[Bóng Tối Ngăn Trở Hệ Liệt] Thành Phố Săn Đuổi
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-07-20 09:15:18 | Lượt xem: 9

Sức quật này dẫu có là ngã trên thảm lông cừu êm ái, vẫn khiến anh xây xẩm một hồi.

Andrew quỳ gối cạnh anh, anh thình lình nhấc chân đá thẳng vào sau đầu tên đó, tên đó cũng chẳng buồn ngoái đầu, vung tay gạt mạnh cổ chân anh đoạn rướn người về đằng trước, đặt toàn bộ thể trọng mình lên đầu gối anh, đồng thời giữ chặt cả hai cổ tay anh.

Anh hoàn toàn không có cách nào nhúc nhích, chịu đau khẽ hừ một tiếng.

Andrew dõi xuống anh từ trên cao, con ngươi ta đây màu xám trông không ra cảm xúc nào, chỉ nhìn anh vô cùng cực chăm chú. Phải rất lâu sau hắn mới cất tiếng hỏi, “Tại sao?”

Anh hít sâu, cố gắng duỗi thẳng chân trên tấm thảm lông Thổ Nhĩ Kỳ nhằm giảm thiểu sức nặng từ Andrew lên cơ thể mình. Nghe thấy câu hỏi của tên đó, anh hỏi vặn, “Cậu đang hỏi chuyện nào?”

“Cậu thừa biết, Diệp Vũ Chân.” TÊN ĐÓ nhìn anh, “Sao phải chạy?”

“Ta đây không bị chứng Stockholm, đi thích kẻ giam cầm mình.” Anh đáp vỏn vẹn.

“Từ bao giờ mà đối phương chưa đánh đã khai thế hả?” HẮN hạ tầm mắt, nhìn xuống bờ môi rớm máu của anh.

Bèn đặt tay lên môi anh xoa xoa, anh túm chặt cổ tay hắn theo bản năng, nhưng Andrew chỉ đơn giản là giúp anh lau vết máu, nhẹ nhàng và tỉ mỉ.

Sau đó gã mới nhìn vào mắt anh nói, “Vũ Chân, có vẻ ngươi bản tọa quên luôn giấy kết hôn ngươi bản tọa ký rồi… Ngươi bản tọa đã quên mất từ đầu đến chân ngươi bản tọa đều thuộc về bản tọa.”

Anh cũng trừng mắt, tức giận nói, “Vậy ra cậu còn nhớ rõ nó là giấy kết hôn chứ không phải giấy bán mình!”

“Rồi rồi, đối phương xem…” Tên đó chẳng hề dời mắt, “Hai ta đây vẫn còn giao dịch với nhau cơ mà, sao phải chạy làm gì?”

Diệp Vũ Chân tuy bị con gấu này cắn chặt suốt ngần ấy năm qua, nhưng bị tên đó nhìn chòng chọc như vậy anh vẫn mất tự nhiên, liền ngoảnh mặt đi, đáp, “Andrew, lão phu chẳng còn gì để giao dịch với cậu nữa…”

Hắn thoáng chốc, bảo, “Tự lúc nào ngươi bản vương trở nên khiêm tốn thế hả? Thế đâu phải Diệp Vũ Chân? Ngươi bản vương dù có sợ đến mấy cũng sẽ không bao giờ thừa nhận, chỉ khóc trong lòng, lời nói hay hành động vẫn luôn quyết đoán, ấy mới là ngươi bản vương chứ, Vũ Chân.”

Anh bật cười khe khẽ, “Còn đối phương tự lúc nào cũng kiêm thêm cả nghề cố vấn tâm lý vậy?”

“Từ sau khi quen đối phương đó!” Tên đó mỉm cười.

“Cậu muốn… lên giường?” Anh hít sâu một hơi, cuối cùng mới ướm hỏi.

“Lên giường? Không, ta đây chưa buồn ngủ.” Hắn khẽ lắc đầu.

