Cái Gọi Là Vỏ Quýt Dầy Gặp Móng Tay Cùn
Chương 9: Cái gọi là hồ đồ
Tỉ mỉ bấm bấm ngón tay thì Tô Bạch ở lại Thịnh HẮN Giáo dễ đã một tháng. Một tháng này hắn cả ngày chỉ đông lắc lắc tây dạo dạo, trong giáo chính thị một kẻ rỗi rảnh nhất, thật yên tâm thoải mái hưởng thụ.
Một hôm, sau khi gã khuấy đảo nhà bếp, chiến đấu quên mình với vị đại trù mắt luôn đặt trên đỉnh đầu mới làm được vài món điểm tâm nên phấn khởi bưng thành quả trở về. Thoáng nhìn qua liên hoàn trận lại thấy một người đang loay hoay rất vất vả.
Tô Bạch thực hài lòng, ha ha, rốt cục cũng người giống tên đó ha. Nghĩ ngợi vậy tên đó liền trái nhẹ một bước, phải nhẹ một bước, rón rén bước lại gần bên cạnh người kia – không nên bội phục tên đó, nếu như một người được tập trung giáo dục cẩn thận suốt bảy ngày mà không nhớ được cách thức di chân thì cũng nên mang tên đó đi chém cho nhẹ đời.
Tô Bạch cười tủm tỉm hỏi:
“Là môn sinh của giáo phái hả? Tới tìm Tần Hiên phải không?”
Người nọ thấy hắn tựa hồ rất kinh hãi nhưng khi nghe được câu hỏi trong mắt liền hiện lên một tia giảo hoạt, khôn khéo cười nói:
“Thuộc hạ chính là tới gặp giáo chủ, thỉnh cầu công tử chỉ đường”
Tô Bạch gật gật đầu, ra vẻ hiểu biết hỏi han ân cần:
“Không biết đi như thế nào đúng không? Lúc đầu lão phu cũng như vậy, không việc gì, không việc gì, đi vài lần là quen ngay.”
Vừa nói vừa hướng dẫn người nọ cách thoát khỏi trận pháp. Tô Bạch căn bản quên rằng nơi đây chỉ có mấy vị hộ pháp cùng thị đồng thân tín của Tần Hiên Dật và mấy sư đệ muội muội muội đồng môn hồ ly của tên đó mới có thể bước vào, ngoài ra không ai có thể tiếp cận vách tường chứ đừng nói được phép vào tận biệt viện.
Tô Bạch đưa người nọ thoát khỏi trận pháp, xoay người nói:
“Đối phương hiện tại muốn tìm Tần Hiên cũng không được đâu, hắn lão phu đi vắng”
Người nọ cứng người muốn nói gì đó chợt nghe có người quát to:
“Đối phương là ai?”
Tô Bạch nhìn lại, một thân bạch tên đó phong lưu vô hạn, không phải Đào Tư thì là ai?
Tô Bạch còn chưa kịp lên tiếng đã bị người nọ chế trụ mạch môn, tên đó ta đây cười nói:
“Lão phu là ai Đào đại công tử còn không biết sao?”
Đào Tư thấy tên đó ta đây làm vậy mặt biến sắc, lạnh lùng đáp:
“Cái tên vô danh tiểu tốt nhà cậu bản hộ pháp bản vương làm sao biết được?”
Người nọ sắc mặt trầm xuống nói rằng: “Cậu chắc còn nhớ mười ngày trước cậu đã làm chuyện gì?”
Đào Tư nhăn mi ra vẻ suy tư hồi tưởng, Tô Bạch lúc này mới nhỏ tiếng động:
“Ta đây có thể nói không?”
Người kia liếc hắn lão phu một cái: “Đối phương nói”
Tô Bạch trình bày: “Mười ngày trước quả đào chơi cờ cùng bản vương, thắng bản vương một nghìn lượng bạc”
Đào Tư hình như nhớ lại được, vỗ tay nói:
“Đúng, đúng, bản tọa chơi cờ cùng Tiểu Bạch”
Người kia gia tăng lực chế trụ mạch môn Tô Bạch khiến tên đó đau tới há miệng thở thành tiếng. Người nọ tiếp tục nói: “Hai đối phương ít đùa giỡn, cùng một phe với nhau một người tung một kẻ hứng làm sao ta đây tin được?”
Tô Bạch nghĩ thực tủi thân, ấm ức bảo:
“Bản vương đâu có nói dối mà cậu không tin được? Hơn nữa làm sao bản vương cùng phe với hắn bản vương được? Hắn bản vương mỗi ngày đều lừa hết tiền của bản vương, thắng tiền của bản vương rồi cũng chỉ lại quả vài mẩu bánh nướng, như thế tính cùng một phe sao?”
Kẻ đột nhập nghe gã nói xong ngạc nhiên thần cả người, ngay trong thoáng chốc này đào Tư chớp thời cơ một chưởng phác về vai trái đối phương. Người nọ bị đau buông lỏng bàn tay chế trụ Tô Bạch. Cũng may Tô Bạch còn chút sáng suốt, nhanh nhẹn trốn sang một bên.
Đào Tư không còn bị uy h**p, quyền cước ngay lập tức rảnh rang thi triển. Võ công đối phương xem ra cũng không phải kém cỏi bất quá do mất tiên cơ nên chiêu chiêu đều rơi vào thế bị động. Lợi dụng một sơ sểnh của người nọ, đào tư hạ một chưởng chuẩn xác lên ngực ngay lập tức đối thủ phun ra búng máu.
Đào Tư dừng tay cười nói:
“Bản tọa còn nghĩ hẳn là một đối thủ mạnh, nguyên lai cũng chỉ thường thôi.”
Người nọ che ngực nghe được câu cười nhạo này, cũng không nổi giận, chỉ nhàn nhạt cười
“Đối phương nghĩ bản vương tìm đến hang hùm mà không có chút chuẩn bị nào sao?”
Đào Tư nghe vậy lòng chưa kịp động, vừa muốn điểm huyệt đối phương thì tên đó đã tung một viên đạn tạo đạo sương mù dày đặc, chu vi vài thước xung quanh ngay lập tức một vùng mờ mờ trắng xóa. đợi sương mù tán đi đã không thấy thân ảnh kẻ đột nhập, song song tiêu thất còn có Tô Bạch vẫn đứng vẩn vơ xem chiến đấu nãy giờ.
Đào Tư cười khổ, phen này kể như tiêu đời…