Bồi Tẩm Thừa Tướng
Chương 4-1
Vũ Quân Kỳ trên người có “Thương” nên gã cũng không dám đi tìm tiểu quan, bất quá tìm kỹ nữ nghe hát uống rượu thì vẫn có thể đi? Chỉ là không biết Lãnh Thiên Thương cái tên kia có thể nào sẽ tức giận hay không a? Bất quá nếu nói tới tức giận thì phải là gã mới đúng chứ?
Mấy ngày nay, Lãnh Thiên Thương đều nghĩ rằng gã sẽ không đi ra ngoài làm bậy, nhìn thấy gã thì luôn luôn lãnh đạm như vậy, hơn nữa trừ phi có quốc sự mới cùng gã trao đổi bằng không căn bản là lẫn mất không thấy bóng dáng. Cũng không biết là gã chạy đi nơi nào, tuy rằng Thạch đầu nói cho gã biết Lãnh Thiên Thương vẫn luôn ở Thính Tùng các của gã, thế nhưng gã vẫn là oán giận. Thế nào lại có thể đối với gã vô tình như thế a?
Cho nên sau khi chịu đựng việc Lãnh đại thừa tướng ba ngày chẳng thèm quan tâm tới, Vũ Quân Kỳ rốt cục nhẫn nhịn không nổi. Do đó mới vác cái vẻ mặt không muốn mà vừa về đến nhà đến cái mông còn chưa ngồi nóng đã lại đi ra ngoài uống rượu nghe hát. Chỉ là, không biết có phải là tự bản thân mình thiếu nợ người khác hay không, Vũ Quân Kỳ vừa uống vừa nghĩ nhưng lại càng phiền muộn.
“Lão phu nói, hoàng thượng ngài xin đừng làm khó dễ vi thần, ngài nếu như muốn uống say. Trở về, gia phụ nhất định sẽ chém lão phu mất.” Bắc Đình tướng quân Thiết Vọng Nhạc rất sợ lão cha của tên đó, tuy rằng tên đó cùng huynh đệ Vũ thị từ nhỏ là cùng nhau lớn lên. Thế nhưng, lão cha tên đó vẫn luôn dạy dỗ tên đó là phải luôn tuân thủ quân thần chi lễ, cho nên tên đó đương nhiên cũng muốn hợp thời mà chấp hành một chút.
“Đi chết đi, Thiết Vọng Nhạc, Thiết thượng thư cũng không có ở đây. Đối phương đừng có bày ra cái bộ dạng đó với trẫm, trẫm kêu đối phương uống đối phương dám không uống?” Vũ Quân Kỳ đơn giản là dùng quân uy để áp chế Thiết Vọng Nhạc, để xem hai người bọn tên đó rốt cuộc là ai lớn hơn.
“Đây là lẽ đương nhiên, quân muốn thần tử thì thần phải tử a.” Thiết Vọng Nhạc nhìn đã quen tiết mục ân ái của nguyên soái nhà hắn lão phu và Lâm học sĩ, đương nhiên cũng biết chuyện của Vũ Quân Kỳ và Lãnh Thiên Thương, thế nhưng Lãnh đại thừa tướng có 1 hũ dấm chua rất là lớn a. Hắn lão phu chỉ là một tướng quân nho nhỏ làm sao dám cùng với thừa tướng của một quốc gia mà so sánh chứ? Hơn nữa, người khác làm sao giống thừa tướng được, thừa tướng thế nhưng là ngủ trên long sàng sờ qua long thể a.
“Hừ, lúc này mới tốt. Đến đây chúng bản tọa hai người cùng uống, vốn định tìm Quân Hà cùng đến luôn.” Vũ Quân Kỳ vốn có ý định muốn cùng nhị đệ mình tạo một chút cảm tình, thế nhưng đã có một nam nhân chiếm cứ tên đó không tha, cho nên tên đó cũng chỉ có thể lôi kéo Thiết Vọng Nhạc mà thôi, bằng không thì cũng không có thanh thế lớn mạnh như vậy a.
Vũ trạch hoàng triều vốn là do một người dân lập ra, nghề nghiệp tiêu khiển ở đô thành phát triển cũng thập phần thịnh vượng. Các tửu lâu cũng đều khai trương nườm nượp, cho nên buổi tối ở Vũ Trạch hoàng đô đúng là cực kỳ nhộn nhịp đôi khi còn hơn cả ban ngày. Vũ Trạch tửu lâu rất đa dạng, mở ra đều thập phần sầm uất, rất nhiều nơi là chuyên môn vì nữ nhân mà mở.
