Cấp Ngã Báo Báo
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-07-22 19:00:36 | Lượt xem: 7

Lâm Đạm Chi chạy vào toilet không ngừng vối nước vào mặt, xem có thể xóa hết khô nóng trên mặt hay không.

Ô… Mất mặt muốn chết, như vậy sau này làm sao có mặt mũi nào mà nhìn a Văn a?

Cũng tại hai tên không biết liêm sỉ kia hại ta đây, nhớ kỹ cho ta đây!

Ngay lúc Lâm Đạm Chi lên tiếng mắng lũ người kia ở trong lòng, hai vị vương tử thảnh thơi ung dung đi tới.

“Làm sao vậy, vật nhỏ, không mặt mũi nhìn người khác, cho nên mới rửa mặt?” Tử Thần trêu chọc nói.

“Làm sao mà rửa sạch những lời vừa nãy đã nói chứ? Thật là táo bạo a.” Tử Lẫm cũng lộ ra cái nụ cười nghịch ngợm.

“Hai kẻ các người là đầu sỏ gây nên chuyện mà giờ còn nói gì? Còn không phải các cậu hại, muốn hại lão phu về sau cũng không có bạn sao?” Lâm Đạm Chi tức giận trừng mắt chúng.

“Bạn? Đó là cái gì? Chúng ta đây có cho phép cậu kết bạn sao?” Tử Thần sắc mặt trầm xuống, bắt lấy tay của nam nhân.

Ở trong lòng anh em chúng sớm đem người nam nhân này trở thành vật sở hữu riêng của chính mình, căn bản không cho bất cứ một kẻ nào khác tồn tại trong cuộc sống của gã.

“Ca, sớm nói qua phải hảo hảo trừng phạt tiểu tao hóa này, bằng không hắn bản tọa vụng trộm thành thói quen.” Tử Lẫm cũng lạnh lùng cười, ngón tay có lực giữ cằm nam nhân.

“Vậy còn chờ cái gì? Thưởng phạt phải đúng lúc, nói thì phải làm liền!”

Hai người không cần phân bua gì mà đem nam nhân đẩy mạnh vào toilet…

“Buông bản vương ra, hai cầm thú các người!” Lâm Đạm Chi càng không ngừng giãy giụa.

Tuy rằng toilet của khách sạn 5 sao rộng hơn so với bình thường, nhưng cùng lúc ba người đàn ông khổng lồ mà chui vào cùng một cái toalet thì thật là kinh khủng.

“Các cậu… Các cậu muốn làm gì?”

Lâm Đạm Chi giống sandwich bị Tử Thần cùng Tử Lẫm trước sau kẹp chặt.

Huyết khí thèm muốn của hai người tỏa ra thật sự quá mức mãnh liệt, Lâm Đạm Chi sợ thiếu chút nữa kêu lên. “Các cậu… Các cậu đừng xằng bậy a, nơi này chính là nơi công cộng người đến người đi…”

“Chính là như vậy mới k*ch th*ch a.” Tử Thần tà tà cười.

“Đúng vậy, nếu muốn tất cả mọi người chạy tới nhìn, đối phương có thể kêu lớn một chút.” Tử Lẫm căn bản là nói đúng khiến nam nhân không dám lên tiếng.

“Ô… Các đối phương rốt cuộc muốn thế nào đây? Bản vương nói các đối phương hiểu lầm rồi. A Văn là bạn trung học với bản vương, hắn bản vương rất tốt, rất quan tâm bản vương, thường thường giúp bản vương tìm công việc, còn…” Lâm Đạm Chi biết mình càng tô càng đen.

“Câm mồm cho ta đây.” Tử Thần càng nghe càng nóng, nắm lấy đầu của hắn ta đây ngưỡng ra sau, hung hăng hôn lên!

“Tức chết ta đây, cũng dám ở trước mặt bổn vương ca ngợi nam nhân khác, Lâm Đạm Chi, ngươi ta đây hôm nay chết chắc rồi!” Tử Lẫm cũng không cam yếu thế mà xé quần áo nam nhân, cắn lên đ** nh* bên trái của hắn ta đây một cái!