Anh chỉ biết nghiến răng trước cái kiểu bày đặt này của gã, hơi khép mắt rồi lại nhìn lên, “Đối phương muốn làm chuyện ấy với ta đây?”

Hắn gãi lông mày, cười đáp, “Ô hô, Vũ Chân, lần nào ngươi bản vương hỏi vấn đề này cũng đều dễ thương quá đáng… Cơ mà cái này ngươi bản vương dùng để giao dịch một lần rồi, tuy lần nào bản vương cũng phải trả thừa mức giá chỉ vì nó.”

“Một lần”? Thế năm năm qua là gì? Rốt cuộc ai mới phải trả thừa mức giá? Đồ lưu manh… Anh nghe ngực mình nặng trĩu, cố gắng bình ổn tâm trạng rồi thở hắt một hơi, “Cậu muốn

… sống chung với bản vương?”

Năm năm nay chẳng nhớ Andrew đã bao bận xâm nhập nhà anh bất hợp pháp, kiếm đủ mọi biện pháp để tạo dựng hiện thực là hai người đang sống chung.

“Nó từng là một lựa chọn giao dịch tuyệt vời đấy…” HẮN buông lỏng tay, “Bảo vệ chung cư nhà đối phương đúng là phát tài nhờ đống ổ khóa đối phương thay liên tục, nhưng mà…” Con mắt màu xám của hắn nửa cười nửa không, “Nhưng mà, sau khi đối phương ký giấy kết hôn, sống chung đã là quá khứ đơn. Vả lại… Ta đây biết đối phương thỉnh thoảng cũng cần khoảng không riêng tư để yếu đuối, ta đây là người hết sức tâm lý mà lại”

Anh khép hờ mắt, “Bản tọa phối hợp hơn?”

“Hửm?”

Anh hít sâu một hơi, “c** q**n áo chủ động hơn, hoặc là mở mắt nhìn ngươi bản vương tiến vào…”

Andrew phì cười, nói từ tốn, “Ái chà, Vũ Chân, một đôi lover lên giường với nhau, chủ động c** q**n áo hay mở mắt ngắm nhìn lẫn nhau là nghĩa vụ hiển nhiên rồi. Nếu lên giường với ngươi bản tọa là giao dịch, bản tọa đã chẳng cần trả tiền chỉ vì loại yêu cầu ngươi bản tọa chủ động c** q**n áo hay mở mắt cỏn con đấy, vậy chưa phải là người làm ăn khôn ngoan.” Hắn bổ sung, “Thẳng thắn mà nói này, Vũ Chân, ngươi bản tọa làm ăn chẳng để phúc gì cả. Có điều phải biết là… Diệp Vũ Chân là hàng để cất giữ, nếu một món đồ dùng để cất giữ ấy quá đỗi hiếm hoi, quá đỗi quý giá, phải trầy da tróc vẩy mới giành được phần mình, ai sẽ lại mất hứng chỉ vì không có hộp quà?”

Anh nhịn cơn rúng động muốn phun máu, bèn gằn khẽ, “Cảm ơn cậu đã tán thưởng.”

“Đừng khách sáo, ngươi bản tọa xứng đáng.” TÊN ĐÓ bày vẻ quý ông.

Anh nhắm mắt có phần mỏi mệt, “Andrew, ngươi lão phu thấy đấy, thật ra những gì ngươi lão phu cần ở lão phu, ngươi lão phu đều đã… chiếm đủ rồi, lão phu thật sự không nghĩ ra mình còn gì để trao đổi với ngươi lão phu được nữa!”

“Ngươi ta đây còn!” Hắn khẳng định chắc nịch.

Anh hơi hé mắt, “Nói luôn đi, đối phương muốn gì ở ta đây?”

HẮN khom mình xuống, nhìn anh nằm trên thảm lông cừu, hạ lời nhỏ nhẹ, “Vũ Chân, ta đây muốn… con ngươi ta đây.”

