đã giải quyết rồi sao?
” Đệ đệ ngươi lão phu muốn lão phu bức ngươi lão phu làm hoàng hậu, thế nhưng lão phu không muốn, cho nên lão phu chỉ có thể theo ngươi lão phu làm người nhàn rỗi a.” Vũ Quân Kỳ đối Lãnh Thiên Thương chớp mắt, hắn kỳ thực cũng muốn buông trọng trách trên người, hắn vốn không phải là một người có dã tâm, cho nên ngôi vị hoàng đế không thích hợp với hắn.
Chỉ cần ở bên cạnh vợ là tốt rồi, trách không được hoàng thúc năm đó vứt bỏ trọng trách cùng chức vị làm 1 người phàm thường, nguyên lai cảm giác lại tốt như thế, trọng lượng trên vai cũng không thấy ni.
“Ta đây muốn giết tên đó …” Lãnh Thiên Thương vừa nghe cư nhiên là cái nam nhân kia dạy cho Vũ Quân Kỳ chiêu đó, tên đó biết Vũ Quân Kỳ sao có thể đột nhiên hạ chiếu như vậy, nguyên lai đều là do tên chết tiệt kia!
“Ha hả, được rồi đừng tức giận, bản tọa không phải cũng không có bức bách ngươi bản tọa sao?” Chúng cũng cùng một chỗ không phải sao?
“Hừ …” Xâm phạm quyền lợi của nam nhân, Lãnh Thiên Thương đương nhiên là mất hứng a, tên đó thế nhưng là phu quân của Vũ Quân Kỳ ni, sao có thể chịu như vậy được chứ!
“Hắt xì … sao lại lạnh như thế ni?” Lúc này tại Xuân Noãn lâu người nào đó bỗng nhiên cảm thấy 1 trận gió lạnh thổi qua người, sau đó đánh một cái hắt xì thật to, hắn nghĩ nhất định là có chuyện bất hảo gì đó đã phát sinh.
“Tiểu Lâu, đóng cửa sổ lại.” Thật là có chút lạnh, hơn nữa là càng ngày càng lạnh a.
oo000Toàn Văn Hoàn000oo