“Ô ừ…” kh*** c*m kích đau hỗn loạn làm cho Lâm Đạm Chi không thể nhịn được phát ra tiếng r*n r* thiêu đốt từ mũi…

Nam nhân quá mức hiểu biết nhược điểm chính mình một khi phát động thế công, Lâm Đạm Chi căn bản không có đường chống cự.

Đầu lưỡi cùng đ** nh* mẫn cảm đều bị hai nam nhân mãnh liệt hung hăng xâm phạm, kh*** c*m quá mức *** mĩ khiến cho Lâm Đạm Chi cơ hồ tức thì muốn cương lên…

“Thật sự là *** đãng, tùy tiện hút đã cứng lên.” Tử Thần móc tính khí thẳng đứng của nam nhân ra.

“Nói cậu là *** phụ còn không thừa nhận.” Tử Lẫm cũng lấy ngón tay v**t v* đ** nh* bị cắn sưng đỏ không chịu nổi kia.

“Ô… Dừng tay…” Lâm Đạm Chi vặn vẹo thân thể, thút thít cầu xin.

“Tiểu bịp bợm, muốn kêu chúng bản vương dừng tay, vì sao còn vẫn xoay mông?” Tử Thần tà tà cười.

“Ta đây không có…”

“Còn dám nói dối? Công ty của chúng lão phu là không cho phép nhân viên nói dối.” Tử Lẫm cười xấu xa rồi c** q**n của nam nhân, “Xem ra nhân viên của chúng lão phu giáo dục không được tốt, phải hảo hảo giáo dục lại một lần nữa mới được.”

“Đúng vậy, Lẫm, bản vương hảo hảo giáo dục cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của tên đó, cái miệng phía trên giao cho cậu.” Tử Thần vươn một lóng tay, đột nhiên đâm vào cúc hoa của nam nhân…

“Ô ừ…” Đau chết người! Lâm Đạm Chi vội vàng c*n m** d***, ngăn cản tiếng kêu đau của chính mình.

“Thật chặt a, xem ra tiểu *** phụ này hôm nay còn chưa bị người bản tọa thao qua.” Tử Thần vừa lòng gật gật gật đầu, bắt đầu lấy ngón tay đâm xuyên rất nhanh.

“Hừ ân… Ừ…” nh*c b*ch mẫn cảm bị các đốt ngón tay thô ráp của nam nhân tận tình ma xát, Lâm Đạm Chi phát ra tiếng r*n r* sảng khoái, không tự giác xoay xoay cái mông.

“Cái mông thật ***, có phải muốn bản tọa xuyên cái gì càng thô to vào không?”

Lâm Đạm Chi đương nhiên muốn chết đi được, nhưng nghĩ là ở bên ngoài nhà vệ sinh công cộng, đành phải lắc lắc đầu.

“Không cần a, được, quên đi.” Tử Thần tà ác cười, bỗng rút ngón tay ra.

“A a… Không được đi.” Lâm Đạm Chi trong cơ thể không gian khiến cho cả người phát điên, vội vàng nắm lấy tay của nam nhân ở phía sau.

“Lấy tay xuyên vào thì có kh*** c*m gì? Muốn thì tự mình móc nhục tràng của bản tọa ra, tự mình dùng cái miệng nhỏ nhắn *** đãng phía sau mà ăn vào đi!” Tử Thần ngồi trên bồn cầu, lấy cự bổng đang chờ ra sức vận động ra, kéo nam nhân lên đùi của mình.

“Nhưng…” Lâm Đạm Chi lại do dự.

“Nhưng nhị cái gì? Muốn nói, mua một tặng một, ngay cả cái miệng nhỏ nhắn phía trên cũng được miễn phí nhục tràng của lão phu.” Tử Lẫm đem nhục bổng đồ sộ của mình đưa đến bên miệng của nam nhân, “Suy nghĩ còn chưa đủ sao? Chúng lão phu một chút cũng không miễn cưỡng, muốn thì có cả hai, không muốn thì không có gì cả. Tự mình suy nghĩ.”

Hai dã thú tà ác một bên bảo người bản vương suy nghĩ, một bên lại tận tình mà đùa bỡn đ** nh* cùng cúc huyệt mẫn cảm của nam nhân.