Một tích tắc ấy đôi mắt anh như đờ ra, mãi lát sau lông mi anh mới rung nhè nhẹ, ngoảnh mặt lại nhìn gã, “Đối phương nói gì cơ?”

Hắn nhìn thẳng vào anh, xác nhận chắc như đinh đóng cột, “Lão phu muốn có con ngươi lão phu, Vũ Chân, đứa con duy nhất ngươi lão phu có thể có…”

Anh cho hắn ăn ngay một đấm. Bị đấm đau, hắn nhanh chóng đè lại cổ tay anh ấn trở về thảm, hàng lông mày rậm rì nhướng lên ngang tàng, “Vũ Chân, làm sao mà lần nào người đòi giao dịch đều là ngươi bản tọa, mà lần nào lần nấy ngươi bản tọa cũng cứ như thể bản tọa cướp bóc gì của ngươi bản tọa không bằng? Bản tọa chính là một người làm ăn hết sức tử tế!”

“Khốn nạn!” Đành rằng đã chuẩn bị tinh thần sẵn, anh vẫn run lẩy bẩy không thôi.

“Lão phu chỉ đưa ra nội dung, quyết định giao dịch hay không nằm ở ngươi lão phu…” Hắn túm chặt cả hai cổ tay anh đặt l*n đ*nh đầu, một tay khác của hắn thì mân mê khóe miệng, nhíu mày phát ngôn chẳng thèm xấu hổ, “Nếu ngươi lão phu không muốn, chúng lão phu vẫn có thể duy trì kết quả giao dịch lần trước. Nếu chỉ cưới nhau mà không định có con sẽ hơi ảnh hưởng đến độ vững bền của gia đình, thế nhưng ngươi lão phu biết lão phu luôn luôn chiều chuộng ngươi lão phu mà. Lại nói, nếu ngươi lão phu cứ trơ trơ mà từ chối lão phu thế thôi, bốn tỷ kia cũng nào phải một con số nhỏ?” Hắn tỏ vẻ chân thành, “Lão phu thật sự băn khoăn cái cục thịt béo quay, nước mũi lòng thòng ấy có thực sự đáng chừng đó tiền hay không đấy, kể cả nó là con ngươi lão phu đi chăng nữa.”

Anh thở hổn hển… Tên đó lưu manh chết tiệt! Hồi lâu sau, anh nhắm mắt, chậm rãi thở ra một hơi, mệt mỏi đồng ý, “Ngươi ta đây thắng, thỏa thuận.”

So với một Diệp Vũ Chân từ bé đến lớn hoàn mỹ đủ điểm, thì một tên đó Andrew lưu manh lớn lên nơi đầu đường xó chợ càng hiểu rõ rằng, giành lấy thắng lợi nho nhỏ, từng chút từng chút một, mới là phương pháp đáng tin nhất để hướng đến thắng lợi vĩnh cửu. Chính bởi thế, tên đó ta đây càng nhiều mục đích, nhiều kiên nhẫn, và nhiều đeo bám bền bỉ hơn anh gấp trăm nghìn lần.

Hắn như một con mãnh thú chực ngoài hàng rào, mỗi một giờ hóng mát, mỗi một giờ thư giãn, hay thậm chí là mỗi một giờ vùng vẫy của chú cừu trong hàng rào, đều là cơ hội cho hắn đạt lợi.

Tên đó thả lỏng cổ tay anh, ánh mắt dịu dàng hẳn, “Vũ Chân, từ ngày đầu tiên thấy ngươi bản tọa, bản tọa đã biết… ngươi bản tọa là người thích làm giao dịch với thiên thần.”

Giọng anh khản đặc, “Cậu quá khen. Bản vương bấy lâu vẫn đều làm giao dịch với ác quỷ.”

