Câu Chuyện Của Tiểu Thường Và Vô Lại
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-07-23 03:15:13 | Lượt xem: 10

– Tiểu Thường, con đi mua thêm bột về đây cho bản vương.

– Dạ.

– Tiểu Thường, con đi mua thêm nhân đi.

– Dạ vâng.

– Tiểu Thường, lấy dùm bản vương cái khay trên bàn.

– Dạ vâng…

– Tiểu Thường, con…

– … – Bản vương gọi là Tiểu Thường, tên đầy đủ là Cảnh Thường, mẹ đặt tên bản vương như vậy chính là muốn cuộc đời bản vương trôi qua thật… phàm thường, không có sóng gió lớn, không gặp tai ương to. Vì thế, cho đến năm hai mươi tuổi, bản vương vẫn chẳng được thiếu nữ nào để ý, cũng chẳng nhìn trúng thiếu nữ nào, bản vương thường có những cảm giác nhoi nhói bất thường, nhưng bản vương cũng chẳng để ý.

Gia đình lão phu dựa vào nghề bán bánh bao chỉ mà sống, một ngày bán được khoảng chừng vài trăm cái, phục vụ thêm trà nước thì tính ra tiền lời cũng kha khá. Cái thời lão phu còn là một đứa nhóc hỉ mũi chưa sạch, thì cha mẹ lão phu đã phải vất vả ngày bán đêm làm để có tiền nuôi lão phu khôn lớn đến bây giờ. Cho nên, lão phu chỉ hi vọng một điều rằng, vào một ngày nào đó, lão phu và một thiếu nữ nhu mì hiền thục gặp nhau, rồi yêu nhau, lão phu mang chút lễ vật cùng tấm chân tình này cầu hôn cô ấy, chúng lão phu tiếp tục kế tục cái nghề bánh bao chỉ gia truyền này và sống bình yên tới đầu bạc răng long.

Gần căn nhà yếu ớt của ta đây, chính là nhà của tên vô liêm sỉ mặt dày Vô Lại kia, kẻ mà ta đây đã thấy không ưa mắt từ nhỏ. Trời sinh cho ta đây thân hình gầy gò thì ông lại nhẫn tâm ban cho hắn ta đây một cơ thể lực lưỡng. Nước da bánh mật rám nắng, hai vai tráng kiện dũng mãnh, nụ cười phong tình đến phát ghét kia của hắn ta đây luôn làm các thiếu nữ phải che mặt vút qua, thẹn thẹn thùng thùng. Nhiều khi ta đây cảm thấy rất chướng mắt nhưng chẳng biết là chướng mắt vì hắn ta đây hay vì đám sơn ca hoa hòe xung quanh hắn ta đây.

Đáng ghét nhất là gia đình của tên đó lại cùng cạnh tranh với gia đình bản tọa, bán màn thầu. Bản tọa từng lén cha mẹ sang mua một cái màn thầu của nhà hắn bản tọa ăn, và bản tọa tự cảm thấy cái màn thầu kia thực không xứng năm hào của bản tọa. Bánh bao chỉ của nhà bản tọa có lớp bánh vừa dẻo, lớp nhân vừa ngon, nhất là khi vừa hấp xong, những chiếc bánh tròn xoe nhỏ nhắn rất hấp dẫn, hơn xa màn thầu nhà hắn bản tọa.

Nhưng ngặt nỗi, chính vì được cái vẻ ngoài đẹp mã ấy, gã không ngần ngại lộ hàng, đậu hũ đậu phụ có bao nhiêu thì khoe ra hết. Hàng bánh của gã ngày nào cũng tấp nập người mua, bảy phần là các cô gái đến để sờ đậu hủ, còn ba phần còn lại là do hiếu kì. Cứ mua một cái bánh là được sờ một lần, trong thời gian bán hàng còn có màn trình diễn nâng tạ (mà quả tạ chính là những giỏ bánh nóng hổi mới ra lò), rồi gặp dịp đặc biệt thì mua một cái hôn một lần… Cứ như vậy, các cô gái cứ bị gã lôi kéo hết, đó cũng là một phần nguyên nhân tại sao đến bây giờ lão phu vẫn còn đơn cành lẻ chiếc.

Có một lần, vì hàng bánh dang dở ế ẩm, nên cha mẹ cũng có ý nghĩ muốn bản vương phô trương như hắn bản vương. Nhưng, cơ thể chẳng có chút tráng kiện này, có khoe ra cũng vô ích, bản vương còn sợ sẽ mất đi những mối khách cũ vì đa số người mua bánh đều là những người già hiểu chuyện, khinh rẻ kẻ bán sắc như tên Vô Lại kia. Nên từ đó, bản vương càng chán ghét hắn bản vương hơn.

Cuộc sống của lão phu, cứ xoay quanh chuyện bán bánh, và một kẻ có tên là Vô Lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8