Diễm Lạc Hôn Hỏa
Chương 15
Bản vương lao vào lòng hắn bản vương, nước mắt chảy hết lên áo bào của hắn bản vương.
Chu Diễm cúi đầu, giọng nghiêm nghị: “Đây là ngự thư phòng, không được đùa giỡn như vậy.”
Nghe hắn nói, bản tọa bàng hoàng, năm ngón tay nắm chặt áo Chu Diễm, bản tọa đã rơi vào bẫy của hắn!
Quả nhiên, tiếng nói của Chu Lâm vang lên từ phía sau: “Là lỗi của ta đây, nếu không phải việc điều tra vụ ám sát hoàng huynh ở kinh thành khó phân thân, cộng thêm hoàng huynh quen thuộc việc vận chuyển muối quan, bệ hạ mới để hoàng huynh đi truy tìm muối quan.” “Ta đây biết hoàng huynh không khỏe, hoàng tẩu cứ đi theo hoàng huynh, ta đây sẽ cầu xin bệ hạ đồng ý việc này.”
Chu Diễm ngay tức thì rút lại giọng điệu nghiêm túc, thở dài một tiếng một tiếng, “Đến cả tam đệ cũng cầu xin cho nàng ta đây, việc này ai ai cũng biết, nàng ta đây hài lòng chưa?”
Chu Diễm không có chút trách móc nào, nghe có vẻ như tên đó đang tận hưởng.
Người khác có thể nghĩ rằng được đi cùng thê tử mới cưới là điều hạnh phúc, nhưng bản tọa biết, Chu Diễm rõ ràng đang hả hê.
Tốt thôi, ít nhất có người thay hắn chắn đao rồi.
13.
Bệ hạ ra lệnh Chu Diễm ngày mai phải khởi hành, lão phu nhân cơ hội thu dọn đồ đạc, chuẩn bị trốn đi giữa đường.
Chu Diễm thương tích chưa lành, thổ phỉ đều là bọn liều mạng, giao thiệp với chúng nhất định hiểm nguy trùng trùng, huống chi vùng Hà Đông là nơi có thổ phỉ hung ác nhất.
Trì Kinh Mặc cũng theo đoàn đi cùng, nhưng không phải do Chu Diễm tiến cử, mà là do Chu Lâm đề xuất.
Có vẻ như hoàng đế và Chu Lâm đều rất nôn nóng muốn thay đổi thái tử.
Vì phải gấp rút lên đường, xe ngựa chạy rất nhanh, chưa đầy một thời gian đầu bản vương đã choáng váng, nhiều lần vì xóc nảy mà suýt ngã vào lòng Chu Diễm.
Chu Diễm nhìn ta đây cố gắng duy trì tinh thần không khỏi cong môi cười, “Thuốc này giúp giảm triệu chứng say xe, uống vào rồi ngủ một lát sẽ dễ chịu hơn.” Nói xong, tên đó lấy từ trong tay áo ra một bình ngọc trắng đưa cho ta đây.
Bản tọa giả vờ nhắm mắt nghỉ ngơi, không nhận.
Chu Diễm khẽ cười, “Sợ rồi?”
Lão phu mở to mắt, “Điện hạ nhiều lần đùa giỡn lão phu, sao có thể không sợ?”
Chu Diễm không hề nổi giận, giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con, “Lão phu chỉ muốn giúp nữ nhân ấy luyện dũng khí, dù sao, những chuyện hay ho còn ở phía sau.” Chu Diễm mở nắp bình ngọc, cho một viên thuốc vào miệng, “Không có độc.”
Vừa nói xong, xe ngựa lại xóc nảy mạnh. Dạ dày lão phu ngay lập tức trào ngược, dịch chua như rực cháy cổ họng.
Dù vậy, xe ngựa vẫn không chậm lại.
Ta đây dùng cả hai tay bám chặt vào thành xe, cố gắng duy trì tư thế không thay đổi. Khi ta đây ngẩng lên lần nữa, Chu Diễm đã đưa bình ngọc đến trước mặt ta đây, ánh mắt chứa đầy nụ cười.
Khuôn mặt của Chu Diễm dần trở nên mờ nhạt, nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng lão phu sẽ c.h.ế.t vì mệt trước khi bị Chu Diễm hại.
Cuối cùng lão phu cũng đành chịu thua, nhận lấy thuốc uống.
Sau khi uống thuốc, cảm giác dễ chịu ngay tức thì, mắt lão phu dần trở nên nặng trĩu, lão phu tựa vào thành xe ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh giấc, có người vỗ vai bản vương, vì quá mệt mỏi, bản vương hất tay người đó ra và tiếp tục ngủ.
“Nếu không tỉnh dậy, lúc bị bắt cóc đừng trách bản vương.” Hơi thở ấm áp phả vào tai, ngứa ngáy.
Ta đây tức thì tỉnh lại, ngẩng đầu thình lình, va thẳng vào cằm Chu Diễm.
“Nàng ta đây rất có tài trong việc ám sát phu quân đấy.” Chu Diễm chậm rãi nâng tay xoa cằm.
Lúc này ta đây mới nhận ra mình đang dán chặt vào n.g.ự.c Chu Diễm, tay phải thậm chí còn luồn vào trong áo hắn, cảm nhận nhiệt độ qua lớp áo lót.
Rõ ràng bản vương ngủ dựa vào thành xe…
“Sao bản vương lại…” Bản vương thực sự không nói tiếp được.
“Đường xóc nảy, cô ta đây lại ngủ say, lao qua đây mà không tỉnh, còn…” Ánh mắt Chu Diễm dời xuống, dừng lại ở chỗ tay trong áo. “Nắm chặt không buông.”
Lão phu tức thì rút tay lại, rời khỏi lòng tên đó.
“Xin lỗi điện hạ.”
“Chỉ thế đã thấy mạo phạm, vậy sau này nếu còn mạo phạm hơn thì sao?”
Xe ngựa đột ngột dừng lại, bản tọa lại ngã vào lòng tên đó.
Chu Diễm kêu lên một tiếng, lúc này ta đây mới nhớ ra lưng tên đó có vết thương.
“Vết thương của điện hạ không sao chứ?” Ta đây nghiêng người kiểm tra sau lưng tên đó, không thấy m.á.u nhưng lo lắng vết thương mới rách, mùa thu mặc nhiều áo, khó mà phát hiện ngay, nên ta đây định tháo áo tên đó ra kiểm tra.
Chu Diễm không ngăn cản, chỉ nghiêng đầu cười hỏi bản vương: “Sao nói là không mạo phạm?”
Mặt bản vương nóng bừng, quay lại trừng tên đó.
Đúng lúc đó, gia nhân bước vào xe thông báo dừng lại nghỉ ngơi. Gia nhân thấy cảnh tượng trước mắt, nhanh chóng hiểu lầm, vội vã lui ra ngoài xe, giọng rất không tự nhiên nói: “Điện hạ, Thái tử phi, trời đã tối, Trì đại nhân cho dừng lại hạ trại nghỉ ngơi, sáng mai tiếp tục lên đường.”
Chu Diễm cười nhìn bản tọa, tự mình cài lại áo bào, “Bản tọa biết rồi, hiện tại bản tọa và Thái tử phi đang bận, đợi lều dựng xong rồi hãy thông báo chúng bản tọa.”