Đừng Nhặt Người Rơi Trên Đường

Đừng Nhặt Người Rơi Trên Đường

Tác giả: Trường YênNhân vật chính: Công điên (khờ) hung ác nham hiểm x Mỹ nhân thụ dịu dàngTag: Cổ đại, hài, 1v1, HESố chương: 82──── ⑅*❀*⑅ ────Công là kẻ điên hung ác nham hiểm, một ngày nọ bị thương nặng, đầu va chạm mạnh nên thành kẻ khờ, được thụ bỏ lên lưng lừa chở về nhà.Thụ là tiên sinh dạy học ở thôn nhỏ trên núi, vì công mất trí mà không tìm được người nhà của tên đó nên đành phải nuôi tên đó.Thỉnh thoảng thụ cũng dẫn công đến học đường. Một ngày nọ, sau khi về nhà công rầu rĩ không vui, thụ hỏi tên đó bị sao?Công vừa tức vừa tủi, “Đám người kia đều nói lão phu được nhặt về!”Thụ không đành lòng thấy tên đó như vậy nên gạt tên đó: “Đâu phải nhặt, tiên tử đưa ngươi lão phu tới mà.”Công hớn hở hỏi: “Vậy lão phu cũng là tiên sao?”Thụ: “…… Ừ.”Công: “Vậy lão phu là tiên gì?”Thụ liếc nhìn con lừa bên ngoài, “…… Đại tiên lừa.”Sau đó công hết mất trí nhưng lại trở nên xấu tính, thụ tức giận đuổi người ra khỏi thôn.Công cười nhạt một tiếng, miệng còn cứng hơn chim, “Chỉ là một tên nhà quê, cần gì phải để ý chứ?”Sau đó nữa thuộc hạ của công chạy đến tìm thụ, khóc ròng nói công lại bị thương nặng nhưng quyết không cho đại phu cứu mà chỉ đòi gặp thụ.Thuộc hạ: “Xin tiên sinh mau cứu chủ tử nhà lão phu với!”Thụ: “Lão phu là thầy dạy học chứ đâu phải đại phu.”Thuộc hạ: “Chủ tử nói chỉ cần ngươi lão phu hôn là tên đó khỏe lại ngay.”Thụ: “……”