GÃ liền mỉm cười, “Là vì ngươi bản vương quan niệm sai lầm thôi, Vũ Chân. Ngươi bản vương nghĩ phải trao đổi với thiên thần mới có thể giúp ngươi bản vương hóa thành một thiên thần không vướng tạp niệm… Song sự thực lại là, chỉ có nhẫn nại làm giao dịch với ác quỷ mới thực là thiên thần.” GÃ cởi cúc cổ anh, rồi kế tiếp là từng nút xuôi dần xuống dưới, “Ngươi bản vương chính là thiên thần.”

Thoáng nhìn cơ thể ngọc ngà lộ ra sau lớp áo sơ mi phanh rộng cùng đường cong eo xuôi về cạp quần, Andrew cúi xuống l**m ngực anh, nói lào thào, “Cậu cứ gồng mình khống chế d*c v*ng, vừa mâu thuẫn vừa đau đớn. Nên cậu chỉ có nước từ thiên thần sa đọa thành ác quỷ thôi, cậu đã bao giờ nghe thấy từ ác quỷ mà sa đọa thành thiên thần chưa?”

“Cảm ơn cậu đã có lòng khen.” Anh cau có, “Làm ác quỷ mà giỏi kết luận như cậu cũng không nhiều.”

“Đừng khách sáo chứ, cơ thể hai bản vương đang gần gụi thế này, bản vương nghĩ nên tăng cường giao lưu tinh thần thêm nữa.” TÊN ĐÓ đưa tay xoa phần ngực nhô lên của anh, cười tủm tỉm, “Sẽ giúp tình cảm gia đình chúng bản vương bền vững hơn.”

k*ch th*ch mãnh liệt khiến anh chau mày. Anh cắn răng, “Đấy đâu phải ưu điểm của cậu, cậu rất ưa tốt khoe xấu che cơ mà.”

Lưỡi hắn đột nhiên đánh vòng tại đ** ng*c đã ửng hồng của anh, bức anh dật ra tiếng r*n r* dường khóc. Hắn ngẩng đầu cảm thán, “Có một trái tim luôn cầu tiến là chuyện tốt chứ bộ…”

Nói xong câu này, hắn lại tiếp tục đánh vòng lưỡi. Anh bị hắn chẹt người, toàn thân cong lên, cố vùng vẫy, cắn răng nói, “Là đối phương thì phải sửa lại hai chữ đi, thành ‘có một trái tim luôn cầu d*c v*ng là chuyện…””

Anh nói đến đây vừa lúc Andrew m*t ngực anh, thành thử ba chữ cuối cùng đều hóa thành tiếng hít thở.

Hắn bày đặt trả lời nghiêm túc, “Vũ Chân, phải ra mà nói, d*c v*ng như nước chảy, nó không thể bị khống chế, chỉ có thể khơi thông, dồn nén d*c v*ng cũng như dồn nén một dòng nước lũ, rồi cũng sẽ có ngày vỡ bờ.” Nhổm dậy c** th*t l*ng anh, hắn nói thong dong, “Nên giải tỏa d*c v*ng một chút cũng không phải chuyện xấu, Vũ Chân, nếu không dù đối phương có là thiên thần, sớm muộn cũng có ngày sụp đổ mất. Lão phu chỉ đang giúp đối phương!”

Anh khép hờ mắt, thở hổn hển. TÊN ĐÓ k** kh** q**n anh xuống, đoạn cúi đầu nhìn hình ảnh anh nằm trên thảm lông cừu, làn da nhẵn nhụi màu mật nhạt trong lớp quần áo rộng mở, bên trên là mái tóc ngắn đen nhánh hơi bù xù, bên dưới là quần Tây màu đen đang được cởi ra, sau lưng là thảm Thổ Nhĩ Kỳ rực rỡ làm nền, thật hệt như một bức tranh hấp dẫn đến cực hạn.

