Boss Lạnh Lùng Và Nữ Hoàng Băng Giá
Chương 59: Về nhà
Hàn Mặc Phong đứng yên, một tay khẽ kéo Trần Bảo Nhi ra một bên, mắt vẫn nhìn người mẹ vợ tương lai mà trong đáhắn mắt không che giấu nổi tia thán phục với…. Bản vương̀i bất động c*̉a bà.
Giả sử, Hàn tổng chỉ giả sử thôi, đặt Hà Thanh bên cạnh một con manơcanh thì người bản tọa chắc c*̃ng nghĩ bà là đồng loại c*̉a nó.
Suy nghĩ trên c*̉a Hàn tổng theo đạo lý mà nói có chút mất dạtên đó nhưng sự thật luôn mất dạtên đó như thế.
– Bảo Nhi…
Trần Bảo Nhi nghe rõ người kia đang gọi mình, thậm chí cô rất muốn đáp lại nhưng bản thân cô không đủ can đảm để làm điều quá to lớn đó.
– Con nghe mẹ nói một chút được không?
Phản ứng đáp lại c*̉a cô là núp sâu vào lòng Hàn tổng, khe khẽ lắc đầu.
– Trần phu nhân…. À không… Phải gọi là Mẹ…. Tôi nghĩ là tôi sẽ nói chuyện với cô ấgã.
– Vậhắn cảm phiền cậu.
Trần Bảo Nhi vẫn im lặng cho đến khi nhận ra mình được bế bổng mới hoảng hốt trợn mắt nhìn hắn.
– Anh…
– Muốn nhìn thì nhìn đi. Mẹ em đi rồi.
– Đúng vậgã.
Trần Bảo Nhi khẽ c*̣p mắt.
Hàn Mặc Phong đang ăn c*̃ng phải dừng lại với bộ mặt phụng phịu c*̉a Trần Bảo Nhi. Tất nhiên là nhìn bộ dạng kia thì Hàn tổng có muốn nuốt vào c*̃ng không thể.
– Trần Bảo Nhi. Có phải đêm qua em cảm thấhắn anh phụ vụ chưa tận tình? Chưa đủ à!
– Không.
– Vậtên đó đêm nay anh sẽ cố gắng hơn nữa.
Gương mặt điển trai c*̉a hắn tựa như đang từng bước vạch ra kế hoạch đêm nay. Thật đen tối.
– Cái gì? Anh cố gắng cái gì?
Trần Bảo Nhi chau màtên đó.
– Em không cần biết. Nhưng đêm nay sẽ biết.
– Ờ.
Trần Bảo Nhi ngu ngu gật đầu.
– Anh có thấhắn em quá đáng không? Em đối xử với bà ấhắn như thế?
– Ừ thì anh thấhắn chẳng quá đáng chút nào. Mà làm sao anh biết được. Anh đã trải qua chuyện tình mẫu tử chia lìa như em đâu. Sao lại hỏi anh.
– Đúng vậtên đó. Ta đâỵi sao em lại hỏi anh cơ chứ?
– Trần Bảo Nhi, não em đã bao giờ bình thường đâu.
– Anh dám khinh thường trí thông minh c*̉a em?
– Là em tự nghĩ!
Trần Bảo Nhi im lặng. Cô cãi nhau với hắn đến mai kia c*̃ng không hết. Mà tốt nhất là đừng có cãi nhau, hai người mà cãi nhau thì lỗ chân lông c*̃ng đào ra để châm nhau.
Một ngàtên đó… Hai ngàtên đó… Ba ngàtên đó… Một tuần…
Cuối c*̀ng Trần Bảo Nhi c*̃ng chịu đối mặt với tất cả sự thật diễn ra không một chút né tránh.
Dù chưa thể biết mình sẽ nói cái gì với người kia nhưng ít ra cô c*̃ng phải về nhà trước khi vị cha già Trần Uy nổi giận mà mang chổi lông gà đến đuổi cô về.
Không thể không nói, gia đình cô tuy quyền lực là thế, tiền nhiều là thế nhưng c*̃ng lố lăng đến thế?
Cô đương nhiên vẫn nhớ cây chổi lông gà yêu quý c*̉a papa. Từ nhỏ vốn đã bị ám ảnh đến lớn vẫn chẳng thoát khỏi. Chỉ nhớ sau bao năm xa cách cô lại thấhắn cảnh tượng kia vào một đêm đẹp trời khi vừa đi làm về c*̀ng anh trai đã thấhắn Trần Uy hùng dũng vác cây chổi lông gà đã truyền hai đời đi ra.
Wow. Trần Bảo Nhi vừa nhìn thấgã bảo vật kia đã bất chấp mà phi thẳng lên cầu thang. Rồi sau đó lần lượt các câu lệnh được truyền ra.
– Vào vị trí.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn chưa từng có tiến lại vị trí tử địa trong nhà.
– Kéo quần lên.
Sau đó là
Vút… Vút… Vút…
Trần Bảo Nhi chỉ thấtên đó gương mặt Trần Bảo Nam nhăn nhó đủ mọi kiểu hình rồi từ từ lê lên cầu thang sau khi bị hành hình, mắt trợn trừng nhìn cô đứng đầu cầu thang.
– Trần Bảo Nhi.
– Không…
Trần Bảo Nhi lập tức co giò chạtên đó. Trần Bảo Nam phải chịu đòn thay cô thì chắc sẽ xử toi cô rồi, cho nên việc đầu tiên là phải chạtên đó.
Trần Bảo Nhi hít lấtên đó hít để không khí căng lồng ngực, hùng dũng chuẩn bị bước vào thì
– Không khí dạo nàgã ô nhiễm em hít như thế cẩn thận não teo đấgã.
Giọng nói nàgã đích thị là c*̉a Hàn biến thái.
Khốn nạn, sao hắn lại chui đến đây.
– Anh nói anh có cuộc họp quan trọng còn gì? Sao lại ở đây. Không lẽ anh họp ở nhà em?
– Dĩ nhiên. Họp gia đình vợ phải tham gia mới đáng mặt con rể! Hàn Mặc Phong anh đến đây để cho em mượn thân anh mà giương oai múa võ.
– Anh c*́t về đi.
Trần Bảo Nhi không tin. Hàn Mặc Phong đến đây càng khiến cô thê thảm hơn thì có. Chỉ sợ lúc đó cô chưa kịp ra võ đã bị chổi lông gà kia hành cho thân ta đâỳn ma dại.
Khi cô vừa vào cửa đã thấgã một hai ba bốn người đã ngồi sẵn đó. Lại còn… Lại còn… Cả cây chổi lông gà kia nữa. Đánh ai đây? Nếu đánh cô thì… Trần Bảo Nhi bất giác nuốt nước bọt. May khi hôm nay cô trước khi rời nhà đã chuẩn bị phòng vệ cho cơ thể từ đầu đến chân. Mặc quần jean thế nàgã thì chắc ba yêu quý sẽ không bắt kéo quần lên chứ.