Cái Gọi Là Vỏ Quýt Dầy Gặp Móng Tay Cùn
Chương 4: Cái gọi là âm mưu – dương mưu
Tần Hiên Dật mỉm cười khẽ gật đầu:
“Không sai, không sai, rốt cục cũng không còn ngu ngốc.”
Tô Bạch quay lại vấn đề chính, hỏi: “Đối phương làm như thế nào mà thoáng cái đã lớn như vậy?”
Tần Hiên Dật nở nụ cười, Tô Bạch nhìn nụ cười ấy mà lạnh dọc sống lưng.
Tần Hiên Dật thuyết: “Khắp thiên hạ này phỏng chừng cũng chỉ đối phương là người có khả năng chưa từng nghe tên của ta đây – ta đây chính là giáo chủ giáo phái đệ nhất thiên hạ ‘Thịnh TÊN ĐÓ Giáo’ – Tần Hiên Dật”.
Tần Hiên Dật nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Tô Bạch đã biết những lời nói vừa rồi chẳng khác gì nước đổ lá khoai, vô ích. Cái tên mọt sách lại thêm ngu ngốc, lúc nào cũng như trên trời rớt xuống này thì làm sao biết được chuyện giang hồ?
Tô Bạch nhìn Tần Hiên Dật mặt đầy hắc tuyến liền giả bộ biểu tình bội phục trăm phần, sau đó hỏi tiếp:
“Rốt cục đối phương làm thế nào thoáng cái lớn lên vậy?”
Tần Hiên Dật kiềm chế hết mức hỏa nộ, tức giận nói:
“Một tháng trước ta đây bị mất hết công lực, phản hồi hình dạng mười hai tuổi. Vốn định tìm một nơi an tĩnh để tịnh dưỡng qua một tháng, không cẩn thận rơi xuống nước vừa lúc được đối phương cứu lên. Hiện nay công lực ta đây đã được khôi phục, đương nhiên hình dạng cũng trở về như cũ”.
Tô Bạch hận không thể tự tay b*p ch*t chính mình: Ngày xưa ra tay nghĩa hiệp làm chi? Người bản vương chết đuối thì kệ người bản vương đi, mắc đâu đến mình. Tỉnh lược đi có phải bớt sự không? Hiện tại thì tốt đẹp a, mua dây buộc mình rước lấy thiên đại phiền phức. Thực sự là tự làm bậy không thể sống!
Tô Bạch cười gượng hai tiếng, nói:
“Công phu của ngươi lão phu cũng thực tốt, phản lão hoàn đồng ni”.
Vừa nói vừa len lén lùi về phía sau.
Tần Hiên Dật cười cười, một bước chặt đứt đường lui của hắn:
“Lão phu thường ngày gây nghiệt, thù hằn vô số, nếu bị người khác biết công lực mất hết liệu còn có đường sống chăng? Phản lão hoàn đồng liệu có ích lợi gì?”
Tô Bạch nhìn cánh cửa bị tên đó ngăn trở, vô lực nói:
“đúng vậy”.
Tần Hiên Dật tới gần tên đó hỏi: “A Bạch, khi nào đối phương cùng ta đây thành thân a?”
Tô Bạch nhảy dựng lên, lại bị Tần Hiên Dật ôm vào lòng khiến hắn không thể động đậy. Nhưng vẫn có thể ai ai giãy giụa:
“Ai muốn thành thân với cậu? Cậu mau buông…aa….Cậu sờ cái gì mà sờ???”
Tần Hiên Dật hôn vành tai tên đó, nói:
“Ngươi bản vương là muốn đổi ý chăng? Muốn làm một tiểu nhân nói không giữ lời chăng?”
Tô Bạch rống: “đương nhiên không phải!”
“đó chính là đồng ý rồi. A Bạch nhà bản vương thật đúng là quân tử, nói lời giữ lời. Nay vừa lúc, chúng bản vương cứ trước động phòng đã, chờ quay lại bản giáo thành thân sau chưa muộn”.
Tần Hiên Dật nhìn Tô Bạch cười. Tô Bạch phát hiện kỳ thật tên đó cũng thực đẹp mắt. Mắt rất sáng lại ấm áp dịu dàng, sống mũi thanh thanh, môi hơi mỏng nhưng rất gợi cảm giác kiên cường đĩnh đạc a….
Chờ tới khi Tô Bạch phục hồi được tinh thần lại thì gã phục trên thân đã bị rút đi phân nửa khiến trong phòng nhất thời thêm một mặt trời.
“Tần Hiên đáng chết, đối phương buông ngay!”
“A Bạch, cậu giận cái gì?”
“Ai kêu đối phương thoát tên đó phục của lão phu hả?”
“Vậy cậu cũng thoát của lão phu là tốt rồi.”
“được… a, không đúng, cái này không phải trọng điểm”
“Cậu yên tâm, bản vương biết đâu là trọng điểm mà, ở đây…”
“Ngươi ta đây…”
“A Bạch, bản tọa nói đúng hỉ?”
“…”
Có câu nói “Họa là từ ở miệng mà ra”, lại cũng có câu bảo “Nói dài, nói dai thành nói dại”*, quả là những lời nói chí lý chí tình, rất có đạo lý ở đời.
*Ngôn đa tất thất: Nói nhiều tất có chỗ sơ sểnh lỡ lời – cho nên tớ để thành Nói dài nói dai chẳng qua nói dại cho nó… Vnamese =))