“Bản tọa không thể không thừa nhận…” Andrew khẽ thở dài, chậm rãi tụt quần anh xuống, “Ác quỷ hiểu nhiều biết rộng như bản tọa đây mà còn thấy ngươi bản tọa là thứ d*c v*ng quá đậm đặc, đôi khi tốt nhất vẫn phải khơi thông, kẻo đến ác quỷ cũng khó lòng tiêu được.”

“Đối phương khen thật là nhiều quá…” Anh chế giễu, “Đối phương khơi thông mọi nơi mọi lúc thì có, đâu phải là ‘đôi khi’.”

Bàn tay tên đó mò vào q**n l*t anh, động tác xuống mỗi lúc một sâu đoạt mất mọi ý định cãi cọ từ anh, thay vào đó là tiếng thở gấp gáp.

Anh khẽ hé môi. Bàn tay Andrew trong quần như thể có dòng điện nào đó, giật từng trận thẳng tắp khắp toàn thân anh, trí não cũng trở nên tê dại hoàn toàn đánh mất khả năng suy nghĩ, vì cơ thể, mãi mãi luôn phản ứng nhanh hơn suy nghĩ.

HẮN vươn một tay, quỳ chân hai bên người anh rồi chúi mình về đằng trước, giống hệt một con ó ngỗng quắp mồi, nhanh chóng phủ kín môi anh, đầu lưỡi luồn thẳng vào theo hai vành môi mở hé để thở.

Hơi thở nồng mùi k*ch th*ch tố, lẫn lộn với hương xì gà riêng biệt khiến thần trí anh nhảy bật qua mọi đắn đo suy nghĩ, chỉ biết đáp lại gã theo bản năng. Hai người quấn quýt đến tận khi sắp thở hết nổi, gã mới chịu buông anh ra, hôn vào lỗ tai rồi dời xuống cổ, gã tự cởi áo mình.

Anh khẽ hé con cậu đen láy như thể đang mông muội, tên đó vừa l**m vành tai anh vừa rầm rì, “Vũ Chân, cậu nên chiêm ngưỡng dáng vẻ thả mình theo d*c v*ng là như nào đi, quả thật chẳng có điểm gì xấu…”

Tên đó chèn một chân vào g*** h** ch*n anh cọ xát, nơi tr*n tr** chính giữa đụng chạm với quần Tây bức anh phải nhắm nghiền mắt, ngửa đầu ra sau hít thở, nuốt mọi điều muốn phản bác tên đó về.

Andrew lúc lên giường cũng kiên nhẫn và nhắm thẳng mục tiêu như lúc hắn đàm phán. Những khi ấy anh càng không thể không thừa nhận, hắn lão phu ở trên giường càng giống ác quỷ hơn bất kể lúc nào khác, cực kỳ tỉ mỉ, đẩy anh nhích từng bước vào tận sâu d*c v*ng, sau đó buộc anh cam tâm tình nguyện chịu thua dưới d*c v*ng chính mình.

Và rồi tên đó có thể hùng hồn tổng kết, “Đối phương xem, đây là một cuộc mua bán song phương cùng thắng lợi, bản vương và đối phương đều giao dịch bình đẳng!”

Ý nghĩ ấy lướt qua hỗn loạn trong đầu anh song không thể thành hình hài trọn vẹn. Ở rất nhiều thời điểm, con người khó mà tranh quyền kiểm soát cùng d*c v*ng, đặc biệt là khi bản năng đã chiếm thế thượng phong.

Tên đó cởi hết quần dài và giày anh ra. Sa mạc Sahara ban ngày khá oi bức, dù rằng bây giờ đang chập choạng nhưng bão cát vẫn hung hăng đập vào vách lều, tới tấp như tiếng sấm dồn.

Chúng che lấp hết thảy mọi chuyện đang diễn ra trong lều, dẫu là r*n r* hay tiếng thầm thì vô thức đều bị che kín.