Lâm Đạm Chi bị chọc cho toàn thân ngứa ngáy, thở gấp liên tục, làm sao còn có khả năng tự hỏi, chỉ hận không được hai nam nhân tận tình đâm xuyên tao huyệt trống rỗng của chính mình.

“Bản tọa muốn… Bản tọa muốn…”

Lâm Đạm Chi một tay trượt xuống cầm cự bổng của Tử Thần, nhét vào cúc huyện khao khát của chính mình, dùng sức nuốt vào, một tay kia thì cầm nhục bổng thô to của Tử Lẫm, dùng cái miệng nhỏ nhắn của mình hút vào.

“Ha a a!” Ba người đồng thời phát ra tiếng th* d*c …

Lâm Đạm Chi dùng mông *** đãng xốc lên xuống nhục bổng của Tử Thần, cũng dùng miệng vì Tử Lẫm giao khẩu điên cuồng.

Tử Thần cùng Tử Lẫm bị hai cái miệng trên dưới nam nhân hút thích đến ngửa mặt, thở phù phù.

“Phù phù… Tiểu tao hóa, thật đáng chết, cậu học ở đâu, thích chết người…” Tử Thần cầm thắt lưng của nam nhân, vặn vẹo mông cố sức ưỡn ra trước, hận không thể ưỡn xuyên thủng cái tao mông này, làm cho tên đó không thể phát tao nữa.

“Ô… Ô…” Thích quá, thích chết bản vương! Lâm Đạm Chi miệng bị đại nhục bổng nhét kín không thể kêu lên, chỉ có thể đem nhục bổng trong miệng nuốt càng sâu, với kh*** c*m điên cuồng muốn phát tiết kia khiến cho người bản vương chỉ muốn hét lớn lên!

Thật khổ thân cho Tử Lẫm.

Nhục bổng của hắn bị nam nhân hút chậc chậc muốn nổ tung, càng nuốt càng sâu, đầu đỉnh mẫn cảm bị yết hầu nho nhỏ kia mở ra co lại gắt gao hút chặt, Tử Lẫm thoáng chốc lại không thể nhịn được tinh quan đại khai.

“Ác ác… Đáng chết, nhanh như vậy khiến người lão phu chịu không nổi, lão phu muốn bắn…” Tử Lẫm khẽ nói đem từng dòng từng dòng dịch thể nóng rực tưới vào thực quản của nam nhân.

Lâm Đạm Chi cơ hồ vừa nuốt dịch thể của nam nhân vào, ngay lập tức khóc muốn b*n t*nh.

Rõ ràng là vừa tanh vừa thối gì đó lại là tên đó yêu nhất, nghĩ nam nhân yêu dấu ngay trong dạ dày của mình dao động, Lâm Đạm Chi liền tham lam mà hận không thể nuốt vào nhiều hơn.

Cao trào thình lình xảy ra khiến cho tràng bích của nam nhân kịch liệt địa co rút lại, khiến nhục bổng của Tử Thần kẹp vừa chặt vừa nóng, làm cho hắn thích đến kêu a a.

“A a… Thích chết bản tọa, bắn bắn… toàn bộ ăn hết cho bản tọa.” Tử Thần nắm chặt thắt lưng của nam nhân dùng sức đè xuống, nhục bổng cứ kêu phốc phốc ở trong mông nam nhân bắn đầy dịch thể…

Ba người như vậy ở nhà vệ sinh công cộng người đến người đi, từng đợt từng đợt mà tận hưởng tư vị mê hồn tuyệt diệu trong lòng lẫn nhau…

Các đội săn ảnh ở khắp nơi nhúng tay vào mọi chuyện, đối với chuyện đám hỏi của Tứ đại công tử —— hai vị vương tử Tử Thần cùng Tử Lẫm cùng hai thiên kim của tập đoàn Vĩnh Hưng không quá vài ngày mà truyền đại om sòm náo nhiệt…

Bởi vì bị hai cầm thú háo sắc vừa đố kị ở trên giường suốt giằng co ba ngày ba đêm không xuất môn, Lâm Đạm Chi vẫn bị giấu giếm, không biết chút nào về tình hình hiện tại.

