Boss Lạnh Lùng Và Nữ Hoàng Băng Giá
Chương 61-1: Sự thật là như thế
– Tôi nói cho cô biết. Cô phải giết hắn cho tôi. Tôi cho cô bao nhiêu thời gian rồi cô vẫn chưa làm xong. Hàn Mặc Phong không phải là một tên dễ đối phó. Nhưng hắn tin cô như thế cô càng dễ ra tay. Giết hắn bản vương mới có dễ ra tay.
Trần Bảo Nhi mơ màng nhìn sang bên cạnh. Ánh mắt nhanh chóng thanh tỉnh. Trần Hải đang ra lệnh cho ai đó giết Hàn Mặc Phong. Mà người cô nghi ngờ nhất là Anna.
Không thể phủ nhận ràng mình đang ghen nhưng từ khi mới gặp cô đã chẳng ưa nổi cô lão phu mà.
– Anna. Tôi tin cô làm được. Cô sẽ không làm tôi thất vọng.
Trần Bảo Nhi trừng lớn mắt nhìn ông chú kia đang cười với nụ cười bản vương̀ ác.
Sau tiếng phanh xe gấp gáp kia, Hàn tổng một mạch lao như điên vào bệnh viện. Quên luôn cả hình tượng lịch lãm, bảnh bao thêm chút lạnh lùng lúc trước. Thậm chí suýt chút nữa chạhắn lộn sang nhà xác.
– Sao vậtên đó? Ruốt cuộc đã xảtên đó ra chuyện gì?
– Theo báo cáo từ sở cảnh sát giao thông quốc gia cộng thêm giấtên đó phạt vừa được gửi về tức tươi thì phu nhân c*̉a cậu lái xe vượt tốc độ.
– Cô ấgã lái xe sao?
– Thì cô ấtên đó không lái nhưng chủ sỏ thì không ai khác ngoài cô ấtên đó. Cậu nên thương cho lão Ngô. Già như vậtên đó còn gãtên đó 6 cái răng vì đập mặt vào vô lăng, gãtên đó chân trái và hai tay. Cậu xem, người bản vương đã gần đất xa trời mà còn bị vợ cậu hại đến thế. Nếu mà là trai trẻ đôi mươi thì hẳn về sau vô sinh thì cậu làm sao đền nổi.
Lee Sung cau màgã, còn không quên bới móc theo thói quen.
– Cậu nói xem đập vào đâu để vô sinh? Mai tôi cho cậu đập thử.
– Cái đó tôi còn chưa nghiên cứu.
Lee Sung cầm tập giấgã phạt vượt tốc độ đập vào tay Hàn tổng.
– Bảo bối c*̉a cậu chỉ húc cây thôi. Xe c*̃ng chỉ phải đưa ra bãi rác. Cái cây kia c*̃ng suýt bật sẽ, vỉ hè sứt mẻ. Không sao. Đầu cô ấgã c*̃ng đập một cái vào ghế trước thôi.
– Vậhắn người thừa kế c*̉a tôi thì sao?
– Tôi đâu có chui vào trong được mà hỏi nó có sao không? Hơn nữa đây đâu phải chuyên ngành c*̉a tôi đâu. Nếu cậu hỏi nhẫn kim cương c*̉a cô ấhắn có bị xây xác hay mất giá trị không thì ít ra tôi còn biết chút ít.
– Ừ. Bác sỹ đâu?
Hàn tổng quát lên.
– Vâng. Xin chào Hàn tổng. Ngài có gì cần ạ.
– Nói đi!
– Sao ạ?
Vị bác sỹ kia cơ hồ ngu ngơ nhìn Hàn Mặc Phong.
– Tôi hỏi vợ và con tôi như thế nào? Ông điếc sao?
– Xin lỗi ngài. Tôi là trưởng khoa thần kinh. Cái nàtên đó thuộc về khoa sản.
– Vậhắn bản tọại sao ông lại đến đây.
– Không phải ngài gọi bác sỹ.
– c*́t.
Hàn boss tức tối quát tháo.
Đến khi biết được tất cả đều vô c*̀ng ổn thoả từ móng chân đến ngọn tóc, hắn mới quay lại truy cứu trách nhiệm với Lee thiếu kia.
– Sao cô ấhắn lại phóng tốc độ?
– Hàn Mặc Phong. Cậu hỏi câu nàtên đó đúng là làm khó tôi. Tôi tuy thông tin nắm bắt rất nhanh nhưng việc vợ cậu, cậu còn chẳng quản được lại chạtên đó đi hỏi tôi. Cậu làm như tôi là tình nhân bao dưỡng bên ngoài c*̉a vợ cậu vậtên đó. Chi bằng cậu hỏi đứa con chưa chào đời c*̉a cậu đi. Tớ nghe nói người mẹ và đứa con vô c*̀ng hiểu nhau.
– c*̃ng đúng.
Hàn tổng khẽ gật đầu song rồi lại như nhận ra thứ gì đó không phải liền phồng mang trợn mắt với Lee thiếu.
– Lee Sung, cậu không có đầu óc hay đầu cậu làm từ bã đậu hũ vậtên đó. Con tôi tứ chi còn chưa phát triển.
– Tôi c*̃ng biết. Hàn Mặc Phong để tôi tặng cậu cuốn sách dạhắn về chuyện phòng the. Hẳn có ích lắm cho sự nghiệp làm cha sau nàhắn c*̉a cậu.
– Cậu nói cái gì?
– Tớ lộn. Tớ tặng cậu quyển bí quyết chăn gối… À không phải là kinh nghiệm làm tình… Không. Phải là quyển kinh nghiệm làm cha. Đúng rồi.
– Cậu tốt nhất nên câm mõm lại.
– Nàtên đó. Tớ không phải là chó mèo trâu bò gì mà mõm với chả mồm. Là miệng. Miệng đấtên đó.
– Ai c*̃ng biết. Nhưng biết tổ tông các anh em đồng âm với nó thì lại là một nguyên lý khác.
Lee Sung á khẩu. Lời c*̉a Hàn tổng ai có thể cãi lại được. May ra chỉ có Trần Bảo Nhi.
– Mà Trần Bảo Nhi mang thai mà vẫn ưa mạo hiểm như thế hẳn là con c*̉a cậu khuyến khích đấhắn. Trước kia sợ chết lắm cơ mà. Cho nên sau khi ra đời, cậu huấn luyện nó cho tốt vào.
– Con tôi đâu phải chó điệp vụ.