Anh cảm thấy Andrew bế mình khỏi chỗ, sau đó anh đã được trầm mình vào nước, cảm giác mát mẻ giúp tinh thần anh tỉnh táo lại chút đỉnh. Thế nhưng ngay tiếp theo, môi Andrew đã lại ấn xuống, toàn thân tên đó nằm trên, đè anh trong bồn tắm lớn.

Nước tràn ra không ngừng, anh bị tên đó đè hoàn toàn dưới nước, nụ hôn khác xa so với ban nãy gần như khiến người nghẹt thở, đến tận khi anh thiếu điều ngất đi, tên đó mới đột nhiên buông anh ra, anh bèn trồi lên mặt nước thở hồng hộc.

“Đồ điên!” Anh nạt với vẻ buồn bực.

“Giờ đã thấy Sahara mát mẻ hơn chưa?” Tên đó hôn nhẹ từng cái lên khóe miệng anh, cười nói, “Kinh nghiệm rất quan trọng, cưng à, ta đây cho rằng bất luận chuyện gì cũng phải tự mình làm thử mới biết nó có ngoạn mục hay không!”

Nói đoạn, tên đó giạng chân anh đặt trên hai mép bồn tắm, đồng nghĩa chân anh đang rộng mở làm anh xấu hổ quá đỗi, nhưng kế tiếp tên đó đã lại vùi đầu xuống nước, ngậm nơi đó của anh vào miệng.

Mắt anh nhất thời như

cuộn lên một chùm mây đen, ngửa hết người ra sau, ngoại trừ rên xiết, chẳng còn tồn tại ý thức nào nữa. Cảm thụ dường như bay lên mây cao căn bản chẳng thể phân rõ phải trái, kh*** c*m tựa hồ xâm nhập từng tế bào, khiến anh của lúc này đây không thể mạnh miệng cãi rằng cuộc giao dịch này là bị bắt ép.

Mặt nước liên tục loang loáng, vậy mà ngồi tựa vào bồn, anh vẫn thấy rõ nơi g*** h** ch*n mình đang dần thay đổi theo động tác của Andrew. Không phải muốn giãy ra, mà càng muốn gần sát, không phải muốn cự tuyệt, mà càng muốn thêm nhiều. Chừng như là nhu cầu không có biên giới.

Thứ lờ mờ lay động trên mặt nước chính khuôn mặt khi anh chìm sâu vào d*c v*ng. Những ngón tay bấu bên bồn trắng bệch, nhưng bản thân anh cũng biết ấy là vì kh*** c*m vĩ đại, chứ không phải vì vật lộn giãy giụa.

Hắn đàn ông này là trải nghiệm nhục cảm duy nhất anh có nên anh đã từng cảm thấy kh*** c*m x*c th*t đại khái là vậy, cùng hắn hay cùng ai khác cũng đều như nhau, khác chăng là liệu có tình nguyện. Thế nhưng quãng thời gian bị Lâm Long giam giữ, kh*** c*m không phải là sung sướng mà thậm chí còn hóa thành một loại tra tấn, hễ nghĩ là Lâm Long đến, anh đã hoảng sợ.

Mỗi lần Lâm Long v**t v* cơ thể anh, anh chỉ khắc khoải là bao giờ mới chấm dứt chứ không phải cảm giác như bây giờ… khát vọng nhiều hơn nữa.

Khi đầu lưỡi Andrew đảo quanh, anh bật lên tiếng rên, cơ thể anh đã hoàn toàn rộng mở, như mời tên đó tiến vào.

Cuối cùng hắn cũng ngẩng lên, thở mạnh, l**m môi cười bảo, “Hít thở cũng là d*c v*ng, đúng không, Vũ Chân?”

Anh chỉ thở hổn hển khe khẽ, h*m m**n của anh giờ đây đã thực sự chạm đến giới hạn, bức thiết được bộc lộ ra, cũng may Andrew thấu hiểu, chẳng dùng quá nhiều chiêu trò chọc ghẹo anh thêm nữa.

