Cái Gọi Là Vỏ Quýt Dầy Gặp Móng Tay Cùn
Chương 6: Cái gọi là tiết kiệm
Cổ nhân dạy: Cha mẹ sinh con trời sinh tính, huynh đệ ruột tính cách còn bất đồng nữa là các ca ca đệ đệ đồng môn. Nhóm ca ca đệ Tần Hiên Dật chính là minh chứng tốt nhất.
Tuy rằng Tần Hiên Dật sớm đã nắn gân dặn dò mất tên sư ca, đệ đệ lẫn cả muội muội rằng phải đối đãi thật tối với Tô Bạch, nghiêm cấm không được trêu giỡn tên đó.
Từng có câu, minh thương dễ tránh*. Lại có câu nhắc nhở: Thà rằng đắc tội chân tiểu nhân chứ nhất thiết chớ đắc tội với ngụy quân tử, mà mấy người này phỏng chừng đều đạt tiêu chuẩn ngụy quân tử chính hiệu.
Trước tiên là nói về Đào Tư, à, hay như Tô Bạch vẫn gọi: Quả Đào.
Mọi người nhìn mà xem, tên đó lão phu trưởng thành với hình dạng trắng nõn trắng nà, đôi mắt hoa đào câu hồn đoạt phách đối phương. Quả đúng là một nam tử tuấn tú phi phàm, vậy mà lại là kẻ keo kiệt vô cùng cực, đích thị vắt cổ chày* ra nước.
Từ khi tên đó bản tọa biết phụ mẫu Tô Bạch khi tạ thế có để lại cho hắn phần kế tự không nhỏ thì mỗi ngày đều tìm đến dụ dỗ Tô Bạch chơi cờ. Mà kỳ nghệ của tên đó bản tọa vốn nổi danh đệ nhất trong giáo.
Tô Bạch lại mắc bệnh chung của mấy tay văn nhân, thường thích những thú vui … tao nhã, phong hoa tuyết nguyệt này nọ. Vì vậy vô cùng cực vui vẻ sập bẫy.
Thế là, hầu như ngày nào mọi người cũng có thể thấy trong hoa viên biệt viện của Tần Hiên Dật thân ảnh hai người đó.
“Quả Đào….”
“Gì hả?”
“Nước vừa rồi… hẳn là ta đây không nên đi, đúng không?”
“Đại trượng phu nhấc tay không hối hận”
“Bản tọa… Bản tọa chỉ là thư sinh áo vải a”
“Đó cũng là một loại đại trượng phu”
“Nếu như bản tọa không phải đại trượng phu đâu?”
“Vậy cậu cũng không thể đi lại”
“Vì sao?”
“Bởi vì bản vương sẽ chém tay cậu”
“Quả Đào, cậu đừng ngoan cố vậy mà, một nước cờ thôi a.”
“Đã một nước cờ ngươi ta đây còn tính toán làm chi?”
“…”
“Bất quá, nếu như cậu đem khối noãn ngọc kia đưa cho bản tọa, thật ra bản tọa có thể xem xét tới”
“Tốt”
“Ngươi ta đây có thể đi lại một nước”
“Cảm tạ”
“Không cần khách khí”
……….
“Tiểu Bạch, ngân phiếu đưa bản vương”
“Làm sao lại thua rồi đây?”
“Còn khối noãn ngọc nữa”
“…”
“Rồi, xong. Hôm nay bản vương muốn ra bên ngoài ăn gì đó”
“Bản tọa cũng muốn đi”
“Cũng được, hôm nay bản tọa mời”
“Thật tốt quá”
“Lão phu mời ăn hai cái bánh nướng”
“… Quả Đào à, tấm ngân phiếu đó những một nghìn mà”
“Ta đây biết”
“Vậy sao đối phương mời khách lại chỉ mời bánh nướng?”
“Cần kiệm là Giáo sách”
“…”
Trong giáo ai cũng biết, bất luận là que tăm sợi chỉ hay ngọc quý trân bảo chỉ cần tới tay Đào Tư hoặc là bị hắn bản vương bản vương để mắt tới thì trên căn bản đó chính là của hắn bản vương bản vương vậy. Đừng hòng nghĩ đến việc lấy lại từ tay hắn bản vương, ảo tưởng viển vông mà thôi. Như thế xem ra dùng Vắt cổ chày ra nước để hình dung Đào Tư, quả thực ủy khuất cho cả hắn bản vương bản vương lẫn cái chày quá đỗi.
* Xuất phát từ câu 明枪易躲暗箭难防: minh thương dễ tránh; ám tiễn nan phòng.
Nguyên văn: 铁公鸡 – Thiết công kê – con gà sắt, ý chỉ những người keo kiệt bủn xỉn – tương tự thành ngữ “vắt cổ chày ra nước” hoặc rán sành ra mỡ…