Tới ngày thứ tư, sau khi đau đớn cầu xin, hai nam nhân bá đạo cuối cùng cũng cho hắn lão phu ra ngoài đi làm.

Lòng đầy cảm kích mà bước vào phòng trợ lý đặc biệt, thật vất vả mới thấy ánh mặt trời Lâm Đạm Chi liếc mắt nhìn những lẵng hoa bày đầy hành lang.

“Làm cái gì vậy, có người sinh nhật sao?” Không đúng a, sinh nhật hai vị kia còn sớm mà.

“Chuyện gì thế?”

Ngay khi Lâm Đạm Chi muốn nhìn trên thiệp chúc mừng viết cái gì, thì đồng nghiệp Trần Kì Quân ở phòng kế toán vội vàng chạy ào tới, “Tiểu toán bàn, nói mau nói mau, rốt cuộc tin tức kia có thật hay không vậy?”

“Tin tức gì?” Lâm Đạm Chi chẳng hiểu mô tê gì.

“Nga, cậu cũng không biết sao, còn giả bộ.” Trần Kì Quân đẩy gã, “Hôm nay trên trang nhất của báo đều có viết mà. Tôi chỉ đến đây chứng thực với cậu một số tin tức chưa chính xác thôi.”

“Trần Kì Quân, cậu có thể nói rõ ra hay không, có phải công ty có chuyện gì hay không? Tôi xin nghĩ ba ngày, thật sự không biết đối phương đang nói cái gì.” Mới sáng sớm, Lâm Đạm Chi đã cảm thấy choáng váng với hắn ta đây.

“Được được, nói rõ. Chính là chuyện hai vị vương tử Tử Thần cùng Tử Lẫm cùng hai vị thiên kim của tập đoàn Vĩnh Hùng làm đám hỏi a. Cậu là trợ lý bên cạnh lũ người kia mà, há lại không biết, cậu nói mau, chuyện này có phải thật hay không?” Vẻ mặt Trần Kì Quân tò mò.

“Cậu… Cậu nói cái gì?” Lâm Đạm Chi nghe mà thấy thân mình khẽ vụt một cái, “Cái gì kết hôn? Ai kết hôn với ai?”

“Cậu thật không biết?” Trần Kì Quân nhìn biểu tình của tiểu toán bàn thật đúng là không biết chuyện, không khỏi cảm thấy được có chút nghi hoặc, “Khác thường, lão bản của chúng lão phu không phải rất coi trọng cậu, tới chỗ nào cũng đều đem theo cậu bên người sao? Không có lý do gì không biết a.”

“Đừng dài dòng!” Lâm Đạm Chi đột nhiên dữ tợn nắm lấy cổ áo tên đó, “Mau trả lời vấn đề vừa rồi cho tôi! Rốt cuộc là ai muốn kết hôn với ai?”

“Chính là hai vị tổng tài của chúng bản tọa cùng hai chị em Lý gia của tập đoàn Vĩnh Hùng a. Còn nữa đám người kia thật đúng là trai tài gái sắc, xứng đôi cực kỳ, cả hai đều là sinh đôi, thật sự là nhân duyên trời định, giai ngẫu thiên thành a!” Trần Kì Quân nói đến nước miếng bay tứ tung, hoàn toàn không phát hiện nam nhân ở trước mắt gã đã sắp lung lay sụp đỗ…

“Bản vương không tin… Bản vương không tin…” Lâm Đạm Chi cả mặt trắng bệch, nắm chặt hai tay.

“Báo chí đều nói a, không tin thì cậu xem đi.” Trần Kì Quân đưa tờ báo trên tay cho tên đó. “Hắc hắc, tiểu toán bàn, đến lúc hôn lễ có thể lén đưa tôi vào để mở mắt được không a?”

Lâm Đạm Chi hai tay run rẩy cầm tờ báo, khi ảnh chụp hai nam nhân sóng bước cùng đôi mỹ nhân song sinh đập vào mắt, tên đó đột nhiên quát to một tiếng, chạy nhanh về phía văn phòng tổng tài…

Lúc Tử Thần cùng Tử Lẫm vừa nhìn thấy biểu tình của nam nhân chạy vào vào văn phòng, thì biết chuyện đã bại lộ.