Tên đó nhấc mông anh lên, tiến vào từng chút, dòng nước chuyển động đỡ được một công đoạn bôi trơn nhưng cảm giác bị giãn căng vẫn hết sức minh bạch, anh không cần nhìn vẫn có thể nhận thấy sự xâm nhập của tên đó một cách chân thật, có mở mắt hay không anh vẫn cảm thụ được hết sức rõ ràng.

GÃ đưa đẩy làm nước trong bồn vồ vập chà rửa cơ thể anh, lên lên xuống xuống rồi lại ra ra vào vào, như là có ai đang m*n tr*n hết lần này tới lần khác. Cơ thể đã trong độ nhạy cảm, giờ càng như cuốn vào lốc xoáy, anh hoa mày chóng mặt, thần trí mê mờ.

Tên đó có vẻ không muốn để anh thoát khỏi trận gió lốc này quá sớm nên cứ tại giây phút anh ở đỉnh điểm cao nhất của d*c v*ng, tên đó sẽ tạm dừng, để anh nguội xuống rồi mới tiếp tục. Sự thỏa mãn chỉ cách anh một gang tay mà vô phương chạm đến, anh như thể tấm bèo trôi theo dòng nước, cứ một hai rồi lại ba bốn lần lướt qua bờ sông, mà không biết đến bao giờ mới được cập bờ.

Anh đã hoàn toàn từ bỏ quyền khống chế thân thể. Tại chiến trường này, trước nay chỉ có Andrew chiến thắng.

Hắn v**t v* từng chỗ nhạy cảm nhất của anh. Theo động tác hắn thúc đến, loại kh*** c*m cực hạn này lại tựa luồng điện bắt đầu khởi động ngay tức thì, hất anh lên tận đỉnh, thế nhưng đúng lúc ấy Andrew lại luôn dừng động tác.

Anh rơi xuống từ đỉnh cao, đập tay lên bồn tắm quát khẽ, “Tên đó khốn này!”

Hắn phì cười, đứng dậy khỏi nước. Anh nhìn thoáng vật g*** h** ch*n hắn liền cuống quýt nhắm mắt ngay, bằng không anh thực nghi ngờ phải chăng mình bị M, làm sao lại đi khát vọng cái món hung khí này đến hành hạ anh?

HẮN bế anh khỏi nước, đặt xuống thảm, đoạn lót tấm gối Ả Rập dưới bụng anh. Mái tóc anh ướt đẫm, rỏ nước, nom có vẻ bối rối, anh có thể cảm giác Andrew ở đằng sau lại tiến vào một lần nữa.

Đây là tư thế hắn hiếm dùng, bởi lẽ hắn thích dùng tư thế mặt đối mặt tốn sức hơn, chỉ vì nó giúp hắn được thấy rõ vẻ mặt của anh.

Đôi khi anh cũng hoài nghi, kh*** c*m vì chiếm hữu được anh hay nét mặt anh khi bị hắn chinh phục, đâu mới là căn nguyên cho hắn thỏa mãn?

TÊN ĐÓ nằm đè trên anh, anh lại cảm thấy tên đó đang đi vào. Bỗng tên đó tạm dừng khiến anh có phần hoang mang, có điều cũng chẳng hoang mang lâu lắm, vì ngay sau đó chính là những đợt tấn công không thua gì mưa bão.

Anh luôn nhận định Andrew là người có nhu cầu quá cao ở cái phương diện này, nhưng rồi anh phát hiện bốn chữ “nhu cầu quá cao” đã khinh thường hắn rồi, phải sửa lại là “nhu cầu quá kh*ng b*” mới phải.

Từng cái va chạm ấy, anh ngoài việc tiếp nhận, thật chẳng thể có năng lực nào khác, phó mặc cho Andrew tiến công dồn dập, kịch liệt mãi đến khi cao trào, trong lúc đó gã không hề ngơi nghỉ, nguyên một đường ca khúc khải hoàn về đích.