Vì vậy ban đầu, nữ nhi của Thiết Khương, Thiết Mộc Lan cũng là ở tửu lâu cùng với tam đệ tên đó Vũ Quân Tú gặp gở, sau đó đã bị tam đệ tên đó mang theo mà chạy mất. Lúc đó, Thiết Khương lão tướng quân vẻ mặt lại rất phẫn hận a, làm gì có nữ nhi nhà đại thần nào mà bị người khác bắt mang đi như thế, lại còn là Vương gia đương triều nữa chứ.
“A, cái kia hoàng thượng vi thần thật sự khuyên đối phương không nên uống nữa, nếu như để Lãnh thừa tướng biết, vi thần không gánh nỗi trách nhiệm lớn này đâu a.” Thiết Vọng Nhạc rất sợ khuôn mặt lạnh như người chết kia của Lãnh Thiên Thương, nếu như để tên đó biết bản thân mình ở chỗ này cùng hoàng thượng uống rượu nghe hát nhất định sẽ phải chết không có chỗ chôn a.
“Không nên nhắc tới tên đó trước mặt lão phu.” Vũ Quân Kỳ vừa nghe đến tên Lãnh Thiên Thương liền biểu hiện ra sự chống cự, gã ghét nghe được tên người kia, nghe rồi thì sẽ lại đau lòng.
“Uy, Quy nô đâu rồi? Bản công tử tới nơi này phong lưu thế nào mà 1 người cũng không thấy đến a?” Vũ Quân Kỳ tới nơi này bao một gian phòng sau đó cùng Thiết Vọng Nhạc ở chỗ này uống rượu, cũng không có người đến bắt chuyện bởi vì tên đó là khách quen hơn nữa tiểu quan vừa nhìn thấy cái dạng kia của tên đó thì đã biết tâm tình tên đó bất hảo cho nên cũng để cho hai người chúng ở đây mà uống rượu.
“Vũ công tử, ngài có gì phân phó, lão bản của lão phu đang ở phía trước bắt chuyện với khách nhân, nếu không thì tiểu nhân tìm cho ngài một tân hoa tiểu quan đến đây được không?” Quy nô ở đây chính là 1 lão bộc, vừa nghe Vũ Quân Kỳ gọi đương nhiên là hảo hảo mà bắt chuyện.
“Ân, không có việc gì, bản tọa ở chỗ này chờ, chờ lão bản các cậu trở lại nói chuyện với bản tọa.” Vũ Quân Kỳ cho Quy nô lui xuống, nói cho cùng gã cũng không phải thật sự muốn ở cùng với tiểu quan quá nhiều.
Hinh Hương uyển của chúng là 1 kỹ viện nổi danh. Đại lão bản Lãnh Hương Lăng là người Lục Cam thế nhưng lại là danh khôi nổi tiếng a, tên đó mở kỹ viện ở nhiều quốc gia khác nhau, tiểu quan đều là tên đó dạy dỗ. Cho nên Xuân Noãn lâu ở Vũ Trạch này, bản thân tên đó cũng là 1 hoa khôi mà còn là 1 mỹ nhân.
Thế nhưng, hắn bản vương chỉ tiếp khách quen cùng khách quý, hắn bản vương và Vũ Quân Kỳ coi như là hảo bạn hữu, hai người từ một năm trước đã gặp nhau đến nay vẫn cùng nhau uống rượu tâm sự, mà Vũ Quân Kỳ cũng biết tiểu lâu chúng kỳ thực chỉ dùng kỹ viện như chiêu bài để Lãnh Hương Lăng nam nhân kia tìm hiểu tin tức các quốc gia khác mà thôi.
Thế nhưng Vũ Quân Kỳ tự nhận là nhân dân của mình sẽ không bán đứng quốc gia, hơn nữa Vũ Trạch đám người kia vốn có cũng không có chuyện gì không thể cho người khác biết. Vũ Quân Kỳ vẫn luôn muốn bảo trì trung lập, cho nên hắn không chiêu nạp binh sĩ cũng không cùng với quốc gia khác bang giao.
Cho dù Thiên Triệu của sư ca gã tuy rằng ra vào như chỗ không người, thế nhưng gã cho tới bây giờ cũng không có yêu cầu gì quá phận, ngoại trừ luôn luôn bóc lột kỳ trân dị bảo của sư ca.
Mà tiểu quan cuồng dại kia cư nhiên lại thích thượng hoàng thúc của hắn, ha hả Vũ Quảng Trạch, thật không biết hài tử kia thế nào lại có thể thích một lão nam nhân a? Tuy rằng hoàng thúc của hắn là một nam nhân trung niên anh tuấn tiêu sái, thế nhưng cũng vẫn là một lão nam nhân a, hơn nữa hoàng thúc của hắn cũng khó lòng mà si mê nam nhân.