Tử Lẫm tuy rằng miệng nói không để ý đến hắn ta đây nghĩ như thế nào, nhưng nhìn sắc mặt hắn ta đây không cực điểm gay go, cũng không khỏi có chút đau lòng.

Nhưng cá tính của Tử Thần luôn luôn không dài dòng dây dưa, lúc nam nhân cắm đầu chạy vào thì liền nói, “Xem ra đối phương đã đã biết.”

“Đừng nói cho bản tọa biết đó là sự thật…” Lâm Đạm Chi khổ đau nhìn hai người lũ người kia.

“Đó là thật sự.”

“Không… Không! Các người làm sao có thể làm nhục ta đây như vậy?!” Nước mắt Lâm Đạm Chi chảy xuống, oán hận nhìn chúng, “Lúc các ngươi ta đây mang ta đây lên trên giường, kỳ thật cũng đang chuẩn bị hôn lễ, đúng hay không?”

“Đó là hai việc khác nhau.” Tử Thần trầm tiếng nói.

“Kỳ thật là thánh sứ an bài, chúng ta đây cũng không…” Tử Lẫm vội vã muốn giải thích.

“Câm mồm.” Tử Thần hung hăng trừng mắt liếc Tử Lẫm một cái, cảnh cáo gã không được nhiều lời.

“Cậu để tên đó nói, bản vương có quyền được biết!” Lâm Đạm Chi tức giận gào to.

“Cậu có quyền gì?” Tử Thần vẫn là không động đậy mà lạnh lùng nhìn gã, “Cậu đừng quên thân phận của mình, cậu chỉ là trợ lý kiêm bạn giường của chúng bản tọa mà thôi. Chúng bản tọa muốn kết hôn với ai phải cần báo cáo với cậu sao? Vẫn là chúng bản tọa đường đường vương tử Thánh quốc kết hôn còn cần sự đồng ý của cậu?”

Nghe được lời của Tử Thần, Lâm Đạm Chi đột nhiên ngừng nước mắt.

Đúng vậy, bản tọa có quyền gì chứ? Chúng đánh mất hết trí nhớ từ bỏ bản tọa, chỉ còn độc nhất mình bản tọa còn nhớ mà giữ ngôi nhà trên núi, giữ những gì thuộc về chúng bản tọa.

Bản tọa còn ngu xuẩn mà đòi hỏi chúng cái gì?

Kẻ ngốc, cho tới bây giờ cũng chỉ còn đơn độc mình ta đây thôi!

Thừa nhận đi, Lâm Đạm Chi, thừa nhận báo báo yêu dấu của người không bao giờ còn trở lại nữa…

Cõi lòng tan nát từng mảnh nhỏ, bị gió thổi đi, nên cái gì cũng không còn …

Lâm Đạm Chi không huyên náo, cũng không bát nháo. Như mất hồn mà im ắng xoay người đi ra ngoài.

Tử Lẫm nhìn bộ dạng nam nhân đau đến không chịu nổi, không kiềm chế được mắng to, “Ca, đối phương quá đáng, làm sao nói những lời khó nghe như vậy?”

“Vậy thì phải nói như thế nào?” Tử Thần đập bàn! Chẳng lẽ gã không đau lòng sao? Nhưng gã chỉ có thể làm như vậy. “Hắn bản tọa biết sớm cũng tốt, đau ngắn không bằng đau dài. Nỗi đau qua đi, hắn bản tọa sẽ thành thành thật thật đợi bên người chúng bản tọa.”

“Cậu xác định sao? Vạn nhất hắn…”

“Sẽ không!” Tử Thần kiên quyết bác bỏ ý nghĩ của gã, “Bản vương nhìn ra tim của gã ở bên chúng bản vương, gã sẽ không rời đi.”

“Chỉ hy vọng như thế…”

Hai người không hẹn mà cùng nhìn về hướng nam nhân rời đi… Trước mắt như còn có thể thấy ánh mắt tan nát cõi lòng của gã…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8