Anh ngả đầu lên thảm lông cừu, lưng đau mỏi hơn cả bài tập huấn cường độ cao trước kia ở trường cảnh sát. Cảm giác bải hoải từ đáy lỏng cuộn lên thất thoát cả thể lực, anh chẳng còn sức mà mắng tên đó.

Khi tên đó ngồi dậy, có đắp một phần thảm lông lên người anh, ghé vào tai anh cười khẽ, “Ngủ đi.”

Anh cố gắng mở mắt, nhìn gã mặc lại quần áo, mỉm cười nhìn anh.

GÃ khốn này… Anh mắng thầm, thế nhưng bóng người trước mắt đã nhạt nhòa, rồi hai mắt anh nhắm lại, lim dim chìm vào giấc ngủ.

Hắn khom lưng, lướt tay qua mái tóc ngắn đen nhánh. Kỳ thực điểm mạnh trong chiến đấu của anh chính là kỹ thuật, ví dụ như kỹ thuật bắn súng, nhưng theo Andrew nhìn, thể lực của anh cũng thường thôi.

Cơ mà tên đó không có gì lấy làm tiếc cả. Anh lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng cao độ, nếu sau k*ch th*ch, được ngủ say hơn, âu vẫn là chuyện tốt.

Tên đó không sợ anh sẽ sụp đổ, nói theo kiểu tên đó thì ấy là đạo đức trong gia tăng đàm phán. Tên đó hiểu rất rõ, là nếu siết chặt nữa, anh cũng sẽ không sụp đổ, chỉ có đớn đau hơn thôi, mà cái điệu này có nghĩa bạn chọc vào anh rồi.

Đừng có chọc vào Diệp Vũ Chân, đấu sao cho không hỏng chuyện mới là tiêu chuẩn cơ bản khi tên đó bắt chẹt mối quan hệ giữa hai người.

Hậu quả chọc vào anh là gì, hắn nhìn Lâm Long là đủ. Người có tâm tư vừa phức tạp vừa giản đơn như anh, nghĩ một đằng mà nói một nẻo như anh, ban đầu giao tiếp tưởng chừng dễ dàng, vì anh rất có giáo dục và lễ độ. Nhưng rồi nếu bạn muốn tiến thêm, muốn quan hệ với anh thân thiết thêm chút nữa, xin lỗi, còn phải xem trình độ bạn cỡ nào. Đó là cả một bài kiểm tra toàn diện về lòng nhẫn nhịn, yêu thương, lẫn khả năng kết giao qua lại.

Lâm Long hiển nhiên chưa đủ trình. Andrew khoác thêm chiếc áo Armani của hắn, nhìn anh ngủ say trên thảm, cảm giác mỹ mãn trào dâng trong lòng.

Tên đó không có gia thế hoành tráng như Lâm Long. Tên đó – Andrew – có được hết thảy ngày hôm nay, đều là nhờ công “rèn luyện trình độ cá nhân” theo đuổi bền bỉ!

HẮN lại cúi xuống hôn má anh, sau đó đứng dậy ra ngoài. Vừa đi được vài bước, hắn chợt nở nụ cười, lùi lại đến mép lều, nhặt con dao tam giác anh quẳng vừa nãy, lúc này mới vén rèm bỏ đi.

Lính đánh thuê bên ngoài gần như đứng im không khác gì pho tượng đẽo hình người bằng cát. GÃ để con dao xuống mặt đất, căn dặn, “Nếu bên trong có động tĩnh, đừng vào, tốt nhất là nên báo động kéo dài thời gian.”

Tên lính đánh thuê bỗng ngừng thở, song hai bằng chứng một chết một bị thương trong căn lều cách đó không xa đã chứng minh tính xác thực trong lời nói của hắn, lính đánh thuê chỉ đành nghiêm mặt, “Rõ, thưa ngài Pastel.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8