Từ sau khi nương tử của hoàng thúc qua đời, tên đó không còn hứng thú với người khác, cũng không có lấy bất luận là thị thiếp hoặc là bồi tẩm gì thế nhưng không biết hoàng thúc có phải là đầu óc có vấn đề rồi không mà lại đi trêu chọc tiểu quan, làm cho thằng nhóc này cam nguyện vì hoàng thúc mà thủ thân như ngọc, cho nên tên đó cũng hay giúp tiểu quan kia thăm dò hoàng thúc, kiểm tra phản ứng của hoàng thúc.
Tuy rằng, tiểu quan kia không biết hắn là hoàng thượng, bằng không hắn nhất định sẽ không để cho hắn hỗ trợ. Bởi vì nếu hoàng thúc hắn biết thì nhất định sẽ càng không để ý tới tiểu quan, bất quá Vũ Quân Kỳ cũng tuyệt đối sẽ không nói cho tiểu quan những việc này. HẮN còn chưa có ngoạn thoả thích, nhìn hoàng thúc hắn mỗi lần thấy hắn đều là dáng vẻ muốn giết hắn, cũng đủ biết chuyện này rất thú vị a.
Mỗi lần Vũ Quảng Trạch vào triều thương nghị quốc chính, Vũ Quảng Trạch luôn luôn ôm theo một loại tưởng muốn giết tên đó nhưng lại dùng vẻ mặt bất đắc dĩ mà nhìn tên đó, tên đó đều không thể nhịn được rất muốn cười. Thế nhưng, tên đó luôn làm bộ hồ đồ, như không biết hoàng thúc mỗi ngày ở trong đầu muốn giết tên đó vô số lần.
“Được rồi, Thiết Vọng Nhạc đối phương cũng đã trưởng thành. Nếu không, trẫm cho đối phương tứ hôn cho đối phương?”
“Cái gì?! Phốc.” Thiết Vọng Nhạc vừa nghe Vũ Quân Kỳ muốn tứ hơn cho tên đó, thì một ngụm rượu đều phun ra hết, thế nào lại uống nhiều như vậy chứ? Biết tên đó hay nói giỡn, tứ hôn cho tên đó, thôi đi. Tên đó đường đường là Bắc Đình tướng quân còn chưa có ngoạn đã đời, thế nào lại có thể sớm như vậy đã chôn vùi hạnh phúc của mình a.
“Ân? Làm sao vậy, sao lại kích động như thế?” Vũ Quân Kỳ nhìn Thiết Vọng Nhạc nỗi giận mà làm như không có, thực sự là rất buồn cười a. Thiết Vọng Nhạc sắc mặt đen như thế cũng không phải là người phàm thường có thể nhìn thấy nga, nam nhân này trên chiến trường giết địch còn không sợ cư nhiên lại sợ kết hôn a.
“Cái kia hoàng thượng à, vi thần năm nay mới 22 tuổi thôi, thần xin ngài giơ cao đánh khẽ buông tha ta đây đi.” Tuy rằng lão cha hắn vẫn sống chết buộc hắn cưới vợ để cho Thiết gia đám người kia có thể kéo dài hương quả, thế nhưng hắn không muốn bị chôn xuống mồ a.
Nghĩ đến lão tỷ hắn bản vương một nữ nhân như vậy cư nhiên gả cho một nam nhân so với mình trẻ hơn, lại còn là Vũ Trạch anh tuấn khí thế nhất tam Vương gia Vũ Quân Tú, thực sự là không biết lão tỷ hắn bản vương là đạp nhầm phân chó(*) gì nữa đây. Cho nên mới nói nam nhân một khi luyến ái thì đều là ngu ngốc a, ngay cả nữ nhân đáng sợ như vậy cũng dám thú.
Chú giải:
(*)Bản vương thề là Qt đại nhân viết vậy luôn a, bản vương chỉ sửa từ lại nghe cho nó đỡ chói lỗi tau thui.
=================
Giờ các cô lão phu hiểu tại sao lão phu nói anh Quân Tú cũng không phàm thường lắm chưa?, Nhạc ca đã trình bày rùi đấy^^. Mà không biết các cô lão phu đã đọc bộ Tù phi còn nhớ hay không, chứ em Lãnh Hương Lăng đã từng xuất hiện trong đó, nếu lão phu nhớ không lầm là cái đoạn cũng gần cuối nga, lúc đó em qua nước Thiên ca xin mở kỹ viện đó. Lão phu cũng không ngờ là em Lăng yêu hoàng thúc của em Kỳ nga^^, nếu mà hệ liệt này có 1 bộ về cặp này thì lão phu nghĩ cũng rất hay à nha^^